Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Mở bài trực tiếp Mẫu 1
Đoạn trích trong tác phẩm Bà Ma-xơ đàn của Nguyễn Ngọc Thuần đã khắc họa nhân vật tôi như một người có cái nhìn vô cùng tinh tế và giàu lòng trắc ẩn. Thông qua những dòng viết về ngôi nhà thờ nhỏ cách xa ba cây số và chiêm nghiệm về hình ảnh đứa trẻ trong tâm hồn mỗi người già, nhân vật tôi đã dẫn dắt người đọc chạm đến vẻ đẹp bình dị mà sâu sắc của lòng nhân ái.
Mở bài trực tiếp Mẫu 2
Nhân vật tôi trong đoạn trích Bà Ma-xơ đàn của Nguyễn Ngọc Thuần để lại ấn tượng sâu sắc bởi khả năng quan sát nhạy bén và tư duy nhân văn. Bằng những suy tư từ không gian tĩnh lặng của nhà thờ nhỏ đến sự liên tưởng về đứa trẻ được nuôi lớn trong lòng mỗi người già, đoạn trích đã làm nổi bật một tâm hồn luôn trân trọng và thấu hiểu những nét ngây thơ ẩn giấu sau vẻ ngoài của thời gian.
Mở bài trực tiếp Mẫu 3
Qua đoạn trích Bà Ma-xơ đàn, Nguyễn Ngọc Thuần đã xây dựng nhân vật tôi bằng một giọng văn đầy suy ngẫm và tĩnh tại. Từ việc miêu tả ngôi nhà thờ nhỏ cách xa ba cây số đến những cảm nhận sâu sắc về tâm hồn con người, nhân vật tôi trong đoạn trích đã bộc lộ cái nhìn bao dung và lòng trân trọng đối với vẻ đẹp thuần khiết còn sót lại trong mỗi người già.
Mở bài gián tiếp Mẫu 1
Bằng ngôn ngữ gợi tả:
Gấp lại những ồn ào của thế gian, đoạn trích trong Bà Ma-xơ đàn của Nguyễn Ngọc Thuần dẫn lối người đọc vào một miền tâm tưởng tĩnh lặng qua cái nhìn của nhân vật tôi. Từ khoảng cách ba cây số đến ngôi nhà thờ nhỏ, nhân vật đã khơi gợi một vẻ đẹp dịu dàng khi chạm vào phần tinh khôi nhất của con người, nơi mỗi vết hằn của tuổi già vẫn ôm ấp một đứa trẻ đang lặng lẽ lớn lên.
Mở bài gián tiếp Mẫu 2
Bằng liên hệ văn học:
Thế giới văn chương của Nguyễn Ngọc Thuần luôn là nơi trú ngụ của những tâm hồn nhạy cảm, giống như cách Thạch Lam đã từng tỉ mỉ ghi lại những rung động mong manh nhất của kiếp người. Trong đoạn trích Bà Ma-xơ đàn, nhân vật tôi qua cái nhìn đầy gợi cảm về ngôi nhà thờ nhỏ và hình ảnh đứa trẻ đang lớn lên trong lòng người già, đã khẳng định một chân lý giản dị mà sâu sắc: dù thời gian có khắc nghiệt đến đâu, phần tươi trẻ nhất của nhân tính vẫn luôn cần được nâng niu và nuôi dưỡng.
Mở bài gián tiếp Mẫu 3
Bằng liên hệ thực tế:
Trong guồng quay hối hả của cuộc sống hiện đại, nơi con người thường bị cuốn theo những giá trị vật chất phù phiếm, nhân vật tôi trong đoạn trích Bà Ma-xơ đàn của Nguyễn Ngọc Thuần hiện lên như một nốt lặng đầy suy ngẫm. Từ hình ảnh ngôi nhà thờ nhỏ cách xa ba cây số, nhân vật đã chạm đến một chân lý nhân văn sâu sắc: giữa những vết hằn của thời gian và những lo toan đời thường, trong mỗi người già vẫn luôn ẩn chứa một đứa trẻ đang lặng lẽ lớn lên, nhắc nhở chúng ta về việc trân trọng phần tâm hồn thuần khiết nhất bên trong mỗi con người.
Mở bài gián tiếp Mẫu 4
Bằng phép đối:
Nếu vẻ ngoài của người già thường gắn liền với sự lặng lẽ, khắc khổ của thời gian thì qua điểm nhìn của nhân vật tôi trong đoạn trích Bà Ma-xơ đàn, ta lại thấy một thế giới khác đầy sống động. Bằng cách đối lập giữa khoảng cách địa lý ba cây số của ngôi nhà thờ nhỏ với khoảng cách tâm hồn của mỗi cá nhân, nhân vật tôi đã khéo léo vén bức màn năm tháng để tìm thấy một đứa trẻ vẫn đang âm thầm lớn lên, vẹn nguyên và thuần khiết trong trái tim mỗi người cao tuổi.
Mở bài gián tiếp Mẫu 5
Từ chủ đề:
Chủ đề về sự tồn tại vĩnh cửu của tâm hồn trẻ thơ trong lòng người già là một trong những mảnh ghép đẹp nhất mà Nguyễn Ngọc Thuần đã gửi gắm qua nhân vật tôi trong đoạn trích Bà Ma-xơ đàn. Từ hình ảnh nhà thờ nhỏ cách xa ba cây số, nhân vật tôi đã cho thấy một cái nhìn đầy trân trọng, như đang nâng niu những đứa trẻ vẫn đang âm thầm lớn lên sau những vệt hằn của thời gian và tuổi tác.
Mở bài gián tiếp Mẫu 6
Bằng câu hỏi tu từ:
Liệu có bao giờ bạn tự hỏi, đằng sau những nếp nhăn và sự lặng lẽ của tuổi già còn ẩn giấu điều gì chăng? Nhân vật tôi trong đoạn trích Bà Ma-xơ đàn của Nguyễn Ngọc Thuần đã tìm ra câu trả lời đầy xúc động khi quan sát ngôi nhà thờ nhỏ cách xa ba cây số, nơi nhân vật nhận ra rằng, trong mỗi người già vẫn luôn có một đứa trẻ đang được nuôi lớn lên bằng tất cả sự thuần khiết nhất.
Mở bài gián tiếp Mẫu 7
Từ tác giả:
Với giọng văn đầy chất thơ và sự tinh tế hiếm có, Nguyễn Ngọc Thuần đã xây dựng nhân vật tôi trong đoạn trích Bà Ma-xơ đàn như một người biết lắng nghe hơi thở của cuộc đời. Từ việc quan sát ngôi nhà thờ nhỏ, nhân vật đã bộc lộ cái nhìn thấu cảm về vẻ đẹp tâm hồn con người, nơi sự già nua và nét ngây thơ của một đứa trẻ cùng tồn tại song hành, nhắc nhở ta về sự trân trọng những giá trị nguyên sơ nhất.
Kết bài không mở rộng Mẫu 1
Như vậy, thông qua nhân vật tôi trong đoạn trích, Nguyễn Ngọc Thuần đã khơi gợi trong lòng người đọc niềm tin vào sức sống mãnh liệt của cái đẹp. Đoạn văn không chỉ dừng lại ở việc miêu tả không gian nhà thờ nhỏ, mà đã mở ra một khoảng trời nhân văn, nơi sự già nua và vẻ hồn nhiên của một đứa trẻ cùng hòa quyện. Đây chính là thông điệp sâu sắc nhất mà nhân vật tôi muốn gửi gắm: hãy luôn nhìn đời bằng trái tim biết yêu thương để thấy được những điều kỳ diệu vẫn đang âm thầm lớn lên.
Kết bài không mở rộng Mẫu 2
Có thể khẳng định, sự tinh tế trong cách nhìn và tấm lòng nhân hậu của nhân vật tôi chính là linh hồn của đoạn trích này. Bằng việc chạm đến tầng sâu tâm hồn nơi mỗi người già đều nuôi dưỡng một đứa trẻ, Nguyễn Ngọc Thuần đã giúp người đọc nhận ra giá trị của sự thấu cảm. Qua đó, nhân vật tôi đã trở thành cầu nối dẫn lối chúng ta tìm về những giá trị nhân bản cao đẹp nhất, vốn luôn ẩn giấu lặng lẽ giữa đời thường.
Kết bài không mở rộng Mẫu 3
Khép lại đoạn trích trong Bà Ma-xơ đàn, hình ảnh nhân vật tôi vẫn đọng lại như một nốt trầm đầy xao xuyến. Từ khoảng cách ba cây số đến ngôi nhà thờ nhỏ và nhận thức về sự hiện diện của một đứa trẻ trong tâm hồn người già, đoạn trích đã khẳng định vẻ đẹp của lòng nhân ái. Chính cái nhìn của nhân vật tôi đã dạy chúng ta cách trân trọng những giá trị tâm hồn vĩnh cửu, những nét ngây thơ luôn cần được nâng niu dù năm tháng có đi qua.
Kết bài mở rộng Mẫu 1
Bằng ngôn ngữ gợi tả:
Khép lại trang văn, hình ảnh nhân vật tôi vẫn lặng lẽ gieo vào lòng người đọc những rung cảm tinh tế. Từ ngôi nhà thờ nhỏ ven đường đến thông điệp về đứa trẻ ẩn mình trong tâm hồn người già, nhân vật đã khẽ khàng nhắc nhở chúng ta về việc nâng niu những mầm xanh trong trẻo vẫn luôn âm thầm lớn lên, ngay cả khi thời gian đã nhuốm màu lên mái tóc.
Kết bài mở rộng Mẫu 2
Bằng liên hệ văn học:
Nếu như trong Hai đứa trẻ của Thạch Lam, ánh sáng le lói từ những đoàn tàu đêm là hy vọng mong manh, thì nhân vật tôi trong đoạn trích Bà Ma-xơ đàn lại tìm thấy ánh sáng vĩnh cửu từ đứa trẻ vẫn đang lớn lên trong tâm hồn người già. Qua cái nhìn đầy trắc ẩn của nhân vật tôi, ta hiểu rằng vẻ đẹp nguyên sơ của con người vẫn luôn tồn tại bền bỉ, thách thức mọi sự tàn phá của thời gian.
Kết bài mở rộng Mẫu 3
Bằng liên hệ thực tế:
Trong nhịp sống hối hả hiện nay, khi người ta dễ dàng bỏ quên những giá trị tinh thần thì cái nhìn của nhân vật tôi trong đoạn trích thực sự là một lời nhắc nhở quý giá. Hình ảnh đứa trẻ vẫn đang lớn lên trong tâm hồn mỗi người già mà nhân vật tôi thấu thị được chính là bài học về lòng kiên nhẫn và sự thấu cảm, nhắc nhở mỗi chúng ta hãy chậm lại để trân trọng và lắng nghe những tâm hồn đã đi qua nhiều mùa nắng mưa của cuộc đời.
Kết bài mở rộng Mẫu 4
Bằng phép đối:
Tóm lại, nếu thời gian là tác nhân bào mòn đi vẻ tươi trẻ bên ngoài thì cái nhìn của nhân vật tôi lại là cầu nối giữ lại vẻ đẹp thuần khiết bên trong mỗi con người. Qua sự đối lập giữa hình ảnh những người già trầm mặc và tâm hồn đứa trẻ đang lặng lẽ lớn lên, nhân vật tôi đã khẳng định được rằng: dù năm tháng có trôi đi, vẻ đẹp tâm hồn vẫn luôn là giá trị bất biến cần được nâng niu.
Kết bài mở rộng Mẫu 5
Từ chủ đề:
Đoạn trích Bà Ma-xơ đàn đã để lại bài học sâu sắc về chủ đề giữ gìn sự thuần khiết trong tâm hồn con người. Thông qua cái nhìn tinh tế của nhân vật tôi về ngôi nhà thờ nhỏ và những đứa trẻ đang lớn lên trong trái tim mỗi người già, chúng ta nhận ra rằng vẻ đẹp chân chính của con người nằm ở chiều sâu nội tâm, nơi sự hồn nhiên vẫn luôn âm thầm tồn tại thách thức mọi giới hạn của thời gian.
Kết bài mở rộng Mẫu 6
Bằng câu hỏi tu từ:
Khép lại trang văn, phải chăng chính cái nhìn nhân hậu của nhân vật tôi đã giúp chúng ta nhận ra rằng vẻ đẹp trong trẻo nhất của con người chưa bao giờ mất đi? Dù thời gian có làm mái tóc điểm bạc, thì đứa trẻ được nuôi dưỡng trong mỗi tâm hồn người già vẫn mãi vẹn nguyên. Nếu mỗi người đều biết nhìn đời bằng trái tim thấu cảm như vậy, chẳng phải thế giới này sẽ luôn tràn ngập những gam màu dịu dàng và đầy tình yêu thương hay sao?
Kết bài mở rộng Mẫu 7
Từ tác giả:
Qua đoạn trích, Nguyễn Ngọc Thuần đã khéo léo để nhân vật tôi trở thành chiếc cầu nối dẫn người đọc tìm về miền trong trẻo của tâm hồn. Bằng lối viết nhẹ nhàng và đầy suy ngẫm, tác giả không chỉ khắc họa một nhân vật giàu trắc ẩn mà còn khẳng định chân lý về vẻ đẹp vĩnh cửu của những đứa trẻ đang âm thầm lớn lên trong lòng người già, để lại trong lòng độc giả dư vị dịu dàng khó quên.
Danh sách bình luận