Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Mở bài trực tiếp Mẫu 1
Đoạn thơ "Đời cha ông với đời tôi... Cho tôi nhận mặt ông cha của mình" trong bài thơ Chuyện cổ nước mình của Lâm Thị Mỹ Dạ đã khẳng định một cách sâu sắc giá trị kết nối thời gian của văn học dân gian. Chỉ với bốn câu thơ ngắn gọn, tác giả đã bộc lộ niềm xúc động thiêng liêng khi tìm lại được cội nguồn, hình dáng và linh hồn của cha ông đi trước ẩn hiện sau mỗi trang truyện cổ.
Mở bài trực tiếp Mẫu 2
Qua bốn câu thơ "Đời cha ông với đời tôi... Cho tôi nhận mặt ông cha của mình" trích từ tác phẩm Chuyện cổ nước mình, nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ đã sử dụng những hình ảnh so sánh độc đáo như "con sông", "chân trời" để nói về khoảng cách thế hệ. Từ đó, đoạn thơ làm bật lên vai trò kỳ diệu của truyện cổ dân gian – chiếc cầu nối tâm hồn giúp thế hệ hôm nay nhận diện rõ nét những phẩm chất cao đẹp của tổ tiên.
Mở bài trực tiếp Mẫu 3
Bốn câu thơ "Đời cha ông với đời tôi... Cho tôi nhận mặt ông cha của mình" trong bài thơ Chuyện cổ nước mình là dòng cảm xúc thành kính và biết ơn sâu sắc của nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ đối với thế hệ đi trước. Đoạn thơ đã khơi gợi trong lòng người đọc niềm tự hào về cội nguồn khi nhận ra truyện cổ chính là tấm gương phản chiếu trọn vẹn gương mặt tinh thần của cha ông.
Mở bài gián tiếp Mẫu 1
Bằng ngôn ngữ gợi tả:
Qua bốn câu thơ "Đời cha ông với đời tôi... Cho tôi nhận mặt ông cha của mình", Lâm Thị Mỹ Dạ đã dệt nên một khoảng trời hoài niệm đầy xúc động. Giữa khoảng cách dằng dặc của lịch sử, những trang truyện cổ hiện lên như ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn, giúp thế hệ hôm nay nhận diện rõ nét gương mặt tinh thần của tổ tiên.
Mở bài gián tiếp Mẫu 2
Bằng liên hệ thực tế:
Dù khoảng cách giữa các thế hệ trong gia đình thời hiện đại ngày càng lớn do sự khác biệt về lối sống, nhưng có một sợi dây vô hình chưa bao giờ đứt gãy, đó là văn hóa cội nguồn. Qua đoạn thơ "Đời cha ông với đời tôi... Cho tôi nhận mặt ông cha của mình" trích trong bài Chuyện cổ nước mình, nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ đã khẳng định sức sống bền bỉ của truyện cổ - điểm tựa tinh thần giúp người trẻ tìm lại bản sắc của cha ông.
Mở bài gián tiếp Mẫu 3
Bằng liên hệ văn học:
Nếu như Nguyễn Khoa Điềm tìm thấy cội nguồn dân tộc từ những ngày "Đất Nước có trong những cái ngày xửa ngày xưa mẹ thường hay kể" thì Lâm Thị Mỹ Dạ lại nhận diện tổ tiên qua từng trang sách cũ. Điều này được thể hiện sâu sắc qua bốn câu thơ "Đời cha ông với đời tôi... Cho tôi nhận mặt ông cha của mình" trong bài Chuyện cổ nước mình, khẳng định truyện cổ là chiếc cầu nối thiêng liêng giúp ta tìm về cốt cách của cha ông.
Mở bài gián tiếp Mẫu 4
Bằng phép đối:
Đứng trước khoảng cách vô hình nhưng vô tận của thời gian, con người chỉ có thể tìm thấy sợi dây hữu hình mà bất tử của văn hóa cội nguồn để gắn kết lại. Bốn câu thơ "Đời cha ông với đời tôi... Cho tôi nhận mặt ông cha của mình" của Lâm Thị Mỹ Dạ trong bài Chuyện cổ nước mình chính là câu trả lời tuyệt vời cho phép đối ấy, khi lấy những trang truyện cổ nhỏ bé để ôm trọn cả một khoảng trời lịch sử xa xăm.
Mở bài gián tiếp Mẫu 5
Từ chủ đề:
Lòng biết ơn và đạo lý uống nước nhớ nguồn luôn là mạch nguồn cảm hứng bất tận trong dòng chảy của thơ ca dân tộc. Tiếp nối truyền thống tốt đẹp đó, Lâm Thị Mỹ Dạ đã viết nên bốn câu thơ "Đời cha ông với đời tôi... Cho tôi nhận mặt ông cha của mình" trong bài Chuyện cổ nước mình, khẳng định truyện cổ chính là chiếc cầu nối thiêng liêng giúp thế hệ sau thấu hiểu và tri ân cốt cách của tổ tiên.
Mở bài gián tiếp Mẫu 6
Bằng câu hỏi tu từ:
Làm sao để thế hệ hôm nay có thể chạm vào khoảng trời ký ức dằng dặc của nghìn năm lịch sử trước? Câu trả lời đã được Lâm Thị Mỹ Dạ gửi gắm vẹn nguyên qua bốn dòng thơ "Đời cha ông với đời tôi... Cho tôi nhận mặt ông cha của mình" trong bài Chuyện cổ nước mình, khẳng định truyện cổ chính là chiếc cầu kiều thiêng liêng xóa nhòa mọi khoảng cách thời gian.
Mở bài gián tiếp Mẫu 7
Từ tác giả:
Lâm Thị Mỹ Dạ là nhà thơ luôn dành tình cảm sâu nặng cho những giá trị văn hóa truyền thống và vẻ đẹp tâm hồn con người Việt Nam. Điều đó được thể hiện rõ nét qua bốn câu thơ "Đời cha ông với đời tôi... Cho tôi nhận mặt ông cha của mình" trong bài Chuyện cổ nước mình, nơi bà khẳng định truyện cổ là chiếc cầu nối thiêng liêng giúp thế hệ sau tìm về cội nguồn.
Kết bài không mở rộng Mẫu 1
Tóm lại, bốn câu thơ trên đã khẳng định một cách trọn vẹn và sâu sắc giá trị vĩnh cửu của truyện cổ nước nhà. Qua những vần thơ đằm thắm của Lâm Thị Mỹ Dạ, người đọc càng thêm trân trọng quá khứ và ý thức sâu sắc hơn về trách nhiệm gìn giữ cốt cách, tâm hồn của cha ông.
Kết bài không mở rộng Mẫu 2
Đoạn thơ ngắn nhưng đã để lại trong lòng độc giả niềm xúc động và tự hào khôn nguôi về cội nguồn dân tộc. Những lời thơ của tác giả chính là hồi chuông nhắc nhở thế hệ hôm nay phải luôn biết soi mình vào truyện cổ để tiếp nối những truyền thống tốt đẹp của tổ tiên.
Kết bài không mở rộng Mẫu 3
Khép lại đoạn thơ, Lâm Thị Mỹ Dạ đã hoàn thành xuất sắc sứ mệnh dệt nên chiếc cầu nối vô hình giữa quá khứ dằng dặc và hiện tại hôm nay. Chính tình yêu truyện cổ được khơi gợi từ bốn câu thơ này sẽ là hành trang vững chắc giúp người đọc nhận diện và ôm trọn bản sắc quê hương.
Kết bài mở rộng Mẫu 1
Bằng ngôn ngữ gợi tả:
Bốn câu thơ khép lại nhưng đã kịp gieo vào lòng người đọc một khoảng trời hoài niệm lung linh sắc màu cổ tích. Những vần thơ đằm thắm của Lâm Thị Mỹ Dạ dường như đã hóa thành dòng sữa ngọt ngào, khơi dậy mạch nguồn cảm xúc thành kính để thế hệ hôm nay luôn khao khát được soi mình vào quá khứ, ôm trọn vào lòng vẹn nguyên hình bóng và cốt cách vàng ngọc của tổ tiên.
Kết bài mở rộng Mẫu 2
Bằng liên hệ văn học:
Tóm lại, bốn câu thơ ngắn đã gieo vào lòng người đọc một khoảng trời hoài niệm lung linh về cội nguồn dân tộc. Cũng như Nguyễn Khoa Điềm từng xúc động tìm thấy dáng hình xứ sở trong những cái ngày xửa ngày xưa mẹ kể, Lâm Thị Mỹ Dạ qua đoạn thơ này đã dệt nên chiếc cầu kiều bằng truyện cổ, giúp cháu con hôm nay nhận diện vẹn nguyên khuôn mặt tinh thần rạng ngời và cốt cách vàng ngọc của tổ tiên.
Kết bài mở rộng Mẫu 3
Bằng liên hệ thực tế:
Tóm lại, bốn câu thơ ngắn đã gieo vào lòng người đọc một khoảng trời hoài niệm lung linh về cội nguồn dân tộc. Giữa cuộc sống hiện đại hối hả với sự lên ngôi của công nghệ giải trí, những vần thơ đằm thắm của Lâm Thị Mỹ Dạ chính là dòng sữa ngọt ngào thức tỉnh tâm hồn, nhắc nhở thế hệ trẻ biết lật mở những trang truyện cổ để nhận diện và kế thừa vẹn nguyên cốt cách vàng ngọc của tổ tiên.
Kết bài mở rộng Mẫu 4
Bằng phép đối:
Đoạn thơ trên hiện lên như một nốt trầm sâu lắng, ngân vang nhịp đập thiết tha của đạo lý uống nước nhớ nguồn. Đặt sự vô tình, khắc nghiệt của dòng chảy lịch sử bên cạnh sức sống hữu tình, bền bỉ của câu chữ, Lâm Thị Mỹ Dạ đã dệt nên chiếc cầu kiều thiêng liêng vạch lối cho thế hệ hôm nay tìm về ôm trọn vào lòng cốt cách vàng ngọc của tiền nhân.
Kết bài mở rộng Mẫu 5
Từ chủ đề:
Tóm lại, bốn câu thơ ngắn đã gieo vào lòng người đọc một khoảng trời hoài niệm lung linh, kết tinh trọn vẹn chủ đề đạo lý uống nước nhớ nguồn của dân tộc. Bằng giọng thơ đằm thắm, Lâm Thị Mỹ Dạ đã biến những trang truyện cổ dung dị thành mạch nguồn cảm xúc thiêng liêng, khơi dậy lòng biết ơn sâu sắc để thế hệ hôm nay luôn khao khát tìm về và ôm trọn vào lòng cốt cách vàng ngọc của tổ tiên.
Kết bài mở rộng Mẫu 6
Bằng câu hỏi tu từ:
Liệu có sợi dây vô hình nào bền chặt hơn những trang truyện cổ để gắn kết tâm hồn của cháu con hôm nay với thế hệ tiền nhân đi trước? Bằng giọng thơ đằm thắm và giàu tính gợi hình, Lâm Thị Mỹ Dạ đã mang đến câu trả lời trọn vẹn qua bốn dòng thơ trên, biến những câu chuyện xa xưa thành dòng sữa ngọt ngào sưởi ấm tâm hồn và giữ gìn vẹn nguyên cốt cách vàng ngọc của cha ông.
Kết bài mở rộng Mẫu 7
Từ tác giả:
Có thể nói, bốn câu thơ ngắn đã kết tinh trọn vẹn nét đặc sắc trong phong cách nghệ thuật của Lâm Thị Mỹ Dạ: đằm thắm, giàu chất suy tư và tha thiết tình yêu cội nguồn. Qua đoạn thơ này, nữ sĩ đã dệt nên chiếc cầu kiều thiêng liêng bằng truyện cổ, gieo vào lòng độc giả niềm xúc động sâu sắc để thế hệ hôm nay luôn khao khát được nhận diện và kế thừa vẹn nguyên cốt cách vàng ngọc của tổ tiên.
Danh sách bình luận