Từ nội dung đoạn trích: "Nỗi lòng biết ngỏ cùng ai .... Khiến người thôi sớm thôi hôm những sầu", em hãy viết đoạn văn nghị luận ( 7 – 9 câu) trình bày suy nghĩ của em về số phận của người phụ nữ trong xã hội phong kiến.

Trong xã hội phong kiến, chiến tranh phi nghĩa không chỉ cướp đi sinh mạng của bao người lính mà còn đẩy những người phụ nữ vào cảnh sống cô độc, mòn mỏi đợi chờ. Qua đoạn trích từ Chinh phụ ngâm khúc, đặc biệt là những câu thơ diễn tả nỗi lòng đơn chiếc, ta thấy rõ bi kịch về số phận của người phụ nữ khi hạnh phúc gia đình bị chà đạp bởi những định kiến và tham vọng của thời đại.

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Mở bài trực tiếp Mẫu 1

Trong xã hội phong kiến, chiến tranh phi nghĩa không chỉ cướp đi sinh mạng của bao người lính mà còn đẩy những người phụ nữ vào cảnh sống cô độc, mòn mỏi đợi chờ. Qua đoạn trích từ Chinh phụ ngâm khúc, đặc biệt là những câu thơ diễn tả nỗi lòng đơn chiếc, ta thấy rõ bi kịch về số phận của người phụ nữ khi hạnh phúc gia đình bị chà đạp bởi những định kiến và tham vọng của thời đại. 

Mở bài trực tiếp Mẫu 2

Hình ảnh người chinh phụ trong đoạn trích Chinh phụ ngâm khúc là tiếng lòng đầy xót xa cho thân phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến xưa. Bị ngăn cách với chồng bởi chiến tranh và những quan niệm lỗi thời, họ phải gánh chịu nỗi đau khổ, cô đơn cùng cực, để rồi tuổi xuân trôi qua trong mòn mỏi mà chẳng biết ngỏ cùng ai, phơi bày bi kịch của kiếp người dưới ách áp bức của thời đại. 

Mở bài trực tiếp Mẫu 3

Đoạn trích từ Chinh phụ ngâm khúc đã khắc họa chân thực và đầy cảm động nỗi đau của người chinh phụ khi phải đối diện với sự chia lìa vì chiến tranh. Qua đó, tác phẩm không chỉ là khúc ngâm về nỗi nhớ nhung, mà còn là bản cáo trạng sâu sắc về số phận bất hạnh của người phụ nữ phong kiến: họ thường xuyên trở thành nạn nhân của những cuộc binh đao, bị tước đoạt quyền hạnh phúc cá nhân và phải chấp nhận kiếp sống lẻ loi trong mỏi mòn. 

Mở bài gián tiếp Mẫu 1

Bằng ngôn ngữ gợi tả:
Đoạn trích Chinh phụ ngâm khúc tựa như tiếng thở dài vắt ngang trời đêm của người chinh phụ, nơi nỗi sầu tủi chẳng biết tỏ cùng ai. Qua đó, ta thấy rõ kiếp người mong manh của phụ nữ phong kiến: tuổi xuân xanh tựa như cánh hoa mỏng manh giữa cơn bão chiến tranh, chỉ còn lại chuỗi ngày dài mòn mỏi héo hon nơi khuê phòng.

Mở bài gián tiếp Mẫu 2

Bằng liên hệ văn học:
Từ hình ảnh "thân em vừa trắng lại vừa tròn" đầy cam chịu của Hồ Xuân Hương đến tiếng lòng khắc khoải của người chinh phụ trong đoạn trích, ta thấy một mẫu số chung cho thân phận phụ nữ phong kiến. Đó là kiếp đời "ba chìm bảy nổi" đầy bất trắc, nơi mà hạnh phúc lứa đôi luôn mong manh, dễ vỡ và sớm tàn phai trước những định kiến khắt khe cùng chiến tranh loạn lạc.

Mở bài gián tiếp Mẫu 3

Bằng liên hệ thực tế:
Thực tế đã chứng minh, dù ở thời đại nào, khi đất nước chìm trong chiến tranh, phụ nữ vẫn là đối tượng chịu tổn thương sâu sắc nhất. Nỗi sầu muộn của người chinh phụ trong đoạn trích không chỉ là tiếng lòng của một cá nhân, mà là hiện thân cho bi kịch chung của bao thế hệ phụ nữ phong kiến – những người bị đặt ngoài lề của "công danh" nhưng lại là nạn nhân trực tiếp của sự chia ly, phải gặm nhấm nỗi cô đơn trong chính căn nhà của mình.

Mở bài gián tiếp Mẫu 4

Từ chủ đề:
Chủ đề về thân phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến luôn là một nốt trầm bi thương trong văn học trung đại. Thông qua nỗi lòng của người chinh phụ trong đoạn trích Chinh phụ ngâm khúc, tác giả đã bóc trần hiện thực khắc nghiệt khi hạnh phúc lứa đôi bị chiến tranh và định kiến cướp mất, để lại cho người phụ nữ những chuỗi ngày chờ đợi trong vô vọng.

Mở bài gián tiếp Mẫu 5

Bằng câu hỏi tu từ:
Hạnh phúc gia đình đáng giá bao nhiêu khi đứng trước tham vọng công danh và những cuộc chiến tranh phi nghĩa? Câu hỏi nhức nhối ấy đã vang lên trong tâm khảm người chinh phụ ở đoạn trích Chinh phụ ngâm khúc, phơi bày bi kịch của người phụ nữ phong kiến: họ là những nạn nhân thầm lặng, bị tước đoạt quyền sống hạnh phúc bởi những định kiến nghiệt ngã của thời đại.

Mở bài gián tiếp Mẫu 6

Bằng phép đối:
Chồng ngoài chân mây mải miết đuổi theo công danh, vợ trong khuê phòng mòn mỏi đếm chuỗi ngày đơn lẻ. Sự đối lập ấy trong đoạn trích Chinh phụ ngâm khúc đã vạch trần bi kịch của người phụ nữ phong kiến: hạnh phúc cá nhân luôn bị chà đạp bởi những cuộc chiến tranh phi nghĩa.

Mở bài gián tiếp Mẫu 7

Từ tác giả:
Dưới ngòi bút của Đặng Trần Côn và qua tâm hồn đồng điệu của Đoàn Thị Điểm, nỗi sầu muộn của người chinh phụ đã trở thành khúc ca bi thương về thân phận phụ nữ phong kiến. Đoạn trích không chỉ là lời tự tình về sự xa cách, mà còn là bản cáo trạng sâu sắc về một xã hội nơi hạnh phúc lứa đôi luôn mong manh trước sóng gió của binh đao và lễ giáo.

Kết bài không mở rộng Mẫu 1

Tóm lại, đoạn trích Chinh phụ ngâm khúc không chỉ là tiếng lòng của người vợ trẻ, mà còn là bản cáo trạng sâu sắc về số phận bất hạnh của người phụ nữ trong xã hội phong kiến. Họ là những nạn nhân của chiến tranh và lễ giáo, những người bị tước đoạt quyền hạnh phúc và phải chôn vùi tuổi xuân trong nỗi cô đơn mòn mỏi. 

Kết bài không mở rộng Mẫu 2

Qua nỗi lòng của người chinh phụ, ta càng thấm thía hơn về bi kịch của người phụ nữ xưa. Đứng trước tham vọng công danh của nam nhi và sự khốc liệt của chiến tranh, họ luôn là người chịu thiệt thòi nhất, mãi mãi bị giam cầm trong những đợi chờ vô vọng và nỗi đau chia lìa không lối thoát. 

Kết bài không mở rộng Mẫu 3

Có thể thấy, đoạn trích đã khắc họa thành công bức tranh đầy bi thương về thân phận người phụ nữ phong kiến. Sự xa cách về không gian đã làm nổi bật nỗi cô đơn cùng cực, đồng thời khẳng định khao khát hạnh phúc lứa đôi chính đáng nhưng luôn bị chà đạp bởi những định kiến hà khắc của thời đại. 

Kết bài mở rộng Mẫu 1

Bằng ngôn ngữ gợi tả:
Gấp lại trang sách, dư âm về tiếng thở dài của người chinh phụ vẫn ám ảnh tâm trí ta như một nốt trầm bi thương. Đó là khúc ca về những cánh hoa xuân tàn phai lặng lẽ trong sương lạnh, nơi những kiếp hồng nhan bị chôn vùi trong bóng tối của chiến tranh và sự lãng quên, mãi mãi khao khát một ánh dương hạnh phúc chẳng bao giờ chạm tới.

Kết bài mở rộng Mẫu 2

Bằng liên hệ văn học:
Nỗi cô đơn của người chinh phụ trong đoạn trích cũng chính là nỗi lòng của người cung nữ trong Cung oán ngâm khúc. Điểm chung của họ là sự tàn phai tuổi xuân trong vô vọng, là những tiếng thở dài đầy ám ảnh. Qua những tác phẩm này, ta thấy rõ số phận người phụ nữ xưa vốn chỉ như chiếc lá mỏng manh, luôn bị cuốn trôi trước những biến động khắc nghiệt của thời đại.

Kết bài mở rộng Mẫu 3

Bằng liên hệ thực tế:
Nhìn lại đoạn trích, nỗi đau của người chinh phụ không chỉ là câu chuyện của quá khứ. Trong xã hội hiện đại, dù phụ nữ đã làm chủ được cuộc đời, nhưng sự chia lìa vì những mâu thuẫn hay áp lực công việc vẫn đang tồn tại. Tuy nhiên, nếu người chinh phụ xưa bất lực chấp nhận số phận, thì hôm nay, người phụ nữ đã tự tin hơn trong việc khẳng định bản lĩnh và tìm kiếm hạnh phúc đích thực cho riêng mình.

Kết bài mở rộng Mẫu 4

Bằng phép đối:
Người chinh phụ gửi tâm tư vào những đêm dài mòn mỏi, còn người chinh phu mải miết theo đuổi những đỉnh cao công danh. Sự đối lập giữa khuê phòng tĩnh lặng và chiến trường khốc liệt đã khép lại một khúc ngâm đầy bi kịch, nơi hạnh phúc của người phụ nữ trở thành cái giá quá đắt cho những tham vọng thời đại.

Kết bài mở rộng Mẫu 5

Từ chủ đề:
Khép lại đoạn trích, chủ đề về số phận người phụ nữ phong kiến hiện lên đầy ám ảnh. Qua nỗi lòng của người chinh phụ, ta hiểu rằng hạnh phúc cá nhân của họ luôn bị đè nặng bởi những định kiến và tham vọng của thời đại, biến cuộc đời họ thành chuỗi ngày chờ đợi vô vọng giữa những mất mát không thể gọi tên.

Kết bài mở rộng Mẫu 6

Bằng câu hỏi tu từ:
Sau tất cả những đợi chờ và đớn đau, liệu có bao giờ người chinh phụ tìm thấy bến đỗ hạnh phúc cho riêng mình? Câu hỏi ấy vẫn để lại một khoảng lặng đầy ám ảnh trong lòng độc giả, như một minh chứng đau xót cho thân phận người phụ nữ phong kiến: những kiếp người chỉ biết gửi thân vào gió bụi, cam chịu sự tước đoạt tàn nhẫn của thời đại và chiến tranh.

Kết bài mở rộng Mẫu 7

Từ tác giả:
Qua ngòi bút tinh tế của Đặng Trần Côn và tài hoa của Đoàn Thị Điểm, đoạn trích Chinh phụ ngâm khúc đã vĩnh viễn hóa nỗi đau của người phụ nữ phong kiến. Những vần thơ ấy không chỉ là lời tự tình về sự xa cách, mà còn là lời nhắc nhở về số phận mong manh của phụ nữ xưa, những người luôn khao khát hạnh phúc nhưng lại bị đẩy vào nghịch cảnh bi thương.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close