(35+ mẫu) Viết đoạn văn tưởng tượng dựa vào một câu chuyện đã đọc hoặc đã nghe hay nhất Tiếng Việt - lớp 4Chuyện "Sự tích cây vú sữa" Trong các câu chuyện đã được nghe, em thích nhất là câu chuyện Sự tích cây vú sữa. Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Bài mẫu 1 Chuyện "Sự tích cây vú sữa" Trong các câu chuyện đã được nghe, em thích nhất là câu chuyện Sự tích cây vú sữa. Ngày xưa, có một cậu bé được mẹ cưng chiều nên rất nghịch và ham chơi. Một lần, bị mẹ mắng, cậu vùng vằng bỏ đi. Cậu la cà khắp nơi, mẹ cậu ở nhà không biết cậu ở đâu nên buồn lắm. Ngày ngày mẹ ngồi trên bậc cửa ngóng cậu về. Một thời gian trôi qua mà cậu vẫn không về. Ví quá đau buồn và kiệt sức, mẹ cậu gục xuống. Không biết cậu đã đi bao lâu. Một hôm, vừa đói vừa rét, lại bị trẻ lớn hơn đánh, cậu mới nhớ đến mẹ. - “Phải rồi, khi mình đói, mẹ vẫn cho mình ăn, khi mình bị đứa khác bắt nạt, mẹ vẫn bênh mình, về với mẹ thôi”. Cậu liền tìm đường về nhà. Ở nhà, cảnh vật vẫn như xưa, nhưng không thấy mẹ đâu. Cậu khản tiếng gọi mẹ – Mẹ ơi, mẹ đi đâu rồi, con đói quá ! – Cậu bé gục xuống, rồi ôm một cây xanh trong vườn mà khóc. Kỳ lạ thay, cây xanh bỗng run rẩy. Từ các cành lá, những đài hoa bé tí trổ ra, nở trắng như mây. Hoa tàn, quả xuất hiện, lớn nhanh, da căng mịn, xanh óng ánh. Cây nghiêng cành, một quả to rơi vào tay cậu bé. Cậu bé cắn một miếng thật to. Chát quá Quả thứ hai rơi xuống. Cậu lột vỏ, cắn vào hạt quả. Cứng quá. Quả thứ ba rơi xuống. Cậu khẽ bóp quanh quanh quả, lớp vỏ mềm dần rồi khẽ nứt ra một kẽ nhỏ. Một dòng sữa trắng sóng sánh trào ra, ngọt thơm như sữa mẹ. Cậu bé ghé môi hứng lấy dòng sữa ngọt ngào, thơm ngon như sữa mẹ. Cây rung rinh cành lá, thì thào : “Ăn trái ba lần mới biết trái ngon. Con có lớn khôn mới hay lòng mẹ”. Cậu oà lên khóc. Mẹ đã không còn nữa. Cậu nhìn lên tán lá, lá một mặt xanh bóng, mặt kia đỏ hoe như mắt mẹ khóc chờ con. Cậu ôm lấy thân cây mà khóc, thân cây xù xì, thô ráp như đôi bàn tay làm lụng của mẹ. Cậu luôn miệng nói lời xin lỗi mẹ, cầu mong mẹ tha thứ cho sự bướng bỉnh của mình. Cây xanh ôm chặt lấy cậu, từ thân cây toát ra hơi ấm và tiếp đập của trái tim người mẹ. Bỗng chốc, cây xanh biến thành người mẹ hiền, xoa đầu cậu và cảm động nói: - Từ nay, con nhớ phải vâng lời mẹ, không được ham chơi nữa, con nhớ không? Cậu bé vừa sung sướng, những giọt nước mắt cứ thế tuôn ra vì hạnh phúc. Cậu trả lời mẹ thật to: - Con xin lỗi mẹ. Con hứa từ nay sẽ không bao giờ khiến mẹ buồn nữa. Từ đó hai mẹ con sống hạnh phúc bên nhau Câu chuyện trên đã để lại cho chúng ta một bài học sâu sắc về sự biết ơn công lao sinh thành của cha mẹ. Là một người con, chúng ta nên thấu hiểu sự yêu thương, hy sinh của cha mẹ. Vì thế hãy cố gắng trở thành một người con ngoan các bạn nhé! Bài mẫu 2 Chuyện "Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn" Trong những nàng công chúa của thế giới cổ tích, em yêu thích nhất là nàng công chúa Bạch Tuyết trong câu chuyện Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn. Khi đọc truyện, em thích nhất là tự tưởng tượng ra những hành động của nàng công chúa trong câu chuyện. Em tự vẽ cho mình một nàng Bạch Tuyết riêng trong thế giới của mình. Ở đó, nàng Bạch Tuyết là một cô bé có vóc dáng nhỏ nhắn và đáng yêu. Cô có nước da trắng ngần như tuyết, mái tóc đen tuyền bồng bềnh như chiếc kẹo bông gòn. Khuôn mặt của cô có hình trái xoan, nổi bật với đôi mắt len láy, trong veo như nước hồ mùa thu. Hai cái má thì phúng phính hơi hơi ửng hồng. Và đôi mồi thì đỏ như trái dâu tây chín mọng. Bạch Tuyết đi lại, chạy nhảy rất nhanh nhẹn và uyển chuyển. Em thường tưởng tượng cảnh cô ấy ngồi bên hồ nước, ca hát vui vẻ cùng chim chóc trong khu rừng. Lúc ấy, trông Bạch Tuyết chẳng khác gì nàng công chúa của rừng sâu. Bài mẫu 3 Chuyện "Cô bé Lọ Lem" Em đã đọc nhiều truyện cổ tích của thế giới nhưng em vẫn ấn tượng với truyện Cô bé Lọ Lem. Nàng Lọ Lem trong truyện thật xinh đẹp, dịu hiền và rất nết na. Cô nàng đã có quãng thời gian dài khổ cực để tìm tới một hạnh phúc trọn vẹn. Lọ Lem thật xinh đẹp! Dáng người nàng nhỏ nhắn, dong dỏng cao. Khuôn mặt trái xoan, thanh tú nổi bật, nước da trắng hồng, mịn màng. Đôi mắt đen láy, sáng long lanh ẩn dưới hàng lông mi uốn cong tự nhiên càng làm tăng vẻ quyến rũ của đôi mắt. Hàng lông mày lá liễu dài, cong càng làm tăng vẻ tự nhiên của đôi mắt quyến rũ ấy. Chiếc mũi dọc dừa cao điểm vẻ đẹp cho khuôn mặt của nàng. Đôi môi mềm, đầy đặn, bóng như vừa được bôi một lớp son mỏng. Hàm răng trắng, đều đặn cứ lấp ló giữa hai vành môi, ẩn giấu một vẻ đẹp nền nã. Mái tóc đen, óng mượt xoã ngang vai. Thường ngày Lọ Lem chỉ mặc một bộ đổ rách rưới, vá chằng vá đụp để lau dọn nhà cửa. Khuôn mặt của Lọ Lem xinh xắn vậy mà lại luôn bị lem luốc bởi cô phải quét dọn nơi xó nhà hay gác xép bẩn thỉu. Chính vì bộ dạng lem luốc nên cô mới bị gọi tên là Lọ Lem. Lọ Lem rất chăm chỉ, luôn dọn dẹp luôn chân luôn tay. Cô rất hay lam hay làm. Lọ Lem có tính nết thật tốt đẹp: hiền dịu, nết na, chăm chỉ – những đức tính, phẩm chất tốt đẹp nhất của người phụ nữ. Cuộc đời của Lọ Lem có quãng đường dài thật gian khổ mới tìm được hạnh phúc đích thực. Để dẫn tới kết quả tốt đẹp đó là cả một câu chuyện dài. Bài mẫu 4 Chuyện "Cây khế" Đọc câu chuyện cổ tích Cây khế, em thường tự tưởng tượng ra thêm đoạn kết cho câu chuyện. Rằng người anh tham lam và xấu xa sau khi bị rơi xuống biển thì được sóng đưa vào bờ. Sau sự cố ấy, anh ta nhận ra được sai lầm của mình và vô cùng ân hận, quyết chuộc lại lỗi lầm. Từ hôm đó, người anh bắt đầu chăm chỉ làm lụng. Ai thuê gì anh cũng làm để kiếm đồng tiền chân chính bằng sức lao động của bản thân. Đặc biệt, anh cũng thường xuyên giúp đỡ bà con lối xóm, không còn tham lam hay xấu xa như trước. Ở ngôi làng mới, ai cũng quý mến con người anh bởi anh thật thà và tốt bụng. Cuối cùng, trong một lần có khách ở nơi xa ghé chơi, anh đã được gặp lại em trai của mình. Thấy anh mình đã thay đổi, người em rất tự hào và mong muốn đón anh về cùng chung sống. Từ đó, hai anh em lại về sống chung một nhà và đoàn kết yêu thương nhau. Bài mẫu 5 Chuyện "Tấm Cám" Mỗi buổi tối trước khi đi ngủ, em thường đọc một truyện cổ tích trong cuốn truyện mà mẹ tặng nhân dịp sinh nhật. Đêm qua, sau khi đọc truyện Tấm Cám, em đã có một giấc mơ gặp cô Tấm thật đẹp. Cô Tấm có một dáng người nhỏ nhắn và xinh đẹp. Mái tóc dài và mượt được quấn gọn quanh đầu bằng một chiếc mấn màu trắng giản dị. Nước da cô trắng hồng và gương mặt hiền từ đúng như tính cách của cô vậy. Trông cô Tấm thật gầy, hai gò má hiện lên thật rõ. Hai bên, cô có đeo đôi khuyên tai hình chú chim vàng anh thì thật đẹp. Em gặp cô Tấm ở một khu vườn nào đó, cô mặc một chiếc yếm màu đỏ, bên ngoài là chiếc áo choàng màu vàng có đính cườm lấp lánh nhìn rất đẹp. Có lẽ đây là bộ trang phục dành cho hoàng hậu. Cô Tấm nhìn em, mỉm cười thân thiện. Ngồi bên một cây xoan, em được nghe cô Tấm kể rất nhiều chuyện về cuộc đời của mình, những sóng gió cuộc đời mà cô đã phải trải qua để có được hạnh phúc. Nhìn cô Tấm lúc kể chuyện vô cùng ân cần, cô như đang tâm sự với một người bạn, đôi lúc còn như trực trào nước mắt. Cô Tấm có một vẻ đẹp bình dị nhưng vô cùng cuốn hút, vừa hiền từ nhưng cũng có nét rất sắc sảo và thông minh, đôi mắt bồ câu và chiếc mũi cao, nụ cười thì thật nhẹ nhàng. Thỉnh thoảng, cô còn cầm lấy tay em gần gũi, bàn tay cô nhỏ nhắn và mịn màng. Trước khi may mắn gặp được vua, cô đã có một quãng thời gian thực sự mệt mỏi khi bị mẹ con Cám đối xử tệ bạc. Em được biết đến cô Tấm trong truyện với một tính tình chân thật và lương thiện, khi được gặp, dù chỉ là trong giấc mơ, em cũng thấy thật hạnh phúc khi cô Tấm rất hiền lành và gần gũi. Trước khi chia tay, cô Tấm đập nhẹ vào tay em, khuyên rằng: sống ở đời thì vừa lương thiện nhưng cũng vừa phải biết đấu tranh để giành lại công bằng cho chính mình, rồi sẽ có được một cuộc sống hạnh phúc. Bài mẫu 6 Chuyện "Mon-bu và Heng Bu" Khi đọc câu chuyện Non-bu và Heng-bu, em rất thích kết thúc có hậu của câu chuyện. Nhưng em vẫn muốn câu chuyện được kể tiếp, để Non-bu thật sự có một cơ hội được làm lại cuộc đời. Em tự tưởng tượng rằng, sau khi bị cướp hết tài sản và bị đánh đập đau đớn, Non-bu thực sự nhận ra lỗi lầm của bản thân. Anh ta thức trắng cả một đêm để nhớ về những điều độc ác mà bản thân đã làm với em trai và mọi người. Càng suy nghĩ, anh ta càng ân hận và mong muốn được làm lại. Sáng hôm sau, anh ta đã chạy đến trước cổng nhà em trai để trịnh trọng xin lỗi cậu, sau đó bỏ đi đến một ngôi làng xa xôi. Ở đó, anh ta làm lụng chăm chỉ, quan tâm giúp đỡ bà con làng xóm. Ở đó, không ai biết anh ta từng là một người xấu xa, độc ác cả. Mọi người chỉ biết về một người đàn ông tên là Non-bu vừa hiền lành, chăm chỉ lại giàu tình yêu thương, bao dung với mọi người. Đối với em, đó mới thực sự là một kết thúc có hậu và ý nghĩa, giúp người đọc có thêm động lực để thay đổi bản thân. Bởi suy cho cùng, ở đời này làm gì có ai chưa từng phạm sai lầm, phải không các bạn? Bài mẫu 7 Chuyện "Thạch Sanh" Đọc truyện cổ tích Thạch Sanh, em thường cảm thấy không đồng ý lắm với kết thúc của nhân vật Lý Thông, nên đã tưởng tượng ra một hướng đi khác cho nhân vật này. Theo đó, sau khi được Thạch Sanh tha tội chết, Lý Thông đã hiểu ra lỗi sai của mình và vô cùng ân hận với những điều bản thân đã làm. Trên đường trở về quê nhà, anh ta đã suy nghĩ rất nhiều và quyết tâm thay đổi. Về quê, anh ta tiếp tục kinh doanh quán rượu, mở rộng làm ăn. Có bao nhiêu của cải thu được từ kinh doanh, anh ta liền đem ra giúp đỡ bà con trong làng. Những đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa, anh đón về nuôi nấng, dạy nghề nấu rượu cho để kiếm sống. Sự thay đổi đó của Lý Thông khiến mẹ anh ta vô cùng xúc động. Bà con lối xóm ai ai cũng yêu mến và biết ơn anh ta. Tin tức này truyền đến kinh thành, vào đến tận cung vua. Thạch Sanh lúc này đã lên ngôi vua biết được thì rất vui mừng. Bởi chẳng điều gì quý trọng hơn một người biết hối lỗi và sửa sai. Đối với em, một kết thúc như vậy mới thực sự là kết thúc có hậu và mang đến bài học ý nghĩa cho người đọc hơn. Bài mẫu 8 Chuyện "Một ngày trên đảo hoang" Tôi nhắm mắt, tưởng tượng mình như Robinson trên hòn đảo hoang giữa biển khơi. Trước mắt là rừng xanh bát ngát, tiếng sóng vỗ rì rào như khúc nhạc không dứt. Câu chuyện ông lão ngư phủ từng kể ùa về: "Cậu bé à, sống cô đơn trên đảo không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần trái tim dũng cảm." Tôi thấy mình dựng túp lều nhỏ từ lá cọ, nhóm lửa bằng đá và nhặt nhạnh trái dừa rụng. Đêm đến, ánh trăng vàng lấp lánh trải dài mặt biển, tôi nằm nghe tiếng gió thì thầm như lời ru từ mẹ thiên nhiên. Một cuộc sống giản dị nhưng tràn đầy thử thách, nơi mỗi ngày đều là cuộc hành trình tìm ra giá trị thật sự của bản thân. Bài mẫu 9 Câu chuyện “Nàng tiên cá Ariel" Một trong những nàng công chúa trong thế giới cổ tích mang đầy bí ẩn và huyền ảo, để lại cho em nhiều ấn tượng sâu sắc, đó chính là nàng tiên cá trong câu chuyện “Nàng tiên cá Ariel.” Dưới đại dương sâu thẳm, mênh mông có một cung điện tráng lệ, nguy nga và sáng lấp lánh. Đây chính là nơi nàng tiên cá Ariel thân quen của chúng ta được chào đời và lớn lên. Tại hoàng cung, vua cha đưa ra luật lệ rằng nàng tiên cá nào đủ mười tám tuổi sẽ được phép lên mặt nước để ngắm nhìn thế giới trên đất liền. Ngày qua ngày, nàng Ariel mong chờ đến tuổi mười tám, nhưng thời gian ấy sao mà dài đằng đẵng. Một hôm, nàng tìm đến vua cha xin phép được lên bờ để thỏa lòng mong ước của mình, nhưng vua cha không đồng ý và trách mắng gay gắt. Cô giận dỗi cha và đi tìm mụ phù thủy bạch tuộc Ursula độc ác để xin có đôi chân người. Mụ liền đưa cho nàng một lọ thuốc thần và nói: “Muốn thì cũng dễ thôi, nhưng khó ở chỗ ngươi phải trao đổi với ta một thứ gì đó đáng quý.” Tiên cá nói: “Tôi không biết nữa, bà muốn gì từ tôi?” Ả lưỡng lự trả lời: “Vậy ngươi đổi cho ta giọng nói ngọt ngào của ngươi nhé.” Nàng không ngần ngại và chấp thuận. Mỗi lần nhớ đến nàng, em lại thấy sự đáng yêu, nghịch ngợm của Ariel khiến em thêm yêu thích cô công chúa xinh đẹp, mang đầy thần thái và luôn vui vẻ trước mọi người. Bài mẫu 10 Câu chuyện "Cô bé Lọ Lem" Câu chuyện Cô bé Lọ Lem là câu chuyện cổ tích đầu tiên mà em được đọc. Vừa đọc truyện, em vừa thỏa sức tưởng tượng về các nhân vật, các lâu đài ở trong truyện. Em thích nhất, là cảnh nàng Lọ Lem khiêu vũ cùng với hoàng tử trong bữa tiệc. Đó là một sàn nhảy rộng rãi ở chính giữa lâu đài, với ánh sáng lấp lánh đến từ các ngọn nến lung linh treo trên trần nhà và dọc theo cầu thang. Tất cả các thành viên tham gia đêm tiệc sẽ dồn về xung quanh để lộ phần sân trung tâm rộng rãi. Ở đó, nàng công chúa Lọ Lem xinh đẹp đang thực hiện các bước khiêu vũ thật uyển chuyển. Nàng có mái tóc vàng óng được búi cao gọn gàng, đầu đội chiếc vương miện lấp lánh. Chiếc váy mà nàng mặc có màu xanh dương, bồng bềnh nhờ nhiều lớp voan. Mỗi khi nàng xoay tròn cứ như một nàng tiên hoa đang khiêu vũ. Chàng hoàng tử sẽ bước ra từ góc sân khấu, từ tốn mời nàng công chúa xinh đẹp nhảy cùng mình. Xung quanh họ có rất nhiều khách mời, nhưng dường như họ chỉ nhìn thấy nhau mà thôi. Hình ảnh lãng mạn ấy do chính em tưởng tượng ra và lúc nào cũng thích thú khi nghĩ về nó. Bài mẫu 11 Chuyện " Sơn Tinh, Thuỷ Tinh" Sau khi đọc xong truyền thuyết Sơn Tinh Thủy Tinh, em bắt đầu tưởng tượng ra đoạn kết mới cho câu chuyện. Thủy Tinh nhiều lần dâng lũ khiến muôn loài không có nơi sinh sống, biết bao gia đình phải chịu cảnh ly tán, thiệt hại về nhà cửa, tính mạng, hoa màu. Một năm vất vả, làm chẳng có mấy mà tất cả tài sản đều cuốn trôi theo cơn lũ khiến tiếng oán than của muôn dân lên đến tận trời xanh. Ông trời nghe thấy bèn phái thiên binh, thiên tướng xuất quân để trừng phạt Thủy tinh. Sau khi nhận được hình phạt thích đáng, Thủy tinh đã nhận ra lỗi lầm bản thân, hóa phép cho lũ rút và trả lại cuộc sống bình yên cho muôn loài. Không những vậy, Thủy Tinh quyết định dùng sức mạnh của mình để làm điều tốt cho cộng đồng. Chàng biến nước lũ thành nguồn nước tươi mát, tưới tiêu cho ruộng đồng, cây cối, đem đến hoa thơm, trái ngọt, mùa màng bội thu. Thủy Tinh và Sơn Tinh cùng bắt tay giảng hòa để duy trì sự cân bằng tự nhiên, làm mưa thuận gió hòa, giúp cuộc sống người dân ngày càng thịnh vượng. Qua đó con người cũng có được bài học về tình yêu và sự hòa hợp với thiên nhiên. Bài mẫu 12 Chuyện "Trai ngọc và hải quỳ" Đọc câu chuyện trai ngọc và hải quỳ, em rất buồn khi chứng kiến Cá cơm bị Hải quỳ nuốt chửng. Vì vậy em đã tưởng tượng một kết thúc khác. Cảm giác hồi hộp và sợ hãi tràn ngập trong lòng cá mực khi chứng kiến cảnh chú cá cơm bị hải quỳ nuốt chửng. Cô trai lớn đã nhanh chóng cảnh báo và nhắc nhở, nhưng có vẻ như quá muộn khi cảnh tượng đau lòng sắp xảy ra trước mắt. Và rồi, cá mực quyết định nhanh chóng hành động. Nó dùng lọ mực mà mình mang theo để ném mạnh vào hải quỳ, tạo ra một màn mực đen loang ra xung quanh. Trúng lọ mực, hải quỳ đổ ra sau. Cùng lúc đó, cô trai lớn đã mở vỏ, sử dụng ánh sáng chói lọi của ngọc trai để chiếu ra một lối thoát hiểm cho cá cơm. Nhờ sự phối hợp linh hoạt của cô trai và cá mực mà cá cơm đã được cứu sống từ nanh vuốt của hải quỳ. Cũng từ đó, cá mực, cô trai và cá cơm trở nên thân thiết hơn. Bài mẫu 13 Chuyện " Bầu trời mùa thu" Câu chuyện “Bầu trời mùa thu” kể về một buổi học thú vị khi thầy giáo dẫn cả lớp ra cánh đồng để quan sát và cảm nhận vẻ đẹp của bầu trời mùa thu. Đối với bầu trời còn có những vẻ đẹp khác nên em đã tưởng tượng ra các bạn nhỏ nêu ra các vẻ đẹp khác của bầu trời. Trong không gian yên tĩnh và trong lành, các bạn học sinh lần lượt chia sẻ những cảm nhận của riêng mình. Một bạn nói: “Bầu trời buồn bã. Những đám mây xám đang từ phương bắc trôi tới.” Bạn khác lại thầm thì: “Bầu trời trầm ngâm. Nó nhớ đến tiếng hót của bầy chim sơn ca.” Một bạn nữa tưởng tượng: “Bầu trời cúi xuống lắng nghe để tìm xem chim én đang ở trong bụi cây hay ở nơi nào.” Thầy giáo mỉm cười trìu mến và nói: “Các em thật tài năng khi có thể nhìn bầu trời theo những cách khác nhau như vậy. Mỗi người đều cảm nhận được vẻ đẹp riêng biệt của mùa thu.” Em cảm thấy rất thích thú với tiết học này, bởi qua lời kể của các bạn, em nhận ra rằng thiên nhiên mùa thu hiện lên thật đẹp, thật sống động trong tâm hồn mỗi người. Bài mẫu 14 Chuyện "Con vẹt xanh" Đọc câu chuyện “Con vẹt xanh” em thấy Tú là một cậu bé biết sửa sai nên em đã tưởng tượng ra một kết thúc mới. Một hôm, như thường lệ, Tú gọi chú vẹt: “Vẹt à!”. Không ngờ, chú vẹt quay sang và đáp lại bằng giọng nói lễ phép: “Dạ!”. Tú sững sờ, rồi bật cười vì bất ngờ. Cậu chạy đi khoe với anh trai và các bạn rằng chú vẹt của mình biết nói chuyện một cách lễ phép. Từ hôm đó, chú vẹt không chỉ biết nói “Dạ” mà còn biết gật đầu, mổ nhẹ vào tay Tú rồi nói rõ ràng: “Dạ, em nghe rồi!”. Tú cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Cậu bắt đầu suy nghĩ lại và tự nhủ mình cũng cần phải nói năng lễ phép hơn với anh trai và bạn bè. Câu chuyện khiến em hiểu rằng, đôi khi từ những điều nhỏ bé như một lời chào hay một câu đáp lễ phép cũng có thể giúp chúng ta học được những bài học quý giá trong cuộc sống. Bài mẫu 15 Chuyện "Chân trời cuối phố" Câu chuyện mà em yêu thích là “Chân trời cuối phố”. Vì vậy em đã viết đoạn kết cho câu chuyện. Một ngày nọ, chú cún được ra ngoài thật sự. Chú chạy đến cuối con phố và ngạc nhiên trước khung cảnh rộng lớn phía trước. Những con đường dài thẳng tắp, bãi cỏ xanh mướt và một chân trời bao la đang mở ra trước mắt. Chú vui mừng vì cuối cùng cũng được tự do khám phá thế giới. Khi lớn lên, chú cún sẽ băng qua những cánh đồng rộng, những bến sông yên bình, đi qua nhiều vùng đất mới mẻ. Ở mỗi nơi, chú sẽ gặp gỡ những người bạn mới, học được nhiều điều thú vị và cảm nhận được vẻ đẹp muôn màu của cuộc sống. Em tưởng tượng rằng, trong tương lai, chú cún sẽ tiếp tục hành trình của mình, luôn tiến về phía trước để khám phá những chân trời mới đang chờ đợi. |






Danh sách bình luận