Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Mở bài trực tiếp Mẫu 1
Trong dòng chảy của thơ ca viết về tình mẫu tử, "Tết này nhớ mẹ" của Nguyễn Trọng Tạo hiện lên như một thước phim chậm đầy hoài niệm về những kỷ niệm xưa cũ bên mẹ. Bằng giọng thơ thủ thỉ, tâm tình, tác giả đã khắc họa chân thực hình ảnh người mẹ gắn liền với bếp lửa, vườn rau và những thói quen giản dị đời thường. Bài thơ là sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa thực tại đơn độc và quá khứ ấm áp, thể hiện tấm lòng hiếu thảo cùng nỗi nhớ thương khôn nguôi của người con dành cho đấng sinh thành đã khuất.
Mở bài trực tiếp Mẫu 2
Bài thơ "Tết này nhớ mẹ" của Nguyễn Trọng Tạo là tiếng lòng đầy xúc động của người con khi đối diện với nỗi trống trải ngày Tết vắng mẹ. Qua những dòng hồi tưởng về ký ức xưa cũ, tác giả đã khắc họa thành công hình ảnh người mẹ tần tảo và bày tỏ niềm xót thương khôn nguôi trước sự mất mát to lớn của gia đình.
Mở bài trực tiếp Mẫu 3
"Tết này nhớ mẹ" là một trong những bài thơ hay và cảm động nhất của Nguyễn Trọng Tạo viết về sự chia ly âm dương cách biệt. Tác phẩm đi từ thực tại cảnh vật mồ côi đến những dòng ký ức ấm áp về mẹ để làm nổi bật nỗi đau thắt lòng của người con mỗi độ xuân về. Bài thơ thực sự là một nốt lặng đầy ám ảnh về sự vô giá của tình mẹ.
Mở bài gián tiếp Mẫu 1
Bằng hình ảnh gợi tả:
Ngày Tết, khi khói nhang trầm lan tỏa trong không gian ấm cúng cũng là lúc ranh giới giữa thực và ảo, giữa âm và dương trở nên mỏng manh hơn bao giờ hết. Trong làn khói mờ ảo ấy, nụ cười hiền hậu của người mẹ trên bàn thờ tiên tổ như đang sưởi ấm tâm hồn đứa con xa xứ mới trở về. Cảm hứng từ khoảnh khắc thiêng liêng và đau xót ấy đã kết tinh thành bài thơ "Tết này nhớ mẹ" của Nguyễn Trọng Tạo. Tác phẩm không chỉ là lời tâm tình về sự mất mát, mà còn là hành trình tìm về những ký ức tần tảo của mẹ nơi gian bếp, luống rau để xoa dịu nỗi đơn độc trong lòng người con.
Mở bài gián tiếp Mẫu 2
Bằng phép đối lập:
Tết luôn là biểu tượng của sự đoàn viên, của những âm thanh náo nức và sắc màu rực rỡ len lỏi vào từng ngõ nhỏ. Thế nhưng, trong lòng người con vắng mẹ, không khí ấy càng náo nhiệt bao nhiêu thì nỗi cô đơn lại càng trở nên mênh mông bấy nhiêu. Sự đối lập giữa nhịp sống hối hả ngoài kia và không gian trống trải nơi vườn xưa đã được nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo gửi gắm đầy xót xa qua bài thơ "Tết này nhớ mẹ". Tác phẩm là tiếng lòng bồi hồi của một người con trở về giữa mùa xuân nhưng lại thấy tâm hồn mình đang chìm trong những mùa đông hoài niệm.
Mở bài gián tiếp Mẫu 3
Bằng câu hỏi tu từ:
Có nỗi đau nào lớn hơn việc trở về nhà giữa những ngày Tết đoàn viên nhưng lại chẳng còn thấy bóng dáng mẹ hiền đợi cửa? Khi sắc xuân tràn ngập khắp lối về, lòng người con sẽ ra sao nếu bến đỗ bình yên nhất nay chỉ còn là làn khói nhang mờ ảo? Nỗi niềm xót xa ấy đã được nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo gửi gắm trọn vẹn qua bài thơ "Tết này nhớ mẹ". Tác phẩm không chỉ là tiếng lòng bồi hồi của người con trước sự mất mát to lớn, mà còn là một nốt lặng về tình mẫu tử thiêng liêng.
Mở bài gián tiếp Mẫu 4
Bằng câu hát:
Mỗi dịp xuân sang, ta thường nghe câu hát quen thuộc: "Mỗi mùa xuân sang mẹ tôi già thêm một tuổi... Mỗi mùa xuân sang ngày tôi xa mẹ càng gần". Nhưng xót xa biết mấy khi có một mùa xuân, con trở về thì mẹ đã không còn nữa. Nỗi đau âm dương cách biệt ấy đã kết tinh thành những vần thơ đầy xúc động trong tác phẩm "Tết này nhớ mẹ" của Nguyễn Trọng Tạo. Nhà thơ đã tạc nên một bức chân dung tình mẫu tử thiêng liêng, nơi người con dẫu đã lớn khôn vẫn mãi thấp thỏm ngóng mẹ bên đường làng xưa cũ.
Mở bài gián tiếp Mẫu 5
Bằng danh ngôn:
George Cardos từng nói: "Mẹ là người có thể thay thế tất cả những người khác, nhưng không ai có thể thay thế được mẹ". Sự duy nhất và vĩ đại ấy của tình mẫu tử càng trở nên rõ nét hơn bao giờ hết khi người con đối diện với một cái Tết vắng bóng mẹ hiền. Bước chân vào không gian "mồ côi" trong bài thơ "Tết này nhớ mẹ", tác giả Nguyễn Trọng Tạo đã khơi gợi nỗi đau thắt lòng khi nhận ra từ nay sẽ chẳng còn ai đánh thức ta đêm giao thừa hay chờ ta bên đường làng với túi bánh đa kê. Bài thơ là một nốt lặng nhân văn, nhắc nhở chúng ta về giá trị của sự hiện diện của mẹ trong cuộc đời mỗi con người.
Mở bài gián tiếp Mẫu 6
Bằng liên hệ thực tế:
Mỗi độ Tết đến, người ta thường vội vã trên những chuyến tàu xe, háo hức mang theo quà bánh về quê với ước mong được nhìn thấy nụ cười hiền hậu của mẹ chờ nơi đầu ngõ. Thế nhưng, thực tế xót xa là có những người con khi trở về, dù cảnh vật vẫn vẹn nguyên, nhưng bến đỗ bình yên nhất là mẹ đã không còn nữa. Nỗi trống trải đến tận cùng ấy đã được nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo gửi gắm đầy sâu lắng qua bài thơ "Tết này nhớ mẹ".
Mở bài gián tiếp Mẫu 7
Bằng liên hệ văn học:
Nếu Nguyễn Duy từng rưng rưng với "Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa" về một thời nghèo khó có mẹ nuôi nấng, thì Nguyễn Trọng Tạo lại chạm đến nỗi đau của sự chia ly trong "Tết này nhớ mẹ". Trở về giữa mùa xuân đoàn viên nhưng lại đối diện với cảnh vườn nhà "mồ côi", tác giả đã viết nên những vần thơ đầy sâu lắng về khoảng trống không gì bù đắp nổi khi vắng bóng mẹ hiền.
Kết bài không mở rộng Mẫu 1
Với thể thơ tự do đầy phóng khoáng nhưng cũng rất đỗi chân thành, "Tết này nhớ mẹ" đã trở thành một nốt lặng nhân văn về đề tài tình mẫu tử. Nguyễn Trọng Tạo không chỉ nói thay nỗi lòng của những người con mồ côi mà còn khơi gợi niềm xúc động về sự hy sinh thầm lặng của người phụ nữ dành cho tổ ấm. Bài thơ khẳng định một chân lý giản đơn nhưng thấm thía: dù thời gian có làm mái đầu con bạc trắng, lòng mẹ vẫn là bến đỗ bình yên nhất mà con luôn khát khao tìm lại.
Kết bài không mở rộng Mẫu 2
Gấp lại trang thơ "Tết này nhớ mẹ", ta dường như vẫn thấy bóng dáng mẹ tần tảo đâu đó giữa khói nhang mờ ảo. Nguyễn Trọng Tạo không chỉ viết nên nỗi đau của riêng mình, mà còn nói thay tiếng lòng của triệu người con luôn biết ơn về người mẹ của mình. Tác phẩm chính là lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà sâu sắc: hãy trân trọng hơi ấm của mẹ khi còn có thể, bởi đó là mùa xuân rực rỡ nhất của đời người.
Kết bài không mở rộng Mẫu 3
Với ngôn ngữ giản dị nhưng sức gợi cảm mãnh liệt, "Tết này nhớ mẹ" đã vượt qua khuôn khổ của một bài thơ gia đình để trở thành biểu tượng cho tình mẫu tử bất diệt. Nguyễn Trọng Tạo đã khéo léo dùng nỗi đau mất mát để tôn vinh sự hy sinh thầm lặng của mẹ. Bài thơ khép lại nhưng nụ cười hiền hậu của người mẹ vẫn mãi là ngọn lửa ấm sưởi ấm tâm hồn đứa con trên mọi nẻo đường đời.
Kết bài mở rộng Mẫu 1
Bằng hình ảnh gợi tả:
Dư âm của bài thơ vẫn còn vương vấn nơi màu xanh lá "ngơ ngác" và mảnh vườn "mồ côi" sau hai năm vắng mẹ. Những hình ảnh gợi tả đầy đau xót ấy không chỉ phác họa nỗi cô đơn của cảnh vật, mà còn là tiếng lòng bồi hồi của người con trước sự mất mát quá lớn lao. Tác phẩm của Nguyễn Trọng Tạo đã biến những điều hữu hình thành nỗi nhớ vô hình, dạy ta biết trân trọng những điều giản đơn như luống rau, giếng nước khi mẹ còn bên cạnh. Bởi khi mẹ đi xa, ngay cả nhành cây ngọn cỏ cũng trở nên bơ vơ giữa mùa xuân đoàn viên.
Kết bài mở rộng Mẫu 2
Bằng phép đối lập:
Giữa không khí náo nức của đất trời khi xuân sang, màu lá "ngơ ngác" và mảnh vườn "mồ côi" trong thơ Nguyễn Trọng Tạo hiện lên thật xót xa. Sự đối lập giữa cái rộn ràng ngoài kia và cái lặng câm của kỷ vật vắng bóng mẹ đã tạc nên một nỗi nhớ khôn nguôi. Tác phẩm là lời khẳng định rằng, dù con có đi đến cuối trời, thì hơi ấm từ bàn tay mẹ và những giá trị cội nguồn vẫn luôn là bến đỗ bình yên nhất mà con mãi mãi tìm về.
Kết bài mở rộng Mẫu 3
Bằng câu hỏi tu từ:
Giữa cái náo nức của đất trời khi vào xuân, có nỗi trống trải nào mênh mông hơn khoảng trống trong lòng người con vắng mẹ? Bài thơ khép lại nhưng nụ cười hiền hậu của mẹ trên bàn thờ tiên tổ dường như vẫn đang dõi theo từng bước chân con. Phải chăng, qua nỗi đau của một "ngôi vườn mồ côi", Nguyễn Trọng Tạo muốn nhắn nhủ chúng ta rằng: mùa xuân thực sự của đời người chẳng phải là hoa cỏ rực rỡ, mà chính là khi ta còn có mẹ để trở về!
Kết bài mở rộng Mẫu 4
Bằng câu hát:
"Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào", dẫu biển Thái Bình ấy giờ đây đã tĩnh lặng phía cuối trời, nhưng những con sóng yêu thương vẫn mãi vỗ về tâm hồn người con trong thơ Nguyễn Trọng Tạo. Qua hình ảnh mảnh vườn "mồ côi" và nụ cười hiền trên bàn thờ, tác giả đã khẳng định một chân lý bất diệt: dù thời gian có lấy đi tất cả, tình mẹ vẫn là bến đỗ bình yên nhất. Bài thơ chính là một nốt lặng nhân văn, giúp chúng ta thấu hiểu hơn giá trị thiêng liêng của hai tiếng "Gia đình".
Kết bài mở rộng Mẫu 5
Bằng danh ngôn:
"Khi bạn là một người mẹ, bạn không bao giờ thực sự cô độc trong suy nghĩ của mình. Một người mẹ luôn phải nghĩ hai lần, một lần cho bản thân và một lần cho con cái." Sự hy sinh thầm lặng ấy đã kết tinh thành nụ cười hiền hậu dõi theo con từ phía "cuối trời" trong bài thơ của Nguyễn Trọng Tạo. Tác phẩm đã biến nỗi đau "mồ côi" thành một sức mạnh tinh thần to lớn, dạy chúng ta biết trân trọng những giá trị cội nguồn, bởi khi mẹ không còn, căn nhà dẫu khang trang đến đâu cũng chỉ còn là những bức tường thiếu vắng linh hồn và hơi ấm.
Kết bài mở rộng Mẫu 6
Bằng liên hệ thực tế:
Giữa nhịp sống hối hả, chúng ta thường mải mê theo đuổi những giá trị xa xôi, phù phiếm mà quên mất rằng quỹ thời gian của cha mẹ là hữu hạn. Bài thơ "Tết này nhớ mẹ" như một hồi chuông thức tỉnh thực tế xót xa ấy: có những người con khi thành đạt trở về, có đủ đầy “quà bánh” thì mẹ đã không còn để nhận. Tác phẩm của Nguyễn Trọng Tạo không chỉ là tiếng khóc tiễn biệt, mà còn là lời nhắc nhở mỗi chúng ta hãy trân trọng hơi ấm của mẹ ngay hôm nay, để mùa xuân sau không phải trở về trong sự nuối tiếc muộn màng.
Kết bài mở rộng Mẫu 7
Bằng liên hệ văn học:
Hình tượng người mẹ trong bài thơ "Tết này nhớ mẹ" dẫu mang nét buồn của thực tại nhưng vẫn rạng ngời vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam truyền thống: tần tảo, chịu thương chịu khó như "thân cò" trong ca dao xưa. Nguyễn Trọng Tạo đã khéo léo kế thừa mạch ngầm cảm xúc ấy để tạc nên một tượng đài bằng thơ đầy xúc động. Tác phẩm khép lại nhưng mở ra trong lòng độc giả một sự thức tỉnh về đạo hiếu. Nó khẳng định rằng dẫu thời gian có tàn nhẫn lấy đi dáng hình mẹ, nhưng linh hồn và hơi ấm của người sẽ mãi hóa thân vào từng nhành cây, ngọn cỏ để che chở cho con suốt cuộc đời trưởng thành.
Danh sách bình luận