20+ Mẫu mở bài, kết bài viết bài văn nghị luận phân tích bài thơ Cỏ dại (Xuân Quỳnh) hay nhất

Xuân Quỳnh là một trong những nhà thơ tiêu biểu của nền văn học Việt Nam hiện đại với hồn thơ đằm thắm và giàu trắc ẩn. Trong đó, bài thơ Cỏ dại là một tác phẩm độc đáo, mượn hình ảnh loài cây nhỏ bé để ngợi ca sức sống bền bỉ và bản lĩnh kiên cường của con người trước những biến động của cuộc đời.

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Mở bài trực tiếp Mẫu 1

Xuân Quỳnh là một trong những nhà thơ tiêu biểu của nền văn học Việt Nam hiện đại với hồn thơ đằm thắm và giàu trắc ẩn. Trong đó, bài thơ Cỏ dại là một tác phẩm độc đáo, mượn hình ảnh loài cây nhỏ bé để ngợi ca sức sống bền bỉ và bản lĩnh kiên cường của con người trước những biến động của cuộc đời.

Mở bài trực tiếp Mẫu 2

Giữa thế giới thiên nhiên rộng lớn, ngọn cỏ dại thường hiện diện một cách âm thầm và ít được chú ý. Thế nhưng qua ngòi bút tinh tế của nhà thơ Xuân Quỳnh, hình ảnh cỏ dại trong bài thơ cùng tên đã trở thành biểu tượng cho vẻ đẹp khiêm nhường nhưng đầy mãnh liệt, khẳng định giá trị của những điều bình dị trong cuộc sống.

Mở bài trực tiếp Mẫu 3

Trong tâm hồn thơ Xuân Quỳnh, những điều nhỏ bé nhất luôn mang một ý nghĩa đặc biệt. Với bài thơ Cỏ dại, bà không chỉ miêu tả một loài cây quen thuộc ven đường mà còn đánh thức lòng trắc ẩn của người đọc về những vẻ đẹp thầm lặng, dù nhỏ nhoi không đáng nhớ làm chi nhưng vẫn luôn hiện hữu và tràn đầy sức sống.

Mở bài gián tiếp Mẫu 1

Bằng hình ảnh gợi tả:
Giữa muôn vàn sắc hoa rực rỡ và những hàng cây đại thụ vươn cao, có một loài cây vẫn lặng lẽ bám rễ vào lòng đất mẹ, mặc cho nắng cháy mưa tuôn. Đó là ngọn cỏ dại trong hồn thơ trắc ẩn của Xuân Quỳnh. Qua bài thơ Cỏ dại, nữ sĩ không chỉ vẽ nên bức tranh về một loài cây bé nhỏ mà còn gửi gắm vào đó một sức sống bền bỉ, một bản lĩnh kiên cường ẩn sau dáng vẻ khiêm nhường trên lối ta đi.

Mở bài gián tiếp Mẫu 2

Bằng câu chuyện ngắn:
Giữa muôn vàn sắc hoa rực rỡ và những hàng cây đại thụ vươn cao, có một loài cây vẫn lặng lẽ bám rễ vào lòng đất mẹ, mặc cho nắng cháy mưa tuôn. Đó là ngọn cỏ dại trong hồn thơ trắc ẩn của Xuân Quỳnh. Qua bài thơ Cỏ dại, nữ sĩ không chỉ vẽ nên bức tranh về một loài cây bé nhỏ mà còn gửi gắm vào đó một sức sống bền bỉ, một bản lĩnh kiên cường ẩn sau dáng vẻ khiêm nhường trên lối ta đi.

Mở bài gián tiếp Mẫu 3

Bằng nhận định văn học:
“Chi tiết làm nên bụi vàng của tác phẩm”. Với Xuân Quỳnh, bụi vàng ấy đôi khi chỉ là một nhành cỏ dại ven đường, nhỏ bé và thường bị lãng quên. Qua bài thơ Cỏ dại, nữ sĩ đã nâng niu một hình tượng tầm thường để dệt nên bài ca về sức sống bất diệt. Hình ảnh ngọn cỏ trong tác phẩm không chỉ là thiên nhiên thuần túy mà còn là biểu tượng cho bản lĩnh kiên cường của con người trước phong ba bão táp của cuộc đời.

Mở bài gián tiếp Mẫu 4

Bằng phép đối:
Trong khi thế gian mải mê ngắm nhìn đóa hồng kiêu sa hay những cây đại thụ vươn cao trước gió, thì Xuân Quỳnh lại dành trọn niềm thương cảm cho ngọn cỏ dại bé nhỏ dưới chân người. Giữa cái hữu hạn của đời người và cái vô hạn của thiên nhiên khắc nghiệt, bài thơ Cỏ dại đã dựng lên một hình tượng đầy tương phản: một sự tồn tại dẫu nhỏ nhoi không đáng nhớ làm chi nhưng lại mang trong mình sức sống mãnh liệt, chẳng bão giông nào có thể diệt vong.

Mở bài gián tiếp Mẫu 5

Bằng liên hệ văn học:
Nhà thơ Thanh Thảo từng ví tâm hồn con người như cỏ thanh thản đợi chờ, còn Xuân Quỳnh lại thấy ở cỏ một sự quyết liệt: làm sao mà giết được. Bài thơ Cỏ dại là một lát cắt độc đáo trong dòng chảy văn học viết về thiên nhiên và con người. Qua việc liên hệ giữa sức sống của loài cỏ với những khát vọng bình yên của nhân loại, Xuân Quỳnh đã đánh thức trong lòng người đọc sự trân trọng đối với những điều nhỏ bé, dẫu bị khuất lấp nhưng vẫn luôn hiện hữu đầy tự hào.

Mở bài gián tiếp Mẫu 6

Bằng câu hỏi tu từ:
Đã bao giờ bạn dừng chân để ngắm nhìn một nhành cỏ dại mọc vô tình trên lối ta đi, hay chỉ mải mê đuổi theo những đóa hoa rực rỡ sắc màu? Giữa thế gian đầy những điều lớn lao, nhà thơ Xuân Quỳnh lại chọn cho mình một điểm nhìn riêng thật trắc ẩn. Qua bài thơ Cỏ dại, nữ sĩ đặt ra một lời tự vấn về giá trị của những điều bình dị: làm sao một loài cây nhỏ bé, quen nắng mưa lại có thể sở hữu sức sống mãnh liệt đến nhường ấy?

Mở bài gián tiếp Mẫu 7

Đi từ chủ đề:
Sức sống mãnh liệt của những điều bình dị luôn là đề tài khơi gợi nhiều cảm hứng trong thi ca. Đến với bài thơ Cỏ dại, Xuân Quỳnh đã chọn cho mình một lối đi riêng khi tôn vinh vẻ đẹp của loài cỏ quen nắng mưa. Qua hình ảnh ngọn cỏ nhỏ nhoi nhưng không thể bị khuất phục, nhà thơ đã dệt nên một bài ca về bản lĩnh kiên cường của con người trước những dông bão và nghịch cảnh của cuộc đời.

Kết bài không mở rộng Mẫu 1

Tóm lại, bài thơ Cỏ dại là một minh chứng cho hồn thơ tinh tế và giàu lòng trắc ẩn của Xuân Quỳnh. Qua hình ảnh ngọn cỏ nhỏ bé nhưng kiên cường, nhà thơ không chỉ ca ngợi sức sống mãnh liệt của thiên nhiên mà còn gửi gắm bài học sâu sắc về bản lĩnh con người trước những bão giông của cuộc đời.

Kết bài không mở rộng Mẫu 2

Bằng ngôn ngữ giản dị và hình ảnh giàu sức gợi, Cỏ dại đã chạm đến những rung động sâu xa trong lòng độc giả. Tác phẩm khép lại nhưng dư âm về màu xanh nhẫn nại của nhành cỏ ven đường vẫn còn đó, nhắc nhở chúng ta biết trân trọng những giá trị bình dị và tin vào sức mạnh hồi sinh kỳ diệu của sự sống.

Kết bài không mở rộng Mẫu 3

Bài thơ Cỏ dại của Xuân Quỳnh đã khẳng định một triết lý nhân sinh cao đẹp: những gì càng khiêm nhường, gần gũi thì lại càng có sức bám rễ bền bỉ với thời gian. Hình tượng ngọn cỏ mọc vô tình trên lối đi đã trở thành biểu tượng bất diệt cho tinh thần lạc quan và khát vọng sống mãnh liệt của con người Việt Nam.

Kết bài mở rộng Mẫu 1

Bằng hình ảnh gợi tả:
Bài thơ khép lại nhưng đã kịp thắp lên trong lòng ta hình ảnh một nhành cỏ nhỏ nhoi, bền bỉ bám rễ vào lòng đất mẹ. Giữa những dáng mây xa vời hay dòng sông rộng lớn, ngọn cỏ dại của Xuân Quỳnh vẫn hiện hữu như một điểm tựa tinh thần khiêm nhường mà vững chãi, nhắc nhở con người về sức mạnh diệu kỳ của những điều bình dị nhất trên lối ta đi.

Kết bài mở rộng Mẫu 2

Bằng liên hệ văn học:
Từ màu xanh tận chân trời trong trẻo của Nguyễn Du đến màu xanh nhẫn nại qua nắng mưa của Xuân Quỳnh, hình tượng ngọn cỏ đã có một cuộc hành trình đầy xúc động. Bài thơ Cỏ dại không chỉ dừng lại ở việc miêu tả một loài cây ven đường mà còn chạm đến chiều sâu của nhân sinh quan cách mạng: sự hồi sinh mạnh mẽ nhất luôn bắt nguồn từ những gì gần gũi và khiêm nhường nhất trên lối ta đi.

Kết bài mở rộng Mẫu 3

Bằng câu chuyện ngắn:
Trên lối mòn cũ, dấu chân người lữ khách có thể vô tình giẫm lên nhành cỏ nhỏ mà chẳng chút bận lòng. Thế nhưng, khi mùa nước rút, chính loài cây bị lãng quên ấy lại là kẻ đầu tiên vươn mình xanh ngắt. Kết thúc bài thơ Cỏ dại, Xuân Quỳnh đã để lại trong lòng ta một câu chuyện đầy ám ảnh về lòng kiêu hãnh. Dẫu nhỏ nhoi không đáng nhớ làm chi, nhưng ngọn cỏ vẫn lặng lẽ sống, lặng lẽ hồi sinh, khẳng định một giá trị tồn tại bất diệt giữa thế gian rộng lớn.

Kết bài mở rộng Mẫu 4

Bằng câu hỏi tu từ:
Khép lại bài thơ, ta tự hỏi: nếu không có màu xanh kiên cường của ngọn cỏ dại sau mùa nước lũ, liệu cuộc đời này có còn trọn vẹn vẻ đẹp của sự hồi sinh? Xuân Quỳnh đã dùng hình ảnh loài cây nhỏ bé ấy để trả lời cho tất cả những ưu tư về sức mạnh của con người. Ngọn cỏ dại dẫu nhỏ nhoi không đáng nhớ làm chi, nhưng chẳng phải chính sự hiện diện bền bỉ của nó đã thắp lên niềm tin bất diệt vào những giá trị bình dị mà cao cả trên lối ta đi đó sao?

Kết bài mở rộng Mẫu 5

Bằng nhận định văn học:
“Văn học là điệu hồn đi tìm những tâm hồn đồng điệu”. Qua bài thơ Cỏ dại, Xuân Quỳnh đã thực sự chạm đến trái tim người đọc khi tôn vinh vẻ đẹp của sự khiêm nhường. Đúng như nhận định về thiên chức của văn chương là nâng niu những giá trị khuất lấp, bài thơ đã biến ngọn cỏ vô tình trên lối đi thành một tượng đài về nghị lực. Dẫu nhỏ nhoi không đáng nhớ làm chi, nhưng sự hiện diện đầy tự hào của cỏ chính là bài ca hy vọng mà nữ sĩ muốn gửi gắm cho mai sau.

Kết bài mở rộng Mẫu 6

Bằng câu hỏi tu từ:
Phải chăng những gì càng khiêm nhường, càng gần gũi với nắng mưa lại chính là những thứ mang trong mình sức sống dẻo dai nhất? Qua hình ảnh ngọn cỏ mọc đầu tiên sau ngày nước rút, Xuân Quỳnh đã để lại một dư âm sâu sắc trong lòng người đọc. Câu hỏi về sự tồn tại của cái nhỏ bé giữa cuộc đời rộng lớn đã tìm thấy lời giải đáp thỏa đáng: làm sao có thể tiêu diệt được một tâm hồn luôn biết kiêu hãnh vươn lên từ nghịch cảnh để xanh ngắt một màu tự tại giữa thế gian?

Kết bài mở rộng Mẫu 7

Đi từ chủ đề:
Chủ đề về sức sống mãnh liệt của những điều bình dị đã được Xuân Quỳnh thể hiện trọn vẹn qua hình tượng ngọn cỏ dại. Khép lại bài thơ, ta nhận ra rằng giá trị của một sự tồn tại không nằm ở vẻ ngoài lớn lao mà ở bản lĩnh đối diện với nghịch cảnh. Màu xanh của cỏ sau ngày nước rút chính là bài ca hy vọng, khẳng định rằng những gì chân phương, gần gũi nhất lại chính là những thứ có sức mạnh trường tồn nhất với thời gian.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close