20+ Mẫu mở bài, kết bài viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích nhân vật Khờ trong truyện ngắn “Đá trổ bông” của Nguyễn Ngọc Tư hay nhất

Nhân vật Khờ trong truyện ngắn Đá trổ bông của Nguyễn Ngọc Tư là hình ảnh tiêu biểu cho những thân phận nhỏ bé nhưng có tâm hồn cao đẹp. Qua câu chuyện về một người đàn ông dành cả đời chờ đợi đá nở hoa để được gặp mẹ, tác giả đã khắc họa thành công một nhân vật mang vẻ đẹp của lòng hiếu thảo, sự kiên trì và lòng tốt vô tư giữa cuộc đời đầy nắng gió.

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Mở bài trực tiếp Mẫu 1

Nhân vật Khờ trong truyện ngắn Đá trổ bông của Nguyễn Ngọc Tư là hình ảnh tiêu biểu cho những thân phận nhỏ bé nhưng có tâm hồn cao đẹp. Qua câu chuyện về một người đàn ông dành cả đời chờ đợi đá nở hoa để được gặp mẹ, tác giả đã khắc họa thành công một nhân vật mang vẻ đẹp của lòng hiếu thảo, sự kiên trì và lòng tốt vô tư giữa cuộc đời đầy nắng gió. 

Mở bài trực tiếp Mẫu 2

Trong tác phẩm Đá trổ bông, Nguyễn Ngọc Tư đã xây dựng nhân vật Khờ với một số phận đầy bi kịch nhưng lại có tâm hồn vô cùng trong trẻo. Bị bỏ rơi trên đỉnh núi Trời từ năm chín tuổi, Khờ vẫn sống trọn vẹn với lời hứa của mẹ và sẵn lòng giúp đỡ mọi người xung quanh mà không mưu cầu lợi ích. Nhân vật này chính là biểu tượng cho niềm tin và sự lương thiện thuần khiết nhất của con người. 

Mở bài trực tiếp Mẫu 3

Truyện ngắn Đá trổ bông cuốn hút người đọc bởi nhân vật Khờ, một người đàn ông mang trái tim của một đứa trẻ ngây thơ. Qua ngòi bút nhân hậu của Nguyễn Ngọc Tư, hình ảnh Khờ gánh nước đổ đầy khạp cho khách hành hương và mải miết đi tìm những bông đá nở đã để lại ấn tượng sâu đậm. Nhân vật này giúp ta nhận ra giá trị của lòng vị tha và sức mạnh bền bỉ của tình yêu thương gia đình. 

Mở bài gián tiếp Mẫu 1

Bằng ngôn ngữ gợi tả:
Nhân vật Khờ trong Đá trổ bông hiện lên như một hòn sỏi trắng trong trẻo giữa đỉnh núi Trời nắng cháy. Qua ngòi bút của Nguyễn Ngọc Tư, hình ảnh gã khờ gánh nước với nụ cười hiền hậu và niềm tin lay động về những đóa hoa nở từ đá xám đã trở thành biểu tượng cho lòng hiếu thảo vẹn nguyên và sự lương thiện thuần khiết nhất của kiếp người.

Mở bài gián tiếp Mẫu 2

Bằng liên hệ văn học:
Cũng giống như nhân vật em bé trong "Trong lòng mẹ" của Nguyên Hồng luôn khao khát hơi ấm mẫu tử, nhân vật Khờ trong "Đá trổ bông" của Nguyễn Ngọc Tư lại dành cả đời mình để canh giữ một lời hẹn ước viển vông. Giữa đỉnh núi Trời nắng cháy, tâm hồn Khờ trong trẻo như gánh nước mát anh trao cho lữ khách, minh chứng cho một lòng hiếu thảo vẹn nguyên và một bản tính lương thiện đến tận cùng, dẫu đá kia chưa một lần nở hoa.

Mở bài gián tiếp Mẫu 3

Bằng liên hệ thực tế:
Khi lòng tin giữa người với người đôi khi trở thành món hàng xa xỉ, nhân vật Khờ trong truyện ngắn Đá trổ bông lại sưởi ấm trái tim độc giả bằng sự ngây ngô và lòng hiếu thảo vẹn tròn. Nguyễn Ngọc Tư đã xây dựng một hình tượng đầy ám ảnh: một người đàn ông mang tâm hồn trẻ thơ, lấy lòng tốt tưới mát đỉnh núi khô cằn. Khờ chính là hiện thân của vẻ đẹp nhân tính bền bỉ, giúp ta nhận ra rằng dẫu thực tại có xéo xắt đến đâu, sự lương thiện vẫn luôn có khả năng khiến sỏi đá cũng phải trổ bông.

Mở bài gián tiếp Mẫu 4

Bằng phép đối:
Trong khi thế gian mải mê với những toan tính lợi danh, Khờ trong Đá trổ bông của Nguyễn Ngọc Tư lại dành cả đời để canh giữ một lời hứa huyễn hoặc. Bằng sự đối lập giữa thực tại sỏi đá khô cằn với tâm hồn trong trẻo tựa suối mát, tác giả đã khắc họa một nhân vật tuy mang danh ngây ngô nhưng lại sở hữu trái tim nhân hậu đến tận cùng, khiến người đọc phải nghiêng mình trước một đức tin thuần khiết giữa cõi nhân sinh đầy rẫy vô tình.

Mở bài gián tiếp Mẫu 5

Đi từ chủ đề:
Lấy chủ đề về sự chờ đợi và lòng trắc ẩn, nhân vật Khờ trong Đá trổ bông của Nguyễn Ngọc Tư hiện lên như một biểu tượng đẹp đẽ của đức tin giữa nghịch cảnh. Qua hình ảnh gã khờ mải miết đi tìm những đóa hoa từ đá để đợi mẹ, tác phẩm đã tôn vinh sức mạnh diệu kỳ của lòng hiếu thảo và bản tính lương thiện, những giá trị nhân văn bền vững có khả năng tưới mát cả những tâm hồn khô cằn nhất.

Mở bài gián tiếp Mẫu 6

Bằng câu hỏi tu từ:
Liệu giữa thực tại đầy rẫy toan tính, còn có trái tim nào dám kiên định đợi chờ đến ngày đá trổ bông như nhân vật Khờ trong truyện ngắn của Nguyễn Ngọc Tư? Qua hình ảnh một gã khờ mải miết gánh nước cho đời và trung trinh với lời hứa của mẹ suốt ba mươi năm, tác giả đã khơi dậy trong lòng người đọc niềm xúc động mãnh liệt về một tâm hồn thuần khiết, nơi sự lương thiện và lòng hiếu thảo vẫn lấp lánh như một phép màu giữa đỉnh núi nắng cháy khô cằn.

Mở bài gián tiếp Mẫu 7

Đi từ tác giả:
Bước ra từ những trang văn đẫm tình đất, tình người của Nguyễn Ngọc Tư, nhân vật Khờ trong truyện ngắn Đá trổ bông là một hình tượng đầy ám ảnh về sự lương thiện. Với phong cách viết mộc mạc mà tinh tế, nữ sĩ đất Mũi đã tạc vào lòng người đọc hình ảnh một gã khờ mang trái tim thuần khiết, dành cả thanh xuân để canh giữ một lời hứa huyễn hoặc giữa đỉnh núi nắng cháy, để rồi qua đó tôn vinh những giá trị nhân văn lấp lánh như đóa hoa nở ra từ sỏi đá khô cằn.

Kết bài không mở rộng Mẫu 1

Gấp lại những trang văn của Nguyễn Ngọc Tư, hình ảnh Khờ cùng niềm tin về đóa hoa đá vẫn còn để lại dư vị ngọt ngào mà cay đắng. Nhân vật không chỉ là hiện thân của lòng hiếu thảo vẹn tròn mà còn là minh chứng cho sự lên ngôi của lòng tốt vô tư giữa cuộc đời xô bồ, giúp người đọc thêm tin vào những vẻ đẹp khuất lấp sau những phận đời nhỏ bé. 

Kết bài không mở rộng Mẫu 2

Tóm lại, thông qua nhân vật Khờ, truyện ngắn Đá trổ bông đã chạm đến những rung cảm sâu sắc nhất về tình người và đức tin. Khờ đã sống một cuộc đời trọn vẹn với sự lương thiện và lòng thủy chung son sắt, trở thành đóa hoa đẹp nhất trổ ra giữa đỉnh núi Trời nắng cháy, gieo vào lòng chúng ta bài học vô giá về lòng vị tha và sức mạnh của niềm hy vọng. 

Kết bài không mở rộng Mẫu 3

Có thể nói, Khờ chính là nét vẽ nhân hậu nhất trong thế giới nghệ thuật của Nguyễn Ngọc Tư. Dẫu đá có thể chẳng bao giờ trổ bông theo nghĩa đen, nhưng chính tâm hồn trong trẻo và những gánh nước mát lành của Khờ đã thực sự nở hoa trong lòng độc giả, khẳng định giá trị vĩnh cửu của sự tử tế và tình yêu thương con người vô điều kiện. 

Kết bài mở rộng Mẫu 1

Bằng ngôn ngữ gợi tả:
Khép lại tác phẩm, hình ảnh Khờ vẫn hiện lên vẹn nguyên như một khóm cây bền bỉ mọc ra từ hốc đá, lặng lẽ tỏa hương giữa đỉnh núi Trời xéo xắt nắng. Qua nhân vật này, Nguyễn Ngọc Tư đã tưới mát tâm hồn người đọc bằng một đức tin thuần khiết và lòng tốt vô tư, để lại dư âm về một kiếp người dẫu khờ khạo nhưng lại mang trái tim lấp lánh như đóa hoa rạng rỡ nhất vừa trổ ra từ sỏi đá khô cằn.

Kết bài mở rộng Mẫu 2

Bằng liên hệ văn học:
Nếu nhân vật anh thanh niên trong "Lặng lẽ Sa Pa" của Nguyễn Thành Long cống hiến vì lý tưởng cao đẹp, thì Khờ lại lặng lẽ dâng hiến cuộc đời cho một lời hứa thủy chung và lòng tốt vô tư không mưu cầu. Khép lại tác phẩm, hình ảnh gã khờ gánh nước với nụ cười rạng rỡ giữa đỉnh núi Trời xéo xắt nắng vẫn để lại một dư ba sâu sắc về giá trị của nhân tính. Khờ không chỉ là một số phận, anh đã trở thành biểu tượng của mạch nước ngầm trong trẻo, minh chứng rằng tình yêu thương chính là phép màu duy nhất có thể khiến những tâm hồn sỏi đá cũng phải trổ bông rạng rỡ.

Kết bài mở rộng Mẫu 3

Bằng liên hệ thực tế:
Giữa một xã hội hiện đại đôi khi lạnh lùng và toan tính, nhân vật Khờ hiện lên như một lời thức tỉnh về giá trị của sự lương thiện và lòng tốt vô điều kiện. Khờ không chỉ là một nhân vật trên trang giấy, mà đã trở thành biểu tượng cho vẻ đẹp nhân tính bền bỉ; nhắc nhở mỗi chúng ta rằng dẫu cuộc đời có xù xì, gai góc như sỏi đá, thì sự tử tế vẫn là đóa hoa rực rỡ nhất có thể sưởi ấm và gắn kết những tâm hồn con người.

Kết bài mở rộng Mẫu 4

Bằng phép đối:
Trong khi người đời mải miết chạy theo những hào nhoáng thực dụng, Khờ lại lặng lẽ đứng ngoài vòng xoáy ấy để canh giữ một đức tin thuần khiết. Sự đối lập giữa thực tại sỏi đá vô tri với trái tim nhân hậu rực cháy của Khờ đã tạo nên một sức ám ảnh mãnh liệt. Khép lại câu chuyện, ta nhận ra rằng dẫu mẹ Khờ có thể không bao giờ quay lại, nhưng chính tâm hồn anh đã trở thành đóa hoa đẹp nhất, đối chọi lại sự xéo xắt của nắng gió và sự lạnh lùng của lòng người.

Kết bài mở rộng Mẫu 5

Đi từ chủ đề:
Khép lại chủ đề về niềm tin và lòng trắc ẩn, nhân vật Khờ đã để lại một dấu ấn sâu đậm về sức mạnh của tình yêu thương vô điều kiện. Qua hành trình đợi chờ đá trổ bông, Nguyễn Ngọc Tư không chỉ khắc họa một số phận đáng thương mà còn ngợi ca vẻ đẹp của một tâm hồn không tì vết. Chính sự lương thiện thuần khiết ấy đã trở thành cầu nối nhân văn, chứng minh rằng dù thực tại có khắc nghiệt đến đâu, lòng hiếu thảo vẫn là hạt mầm bền bỉ nhất có thể nở hoa giữa sỏi đá cuộc đời.

Kết bài mở rộng Mẫu 6

Bằng câu hỏi tu từ:
Dẫu biết sỏi đá vô tri làm sao có thể nở hoa, nhưng chẳng phải chính tấm lòng hiếu thảo và sự lương thiện của Khờ đã dệt nên một đóa hoa thơm ngát giữa cõi nhân sinh đó sao? Nguyễn Ngọc Tư đã để lại một dư âm đầy ám ảnh khi đặt ra câu hỏi về giá trị thực sự của hạnh phúc và sự chờ đợi. Phải chăng, chính niềm tin mãnh liệt vào cái đẹp và việc sống trọn vẹn với lòng tốt vô tư mới là liều thuốc duy nhất có thể tưới mát mọi tâm hồn đang khô cằn và khiến những mảnh đời sỏi đá nhất cũng phải trổ bông rạng rỡ?

Kết bài mở rộng Mẫu 7

Đi từ tác giả:
Từ ngòi bút của Nguyễn Ngọc Tư – người nghệ sĩ luôn miệt mài đi gom nhặt những mảnh vỡ của phận người, nhân vật Khờ hiện lên như một nốt nhạc trong trẻo giữa bản đàn đầy trắc ẩn. Qua cách kể chuyện đậm chất Nam Bộ mộc mạc mà tinh tế, nữ nhà văn không chỉ tạc nên một bức chân dung về lòng hiếu thảo mà còn khẳng định một triết lý nhân sinh sâu sắc: chính sự lương thiện thuần khiết của con người sẽ là thứ ánh sáng diệu kỳ nhất, khiến cả những sỏi đá khô cằn của số phận cũng phải trổ bông rạng rỡ.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close