Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Mở bài trực tiếp Mẫu 1
Khổ thơ cuối trong bài thơ Con đê làng của Trần Văn Lợi là nơi kết tinh những suy ngẫm sâu sắc về tình cảm gia đình và quê hương: "Con đê là tình nghĩa mẹ cha tôi / Sau rạn nứt, bão giông không thể vỡ / Cỏ giữ đất, đất nuôi đời duyên nợ / Tình yêu tôi không xói lở bao giờ!...". Qua bốn câu thơ ngắn gọn, tác giả đã nâng hình tượng con đê thành biểu tượng cho tình nghĩa thủy chung của cha mẹ và lòng yêu quê hương bền chặt, bất diệt.
Mở bài trực tiếp Mẫu 2
Bài thơ Con đê làng của Trần Văn Lợi khép lại bằng một khổ thơ đầy lắng đọng và giàu triết lý nhân sinh: "Con đê là tình nghĩa mẹ cha tôi / Sau rạn nứt, bão dông không thể vỡ / Cỏ giữ đất, đất nuôi đời duyên nợ / Tình yêu tôi không xói lở bao giờ!...". Bằng những hình ảnh giản dị, đoạn thơ đã khẳng định mạnh mẽ sức sống bền bỉ của tình cảm gia đình cũng như lòng thủy chung son sắt của người con đối với cội nguồn.
Mở bài trực tiếp Mẫu 3
Trong tác phẩm Con đê làng của Trần Văn Lợi, khổ thơ cuối cùng đóng vai trò là điểm sáng tư tưởng, hoàn thiện mạch cảm xúc của toàn bài: "Con đê là tình nghĩa mẹ cha tôi / Sau rạn nứt, bão dông không thể vỡ / Cỏ giữ đất, đất nuôi đời duyên nợ / Tình yêu tôi không xói lở bao giờ!...". Bốn câu thơ đã thể hiện một cách chân thành và cảm động niềm tự hào về tình nghĩa phu thê thiêng liêng cùng một tình yêu quê hương vững chãi, không bao giờ xói lở.
Mở bài gián tiếp Mẫu 1
Bằng ngôn ngữ gợi tả:
Khép lại mạch hoài niệm bâng khuâng của Con đê làng, Trần Văn Lợi đã tạc vào lòng người đọc một khổ kết đong đầy phù sa cảm xúc: "Con đê là tình nghĩa mẹ cha tôi / Sau rạn nứt, bão dông không thể vỡ / Cỏ giữ đất, đất nuôi đời duyên nợ / Tình yêu tôi không xói lở bao giờ!...". Bốn câu thơ vừa mang hơi thở nồng nàn của cỏ đất, vừa là nốt lặng thiêng liêng ngân vang về nghĩa tình sinh thành và một tình yêu cội nguồn thủy chung, kiên cường qua bao dông bão.
Mở bài gián tiếp Mẫu 2
Bằng liên hệ văn học:
Giống như dòng sông quê hương chảy tràn ký ức trong thơ Tế Hanh, hình tượng con đê trong Con đê làng của Trần Văn Lợi cũng là nơi neo đậu vĩnh hằng của tâm hồn: "Con đê là tình nghĩa mẹ cha tôi / Sau rạn nứt, bão dông không thể vỡ / Cỏ giữ đất, đất nuôi đời duyên nợ / Tình yêu tôi không xói lở bao giờ!...". Khổ thơ cuối đong đầy phù sa cảm xúc này đã mượn sự vững chãi của đất đá để tạc nên tượng đài bất tử về tình nghĩa phu thê son sắt và lòng thủy chung chẳng thể xói lở với cội nguồn.
Mở bài gián tiếp Mẫu 3
Bằng liên hệ thực tế:
Giữa nhịp sống hiện đại đầy biến động, những giá trị truyền thống đôi khi bị mai một, nhưng khổ thơ cuối bài Con đê làng của Trần Văn Lợi vẫn như một điểm tựa tinh thần neo giữ lòng người về với cội nguồn: "Con đê là tình nghĩa mẹ cha tôi / Sau rạn nứt, bão dông không thể vỡ / Cỏ giữ đất, đất nuôi đời duyên nợ / Tình yêu tôi không xói lở bao giờ!...". Bốn câu thơ nhắn nhủ mỗi chúng ta giữa những lo toan cơm áo hãy luôn trân trọng tình nghĩa sinh thành và giữ vẹn nguyên một tình yêu quê hương không bao giờ xói lở.
Mở bài gián tiếp Mẫu 4
Bằng phép đối:
Trái ngược với những biến động, bão dông của ngoại cảnh, tình nghĩa gia đình và lòng thủy chung trong khổ thơ cuối bài Con đê làng của Trần Văn Lợi lại hiện lên vô cùng vững chãi, bền bỉ: "Con đê là tình nghĩa mẹ cha tôi / Sau rạn nứt, bão dông không thể vỡ / Cỏ giữ đất, đất nuôi đời duyên nợ / Tình yêu tôi không xói lở bao giờ!...". Phép đối lập tài tình này đã giúp nhà thơ khẳng định mạnh mẽ sức sống bất diệt của tình yêu quê hương trước mọi thử thách của cuộc đời.
Mở bài gián tiếp Mẫu 5
Đi từ chủ đề:
Viết về đề tài quê hương xứ sở quen thuộc, nhưng khổ thơ cuối trong Con đê làng của Trần Văn Lợi vẫn mang một nét khai phá riêng khi gắn lòng yêu nước với tình nghĩa gia đình: "Con đê là tình nghĩa mẹ cha tôi / Sau rạn nứt, bão dông không thể vỡ / Cỏ giữ đất, đất nuôi đời duyên nợ / Tình yêu tôi không xói lở bao giờ!...". Khai thác chủ đề cội nguồn, đoạn thơ không chỉ là lời ca ngợi bóng dáng quê nhà lam lũ mà còn là lời khẳng định về một tình yêu xứ sở vững chãi, trường tồn trước mọi biến thiên của cuộc sống.
Mở bài gián tiếp Mẫu 6
Bằng câu hỏi tu từ:
Liệu có hình tượng nào vững chãi hơn con đê quê hương để chở che cho những rạn nứt, bão dông của cuộc đời? Câu hỏi ấy đã tìm thấy lời giải đáp đầy xúc động trong khổ thơ cuối bài Con đê làng của Trần Văn Lợi: "Con đê là tình nghĩa mẹ cha tôi / Sau rạn nứt, bão dông không thể vỡ / Cỏ giữ đất, đất nuôi đời duyên nợ / Tình yêu tôi không xói lở bao giờ!...". Bốn câu thơ ngắn gọn khép lại bài thơ như một sự khẳng định chắc chắn về tình nghĩa phu thê son sắt và một tình yêu cội nguồn trường tồn, bất diệt.
Mở bài gián tiếp Mẫu 7
Đi từ tác giả:
Là một nhà giáo, nhà thơ sinh ra và lớn lên tại mảnh đất Nam Định, Trần Văn Lợi luôn dành cho hồn quê một vị trí trang trọng trong tâm hồn, điều đó được kết tinh rõ nét nhất qua khổ kết bài Con đê làng: "Con đê là tình nghĩa mẹ cha tôi / Sau rạn nứt, bão giông không thể vỡ / Cỏ giữ đất, đất nuôi đời duyên nợ / Tình yêu tôi không xói lở bao giờ!...". Bốn câu thơ ngắn gọn đã mang trọn cái nhìn sâu sắc, đằm thắm của tác giả khi tạc vào thời gian biểu tượng con đê vững chãi, đại diện cho tình nghĩa phu thê son sắt và lòng thủy chung cội nguồn.
Kết bài không mở rộng Mẫu 1
Tóm lại, khổ thơ cuối của Con đê làng là nốt lặng chứa đựng nhiều chiêm nghiệm nhân sinh sâu sắc nhất của Trần Văn Lợi. Bằng những câu thơ mộc mạc nhưng giàu sức gợi, tác giả đã nâng hình tượng con đê thành biểu tượng vĩnh hằng cho tình nghĩa gia đình và lòng thủy chung son sắt với cội nguồn quê hương.
Kết bài không mở rộng Mẫu 2
Khổ thơ cuối đã khép lại bài thơ Con đê làng bằng một lời khẳng định đầy xúc động về những giá trị tinh thần bất diệt. Qua bốn câu thơ ngắn gọn, Trần Văn Lợi không chỉ tôn vinh nghĩa tình phu thê son sắt của cha mẹ mà còn tạc vào lòng người đọc một tình yêu quê hương vững chãi, kiên cường trước mọi bão dông cuộc đời.
Kết bài không mở rộng Mẫu 3
Qua khổ kết của tác phẩm Con đê làng, nhà thơ Trần Văn Lợi đã thể hiện trọn vẹn nét đẹp tư tưởng và tình cảm gắn bó máu thịt với xứ sở. Đoạn thơ là một minh chứng cho tâm hồn nhạy cảm, đằm thắm của tác giả, đồng thời để lại dư âm sâu đậm về đạo lý uống nước nhớ nguồn trong lòng bao thế hệ độc giả.
Kết bài mở rộng Mẫu 1
Bằng ngôn ngữ gợi tả:
Khổ kết của Con đê làng đã khép lại tác phẩm bằng những dòng thơ đong đầy phù sa cảm xúc của Trần Văn Lợi. Lời thơ như lời thầm thì mật thiết của cỏ đất, tạc vào lòng người đọc hình tượng con đê vững chãi trước dông bão – biểu tượng cho nghĩa tình sinh thành son sắt và một tình yêu quê hương thủy chung, mãi mãi không bao giờ xói lở.
Kết bài mở rộng Mẫu 2
Bằng liên hệ văn học:
Cũng như dòng sông quê hương chảy tràn nỗi nhớ trong thơ Tế Hanh, khổ kết của Con đê làng là nơi neo đậu vĩnh hằng của tâm hồn Trần Văn Lợi. Lời thơ như dòng phù sa đằm thắm, mượn sự vững chãi của cỏ đất để tạc nên tượng đài bất tử về tình nghĩa phu thê son sắt và lòng thủy chung chẳng thể xói lở với xứ sở quê nhà.
Kết bài mở rộng Mẫu 3
Bằng liên hệ thực tế:
Giữa cuộc sống hiện đại đầy biến động, khổ kết của Con đê làng giống như một điểm tựa tinh thần vững chãi neo giữ lòng người về với những giá trị cốt lõi. Bốn câu thơ của Trần Văn Lợi đã nhắc nhở mỗi chúng ta giữa những lo toan cơm áo hãy luôn trân trọng tình nghĩa sinh thành và giữ vẹn nguyên một tình yêu quê hương không bao giờ xói lở.
Kết bài mở rộng Mẫu 4
Bằng phép đối:
Tóm lại, bằng việc sử dụng nghệ thuật đối lập tài tình giữa sự tàn phá của bão dông bên ngoài với sự bền bỉ của cỏ đất bên trong, khổ kết của Con đê làng đã khép lại bài thơ một cách trọn vẹn. Trần Văn Lợi không chỉ tôn vinh nghĩa tình phu thê son sắt của cha mẹ mà còn khẳng định mạnh mẽ một tình yêu quê hương vững chãi, bất diệt trước mọi thử thách cuộc đời.
Kết bài mở rộng Mẫu 5
Đi từ chủ đề:
Tóm lại, qua khổ kết của Con đê làng, Trần Văn Lợi đã hoàn thiện trọn vẹn mạch chủ đề viết về quê hương xứ sở khi gắn kết tình yêu nước với nghĩa tình gia đình. Bốn câu thơ ngắn không chỉ là lời ca ngợi bóng dáng quê nhà lam lũ mà còn khẳng định một tình yêu cội nguồn trường tồn, bất diệt trước mọi biến thiên của cuộc sống.
Kết bài mở rộng Mẫu 6
Bằng câu hỏi tu từ:
Khổ kết của Con đê làng khép lại, nhưng liệu có ai trong chúng ta không khỏi bâng khuâng trước một tình yêu cội nguồn thiêng liêng và vững chãi đến thế? Bằng bốn câu thơ ngắn gọn, Trần Văn Lợi đã khẳng định chắc chắn rằng tình nghĩa phu thê son sắt của cha mẹ và lòng thủy chung với xứ sở chính là bức tường thành kiên cố nhất, mãi mãi không bao giờ xói lở trước dông bão cuộc đời.
Kết bài mở rộng Mẫu 7
Đi từ tác giả:
Khổ kết của Con đê làng đã khép lại bài thơ một cách trọn vẹn, mang đậm dấu ấn tư tưởng của nhà thơ Trần Văn Lợi – một người luôn tha thiết với hồn quê xứ sở. Bốn câu thơ ngắn gọn không chỉ thể hiện cái nhìn đằm thắm, chín chắn của tác giả trước cuộc đời mà còn tạc vào thời gian biểu tượng con đê vững chãi, khẳng định tình nghĩa sinh thành và lòng thủy chung cội nguồn sẽ mãi mãi không bao giờ xói lở.
Danh sách bình luận