(35+ mẫu) Kể lại câu chuyện Nhà phát minh và bà cụ hay nhất - Tiếng Việt 4Nhà bác học Ê-đi-xơn là một người có trí tuệ phi thường và lòng nhân ái bao la, luôn muốn dùng khoa học để phục vụ con người. Một lần, sau khi ông phát minh ra đèn điện, người dân từ khắp nơi kéo đến xem rất đông, trong đó có một bà cụ già nua, tóc bạc phơ phải đi bộ một quãng đường rất dài để thỏa lòng mong ước. Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Bài mẫu 1 Nhà bác học Ê-đi-xơn là một người có trí tuệ phi thường và lòng nhân ái bao la, luôn muốn dùng khoa học để phục vụ con người. Một lần, sau khi ông phát minh ra đèn điện, người dân từ khắp nơi kéo đến xem rất đông, trong đó có một bà cụ già nua, tóc bạc phơ phải đi bộ một quãng đường rất dài để thỏa lòng mong ước. Khi vừa đến nơi, vì quá mệt mỏi sau chặng đường dài cuốc bộ, bà cụ liền ngồi sụp xuống vệ đường, vừa bóp chân vừa đấm lưng thùm thụp. Đúng lúc ấy, Ê-đi-xơn đi ngang qua và dừng lại ân cần hỏi thăm. Bà cụ thật thà chia sẻ rằng mình rất muốn chiêm ngưỡng phát minh của ông, nhưng đường sá xa xôi, ước gì có một thứ xe không cần ngựa kéo mà chạy thật êm để những người già như bà có thể đi lại dễ dàng. Lời nói mộc mạc của bà cụ bỗng làm lóe lên một ý tưởng vĩ đại trong tâm trí nhà phát minh. Ông reo lên đầy hào hứng và hứa với bà cụ sẽ chế tạo ra một chiếc xe chạy bằng dòng điện. Sau một thời gian miệt mài nghiên cứu trong phòng thí nghiệm, Ê-đi-xơn đã chế tạo thành công chiếc xe điện đầu tiên. Ông không quên mời bà cụ năm xưa đến làm hành khách danh dự trong chuyến đi thử nghiệm, khiến cụ vô cùng cảm động và sung sướng. Bài mẫu 2 Chuyện kể rằng, sau khi Ê-đi-xơn phát minh ra bóng đèn điện tỏa ánh sáng lung linh rực rỡ, cả thành phố bỗng xôn xao, người người đổ xô đi xem như trẩy hội. Giữa dòng người tấp nập ấy, có một bà cụ tuổi đã cao, đôi chân run rẩy vì phải đi bộ mười mấy dặm đường chỉ để nhìn ngắm kỳ tích khoa học này. Gặp bà cụ đang ngồi nghỉ mệt bên đường với dáng vẻ kiệt sức, Ê-đi-xơn liền bước đến gần hỏi han với thái độ vô cùng tôn kính. Bà cụ thở dài bảo: "Giá mà ông Ê-đi-xơn làm được cái xe chở người già đi nơi này nơi nọ bằng điện, chứ đi xe ngựa thì lục cục, nhức mỏi xương cốt lắm!". Nhà bác học nghe vậy liền cười lớn và tự tin nói: "Cụ già ơi, tôi chính là Ê-đi-xơn đây, tôi hứa với cụ sẽ làm một chiếc xe chạy bằng điện như cụ mong ước". Bà cụ ngạc nhiên nhìn nhà bác học lừng danh, nửa tin nửa ngờ. Thấu hiểu mong mỏi của người già, Ê-đi-xơn đã cùng các cộng sự làm việc không ngơi tay suốt nhiều tháng trời. Khi chiếc xe điện đầu tiên lăn bánh nhịp nhàng trên đường phố, bà cụ đã có mặt từ sớm. Cụ cười móm mém đầy hạnh phúc và bảo từ nay cụ không lo đường xa nữa, câu chuyện giữa hai người đã trở thành một kỷ niệm đẹp đẽ về lòng nhân ái. Bài mẫu 3 Trong số những câu chuyện về các nhà khoa học, em thích nhất là mẩu chuyện ấm áp giữa nhà phát minh Ê-đi-xơn và một bà cụ gia nua trên đường phố. Câu chuyện bắt đầu từ khi ngọn đèn điện đầu tiên ra đời, thu hút sự chú ý của hàng vạn người dân mộc mạc, ai cũng muốn một lần được nhìn tận mắt. Có một bà cụ vì đường sá xa xôi và không có phương tiện, đã phải đi bộ suốt mấy tiếng đồng hồ dẫn đến chân tay đau nhức. Thấy cụ bà ngồi đấm lưng sườn sượt bên đường, Ê-đi-xơn đã dừng bước để trò chuyện. Khi nghe cụ tâm sự về sự bất tiện, dằn xóc của những chiếc xe ngựa kéo thời bấy giờ, nhà bác học bỗng nảy ra một quyết tâm mãnh liệt là phải thay đổi thực trạng giao thông này. Ông nhìn cụ già bằng ánh mắt rạng rỡ và khẳng định chắc nịch rằng dòng điện không chỉ thắp sáng được mà còn có thể kéo được xe chạy. Từ lời gợi ý tình cờ đó, chiếc xe điện hiện đại đã ra đời trong sự ngỡ ngàng của công chúng. Vào ngày khai trương tuyến xe điện, Ê-đi-xơn đã đứng chờ sẵn ở bến xe, tự tay dắt bà cụ lên xe và tặng cụ một tấm vé VIP suốt đời, chứng minh cho lời hứa danh dự của một nhà phát minh. Bài mẫu 4 Khoa học chỉ thực sự có giá trị khi nó mang lại hạnh phúc cho những người bình thường nhất, và câu chuyện "Nhà phát minh và bà cụ" là một minh chứng sống động cho điều đó. Chuyện xảy ra vào thế kỷ trước, khi nhà bác học Ê-đi-xơn vừa công bố phát minh đèn điện thắp sáng của mình. Một bà cụ già yếu vì quá ngưỡng mộ tài năng của ông đã lặn lội đi bộ từ một vùng quê xa xôi lên thành phố. Chứng kiến bà cụ mệt rã rời, ngồi bóp chân trên bệ đá ven đường, Ê-đi-xơn đã chủ động đến gần bộc lộ sự quan tâm. Bà cụ liền thật thà thổ lộ mong ước có một phương tiện đi lại chạy thật êm ái, không bị lục cục như xe ngựa để người già có thể đi thăm con cháu xa. Lời bộc bạch của bà cụ giống như một luồng điện mạnh mẽ, đánh thức sự sáng tạo trong tâm hồn Ê-đi-xơn. Ông cười vui vẻ, tự giới thiệu bản thân và hứa sẽ bắt tay vào chế tạo xe điện ngay lập tức. Giữ đúng lời hứa, không lâu sau, chiếc xe điện chạy bằng dòng điện mát lành, nhịp nhàng đã xuất hiện. Bà cụ năm xưa là người đầu tiên được trải nghiệm, cụ sung sướng nhận ra khoa học đã biến những ước mơ giản dị của con người thành hiện thực. Bài mẫu 5 Ê-đi-xơn là nhà bác học luôn biết lắng nghe những điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống để tạo nên những phát minh vĩ đại. Một ngày nọ, sau chuyến triển lãm đèn điện thành công, ông bắt gặp một bà cụ tóc bạc trắng như cước, đang ngồi thở dốc bên lề đường vì phải đi bộ một chặng đường quá dài. Nhà phát minh liền bước lại gần, ân cần đỡ bà cụ dậy và hỏi han lý do cụ phải đi bộ vất vả như vậy. Bà cụ mỉm cười mệt mỏi đáp rằng cụ đi xem đèn điện, nhưng giờ chân mỏi rã rời, xe ngựa thì quá xóc, cụ chỉ ước có một chiếc xe chạy êm ru bằng một loại sức mạnh kỳ diệu nào đó. Ê-đi-xơn reo lên: "Loại sức mạnh đó chính là điện đấy cụ ạ! Tôi sẽ chế tạo một chiếc xe như thế cho cụ!". Bà cụ vô cùng sửng sốt khi biết người đàn ông lịch lãm trước mặt chính là nhà bác học đại tài. Kể từ hôm đó, Ê-đi-xơn miệt mài làm việc bên các bản vẽ và máy móc. Khi chiếc xe điện đầu tiên hoàn thành và chuẩn bị khởi hành, ông đã đích thân đón bà cụ đến đi thử. Cụ bà bước lên xe với khuôn mặt rạng rỡ, thầm cảm ơn tấm lòng vàng của nhà phát minh đối với những người già yếu. Bài mẫu 6 Vào một buổi chiều lộng gió, trên con phố sầm uất nơi vừa diễn ra buổi triển lãm phát minh đèn điện của Ê-đi-xơn, có một cuộc gặp gỡ tình cờ đã làm thay đổi lịch sử ngành giao thông. Đó là cuộc trò chuyện giữa nhà bác học vĩ đại và một bà cụ nông dân mộc mạc. Bà cụ vì nóng lòng muốn xem ánh sáng đèn điện nên đã cuốc bộ mười mấy cây số, khiến đôi chân sưng phồng, mỏi nhừ. Thấy cụ già đang loay hoay bóp chân dưới bóng mát cây bàng, Ê-đi-xơn liền đến hỏi thăm. Bà cụ nuối tiếc nói: "Phải chi ông Ê-đi-xơn chế ra thứ xe không cần ngựa kéo mà chạy thật nhẹ nhàng thì tốt biết mấy". Nghe thấy vậy, ông mỉm cười đầy ẩn ý và hứa sẽ dùng dòng điện để hiện thực hóa ước mơ của cụ. Yêu cầu giản dị của bà cụ đã trở thành mệnh lệnh thúc đẩy Ê-đi-xơn lao động quên mình trong phòng thí nghiệm. Kết quả là chiếc xe điện chạy bằng dòng điện ra đời trong sự reo hò của người dân. Trong chuyến xe điện đầu tiên, người ta thấy một bà cụ già nua ngồi bên cạnh nhà bác học, gương mặt cụ tràn ngập niềm hạnh phúc và sự thán phục trước tài năng, đức độ của ông. Bài mẫu 7 Mỗi phát minh của Ê-đi-xơn đều bắt nguồn từ cuộc sống và quay lại phục vụ con người, giống như cách chiếc xe điện ra đời từ lời tâm sự của một bà cụ. Khi phát minh đèn điện của ông gây chấn động dư luận, một bà cụ đã lặn lội từ xa đến xem nhưng vì đi bộ quá nhiều nên cụ rất mệt. Ê-đi-xơn đi ngang qua, thấy cụ bà đang ngồi đấm lưng liền dừng lại hỏi chuyện. Cụ già thật thà bảo xe ngựa thời nay đi xóc quá, người già đi xe ấy về là đau nhức khắp mình mẩy, chỉ mong có một loại xe chạy thật êm. Nhà bác học nghe xong liền nảy ra ý tưởng lớn, ông vui mừng thông báo dòng điện hoàn toàn có thể kéo được xe và ông chính là người sẽ làm điều đó. Bà cụ nhìn ông đầy hoài nghi vì không nghĩ một nhà bác học lớn lại đứng trò chuyện thân mật với mình. Thế nhưng, Ê-đi-xơn đã chứng minh bằng hành động cụ thể khi chế tạo thành công chiếc xe điện chạy bằng dòng điện nhịp nhàng. Ngày xe chạy thử, ông đã đón bà cụ từ sớm, cụ bà cười móm mém bảo: "Ông đã giữ đúng lời hứa rồi!", để lại một cái kết vô cùng ấm áp và trọn vẹn. Bài mẫu 8 Câu chuyện "Nhà phát minh và bà cụ" là một bài học sâu sắc về mục đích cao đẹp của khoa học. Chuyện kể rằng khi Ê-đi-xơn chế tạo thành công bóng đèn điện, người dân khắp nơi kéo về kinh đô ánh sáng để xem rất đông, trong đó có một bà cụ tóc đã bạc phơ. Đoạn đường quá dài khiến bà cụ mệt lả, phải ngồi sụp xuống vệ đường bóp chân sườn sượt. Đúng lúc đó, nhà phát minh Ê-đi-xơn đi qua và ân cần đỡ cụ dậy hỏi thăm. Bà cụ than thở về sự vất vả khi đi bộ và sự dằn xóc của xe ngựa kéo, ước ao có một chiếc xe chạy bằng điện thật êm ái. Ê-đi-xơn lập tức chớp lấy ý tưởng và hứa với bà cụ sẽ biến điều ước đó thành sự thật. Bà cụ ngỡ ngàng nhìn người đàn ông trước mặt, không thể tin được ông lại là nhà bác học Ê-đi-xơn lừng danh. Bằng sự kiên trì và trí tuệ bậc thầy, ông đã hiện thực hóa lời hứa bằng chiếc xe điện đầu tiên lăn bánh trên đường phố. Trong ngày vui ấy, bà cụ đã trở thành vị khách đặc biệt nhất, cùng nhà phát minh chia sẻ niềm vui chiến thắng của khoa học chân chính. Bài mẫu 9 Tình yêu thương con người chính là nguồn cảm hứng vô tận cho những sáng tạo khoa học của Ê-đi-xơn. Khi phát minh ra đèn điện, ông thấy một bà cụ già nua phải đi bộ một quãng đường rất dài, chân tay mỏi rã rời chỉ để thỏa lòng tò mò nhìn ngắm ánh sáng mới. Ê-đi-xơn bước đến bên cạnh, hỏi han bà cụ một cách vô cùng lịch thiệp. Bà cụ tâm sự rằng tuổi già sức yếu, đi xe ngựa lục cục thì chịu không nổi mà đi bộ thì quá sức, ước gì có loại xe chạy bằng điện thật nhẹ nhàng. Câu nói ấy đã thắp sáng một ý tưởng vĩ đại trong đầu nhà bác học, ông cười lớn, tự giới thiệu mình và cam đoan sẽ làm ra chiếc xe như thế. Bà cụ nửa tin nửa ngờ ra về, còn Ê-đi-xơn thì lập tức bước vào phòng thí nghiệm với một quyết tâm cao độ. Sau nhiều ngày đêm nghiên cứu, chiếc xe điện chạy bằng dòng điện êm ái đã chính thức ra đời. Ê-đi-xơn đã giữ đúng lời hứa năm xưa, mời bà cụ lên chuyến xe đầu tiên, mang lại cho cụ một trải nghiệm tuyệt vời và niềm tin yêu cuộc sống. Bài mẫu 10 Sau khi Ê-đi-xơn phát minh ra đèn điện, người ta thấy từ khắp các ngả đường, già trẻ lớn bé đều háo hức đổ về xem. Trong số đó, có một bà cụ già yếu, lưng đã còng, phải đi bộ mười mấy dặm đường nên mệt rã rời, ngồi đấm lưng thùm thụp bên lề đường sầm uất. Nhà bác học Ê-đi-xơn tình cờ đi qua, thấy vậy liền dừng lại hỏi thăm với giọng nói ấm áp. Bà cụ chia sẻ nỗi lòng của người già khi phải di chuyển bằng xe ngựa kéo dằn xóc và mong ước có một phương tiện chạy bằng điện êm ru. Ê-đi-xơn vô cùng hào hứng, ông tự hào nói mình chính là nhà phát minh và hứa sẽ chế tạo ra chiếc xe điện đó dành riêng cho những người già như cụ. Lời hứa ấy đã được Ê-đi-xơn thực hiện bằng tất cả sự tận tụy và tài năng của mình. Khi chiếc xe điện đầu tiên xuất hiện trên đường phố, chạy nhịp nhàng và êm ái, bà cụ đã được mời đến làm hành khách VIP. Nhìn nụ cười rạng rỡ của bà cụ trên xe, Ê-đi-xơn hiểu rằng phần thưởng lớn nhất của một nhà khoa học chính là nụ cười hạnh phúc của con người. Bài mẫu 11 Một cuộc gặp gỡ giản dị giữa nhà bác học vĩ đại Ê-đi-xơn và một bà cụ nọ đã khai sinh ra một phương tiện giao thông vô cùng quan trọng, đó chính là chiếc xe điện. Chuyện xảy ra khi ánh sáng đèn điện của Ê-đi-xơn vừa ra đời, khiến một bà cụ phải lặn lội đi bộ từ xa đến xem. Vì quá mệt mỏi, bà cụ ngồi nghỉ bên đường, vừa bóp đôi chân gầy gầy vừa đấm lưng xào xạc. Ê-đi-xơn đi ngang qua, thấy hoàn cảnh của cụ liền dừng lại trò chuyện một cách rất thân mật. Bà cụ ao ước có một chiếc xe không cần ngựa kéo, chạy thật nhẹ nhàng bằng dòng điện để người già đi lại không bị đau nhức xương cốt. Nhà bác học lập tức reo lên và hứa sẽ biến điều ước của cụ thành hiện thực. Bà cụ kinh ngạc nhìn nhà phát minh lừng danh, lòng ngập tràn hy vọng. Ê-đi-xơn đã giữ trọn lời hứa khi cùng các cộng sự chế tạo thành công chiếc xe điện chạy bằng dòng điện. Ngày khai trương, ông đứng đợi bà cụ ở bến xe, tự tay dìu cụ lên xe và tặng cụ một chuyến đi miễn phí, viết nên một cái kết vô cùng nhân văn và cảm động. Bài mẫu 12 Ê-đi-xơn là một nhà phát minh đại tài nhưng vô cùng khiêm tốn và luôn quan tâm đến đời sống của những người lao động mộc mạc. Một lần, sau khi công bố phát minh đèn điện, ông bắt gặp một bà cụ tóc bạc trắng đang ngồi thở dốc bên vệ đường vì đi bộ quá xa. Ông liền bước tới, ân cần hỏi han sức khỏe của bà cụ. Cụ bà thở dài bảo đường sá xa xôi quá, xe ngựa thì đi lục cục đau hết cả lưng, giá mà có loại xe chạy bằng điện thật êm thì tốt biết bao. Ý kiến sáng suốt của bà cụ đã mở ra một hướng nghiên cứu mới cho Ê-đi-xơn, ông khẳng định sẽ chế tạo ra một chiếc xe như thế và tự giới thiệu mình chính là nhà bác học Ê-đi-xơn. Bà cụ vô cùng sửng sốt và hạnh phúc khi được trò chuyện với vĩ nhân. Không để bà cụ phải chờ lâu, Ê-đi-xơn đã miệt mài nghiên cứu và chế tạo thành công chiếc xe điện chạy bằng dòng điện êm ái. Trong ngày chạy thử nghiệm, bà cụ năm xưa đã có mặt, cụ cười tươi móm mém và ca ngợi tấm lòng nhân ái, giữ lời hứa của nhà phát minh vĩ đại. Bài mẫu 13 Khoa học luôn bắt nguồn từ những nhu cầu thiết thực của con người, và chiếc xe điện của Ê-đi-xơn chính là một minh chứng từ câu chuyện giữa ông và một bà cụ già. Khi đèn điện vừa ra đời, một bà cụ vì ngưỡng mộ ông nên đã đi bộ suốt một chặng đường dài để được ngắm nhìn. Gặp bà cụ đang ngồi bóp chân mệt mỏi bên lề đường, Ê-đi-xơn đã dừng lại hỏi chuyện với thái độ kính trọng. Bà cụ bày tỏ mong muốn có một chiếc xe chạy bằng dòng điện thật êm, không bị xóc như xe ngựa kéo để những người già yếu có thể đi lại dễ dàng. Lời nói của bà cụ đã thắp lên ngọn lửa sáng tạo trong tâm hồn Ê-đi-xơn, ông vui vẻ hứa sẽ làm ra chiếc xe đó. Giữ đúng lời hứa danh dự của mình, Ê-đi-xơn đã tập trung toàn bộ tâm huyết để chế tạo xe điện. Khi chiếc xe điện đầu tiên chính thức lăn bánh nhịp nhàng trên đường phố, ông đã đón bà cụ đến đi thử. Bà cụ bước lên xe với khuôn mặt rạng rỡ, thầm cảm ơn nhà bác học đã lắng nghe và trân trọng mong ước của một người già bình thường. Bài mẫu 14 Câu chuyện về nhà bác học Ê-đi-xơn và bà cụ già nua là một câu chuyện đẹp về sự thấu hiểu và lòng trân trọng con người. Chuyện xảy ra vào thời điểm phát minh đèn điện của ông đang gây tiếng vang lớn, khiến một bà cụ già phải cuốc bộ từ xa lên thành phố để xem. Do đoạn đường quá dài, bà cụ mệt lả và ngồi sụp xuống bệ đá ven đường vừa đấm lưng vừa bóp chân. Ê-đi-xơn đi qua, thấy vậy liền đến gần hỏi han ân cần. Bà cụ chia sẻ nỗi vất vả khi đi bộ và ao ước có một thứ xe chạy bằng điện thật êm ái, nhẹ nhàng. Ê-đi-xơn lập tức chớp lấy ý tưởng, tự giới thiệu mình và hứa chắc chắn sẽ làm ra một chiếc xe chạy bằng dòng điện như cụ mong muốn. Bà cụ nhìn ông đầy ngạc nhiên và hoài nghi. Tuy nhiên, bằng trí tuệ và sự kiên trì vượt bậc, nhà bác học đã chế tạo thành công chiếc xe điện đầu tiên. Vào ngày chạy thử, Ê-đi-xơn đã đứng chờ sẵn ở bến, tự tay dắt bà cụ lên xe trong tiếng reo hò của đám đông, hoàn thành trọn vẹn lời hứa với người bạn già tình cờ. Bài mẫu 15 Mục đích tối cao của khoa học là phục vụ cuộc sống con người, và câu chuyện "Nhà phát minh và bà cụ" đã thể hiện rõ nét tư tưởng đó của nhà bác học Ê-đi-xơn. Chuyện kể rằng khi ông phát minh ra đèn điện, một bà cụ tóc bạc trắng đã lặn lội đi bộ suốt mấy tiếng đồng hồ để đến xem. Vì quá kiệt sức sau chặng đường dài, bà cụ ngồi nghỉ bên đường với vẻ mặt mệt mỏi. Thấy vậy, Ê-đi-xơn liền bước đến trò chuyện và lắng nghe lời than thở của cụ về sự dằn xóc của xe ngựa kéo, cùng ước ao có một chiếc xe chạy bằng điện thật êm. Nhà bác học nghe xong liền nảy ra ý tưởng vĩ đại, ông hào hứng hứa với bà cụ sẽ dùng dòng điện để kéo xe chạy thay cho sức ngựa. Giữ vững lời hứa từ trái tim, Ê-đi-xơn đã miệt mài làm việc để cho ra đời chiếc xe điện chạy bằng dòng điện tiên tiến. Ngày chiếc xe lăn bánh, bà cụ đã trở thành vị khách danh dự đầu tiên, ngồi bên cạnh nhà phát minh với nụ cười mãn nguyện, chứng kiến sự kỳ diệu của khoa học khi được sinh ra từ lòng nhân ái. |






Danh sách bình luận