20+ Mẫu mở bài, kết bài viết bài văn nghị luận phân tích bài thơ Em kể chuyện này (Trần Đăng Khoa) hay nhất

Trần Đăng Khoa hay còn được gọi là thần đồng thơ văn của nền văn học Việt Nam. Ông có một kho tàng những tác phẩm tiêu biểu, một trong số đó không thể không nhắc đến “Em kể chuyện này” đã ghi dấu ấn trong tâm trí bao độc giả. Bài thơ đã miêu tả vẻ đẹp đồng quê Việt Nam thật hữu tình và tràn đầy sức sống.

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Mở bài trực tiếp Mẫu 1

Trần Đăng Khoa hay còn được gọi là thần đồng thơ văn của nền văn học Việt Nam. Ông có một kho tàng những tác phẩm tiêu biểu, một trong số đó không thể không nhắc đến “Em kể chuyện này” đã ghi dấu ấn trong tâm trí bao độc giả. Bài thơ đã miêu tả vẻ đẹp đồng quê Việt Nam thật hữu tình và tràn đầy sức sống.

Mở bài trực tiếp Mẫu 2

Nhắc đến Trần Đăng Khoa là nhắc đến khả năng nhân hóa bậc thầy, biến vạn vật vô tri thành những nhân vật có hồn, bài thơ "Em kể chuyện này" là một minh chứng điển hình. Chỉ bằng vài “nét vẽ hồn nhiên” tác giả đã mở ra một bức tranh làng quê sinh động, qua đó thể hiện tâm hồn trong trẻo và tình yêu thiên nhiên sâu sắc của một thần đồng thơ trẻ.

Mở bài trực tiếp Mẫu 3

Trong thế giới thơ của Trần Đăng Khoa, thiên nhiên làng quê không bao giờ tĩnh lặng mà luôn rộn ràng sức sống, tiêu biểu nhất là trong bài thơ "Em kể chuyện này". Bằng cách kể chuyện tự nhiên và nghệ thuật nhân hóa độc đáo, bài thơ đã tái hiện một thế giới vạn vật đang cùng nhau học tập, lao động, qua đó ngợi ca vẻ đẹp của cuộc sống đời thường dưới một góc nhìn kỳ ảo, tươi mới.

Mở bài gián tiếp Mẫu 1

Bằng câu hát:
"Quê hương là chùm khế ngọt, cho con trèo hái mỗi ngày". Nếu nhạc sĩ Giáp Văn Thạch dùng giai điệu để ca ngợi quê hương thì trong bài thơ "Em kể chuyện này", Trần Đăng Khoa lại dùng lăng kính nhân hóa để biến làng quê thành một thế giới đầy sức sống để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng độc giả

Mở bài gián tiếp Mẫu 2

Bằng câu chuyện ngắn:
Tôi từng nghe kể về một thế giới mà ở đó con người và vạn vật như hòa làm một, nơi bác mặt trời cũng phải đạp xe qua đỉnh núi để kịp giờ làm việc. Và thế giới kỳ diệu ấy hiện lên sống động qua bài thơ "Em kể chuyện này" của Trần Đăng Khoa. Không cần những triết lý xa xôi, bài thơ đi thẳng vào lòng người bằng cách "thổi hồn" vào cảnh vật, giúp ta nhận ra vẻ đẹp diệu kỳ ẩn sau những điều bình dị nhất của làng quê Việt Nam.

Mở bài gián tiếp Mẫu 3

Bằng hình ảnh gợi tả:
Khi lúa phất phơ bím tóc và tre thì thầm đứng học, thiên nhiên làng quê không còn là vật vô tri mà trở thành những người bạn thân thiết. Bài thơ "Em kể chuyện này" của Trần Đăng Khoa đã chớp lấy những khoảnh khắc “xuất thần” đó để kể về nhịp sống rộn ràng của quê hương. Phép nhân hóa độc đáo không chỉ tạo nên những hình ảnh gợi tả sắc nét mà còn khẳng định cái tài quan sát tinh tế và tình yêu cuộc sống mãnh liệt của người thi sĩ.

Mở bài gián tiếp Mẫu 4

Bằng phép đối lập:
Thay vì một làng quê tĩnh lặng và trầm mặc, nhà thơ Trần Đăng Khoa đã mang đến một nhịp sống rộn ràng, hối hả trong bài thơ "Em kể chuyện này". Phép đối lập giữa vẻ bình yên vốn có của đồng quê và sự "động" qua các lăng kính của tác giả đã tạo nên một sức hút độc đáo. Qua đó, bài thơ đi thẳng vào lòng người khi tôn vinh vẻ đẹp của lao động và sự gắn bó mật thiết giữa con người với thiên nhiên.

Mở bài gián tiếp Mẫu 5

Bằng danh ngôn:
Nhà văn Nga Gorky từng nói: "Nghệ thuật là tiếng nói của tình cảm". Trong bài thơ "Em kể chuyện này", Trần Đăng Khoa đã dùng "tiếng nói" ấy để thổi hồn vào vạn vật làng quê. Tác phẩm như cho thấy rằng: dưới cái nhìn yêu thương, mọi điều bình dị đều trở nên diệu kỳ.

Mở bài gián tiếp Mẫu 6

Bằng liên hệ thực tế:
Giữa nhịp sống hiện đại đầy những con số và thiết bị số hóa, con người đôi khi quên mất cách nhìn ngắm thiên nhiên xung quanh mình. Thế nhưng, trong bài thơ "Em kể chuyện này", tác giả Trần Đăng Khoa lại đưa ta về với một làng quê mà ở đó, mỗi nhành cây, ngọn cỏ đều có một cuộc đời riêng đầy sinh động và thú vị.

Mở bài gián tiếp Mẫu 7

Bằng liên hệ văn học:
Viết về quê hương, mỗi nhà thơ đều chọn cho mình một lối đi riêng: người chọn sự hùng vĩ, người chọn nỗi nhớ thương, còn Trần Đăng Khoa lại chọn cách "nhìn bằng đôi mắt vạn vật". Trong bài thơ "Em kể chuyện này", ông không chỉ tả cảnh mà còn kể về nhịp sống của một "gia đình thiên nhiên" đông đúc. Phép nhân hóa độc đáo đã biến đoạn thơ thành một bức tranh động, bộc lộ tâm hồn nhạy cảm của một thi sĩ luôn gắn bó máu thịt với mảnh đất quê hương.

Kết bài không mở rộng Mẫu 1

Khép lại bài thơ, dư âm về một thế giới nơi "chị lúa", "cậu tre" cùng chung nhịp sống với con người vẫn còn đọng lại sâu sắc. Tác phẩm là minh chứng cho tâm hồn nhạy cảm và tình yêu quê hương thiết tha của nhà thơ Trần Đăng Khoa, nhắc nhở chúng ta biết trân trọng những vẻ đẹp bình dị nhưng diệu kỳ ngay trên mảnh đất mình sinh ra.

Kết bài không mở rộng Mẫu 2

Nhà thơ Trần Đăng Khoa bằng lối kể chuyện tự nhiên và hình ảnh thơ độc đáo, "Em kể chuyện này" đã tạc nên một bức tranh đồng quê Việt Nam tươi đẹp và rộn rã. Bài thơ không chỉ khẳng định tài năng xuất thần của thi sĩ họ Trần mà còn gieo vào lòng người đọc niềm tin yêu cuộc sống, xứng đáng là một trong những trang thơ hay nhất viết về thiên nhiên làng quê.

Kết bài không mở rộng Mẫu 3

Với nghệ thuật nhân hóa bậc thầy, "Em kể chuyện này" không chỉ là một bài thơ tả cảnh mà còn là một câu chuyện sinh động về linh hồn của làng quê. Trần Đăng Khoa đã chứng minh rằng: khi nhìn thế giới bằng đôi mắt trong trẻo và trái tim yêu thương, vạn vật vô tri đều trở nên gần gũi, ấm áp và tràn đầy sức sống.

Kết bài mở rộng Mẫu 1

Bằng hình ảnh gợi tả:
“Em kể chuyện này” đã khép lại, nhưng ta vẫn như nghe thấy tiếng thì thầm học bài của "cậu tre" hay thấy bóng dáng "đàn cò áo trắng" khiêng nắng qua sông. Bằng lối kể chuyện đầy gợi hình của mình, nhà thơ Trần Đăng Khoa đã biến những sự vật vô tri thành một gia đình đầm ấm, khẳng định một chân lý giản đơn: dưới đôi mắt của tình yêu, làng quê luôn là một thiên đường diệu kỳ và tràn đầy nhựa sống.

Kết bài mở rộng Mẫu 2

Bằng câu hát:
"Quê hương nếu ai không nhớ, sẽ không lớn nổi thành người". Những ca từ ấy dường như đang ngân vang qua từng vần thơ nhân hóa của Trần Đăng Khoa trong bài "Em kể chuyện này". Qua hình ảnh chị lúa, cậu tre hay bác mặt trời…, tác giả không chỉ kể một câu chuyện về thiên nhiên mà còn nhắc nhở mỗi chúng ta về tình yêu và sự gắn bó máu thịt với cội nguồn. Bài thơ mãi là một nốt nhạc trong trẻo, sưởi ấm tâm hồn mỗi người con Việt Nam.

Kết bài mở rộng Mẫu 3

Bằng câu chuyện ngắn:
Mỗi khi nhìn thấy những đứa trẻ say sưa chỉ tay vào cánh đồng và gọi tên "chị lúa", "anh gió", ta biết rằng tinh thần của "Em kể chuyện này" vẫn đang tiếp diễn. Trần Đăng Khoa đã không chỉ viết một bài thơ, mà đã gieo xuống một hạt giống về tình yêu thiên nhiên và lòng nhân hậu. Câu chuyện về một thế giới vạn vật có linh hồn sẽ còn được kể mãi, để nhắc nhở mỗi thế hệ về vẻ đẹp rạng rỡ và sự gắn kết thiêng liêng giữa con người với mảnh đất quê hương.

Kết bài mở rộng Mẫu 4:

Bằng phép đối lập:
Sự đối lập giữa một hiện thực đồng quê quen thuộc và trí tưởng tượng bay bổng của "thần đồng thơ trẻ" đã biến bài thơ trở thành một thước phim hoạt hình đầy sống động. Trong khi thực tại chỉ là quy luật tự nhiên, thì qua thơ Trần Đăng Khoa, gió biết chăn mây, mặt trời biết đạp xe hối hả. Kết thúc tác phẩm, điều đọng lại không chỉ là cảnh vật, mà là sự chiến thắng của lăng kính trẻ thơ – nơi mọi khoảng cách bị xóa bỏ để nhường chỗ cho sự gắn kết và yêu thương.

Kết bài mở rộng Mẫu 5

Bằng danh ngôn:
Đúng như đại văn hào Victor Hugo từng nói: “Con mắt của trẻ thơ là một cánh cửa mở ra một thế giới rạng rỡ”. Bài thơ "Em kể chuyện này" chính là thế giới rạng rỡ ấy, nơi Trần Đăng Khoa đã dùng lăng kính nhân hóa để thổi hồn vào từng gốc lúa, hàng tre. Tác phẩm khép lại nhưng đã kịp gieo vào lòng độc giả niềm tin yêu cuộc sống và sự trân trọng dành cho những vẻ đẹp bình dị nhất của quê hương Việt Nam.

Kết bài mở rộng Mẫu 6

Bằng liên hệ thực tế:
Yêu quê hương không nhất thiết phải là những điều lớn lao, đôi khi nó bắt đầu từ việc ta biết trân trọng vạn vật quanh mình như cách Trần Đăng Khoa đã làm. Khép lại bài thơ, hình ảnh thiên nhiên cùng nhau lao động và học tập gợi cho chúng ta suy nghĩ về trách nhiệm gắn bó và bảo vệ màu xanh của đất nước. Tác phẩm mãi là một nốt nhạc “xanh” trong tâm hồn, thôi thúc mỗi chúng ta sống nhân hậu hơn, gần gũi hơn với thiên nhiên và mảnh đất cội nguồn.

Kết bài mở rộng Mẫu 7

Bằng liên hệ văn học:
Khép lại bài thơ, ta bỗng nhớ đến nhận định của Xuân Diệu: "Vạn vật đều có một linh hồn". Trần Đăng Khoa đã hiện thực hóa tư tưởng ấy một cách xuất sắc qua "Em kể chuyện này". Nếu các nhà thơ lãng mạn tìm thấy trong thiên nhiên sự đồng điệu về nỗi sầu, thì thi sĩ họ Trần lại tìm thấy một cộng đồng đầy hân hoan, hối hả. Phép nhân hóa không chỉ là thủ pháp nghệ thuật mà còn là cầu nối đưa độc giả trở về với bản chất nguyên sơ nhất của thơ ca: sự hồn nhiên và tình yêu cuộc sống thuần khiết.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close