(35+ mẫu) Viết đoạn văn tưởng tượng hay nhất Tiếng Việt - lớp 4Đóng vai Sơn Tinh kể lại cuộc chiến đấu với Thuỷ Tinh hoặc đóng vai Thuỷ Tinh nói chuyện với Sơn Tinh khi mình thua trận (câu chuyện “Sơn Tinh, Thuỷ Tinh”). Ta là Thủy Tinh. Suốt bao năm nay, cứ đến cuối thu, ta lại chuẩn bị đem quân đi đánh Sơn Tinh - kẻ thù không đội trời chung của mình. Mối thù này, chúng ta đã kết với nhau từ rất lâu về trước. Tổng hợp đề thi học kì 2 lớp 4 tất cả các môn - Kết nối tri thức Toán - Tiếng Việt - Tiếng Anh Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Bài mẫu 1 Đóng vai Sơn Tinh kể lại cuộc chiến đấu với Thuỷ Tinh hoặc đóng vai Thuỷ Tinh nói chuyện với Sơn Tinh khi mình thua trận (câu chuyện “Sơn Tinh, Thuỷ Tinh”). Ta là Thủy Tinh. Suốt bao năm nay, cứ đến cuối thu, ta lại chuẩn bị đem quân đi đánh Sơn Tinh - kẻ thù không đội trời chung của mình. Mối thù này, chúng ta đã kết với nhau từ rất lâu về trước. Hồi đó, ta từ biển xa vào đất liền để xin cưới nàng Mị Nương xinh đẹp, hiền dịu. Thế nhưng, sau khi ta vượt qua rất nhiều đối thủ, thì lại gặp phải đối thủ nặng kí cuối cùng là Sơn Tinh. Hắn ta có tài dời non lấp bể, nên không hề kém cạnh chút nào khi đứng với người có khả năng hô mưa gọi gió như ta. Thấy chúng ta ngang sức ngang tài, Vua Hùng đã ra quyết định là đưa ra thử thách về sính lễ. Ai mang đầy đủ các lễ vật đế trước thì sẽ cưới được vợ. Nhận thông tin, ta tức tốc trở về nhà chuẩn bị sính lễ. Tìm kiếm cả ngày lẫn đêm, không ngủ không nghỉ, ta cuối cùng cũng tìm đủ lễ vật. Ngờ đâu khi ta đến nơi, thì đám cưới của Sơn Tinh và Mị Nương đã tổ chức xong rồi. Vô cùng tức giận, ta liền gọi mưa đến, dâng nước lên làm thành mưa bão, nhấn chìm cả thành Phong Châu cho hả dạ. Nhưng chưa bằng lòng, ta còn kéo nước đuổi theo đoàn đưa dâu của Sơn Tinh để tấn công hắn. Nhưng hắn chẳng sợ hãi chút nào. Ta dâng nước đến đâu, hắn kéo đất cao đến đó. Hắn còn dựng núi, đắp lũy, đê để chặn thế tiến công của ta nữa. Hai chúng ta cứ thế đánh nhau suốt hằng tháng trời, cuối cùng do kiệt sức nên ta đành rút quân về trong tức giận. Từ đó về sau, năm nào ta cũng hành quân để tấn công Sơn Tinh cả. Dù chưa bao giờ thắng nhưng ta quyết sẽ không bỏ cuộc. Phải đánh đến bao giờ trả được thù xưa mới thôi. Bài mẫu 2 Đóng vai Sơn Tinh kể lại cuộc chiến đấu với Thuỷ Tinh hoặc đóng vai Thuỷ Tinh nói chuyện với Sơn Tinh khi mình thua trận (câu chuyện “Sơn Tinh, Thuỷ Tinh”). Ta là Thủy Tinh, một người sinh sống tại vùng biển với những khả năng đặc biệt. Không gì có thể ngăn cản ta khi ta muốn kêu gọi gió, gọi mưa, tạo ra những trận dông bão và lũ lụt. Năm nào, ta cũng quyết tâm dâng nước và tấn công Sơn Tinh tại vùng núi Tản Viên, và dường như điều này luôn kết thúc bằng thất bại không thay. Có nhiều người tự hỏi vì sao ta lại kiên trì như vậy, không ngừng tấn công Sơn Tinh. Sự thật là, mối thù giữa chúng tôi đã xuất phát từ rất lâu trước đây. Vào một thời kỳ xa xưa, ta là một chàng trai trẻ đầy hoài bão, ước mơ cưới lấy Mị Nương, người con gái xinh đẹp. Vì vậy, ta đã không tiếc hành trình xa xôi đến vùng đồi núi để cầu hôn cô ấy. Nhưng không chỉ ta, Sơn Tinh cũng đến đây để cầu hôn Mị Nương. Lúc đầu, ấn tượng về Sơn Tinh đối với ta rất bình thường. Hắn cũng là một thanh niên tuấn tú, có khả năng di chuyển đồi non, nâng núi một cách tài tình. Sau khi nhận danh sách sính lễ từ vua Hùng, gồm một trăm ván cơm nếp, một trăm cái bánh chưng, cùng với voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao, ta đã ngay lập tức quyết định trở về biển để chuẩn bị. Nhưng khi ta đến nơi với tất cả những quà lễ kỳ công, thì ta đã bất ngờ phải chứng kiến Mị Nương đã kết hôn với Sơn Tinh. Sự tức giận và đau đớn tràn đầy trong ta, khiến ta không thể kiểm soát mình. Ta đã tạo ra mưa, gió, lũ lụt, đưa nước lên cao, nhấn chìm những thửa ruộng, ngôi nhà, và cả dãy núi, biến thành phố Phong Châu thành một biển lớn. Tuy nhiên, trước tình huống khốc liệt đó, Sơn Tinh không hề chùn bước. Hắn đã bình tĩnh dời đồi, xây lũy đất, ngăn chặn dòng nước lũ dữ. Ta dâng nước cao lên bao nhiêu, hắn đưa đồi núi lên cao bấy nhiêu. Sau nhiều tháng chiến đấu gay go, ta đã kiệt sức và phải rút lui. Từ đó, mối thù giữa ta và Sơn Tinh đã chính thức được ghi nhận. Mỗi năm, ta tiếp tục dâng nước và tấn công Sơn Tinh, với hy vọng có thể trả lại những mất mát và thù oán ngày xưa. Bài mẫu 3 Đóng vai Sơn Tinh kể lại cuộc chiến đấu với Thuỷ Tinh hoặc đóng vai Thuỷ Tinh nói chuyện với Sơn Tinh khi mình thua trận (câu chuyện “Sơn Tinh, Thuỷ Tinh”). Ta là Sơn Tinh - Thần Núi của vùng núi Tản Viên, có khả năng dời non lấp bể. Để mang đến cho dân chúng cuộc sống ấm no, hạnh phúc, ta đã hướng dẫn dân đánh bắt, trị thủy. Lúc bấy giờ Hùng Vương thứ 18 có người con gái rất đẹp lại hiền dịu, vua muốn kén cho con gái người chồng xứng đáng. Ta nghe tin vua tổ chức kén rể liền đi tới kinh thành cầu hôn. Hôm đó ngoài ta đến cầu hôn còn có một người khác tên là Thủy Tinh, hắn là thần Nước, sống ở vùng biển, có tài hô mưa gọi gió. Thủy Tinh là một đối thủ cân tài cân sức. Vua Hùng cũng không biết chọn ai nên đã đưa ra một thử thách: - Ngày mai, nếu ai mang sính lễ đến sớm ta sẽ gả con gái cho người ấy. Sính lễ mà vua Hùng đưa ra đều là những của quý vật lạ trong nhân gian. Thế nhưng ta vẫn có thể chuẩn bị đầy đủ không thiếu một thứ: trăm ván cơm nếp, trăm nệp bánh chưng, voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao, mỗi thứ một đôi. Sáng sớm hôm sau ta đã mang đầy đủ lễ vật đến cung vua. Vua Hùng thấy vậy đã đồng ý gả Mị Nương cho ta, ta rước Mị Nương về núi. Đang trên đường về thì bỗng thấy Thủy Tinh kéo theo quân đuổi tới đòi cướp Mị Nương. Thủy Tinh đã đến sau ta, nay lại hùng hổ đòi cướp người của ta thật không thể chấp nhận. Hắn hô mưa gọi gió làm dông bão rung chuyển trời đất, dâng nước lên nhằm đánh ta. Nhưng ta nào có sợ, hắn dâng nước bao nhiêu thì núi của ta cao lên bấy nhiêu, ta bốc cao những quả đồi, dựng thành lũy đất ngăn chặn dòng nước lũ. Hắn cố gắng đánh ta suốt mấy tháng thì sức tàn lực kiệt còn ta vẫn vững vàng, cuối cùng hắn phải chịu thua mà rút quân. Không lấy được vợ nên Thủy Tinh ôm mối thù hận, năm nào hắn cũng kéo quân đến trả thù, quấy nhiễu. Mặc cho hắn đánh mỏi mệt, chán chê vẫn không thắng nổi ta, lần nào cũng phải ôm kết cục thua trận rút lui. Bài mẫu 4 Đóng vai Sơn Tinh kể lại cuộc chiến đấu với Thuỷ Tinh hoặc đóng vai Thuỷ Tinh nói chuyện với Sơn Tinh khi mình thua trận (câu chuyện “Sơn Tinh, Thuỷ Tinh”). Ta là Thủy Tinh, chúa tể vùng nước thẳm, hôm nay ta đành phải đứng đây thừa nhận sự thất bại trước nhà ngươi, Sơn Tinh ạ. Ta đã dồn hết sức mạnh, hô mưa gọi gió làm rung chuyển cả đất trời với hy vọng rước được Mị Nương về thủy cung, nhưng không ngờ phép thuật của ngươi lại biến hóa khôn lường đến thế. Ngươi thật giỏi khi có thể dời núi lấp biển, ta dâng nước cao đến đâu thì núi của ngươi lại mọc cao lên đến đó làm ta hoàn toàn bất lực. Nhìn quân lính của ta mệt mỏi rút lui, ta cảm thấy rất tức giận và xấu hổ vì đã không chuẩn bị lễ vật nhanh hơn ngươi. Dù hôm nay ta thua cuộc và phải trở về biển cả, nhưng lòng ta vẫn không phục và nỗi nhớ Mị Nương vẫn luôn khôn nguôi. Ngươi hãy cứ đợi đấy, năm nào ta cũng sẽ dâng nước lên để tranh tài với ngươi một lần nữa cho đến khi giành được chiến thắng mới thôi. Ta sẽ không bao giờ từ bỏ ý định này đâu, Sơn Tinh hãy nhớ lấy lời ta! Bài mẫu 5 Đóng vai Sơn Tinh kể lại cuộc chiến đấu với Thuỷ Tinh hoặc đóng vai Thuỷ Tinh nói chuyện với Sơn Tinh khi mình thua trận (câu chuyện “Sơn Tinh, Thuỷ Tinh”). Sơn Tinh! Nhà ngươi hãy nhìn xem, nước sông đã rút, quân lính tôm cá của ta cũng đã rã rời vì cuộc chiến ròng rã mấy tháng qua. Ta thật không ngờ phép thuật của thần núi lại đáng sợ đến thế, cứ mỗi lần ta dâng nước cao thêm một thước thì ngươi lại nâng núi cao thêm một trượng. Ta đứng dưới vực thẳm nhìn lên ngôi điện cao vời vợi của ngươi mà lòng đau như cắt vì đã đánh mất người con gái mình yêu mến. Có lẽ ta đã quá nóng nảy khi dùng mưa giông bão lũ để gây chiến, làm cho nhà cửa và mùa màng của dân chúng tan hoang mà vẫn không thắng nổi nhà ngươi. Nhưng Sơn Tinh ạ, ta vốn là chúa tể vùng nước thẳm, dòng máu của ta là sóng dữ, lòng kiêu hãnh của ta không cho phép mình bỏ cuộc dễ dàng như vậy. Ta sẽ trở về thủy cung để rèn luyện thêm phép thuật và nuôi dưỡng lòng quyết tâm này. Ngươi đừng vội vui mừng quá sớm trên đỉnh núi cao kia, bởi vì hận thù này ta sẽ mang theo mãi mãi. Hằng năm, khi mùa mưa đến, ta sẽ lại trỗi dậy từ lòng biển để đòi lại những gì thuộc về ta. Chào tạm biệt, chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau trong bão tố! Bài mẫu 6 Đóng vai Mi-lô thuyết phục cha cho mình tham gia lớp học chơi trống (câu chuyện “Nghệ sĩ trống”). Sau khi quyết tâm theo đuổi đam mê chơi trống của mình, em đã trở về nhà để trò chuyện với bố. Lần đầu tiên, em dám nhìn thẳng vào đôi mắt bố, để ói về khát vọng của mình: Bố ơi, bố hãy cho con được tham gia học chơi trống ở lớp nhạc cụ được không ạ? - Sao con lại muốn học chơi trống? Từ trước đến nay, chỉ có con trai ở đảo mình mới được chơi trống thôi con ạ. - Bố tôi dịu dàng trả lời. - Nhưng con yêu chơi trống lắm bố ạ. Lúc nào con cũng mơ ước được trở thành một tay trống được biểu diễn cho mọi người cùng xem. - Tôi tha thiết xin bố. Lần này, bố nghiêm túc nhìn tôi chăm chú một hồi lâu. Dường như bị ngọn lửa khát vọng trong hai mắt tôi, thuyết phục. Bố đặt tờ báo trên bàn xuống, và hỏi lại tôi bằng giọng điệu vô cùng nghiêm túc: - Con thật sự thích chơi trống đến vậy ư? Kể cả việc học trống có nhiều khó khăn, và có lẽ mọi người trên đảo sẽ không ủng hộ con? - Vâng! Con chắc chắn ạ! - Tôi trả lời chắc nịch. Và thế là, bố đã đồng ý cho tôi được tham gia học chơi trống như ước muốn của mình. Bài mẫu 7 Đóng vai Mi-lô thuyết phục cha cho mình tham gia lớp học chơi trống (câu chuyện “Nghệ sĩ trống”). Sau một thời gian dài đắn đo suy nghĩ, tôi đã quyết định phải hành động vì ước mơ của mình. Tôi không thể nào tiếp tục chần chừ thêm nữa. Thế là, sau bữa tối, tôi đã xin phép được trò chuyện riêng với bố một cách nghiêm túc. Như cảm nhận được sự quyết tâm của tôi, bố đã gọi tôi vào phòng đọc sách - nơi bố vẫn thường tiếp các vị khách quan trọng đến nhà. - Con muốn nói với bố điều gì, Mi-lô? - Bố tôi bắt đầu cuộc trò chuyện bằng chất giọng trầm ấm. Ánh mắt sâu thẳm và dịu dàng của bố khiến tôi bỗng nhiên cảm thấy tự tin hơn hẳn. Tôi mạch lạc bày tỏ: - Dạ bố ơi, con muốn xin bố cho con được học chơi trống với các bạn ạ. Nói xong, tôi cúi gằm mặt xuống đất, hai tay bấu chặt lấy vạt áo, không dám nhìn bố. Cứ thế, tôi im lặng chờ một bản án từ bố của mình. Và rồi, một đôi tay ấm áp đặt lên bờ vai của tôi, giọng bố vang lên ấm áp và tin cậy: - Con thật sự muốn trở thành một tay trống đến vậy ư? Mặc kệ việc con sẽ phải đối mặt với sự phê phán, quay lưng của mọi người vì đã đi ngược lại với truyền thống? - Vâng ạ! Đó là ước mơ lớn nhất của con. Con có thể làm mọi điều, vượt qua mọi khó khăn để thực hiện nó bố ạ. - Thoạt đầu, giọng tôi còn run run, nhưng cuối cùng nó trở nên chắc chắn đến kì lạ. Tôi đã chuẩn bị thêm những lời thuyết phục khác để tìm cách khiến bố đồng ý. Nhưng bất ngờ là, bố lại ôm chầm lấy tôi và nói rằng bố đồng ý. Có lẽ, bố cũng cảm nhận được khát khao chơi trống cháy bỏng ở bên trong tôi. Bài mẫu 8 Đóng vai Mi-lô thuyết phục cha cho mình tham gia lớp học chơi trống (câu chuyện “Nghệ sĩ trống”). Khi quyết định theo đuổi đam mê chơi trống, tôi không thể giấu nổi sự phấn khích và muốn trở về nhà để chia sẻ ước mơ với bố ngay. Dù bố có thể không đồng ý, nhưng tôi sẽ thuyết phục cho bằng được. Ồ hóa ra bố đang đọc báo trong thư phòng. Tôi bước vào và cất tiếng trò chuyện: - "Bố ơi, con muốn tham gia lớp học chơi trống." Bố đặt tờ báo xuống và đáp: - "Con gái mà thích chơi trống ư? Trống không dành cho con gái đâu, Mi-lô ạ." - "Con biết trên đảo chỉ có con trai mới được chơi trống. Nhưng trái tim con, nó... nó cảm nhận được từng nhịp trống dồn dập và đầy sức sống bố ạ. Âm nhạc không phải là điều chỉ dành riêng cho con trai." - Bố (suy nghĩ): "Nhưng con phải hiểu, trên đảo chỉ có con trai mới được chơi trống. Con sẽ gặp nhiều khó khăn đây." - Tôi kiên định đáp: "Con biết, bố ạ. Con đã suy nghĩ suốt cả tháng nay và quyết tâm học chơi trống. Con sẽ học từng nốt nhạc, từng nhịp trống, để thể hiện cho mọi người thấy rằng con có thể làm được". Dường như sự kiên nhẫn, quyết tâm và niềm đam mê ánh lên trong ánh mắt tôi đã làm xao động tâm trí của bố. - "Được thôi!". Bố cuối cùng cũng cười. - "Nhưng con phải hứa với bố, sẽ không bao giờ từ bỏ ước mơ của mình." - "Cảm ơn bố nhiều, con hứa sẽ không bao giờ làm bố thất vọng." Thế là cả hai bố con tôi cùng nở nụ cười khoái chí. Và nhờ sự ủng hộ của bố, tôi đang tiến gần hơn đến ước mơ trở thành nghệ sĩ trống của mình. Bài mẫu 9 Đóng vai Mi-lô thuyết phục cha cho mình tham gia lớp học chơi trống (câu chuyện “Nghệ sĩ trống”). Sau khi quyết tâm theo đuổi đam mê chơi trống của mình, em đã trở về nhà để trò chuyện với bố. Lần đầu tiên, em dám nhìn thẳng vào đột mặt bố, để nói về khát vọng của mình: - Bố ơi bố hãy cho con được tham gia học chơi trong ở lớp nhạc cụ được không ạ? - Sao con lại muốn học chơi trống? Từ trước đến nay, chỉ có con trai ở đảo mình mới được chơi trống thôi con ạ. - Bố tôi dịu dàng trả lời. - Nhưng con yêu chơi trống lắm bố ạ. Lúc nào con cùng mơ ước được trở thành một tay trống được biểu diễn cho mọi người cùng xem. Tôi tha thiết xin bố. Lần này, bố nghiêm túc nhìn tôi chăm chú một hồi lâu. Dường như bị ngọn lửa khát vọng trong đôi mắt tôi thuyết phục. Bố đặt tờ báo trên bàn xuống, và hỏi lại tôi bằng giọng điệu vô cùng nghiêm túc: - Con thực sự thích chơi trống đến vậy ư? Kể cả việc học trống có nhiều khó khăn và có lẽ mọi người trên đảo sẽ không ủng hộ con? - Vâng, con chắc chắn ạ! Tôi trả lời chắc nịch. Và thế là, bố đã đồng ý cho tôi được tham gia học chơi trống như ước muốn của mình rồi đấy! Bài mẫu 10 Đóng vai Mi-lô thuyết phục cha cho mình tham gia lớp học chơi trống (câu chuyện “Nghệ sĩ trống”). Chiều hôm ấy, hòn đảo của em ngập trong ánh hoàng hôn tím biếc. Tiếng sóng vỗ rì rào hòa cùng tiếng trống xa xa cứ thôi thúc trong lòng em một nỗi khát khao mãnh liệt. Em hít một hơi thật sâu, tiến về phía bố đang ngồi nghỉ bên hiên nhà. Chưa bao giờ em thấy mình quyết tâm đến thế. Em đứng trước mặt bố, lấy hết can đảm nhìn thẳng vào đôi mắt nghiêm nghị nhưng đầy ấm áp của người và khẽ nói: - Bố ơi, bố cho phép con được đăng ký học lớp nghệ sĩ trống ở trung tâm nhạc cụ, bố nhé? Bố hơi ngạc nhiên, đặt chén trà xuống bàn, dịu dàng nhìn em rồi hỏi: - Mi-lô con gái của bố, con có biết bấy lâu nay trên hòn đảo mình, dùi trống chỉ dành cho đôi tay của các chàng trai không? Con gái học chơi trống sẽ vất vả lắm đấy. Em không hề nao núng, đôi bàn tay khẽ nắm chặt lại để giữ bình tĩnh. Em tha thiết bày tỏ: - Con biết điều đó ạ. Nhưng mỗi khi nghe tiếng trống, lòng con lại rộn ràng như có hàng ngàn nhịp đập bên trong. Con không muốn chỉ gõ nhịp lên những phiến đá hay thân cây nữa. Con ước mơ được đứng trên sân khấu, dùng tiếng trống để nói lên tiếng lòng của mình cho mọi người nghe. Bố im lặng, cái nhìn của bố như muốn xoáy sâu vào tâm trí em. Không gian bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió rít qua khe lá. Một lúc sau, bố thở dài một tiếng nhưng ánh mắt lại lấp lánh sự tự hào, bố hỏi lại bằng giọng trầm quế: - Con có cam đoan sẽ không bỏ cuộc khi đôi tay bị phồng rộp, và sẽ vẫn kiên trì ngay cả khi mọi người xung quanh xì xào bàn tán về một cô gái chơi trống không? - Con chắc chắn ạ! Con sẽ dùng sự chăm chỉ để chứng minh cho mọi người thấy con làm được! - Em trả lời đầy quyết đoán, giọng vang lên rành rọt. Bố mỉm cười, một nụ cười bao dung mà em mong đợi nhất. Bố khẽ xoa đầu em và nói: "Được rồi, bố tin con. Ngày mai, bố sẽ đưa con đi đăng ký." Lúc đó, em cảm thấy hạnh phúc như muốn bay lên. Em biết rằng, từ hôm nay, hành trình trở thành một nghệ sĩ trống thực thụ của em đã chính thức bắt đầu. Bài mẫu 11 Đóng vai ông nhạc sĩ nói lên suy nghĩ khi nghe thấy lời thì thầm của bé Mai (câu chuyện “Ông Bụt đã đến”). Chiều hôm qua, chậu hoa lan mà tôi chăm sóc bao lâu nay vừa nở hoa, thì đã bị một cô bé làm gãy mất. Thú thực, thoạt đầu tôi cũng có chút tức giận. Nhưng nghĩ đến dáng vẻ háo hức mỗi sáng chờ hoa nở và tiếng khóc nức nở bây giờ của cô bé, tôi lại chẳng còn thấy tức giận nữa. Tôi toan bước ra, nói với cô bé rằng không sao cả, và cô bé hãy cứ về nhà đi. Nhưng chợt, tôi nghe thấy lời cầu nguyện của cô bé: “Ông Bụt ơi, cứu con!”. Lời cầu nguyện ấy chứa đầy sự chân thành và niềm tin ngây thơ nhưng mãnh liệt của một cô gái nhỏ. Chắc hẳn, cô bé vẫn thường được mẹ kể về những câu chuyện cổ tích có các ông Bụt, bà Tiên hiện ra giúp đỡ người bị nạn. Thế là tôi đã quyết định không ra gặp cô bé nữa. Chiều tối, tôi bí mật ra chợ hoa, tìm kiếm bằng được một chậu hoa có ngồng hoa y như chậu hoa bị bé Mai vô tình làm gãy. Đặt chậu hoa mới thay vào vị trí cũ, tôi tự tưởng tượng ra niềm vui sướng của cô bé khi nhìn thấy hình ảnh này. Chắc hẳn, cô bé sẽ nghĩ rằng ông Bụt đã nghe thấy lời thỉnh cầu của mình. Cảm giác hạnh phúc khi bảo vệ được sự ngây thơ và trong sáng cho một cô bé nhỏ tuổi khiến tôi sung sướng vô cùng. Bài mẫu 12 Đóng vai ông nhạc sĩ nói lên suy nghĩ khi nghe thấy lời thì thầm của bé Mai (câu chuyện “Ông Bụt đã đến”). Bé Mai hàng xóm đã vô tình làm gãy ngồng hoa lan mà tôi chăm sóc bấy lâu nay. Tuy nhiên, tôi không hề tức giận, bởi tôi biết cô bé chẳng hề cố ý. Khi tôi chuẩn bị bước ra để an ủi cô bé đừng khóc nữa, thì vô tình nghe thấy lời cầu nguyện của của Mai: “Ông Bụt ơi, cứu con!”. Lời cầu nguyện ấy đã níu bước chân tôi lại và giúp tôi có một sáng kiến táo bạo. Tôi sẽ hóa thân thành ông Bụt để đem đến niềm vui cho cô bé, để giữ gìn tâm hồn trong sáng, ngây thơ đó. Chờ Mai trở về nhà, tôi đã ra chợ tìm một chậu lan mới giống cây lan cũ ở nhà, rồi bí mật thay thế chúng cho nhau. Quả nhiên, bé Mai hoàn toàn không nhận ra điều đó. Cô bé vui sướng trước cành lan đã “lành lại” và hạnh phúc cảm ơn ông Bụt. Còn tôi, ở sau cánh cửa cũng hạnh phúc chẳng kém gì cô bé. Bởi tôi đã nhận lại được những điều tuyệt vời hơn thế nữa. Bài mẫu 13 Đóng vai ông nhạc sĩ nói lên suy nghĩ khi nghe thấy lời thì thầm của bé Mai (câu chuyện “Ông Bụt đã đến”). Chiều hôm qua, khi đang thưởng thức ánh hoàng hôn qua ô của sổ tầng hai, tôi bỗng nghe có tiếng khóc của cô bé Mai tầng dưới. Ồ! hóa ra cô bé đang bị mẹ mắng vì làm gãy cây lan tôi chăm sóc. Rồi tôi nghe thấy tiếng nói nhỏ nhẹ của cô bé vang lên trong gió. "Ông Bụt ơi, cứu con!". Lời cầu nguyện của cô bé khiến tôi dừng lại, lắng nghe và suy nghĩ. Tôi cảm nhận được sự ngây thơ và hối lỗi chân thành từ trái tim nhỏ bé đó. Tôi quyết định lát nữa sẽ bí mật ra chợ mua chậu hoa mới để thay thế cái cây đã gãy. Hôm sau, bé Mai vô cùng ngạc nhiên và sung sướng khi nhìn thấy chậu lan. Cô bé reo lên: “Mẹ ơi, ông Bụt đã cứu con" khiến tôi cũng thấy vui lây. Bàn tay tôi lướt trên phím đàn, cảm nhận niềm hạnh phúc lan tỏa từ những điều nhỏ bé nhất. Và bản nhạc du dương đã ra đời như thế đấy! Bài mẫu 14 Đóng vai ông nhạc sĩ nói lên suy nghĩ khi nghe thấy lời thì thầm của bé Mai (câu chuyện “Ông Bụt đã đến”). Chiều ngày hôm qua, tôi đã phát hiện ra đóa hoa mà mình chăm sóc đã bị gãy. Khi tôi đang không biết ai đã làm điều đó, thì vô tình nghe thấy được những lời thì thầm của bé Mai. Thì ra, cô bé đã vô tình làm gãy bông hoa và muốn tìm tôi xin lỗi. Khi tôi đang phân vân không biết nên bước ra không, thì chợt nghe thấy lời thì thầm “Ông Bụt ơi, cứu con!” của cô bé. Thế là, tôi đã có một quyết định nhanh chóng. Thay vì bước ra và bảo cô bé trở về nhà, tôi sẽ đem đến cho cô bé ấy một bất ngờ. Tôi sẽ bí mật mua một chậu hoa lan mới thay vào vị trí chậu hoa bị gãy. Như vậy, lời cầu mong của bé Mai đã thành hiện thực rồi. Tôi quyết định làm như vậy, chính là vì muốn giữ cho cô bé sự trong sáng của tâm hồn nhỏ bé ấy. Như vậy là cô bé sẽ vẫn là một đứa trẻ vui tươi, hồn nhiên như trước. Và tôi, cũng có một niềm cảm hứng mới để sáng tác nên những giai điệu tươi vui, ý nghĩa hơn. Bài mẫu 15 Đóng vai ông nhạc sĩ nói lên suy nghĩ khi nghe thấy lời thì thầm của bé Mai (câu chuyện “Ông Bụt đã đến”). Khi phát hiện chậu hoa lan yêu quý của mình bị gãy ngồng hoa, tôi không khỏi tức giận. Thế nhưng, vừa bước ra đến cửa, tôi bất chợt nghe thấy những lời thì thầm đầy hối lỗi của cô bé hàng xóm. Lời xin lỗi chân thành và câu cầu nguyện ngây thơ “Ông Bụt ơi, cứu con!” khiến tôi khựng lại. Tôi hiểu rằng cô bé chỉ vô tình làm gãy hoa, và bản thân em cũng rất buồn, rất tiếc nuối. Nghĩ vậy, tôi lặng lẽ quay vào, nảy ra một ý định khác. Đợi cô bé rời đi, tôi nhanh chóng ra chợ hoa, tìm cho bằng được một chậu lan tím giống hệt rồi bí mật thay vào chỗ cũ. Sáng hôm sau, khi nhìn thấy chậu hoa còn nguyên vẹn, ánh mắt cô bé rạng rỡ niềm vui và tin rằng ông Bụt đã nghe thấy lời cầu khẩn. Niềm vui hồn nhiên ấy khiến lòng tôi dâng trào cảm xúc. Tôi liền ngồi vào đàn, viết nên một bản nhạc tươi sáng và trong trẻo – như chính nụ cười rạng rỡ của cô bé hôm ấy. |






Danh sách bình luận