20+ Mẫu mở bài, kết bài viết bài văn nghị luận phân tích đoạn trích Ăn trộm táo (Nguyễn Nhật Ánh) hay nhất

Nguyễn Nhật Ánh vốn nổi tiếng với những câu chuyện về tuổi thơ đầy dư vị và tình người. Trong đoạn trích Ăn trộm táo, độc giả không chỉ được quay về với ký ức hồn nhiên của những đứa trẻ mà còn được gặp gỡ nhân vật ông Xung – một thầy thuốc Bắc nhân từ, người đã dùng sự thấu hiểu lặng lẽ để dạy cho một đứa trẻ bài học về lòng tự trọng.

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Mở bài trực tiếp Mẫu 1

Nguyễn Nhật Ánh vốn nổi tiếng với những câu chuyện về tuổi thơ đầy dư vị và tình người. Trong đoạn trích Ăn trộm táo, độc giả không chỉ được quay về với ký ức hồn nhiên của những đứa trẻ mà còn được gặp gỡ nhân vật ông Xung – một thầy thuốc Bắc nhân từ, người đã dùng sự thấu hiểu lặng lẽ để dạy cho một đứa trẻ bài học về lòng tự trọng.

Mở bài trực tiếp Mẫu 2

Đoạn trích Ăn trộm táo của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh là một câu chuyện nhỏ nhưng chứa đựng ý nghĩa giáo dục sâu sắc. Qua tình huống nhân vật tôi lẻn vào nhà trộm táo và cách ứng xử đầy bao dung của ông Xung, tác giả đã khắc họa một bài học tinh tế về cách cảm hóa con người bằng tình yêu thương và sự tử tế thay vì những lời trách phạt.

Mở bài trực tiếp Mẫu 3

Ký ức tuổi thơ trong văn chương Nguyễn Nhật Ánh luôn gắn liền với những kỷ niệm vừa nghịch ngợm vừa đáng yêu. Với đoạn trích Ăn trộm táo, người đọc được dẫn dắt vào thế giới của sự thèm thuồng trẻ con, của những lần ăn vụng vụng về, để rồi cuối cùng đọng lại là sự xúc động nghẹn ngào trước tấm lòng bao dung của một người ông, người bác dành cho con trẻ.

Mở bài gián tiếp Mẫu 1

Bằng hình ảnh gợi tả:
Những chồng ghế chông chênh và ánh mắt thèm thuồng dõi theo từng thang thuốc của ông Xung đã dệt nên một kỷ niệm vừa nghịch ngợm vừa xúc động trong Ăn trộm táo. Dưới ngòi bút của Nguyễn Nhật Ánh, câu chuyện không dừng lại ở những quả táo khô quắt queo mà mở ra cả một bầu trời nhân hậu, nơi sự tử tế được trao đi một cách lặng lẽ và tinh tế nhất.

Mở bài gián tiếp Mẫu 2

Bằng liên hệ thực tế:
Trong cuộc sống, đôi khi sự nghiêm khắc không hiệu quả bằng một ánh mắt cảm thông hay một sự tha thứ thầm lặng. Điều này hiện lên thật đẹp đẽ qua đoạn trích Ăn trộm táo của Nguyễn Nhật Ánh. Giữa mùi thuốc Bắc nồng đượm và những ngăn tủ gỗ mít đen bóng, câu chuyện về quả táo Tàu ngọt lịm đã trở thành bài học nhân văn sâu sắc về cách dùng lòng tốt để cảm hóa lỗi lầm của con trẻ.

Mở bài gián tiếp Mẫu 3

Bằng liên hệ văn học:
Nếu coi văn học là chiếc vé trở về tuổi thơ, thì Nguyễn Nhật Ánh chính là người cầm lái tài hoa nhất. Qua đoạn trích Ăn trộm táo, tác giả không chỉ tái hiện những nghịch ngợm vụng dại với chồng ghế chông chênh mà còn chạm đến giá trị nhân văn cốt lõi như trong nhiều tác phẩm kinh điển khác: sức mạnh của sự tử tế. Khoảnh khắc nhân vật tôi đứng trước ngăn kéo dán chữ "TÁO" chính là điểm chạm tinh tế giữa văn chương và sự thức tỉnh của lòng tự trọng.

Mở bài gián tiếp Mẫu 4

Bằng phép đối:
Kẻ đi trộm thì lấm la lấm lét vì sợ hãi, người bị trộm lại lặng lẽ vẽ đường vì thương yêu. Bằng ngòi bút gợi cảm và giàu chất nhân văn, Nguyễn Nhật Ánh đã dẫn dắt người đọc vào thế giới nội tâm đầy xao động của nhân vật tôi trong Ăn trộm táo. Đó là hành trình đi từ sự tham lam ngây ngô đến khoảnh khắc trái tim rơi rụng trước tấm lòng bao dung của ông thầy thuốc Bắc nhân từ.

Mở bài gián tiếp Mẫu 5

Đi từ chủ đề:
Sự tử tế của con người đôi khi không đến từ những lời răn dạy lớn lao mà hiện hữu qua những cử chỉ âm thầm, nhỏ bé. Trong đoạn trích Ăn trộm táo, nhà văn Nguyễn Nhật Ánh đã chạm đến trái tim người đọc bằng hình ảnh ngăn kéo dán chữ Táo được đặt xuống thấp. Đó không chỉ là cách ông Xung bảo vệ một đứa trẻ khỏi cú ngã đau đớn, mà còn là cách ông dùng lòng nhân hậu để đánh thức lòng tự trọng trong một tâm hồn non nớt.

Mở bài gián tiếp Mẫu 6

Bằng câu hỏi tu từ:
Có bao giờ bạn tự hỏi, liệu một lỗi lầm thời thơ dại cần được uốn nắn bằng roi vọt nghiêm khắc hay bằng một sự thấu hiểu lặng thầm? Trong đoạn trích Ăn trộm táo, nhà văn Nguyễn Nhật Ánh đã đưa ta về với mùi thuốc Bắc trầm mặc và những quả táo Tàu ngọt lịm để trả lời câu hỏi ấy. Qua hình ảnh ngăn kéo dán chữ Táo đặt ở tầm thấp, tác giả không chỉ kể một kỷ niệm ăn vụng đầy kịch tính mà còn mở ra một bài học nhân văn sâu sắc về sức mạnh cảm hóa của lòng bao dung.

Mở bài gián tiếp Mẫu 7

Đi từ tác giả:
Dưới ngòi bút của người bạn đồng hành cùng tuổi thơ Nguyễn Nhật Ánh, mỗi câu chuyện nhỏ đều lấp lánh những hạt mầm nhân văn. Đến với đoạn trích Ăn trộm táo, nhà văn không chỉ tái hiện một kỷ niệm ăn vụng đầy kịch tính giữa mùi thuốc Bắc nồng đượm, mà còn khắc họa bài học tinh tế về lòng bao dung qua ngăn kéo táo thấp bé của ông Xung. Bằng ngôn ngữ gợi tả và nhịp kể thủ thỉ, tác giả đã biến quả táo Tàu khô quắt thành vị thuốc quý chữa lành và uốn nắn nhân cách trẻ thơ một cách diệu kỳ.

Kết bài không mở rộng Mẫu 1

Tóm lại, đoạn trích Ăn trộm táo của Nguyễn Nhật Ánh là một câu chuyện nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng về tình thương. Qua hình ảnh ngăn kéo táo được hạ thấp, tác giả khẳng định rằng sự bao dung và tinh tế của người lớn chính là bài thuốc hiệu quả nhất để cảm hóa lỗi lầm và nuôi dưỡng lòng tự trọng cho con trẻ.

Kết bài không mở rộng Mẫu 2

Hành trình từ những chồng ghế chông chênh đến khoảnh khắc đứng lặng trước ngăn kéo dán nhãn sẵn chính là cột mốc trưởng thành của nhân vật tôi. Bằng ngòi bút nhân hậu, Nguyễn Nhật Ánh đã cho ta thấy rằng cái thiện luôn có sức mạnh cảm hóa kỳ diệu, khiến con người ta tự biết xấu hổ để hoàn thiện mình mà không cần đến roi vọt.

Kết bài không mở rộng Mẫu 3

Đoạn trích Ăn trộm táo một lần nữa khẳng định tài năng của Nguyễn Nhật Ánh trong việc khai thác những rung cảm tinh tế của tuổi thơ. Câu chuyện khép lại nhưng dư vị ngọt lịm của quả táo Tàu và hơi ấm từ tấm lòng của ông Xung vẫn còn mãi, nhắc nhở mỗi chúng ta về giá trị của sự thấu hiểu trong cuộc sống thường nhật.

Kết bài mở rộng Mẫu 1

Bằng hình ảnh gợi tả:
Hình ảnh chiếc ngăn kéo dán nhãn chữ Táo đặt ở tầm thấp mãi là một biểu tượng đẹp đẽ về sự tử tế trong thế giới của Nguyễn Nhật Ánh. Câu chuyện kết thúc nhưng dư âm về lòng nhân hậu của ông Xung vẫn còn tỏa hương như mùi gỗ mít đen bóng, nhắc nhở chúng ta rằng đôi khi sự thấu hiểu âm thầm còn có sức nặng cảm hóa hơn ngàn lời răn đe nghiêm khắc.

Kết bài mở rộng Mẫu 2

Bằng liên hệ văn học:
Nếu như chiếc lá cuối cùng của O. Henry cứu sống một cơ thể bệnh tật bằng niềm tin, thì ngăn kéo táo của Nguyễn Nhật Ánh lại cứu rỗi một tâm hồn vụng dại bằng lòng bao dung. Đoạn trích Ăn trộm táo không chỉ là một kỷ niệm ăn vụng, mà còn là bài ca về tình thương có sức mạnh cảm hóa mạnh mẽ hơn mọi lời răn đe. Qua hình ảnh ông Xung, tác giả khẳng định một chân lý nghệ thuật: văn chương hay giáo dục đều đạt đến đỉnh cao khi biết dùng sự tử tế để đánh thức lòng tự trọng vốn ngủ yên trong mỗi con người.

Kết bài mở rộng Mẫu 3

Bằng liên hệ thực tế:
Trong cuộc sống thực tế, đôi khi một sự thấu hiểu lặng lẽ còn có sức nặng cảm hóa hơn ngàn lời trách phạt hay giáo điều nghiêm khắc. Đoạn trích Ăn trộm táo của Nguyễn Nhật Ánh đã kết thúc bằng một khoảng lặng đầy dư ba như thế, nơi lòng tự trọng của đứa trẻ được đánh thức bởi sự tử tế của người lớn. Hình ảnh ngăn kéo dán nhãn Táo đặt ở tầm thấp chính là bài học giáo dục hiện đại và nhân văn: hãy dùng tình thương để vẽ đường cho sự lương thiện, bởi khi con người ta cảm nhận được sự bao dung, họ sẽ tự biết cách hoàn thiện mình để xứng đáng với niềm tin ấy.

Kết bài mở rộng Mẫu 4

Bằng phép đối:
Câu chuyện kết thúc khi sự trừng phạt bằng roi vọt nhường chỗ cho sự vỗ về bằng nhãn dán Táo đầy nhân văn. Qua ngòi bút gợi cảm, tác giả cho thấy kẻ đi trộm táo dù lấm la lấm lét nhưng cuối cùng lại tìm thấy lối về lương thiện nhờ người chủ nhà biết vẽ đường bằng lòng vị tha. Đó là sức mạnh diệu kỳ của văn chương: dùng cái tĩnh của sự bao dung để dập tắt cái động của lòng tham nhất thời.

Kết bài mở rộng Mẫu 5

Đi từ chủ đề:
Đoạn trích Ăn trộm táo là một bài ca về nghệ thuật giáo dục không lời răn đe nhưng đầy sức nặng cảm hóa. Bằng ngòi bút gợi cảm, Nguyễn Nhật Ánh cho thấy việc vẽ đường cho hươu chạy của ông Xung không phải là dung túng, mà là dùng tình thương để bảo vệ danh dự và sự an toàn cho con trẻ. Đó là đỉnh cao của sự tử tế, nơi cái thiện lặng lẽ lên ngôi để uốn nắn một nhân cách trẻ thơ.

Kết bài mở rộng Mẫu 6

Bằng câu hỏi tu tử:
Liệu có hình phạt nào nghiêm khắc hơn sự cắn rứt của lương tâm, và có phần thưởng nào quý giá hơn sự thức tỉnh của lòng tự trọng? Đoạn trích Ăn trộm táo khép lại nhưng hình ảnh ngăn kéo dán nhãn Táo đặt ở tầm thấp vẫn còn đọng lại như một lời giải đáp đầy nhân văn cho nghệ thuật giáo dục bằng tình thương. Phải chăng, chính sự bao dung lặng lẽ của ông Xung đã biến một lỗi lầm vụng dại thành vị thuốc quý nhất để uốn nắn một nhân cách trẻ thơ?

Kết bài mở rộng Mẫu 7

Đi từ tác giả:
Bằng ngòi bút nhân hậu và khả năng thấu cảm tâm lý trẻ thơ sâu sắc, Nguyễn Nhật Ánh đã khép lại đoạn trích Ăn trộm táo bằng một dư âm đầy xúc động. Hình ảnh ngăn kéo dán chữ Táo đặt ở tầm thấp không chỉ là một chi tiết nghệ thuật đắt giá mà còn là hiện thân cho tấm lòng bao dung của nhà văn dành cho những lỗi lầm vụng dại. Qua câu chuyện này, ông khẳng định một triết lý giáo dục nhẹ nhàng mà thấm thía: khi ta dùng sự tử tế để đối đãi, ta sẽ đánh thức được phần lương thiện và lòng tự trọng cao nhất trong mỗi con người.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close