Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Mở bài trực tiếp Mẫu 1
Bài thơ Đau lòng lũ lụt miền Trung của Phạm Ngọc San là một tiếng lòng đầy xót xa trước những mất mát, đau thương mà thiên tai gây ra cho mảnh đất miền Trung. Qua những vần thơ giàu cảm xúc, tác giả không chỉ tái hiện cảnh tượng thiên nhiên khắc nghiệt mà còn làm sáng ngời tình đồng bào, nghĩa cử cao đẹp của dân tộc ta trong cơn hoạn nạn.
Mở bài trực tiếp Mẫu 2
Phạm Ngọc San đã ghi lại những thước phim bằng chữ đầy ám ảnh về trận lũ dữ qua bài thơ Đau lòng lũ lụt miền Trung. Tác phẩm đi từ việc miêu tả sự tàn khốc của bão lũ đến việc khẳng định truyền thống tương thân tương ái, giúp người đọc thấu cảm sâu sắc nỗi đau của đồng bào và sự ấm áp của tình người trong gian khó.
Mở bài trực tiếp Mẫu 3
Đau lòng lũ lụt miền Trung của tác giả Phạm Ngọc San là bài thơ chân thực và xúc động viết về cảnh lầm than của người dân trong bão lũ. Bằng thể thơ lục bát quen thuộc và ngôn từ giản dị, bài thơ đã chạm đến trái tim người đọc khi khắc họa sự mong manh của kiếp người trước thiên tai, đồng thời tôn vinh tinh thần đoàn kết, gắn bó của dòng giống Tiên Rồng.
Mở bài gián tiếp Mẫu 1
Bằng ngôn ngữ gợi tả:
Bài thơ Đau lòng lũ lụt miền Trung của Phạm Ngọc San như một thước phim chậm bằng chữ, tái hiện lại cảnh tượng bão chồng bão, lũ chồng lũ giội xuống khúc ruột miền Trung nắng cháy. Giữa mênh mông biển nước trắng xóa và những tiếng kêu cứu tái tê, tác giả đã khéo léo đan cài vào đó hơi ấm của tình người, tạo nên một bản nhạc đầy bi tráng về sự sinh tồn và lòng nhân ái bao la của dân tộc.
Mở bài gián tiếp Mẫu 2
Bằng liên hệ văn học:
Nếu như trong thơ Nguyễn Duy, ta bắt gặp một miền Trung "đòn gánh tre hai đầu xoay bớt khổ", thì đến với Đau lòng lũ lụt miền Trung, Phạm Ngọc San lại xoáy sâu vào nỗi đau khi "đòn gánh" ấy như gãy đôi trước cơn thịnh nộ của thiên nhiên. Bằng những hình ảnh gợi tả đầy ám ảnh về dòng nước trắng xóa lấp loáng lệ rơi, bài thơ không chỉ là khúc ca bi tráng về sự tàn khốc của bão lũ mà còn là lời khẳng định mạnh mẽ về sợi dây huyết thống "cùng một bọc" luôn bền chặt trong hoạn nạn.
Mở bài gián tiếp Mẫu 3
Bằng liên hệ thực tế:
Mỗi mùa bão lũ đi qua, khúc ruột miền Trung lại oằn mình trong gian khó với những mất mát không gì bù đắp nổi. Chắt lọc từ chính hiện thực khốc liệt ấy, Phạm Ngọc San đã viết nên Đau lòng lũ lụt miền Trung bằng những vần thơ đẫm lệ, nơi hình ảnh bàn tay kêu cứu giữa bốn bề nước nổi trở thành biểu tượng đầy ám ảnh về sự mong manh của kiếp người trước thiên tai và sức mạnh của tình đồng bào.
Mở bài gián tiếp Mẫu 4
Bằng phép đối:
Đặt sự hung bạo của thiên tai đối lập với sự nhỏ bé của kiếp người, bài thơ Đau lòng lũ lụt miền Trung của Phạm Ngọc San là một bản nhạc đầy bi tráng. Trong khi "mưa gấp khúc" và "lũ sấp ngửa" tàn phá xóm làng, thì chính tình đồng bào "chung cành chung gốc" lại trở thành điểm tựa vững chãi, thắp sáng hy vọng giữa mênh mông sóng nước.
Mở bài gián tiếp Mẫu 5
Đi từ chủ đề:
Viết về đề tài bão lũ, bài thơ Đau lòng lũ lụt miền Trung của Phạm Ngọc San là những thước phim đầy ám ảnh về sự tàn khốc của thiên nhiên. Tác giả đã lột tả thành công cảnh tượng "mưa giăng mắc nỗi buồn", nơi dòng nước trắng xóa không chỉ cuốn trôi cửa nhà mà còn làm "héo dưa kiếp người", để lại nỗi xót xa khôn nguôi cho mảnh đất miền Trung nắng gió.
Mở bài gián tiếp Mẫu 6
Bằng câu hỏi tu từ:
Liệu có nỗi đau nào xót xa hơn cảnh bàn tay cầu cứu tái tê thò qua mái ngói giữa bốn bề sóng cuộn? Đến với bài thơ Đau lòng lũ lụt miền Trung, Phạm Ngọc San đã dùng những vần thơ đẫm lệ để trả lời cho câu hỏi ấy. Tác giả không chỉ tái hiện cảnh tượng thiên tai tàn khốc làm héo dưa kiếp người mà còn khơi dậy mạnh mẽ đạo lý nhiễu điều phủ lấy giá gương của dân tộc trong cơn hoạn nạn.
Mở bài gián tiếp Mẫu 7
Đi từ tác giả:
Là một tâm hồn luôn trăn trở trước những nỗi đau của nhân thế, Phạm Ngọc San đã gửi gắm tất cả niềm trắc ẩn của mình vào bài thơ Đau lòng lũ lụt miền Trung. Bằng ngòi bút giàu sức gợi và những vần thơ lục bát đẫm lệ, nhà thơ không chỉ lột tả sự tàn khốc của thiên tai đang bủa vây kiếp người mà còn thắp lên ngọn lửa ấm nồng của tình đồng bào qua triết lý nhiễu điều phủ lấy giá gương.
Kết bài không mở rộng Mẫu 1
Tóm lại, qua bài thơ Đau lòng lũ lụt miền Trung, Phạm Ngọc San không chỉ tái hiện một cách chân thực và đầy ám ảnh về sự tàn khốc của thiên tai mà còn làm sáng ngời tình đồng bào cao quý. Những vần thơ đẫm lệ ấy chính là lời nhắc nhở sâu sắc về đạo lý uống nước nhớ nguồn, khơi dậy sức mạnh của sự đoàn kết và lòng nhân ái để cùng nhau vượt qua mọi bão giông của cuộc đời.
Kết bài không mở rộng Mẫu 2
Bài thơ Đau lòng lũ lụt miền Trung khép lại nhưng dư âm về tình người vẫn còn vang vọng mãi. Bằng ngôn từ gợi cảm và giàu hình ảnh, Phạm Ngọc San đã khẳng định một giá trị nhân văn bền vững: trong đau thương, người dân Việt lại càng xích lại gần nhau hơn. Tác phẩm đã thành công khi biến nỗi đau riêng của một vùng đất thành tiếng lòng chung của cả dân tộc về sự sẻ chia và đùm bọc.
Kết bài không mở rộng Mẫu 3
Có thể nói, bài thơ là một bản nhạc buồn nhưng ấm áp về tình nghĩa đồng bào giữa cơn bão lũ. Phạm Ngọc San đã khéo léo dẫn dắt người đọc đi từ sự xót xa cho những kiếp người màn trời chiếu nước đến niềm tự hào về truyền thống nhiễu điều phủ lấy giá gương. Đây thực sự là một bài ca lay động lòng người, tôn vinh cốt cách nhân hậu và bản lĩnh kiên cường của con người Việt Nam trước nghịch cảnh.
Kết bài mở rộng Mẫu 1
Bằng ngôn ngữ gợi tả:
Khép lại những trang thơ đẫm nước mắt, Đau lòng lũ lụt miền Trung đã tạc vào lòng người đọc hình ảnh một dải đất miền Trung quật cường giữa sóng dữ. Phạm Ngọc San không chỉ vẽ nên bức tranh trắng xóa nỗi đau của thiên tai mà còn thắp lên ánh sáng lấp lánh của tình người, khẳng định sức mạnh bất diệt từ hơi ấm sẻ chia của những trái tim cùng chung dòng máu.
Kết bài mở rộng Mẫu 2
Bằng liên hệ văn học:
Khép lại bài thơ, người đọc không khỏi ám ảnh trước hình ảnh bàn tay kêu cứu thò qua mái ngói, một chi tiết gợi nhắc đến những thân phận nhỏ bé trong "Gió lạnh đầu mùa" của Thạch Lam. Tuy nhiên, Phạm Ngọc San đã nâng tầm nỗi đau ấy thành sức mạnh của sự đoàn kết dân tộc. Tác phẩm chính là bài ca về tình người nồng ấm, khẳng định rằng dẫu "đời chan nước mắt", chúng ta vẫn luôn có nhau để cùng che chở qua những khúc quanh nghiệt ngã của số phận.
Kết bài mở rộng Mẫu 3
Bằng liên hệ thực tế:
Nhìn lại những hình ảnh ám ảnh trong bài thơ, ta càng thêm thấu hiểu những đau thương thực tế mà miền Trung vẫn phải gồng mình gánh chịu mỗi mùa bão lũ. Phạm Ngọc San đã biến những dòng tin thời sự khô khan thành những vần thơ đẫm lệ, để rồi sau tất cả, điều còn đọng lại không phải là sự tàn khốc của thiên tai mà là sức mạnh của tình người, là những đôi tay thực tế đang nắm chặt lấy nhau trong cơn hoạn nạn.
Kết bài mở rộng Mẫu 4
Bằng phép đối:
Khép lại bài thơ, Phạm Ngọc San đã tạo nên một sự đối lập đầy nhân văn giữa sự tàn khốc của thiên tai và sự ấm nồng của nhân thế. Dòng nước lũ có thể cuốn trôi nhà cửa, làm héo dưa kiếp người, nhưng dòng máu nóng của tình đồng bào chung cành chung gốc vẫn mãi tuôn chảy, sưởi ấm những mảnh đời trong cơn bão lốc gió sương.
Kết bài mở rộng Mẫu 5
Đi từ chủ đề:
Bài thơ khép lại nhưng tinh thần "nhiễu điều phủ lấy giá gương" vẫn tỏa sáng lấp lánh giữa mênh mông sóng nước. Bằng ngôn từ gợi cảm, Phạm Ngọc San đã biến nỗi đau của bão lũ thành bài ca về tình nghĩa đồng bào, khẳng định rằng dù thiên tai có làm héo dưa kiếp người, thì sợi dây huyết thống cùng một bọc vẫn mãi là điểm tựa ấm nồng nhất giúp chúng ta vượt qua mọi dâu bể.
Kết bài mở rộng Mẫu 6
Bằng câu hỏi tu từ:
Sau những vần thơ đẫm lệ về cảnh bàn tay kêu cứu tái tê giữa bốn bề nước nổi, liệu có điều gì bền vững hơn tình đồng bào trong cơn hoạn nạn? Phạm Ngọc San đã khép lại tác phẩm bằng một câu trả lời đầy ấm nồng, nơi ánh sáng của lòng nhân ái xua tan cái lạnh lẽo của bão lốc, khẳng định rằng dẫu thiên tai có tàn khốc đến đâu cũng không thể khuất phục được những trái tim cùng chung huyết thống.
Kết bài mở rộng Mẫu 7
Đi từ tác giả:
Bằng việc lựa chọn những hình ảnh đầy sức ám ảnh về bàn tay cầu cứu và ánh mắt trẻ thơ, Phạm Ngọc San đã thành công trong việc khơi dậy niềm trắc ẩn sâu sắc nơi người đọc. Tác giả đã khép lại bài thơ bằng một thông điệp vĩnh cửu về sự sẻ chia, chứng minh rằng ngòi bút của ông luôn hướng về những phận đời nhỏ bé và tôn vinh vẻ đẹp đạo lý nhiễu điều phủ lấy giá gương của dân tộc.
Danh sách bình luận