Tóm tắt, bố cục, nội dung chính văn bản Chiếc lá đầu tiên

Tóm tắt, bố cục, nội dung chính văn bản Chiếc lá đầu tiên giúp học sinh soạn bài dễ dàng, chính xác.

Tổng hợp đề thi học kì 1 lớp 10 tất cả các môn - Chân trời sáng tạo

Toán - Văn - Anh - Lí - Hóa - Sinh - Sử - Địa...

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Tóm tắt

Mẫu 1

Bài thơ là kí ức của tác giả về những kỉ niệm tuổi học trò: là tình cảm trong sáng, là nỗi bâng khuâng nhớ tiếc, là gắn bó thiết tha vừa ấm áp ngọt ngào, vừa chân thật hồn nhiên.

Mẫu 2

Bài thơ mở đầu bằng một tiếng thở dài đầy hoài niệm khi nhân vật trữ tình nhận ra sự trôi chảy nghiệt ngã của thời gian đã cuốn trôi đi tất cả những gì tươi đẹp nhất của tuổi học trò. Những ký ức về tuổi thơ kiêu hãnh, về những mùa hoa súng tím mê say giờ đây chỉ còn là dĩ vãng xa xôi trong tâm trí của người đã trưởng thành. Hình ảnh chùm phượng hồng rời tay và tiếng ve kêu xé đôi hồ nước không chỉ là tín hiệu của mùa hạ mà còn là điềm báo cho những rung động đầu đời chớm nở. Đó là khoảnh khắc con ve tiên tri vô tâm báo trước về tình yêu, về những cảm xúc mới lạ đang len lỏi vào trái tim những cô cậu học trò ngây thơ. Nỗi nhớ về ngôi trường cũ, về lớp học bâng khuâng màu xanh rủ và những trái bàng đêm rụng xuống sân trường hiện lên sống động và day dứt khôn nguôi. Tác giả khéo léo lồng ghép nỗi nhớ em, nhớ mẹ và nhớ bạn bè vào trong một không gian kỷ niệm đầy ắp tiếng cười đùa tinh nghịch của tuổi "nhất quỷ nhì ma". Những trò đùa về nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn, những trận cười lao xao trong sáng ấy chính là tài sản vô giá mà thời gian không thể nào xóa nhòa. Dù mùa hoa mơ rồi đến mùa hoa phượng cháy cứ thế luân chuyển, người học trò năm xưa vẫn đau đáu một lời cầu nguyện cho tóc thầy đừng bạc thêm. Bài thơ khép lại bằng sự tiếc nuối vô hạn khi tình yêu đầu đời đã lỡ, người xưa đã xa và chiếc lá buổi đầu tiên, biểu tượng của sự khởi đầu tinh khôi đã không còn tìm thấy trên sân trường cũ.

Mẫu 3

Hoàng Nhuận Cầm đã vẽ nên một bức tranh ký ức tuyệt đẹp nhưng cũng đầy ám ảnh về sự chia ly của tuổi học trò qua thi phẩm Chiếc lá đầu tiên, nơi mà thời gian trôi đi nhẹ nhàng như một tiếng thở khẽ. Không gian nghệ thuật của bài thơ được dệt nên từ những gam màu của hoài niệm, từ sắc tím của hoa súng đến sắc đỏ của phượng vĩ, gợi lên sự chuyển giao của cảm xúc con người. Tiếng ve sầu vốn là âm thanh đặc trưng của mùa hạ vang lên như xé toạc không gian tĩnh lặng của hồ nước, đánh thức những rung động đầu đời thầm kín và e ấp. Nhân vật trữ tình dường như muốn nói, muốn khóc thật nhiều để giải tỏa nỗi niềm tiếc nuối về những ngày tháng hồn nhiên bên mái trường xưa cũ. Hình ảnh lớp học với màu xanh rủ và những đêm sân trường vắng lặng nghe tiếng trái bàng rơi đã khắc sâu vào tâm khảm, trở thành chứng nhân cho những nỗi nhớ không tên. Nỗi nhớ ấy trải dài từ tình cảm lứa đôi, tình mẫu tử cho đến tình bạn bè, tạo nên một bản hòa ca cảm xúc vừa riêng tư lại vừa phổ quát. Những kỷ niệm về các trò đùa tinh nghịch, về những biệt danh ngộ nghĩnh như nàng Bạch Tuyết hay bảy chú lùn làm sống dậy cả một bầu trời tuổi thơ dữ dội và trong sáng. Dòng thời gian vô tình cứ trôi qua các mùa hoa, để lại dấu ấn thời gian trên mái tóc thầy, khiến lòng người trò cũ không khỏi xót xa, xúc động. Khi những bím tóc trắng ngủ quên và những vết khắc lăng nhăng trên bàn ghế đã lùi vào dĩ vãng, ta mới chợt nhận ra quả đã ngọt và hoa đã vàng trên những nẻo đường đời. Kết thúc bài thơ là sự hụt hẫng đến nao lòng khi quay đầu nhìn lại, người thương đã xa và chiếc lá đầu tiên của ngày xưa ấy đã vĩnh viễn không còn hiện hữu.

 


Xem thêm

Mẫu 4

Tác phẩm là một khúc tình ca da diết viết cho những ngày tháng thanh xuân đã qua, khởi đầu bằng sự nhận thức đau đớn rằng tất cả những gì thân thương nhất đều đã lùi xa vào quá khứ. Thời gian được nhân hóa với "tiếng thở rất khẽ", một sự vận động âm thầm nhưng đủ sức mạnh để mang tuổi thơ cao ngạo ra đi mãi mãi, để lại sự tiếc nuối trong ánh mắt mê say của hoa súng tím. Cảm xúc của bài thơ được đẩy lên cao trào khi chùm phượng hồng rời tay, đánh dấu sự chia ly của lứa tuổi học trò và sự xuất hiện của những dự cảm về tình yêu đôi lứa. Tiếng ve trong veo không chỉ làm xao động mặt hồ mà còn làm xao động cả tâm hồn của những cô cậu học trò đang đứng trước ngưỡng cửa của sự trưởng thành. Tác giả đã liệt kê hàng loạt nỗi nhớ, từ nỗi nhớ người yêu, nhớ mẹ đến nỗi nhớ bạn bè, tạo nên một tầng tầng lớp lớp những cảm xúc đan xen khó tả. Những kỷ niệm về lớp học ồn ào, về những trận cười lao xao và những câu chuyện "năm nao" cứ trở đi trở lại, làm rung động trái tim người đọc bởi sự chân thành và mộc mạc. Hình ảnh người thầy với mái tóc bạc thêm sau mỗi mùa hoa phượng cháy là một điểm nhấn đầy nhân văn, thể hiện lòng biết ơn sâu sắc của người học trò cũ. Sự trôi qua của thời gian cũng đồng nghĩa với việc kết thúc thời kỳ vô tư lự, kết thúc những trò nghịch ngợm khắc tên lên bàn ghế hay những bím tóc trắng ngây thơ. Cuối cùng, khi đối diện với thực tại "em đã yêu anh, anh đã xa rồi", nhân vật trữ tình chỉ biết ngoảnh lại tìm kiếm trong vô vọng chiếc lá buổi đầu tiên, biểu tượng của sự trinh nguyên đã mất.

Mẫu 5

Xuyên suốt bài thơ là một giọng điệu tự sự đầy tâm trạng, nơi nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm đối thoại với chính quá khứ của mình để tìm lại những mảnh vỡ của ký ức học trò. Ngay từ những câu thơ đầu, người đọc đã cảm nhận được sự hụt hẫng khi "tất cả đã xa rồi", khi tuổi thơ ra đi một cách kiêu hãnh và dứt khoát, để lại phía sau những đôi mắt nhìn theo đầy mê say và tiếc nuối. Mùa hè của sự chia ly hiện lên qua hình ảnh chùm phượng vĩ và tiếng ve sầu, những tín hiệu báo trước một bước ngoặt lớn trong cuộc đời mỗi con người: sự bắt đầu của tình yêu. Những câu thơ diễn tả nỗi muốn nói, muốn khóc cho thấy sự dồn nén của cảm xúc khi phải nói lời tạm biệt với ngôi trường cũ, với lớp học thân thương và những đêm sân trường đầy ắp kỷ niệm. Tác giả đã khéo léo đan cài nỗi nhớ riêng tư về "em" và "mẹ" vào trong nỗi nhớ chung về trường lớp, tạo nên sự cộng hưởng cảm xúc mạnh mẽ. Những chi tiết đời thường như chuyện nàng Bạch Tuyết, chuyện bảy hay mười chú lùn trong lớp học làm bừng sáng lên không khí vui tươi, hồn nhiên của một thời áo trắng. Tuy nhiên, xen lẫn niềm vui ấy là nỗi lo âu trước sự tàn phai của thời gian hằn in trên mái tóc thầy, qua sự chuyển giao của mùa hoa mơ sang mùa phượng cháy. Khi những trò nghịch ngợm trẻ con khép lại, khi hoa mướp đã vàng và quả đu đủ đã ngọt, cũng là lúc con người ta phải chấp nhận sự trưởng thành và những mất mát không thể tránh khỏi. Câu kết của bài thơ như một tiếng nấc nghẹn ngào, khi người con trai ngoảnh lại tìm kiếm bóng hình xưa và chiếc lá đầu tiên nhưng chỉ thấy một khoảng trống mênh mông của sự nuối tiếc.

Mẫu 6

Bài thơ Chiếc lá đầu tiên như một thước phim quay chậm, đưa người đọc trở về với những khoảnh khắc tinh khôi nhất của tuổi học trò, bắt đầu bằng lời thì thầm xác nhận sự ra đi không trở lại của thời gian. Trong cái "tiếng thở rất khẽ" của vũ trụ, tuổi thơ đã bước qua, để lại những hoài niệm đẹp đẽ gắn liền với hoa súng tím và những ánh nhìn mê say của một thời vụng dại. Sự xuất hiện của chùm phượng hồng và tiếng ve kêu như những nốt nhạc cao vút trong bản giao hưởng mùa hạ, báo hiệu sự chuyển mình của cảm xúc từ tình bạn sang tình yêu lứa đôi. Nhân vật trữ tình chìm đắm trong những nỗi nhớ chồng chất, nhớ về lời hát đầu tiên, nhớ về màu xanh rủ của lớp học và tiếng trái bàng rơi trong đêm vắng. Tình cảm thầy trò, bạn bè được khắc họa qua những chi tiết sống động như những trận cười lao xao, những biệt danh ngộ nghĩnh và lời cầu mong chân thành cho tóc thầy đừng bạc thêm. Thời gian trôi đi, những trò nghịch ngợm như khắc tên lên bàn ghế hay những bím tóc trắng ngây thơ cũng dần chìm vào quên lãng, nhường chỗ cho sự chín chắn của tuổi trưởng thành. Hình ảnh thiên nhiên với quả ngọt, hoa vàng vừa gợi sự viên mãn của hiện tại nhưng cũng gợi lên sự tàn phai của quá khứ, làm nền cho nỗi buồn chia ly. Mối tình đầu dang dở được gợi nhắc qua câu thơ "Em đã yêu anh, anh đã xa rồi", để lại một vết thương lòng âm ỉ trong tâm hồn người ở lại. Và hình ảnh chiếc lá buổi đầu tiên không còn thấy trên sân trường chính là ẩn dụ tuyệt đối cho sự mất mát của sự ngây thơ, trong trắng mà mỗi người chỉ có một lần trong đời.

Mẫu 7

Bằng ngôn ngữ giàu hình ảnh và cảm xúc, Hoàng Nhuận Cầm đã tái hiện lại cả một thế giới học đường đầy ắp kỷ niệm trong Chiếc lá đầu tiên, nơi mà hiện tại và quá khứ đan xen qua nỗi nhớ khôn nguôi. Sự xa cách của thời gian được cảm nhận rõ rệt ngay từ câu mở đầu, khi tuổi thơ và những mộng mơ ngày cũ đã rời bỏ nhân vật trữ tình để đi vào cõi nhớ. Thiên nhiên trong bài thơ không chỉ là cảnh vật mà còn là chứng nhân của tình yêu, từ hoa súng tím, phượng hồng đến con ve tiên tri vô tâm báo trước những rung động đầu đời. Nỗi xúc động trào dâng khiến người ta muốn nói, muốn khóc, muốn hát lại lời ca về trường cũ, về những lớp học bâng khuâng và những đêm sân trường tĩnh lặng nghe tiếng bàng rơi. Tác giả đã rất tinh tế khi lồng ghép nỗi nhớ người yêu vào nỗi nhớ mẹ, nhớ bạn, làm cho tình yêu đôi lứa trở nên thiêng liêng và gắn bó mật thiết với những ký ức học trò. Những câu chuyện vui đùa trong lớp học, những biệt danh hồn nhiên như Bạch Tuyết, chú lùn được nhắc lại với bao niềm rưng rưng, xao xuyến của một thời vô tư lự. Hình ảnh người thầy tận tụy với mái tóc bạc dần theo năm tháng là một nốt trầm sâu lắng, gợi lên lòng biết ơn và sự kính trọng vô bờ bến của bao thế hệ học sinh. Khi mùa hoa mơ, hoa phượng đi qua, khi những trò nghịch ngợm trẻ con chấm dứt, cũng là lúc con người phải đối diện với sự chia ly và những lỡ làng của duyên phận. Bài thơ khép lại bằng một cái ngoảnh đầu đầy tiếc nuối, tìm kiếm chiếc lá đầu tiên, kỷ vật của tình yêu và tuổi trẻ nhưng chỉ nhận lại sự trống vắng mênh mang của sân trường.

Mẫu 8

Tác phẩm là lời tự tình của một tâm hồn nhạy cảm trước sự biến chuyển của thời gian, khi nhận ra rằng những ngày tháng tươi đẹp nhất của tuổi học trò đã vĩnh viễn lùi xa vào dĩ vãng. Tiếng thở của thời gian, dù rất khẽ, vẫn đủ sức cuốn trôi đi tuổi thơ cao ngạo, để lại những ánh mắt tiếc nuối nhìn theo màu hoa súng tím đầy mê say. Mùa hạ đến mang theo hoa phượng đỏ và tiếng ve ngân, những tín hiệu quen thuộc nhưng lại chứa đựng lời tiên tri về một tình yêu chớm nở, làm xao động cả mặt hồ phẳng lặng của tâm hồn. Nỗi nhớ trong bài thơ không đơn thuần là sự hồi tưởng mà là sự sống dậy của những cảm giác: nỗi muốn khóc, muốn nói, sự bâng khuâng trước màu xanh lớp học và tiếng rơi của trái bàng đêm. Tình cảm trong sáng của tuổi học trò được thể hiện qua những kỷ niệm vui nhộn, những trận cười lao xao và những trò đùa tinh nghịch gắn liền với các nhân vật cổ tích. Bên cạnh niềm vui là nỗi lo âu thầm kín khi chứng kiến bụi phấn và thời gian làm bạc thêm mái tóc thầy, qua sự luân chuyển của các mùa hoa mơ, hoa phượng. Sự trưởng thành đồng nghĩa với việc khép lại thời bím tóc trắng, thời khắc tên lên bàn ghế, để đón nhận những quả ngọt, hoa vàng của cuộc đời thực tế. Tuy nhiên, sự trưởng thành cũng mang theo nỗi đau của sự chia xa, khi "anh đã xa rồi" và tình yêu đầu đời chỉ còn là hoài niệm đẹp nhưng buồn. Hình ảnh cuối cùng về chiếc lá buổi đầu tiên vắng bóng trên sân trường là một cái kết đầy dư ba, gợi lên sự mất mát không thể nào bù đắp của thời gian.

Mẫu 9

Bài thơ mở ra một không gian hoài niệm mênh mang, nơi nhân vật trữ tình đối diện với thực tế phũ phàng rằng tất cả những kỷ niệm dấu yêu của thời áo trắng đã trở thành quá khứ xa xôi. Tuổi thơ ra đi với dáng vẻ cao ngạo, để lại những mùa hoa súng tím và những giấc mơ dang dở trong ánh mắt của kẻ ở lại đầy luyến tiếc và si mê. Sự chia tay của chùm phượng hồng và tiếng ve kêu xé đôi hồ nước là những ẩn dụ tinh tế cho sự đứt gãy của thời gian và sự khởi đầu của những rung động tình ái đầu tiên. Cảm xúc dâng trào khiến nhân vật muốn vỡ òa, muốn hát lên khúc ca về trường cũ, nơi lưu giữ những lớp học bâng khuâng và những đêm sân trường đầy ắp tiếng bàng rơi. Nỗi nhớ người yêu đầu tiên hòa quyện với nỗi nhớ mẹ, nhớ bạn bè, tạo nên một phức hợp tình cảm sâu sắc, vừa lãng mạn vừa thiêng liêng, gắn liền với mái trường thân yêu. Những ký ức về các trò đùa nghịch ngợm, về những biệt danh ngộ nghĩnh trong lớp học được tái hiện sống động, làm sống dậy không khí hồn nhiên, trong sáng của một thời "nhất quỷ nhì ma". Hình ảnh người thầy với mái tóc bạc thêm sau mỗi mùa hoa phượng cháy là biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng, gợi lên niềm xúc động khôn nguôi trong lòng người trò cũ. Khi những dấu vết của tuổi thơ như bím tóc trắng, dao khắc bàn ghế dần phai mờ, con người ta mới thấm thía nỗi buồn của sự trưởng thành và chia ly. Cái ngoảnh lại cuối cùng để tìm chiếc lá đầu tiên nhưng không thấy là sự khẳng định chua xót rằng, có những điều đẹp đẽ một khi đã qua đi sẽ không bao giờ trở lại.

Mẫu 10

Hoàng Nhuận Cầm đã dệt nên một bài thơ đầy ắp những thanh âm và sắc màu của ký ức, bắt đầu từ sự ngỡ ngàng nhận ra sự tàn nhẫn của thời gian khi "tất cả đã xa rồi". Trong tiếng thở khẽ khàng của vũ trụ, tuổi thơ đã vẫy tay chào tạm biệt, mang theo cả sự kiêu hãnh và những mộng mơ gắn liền với loài hoa súng tím biếc. Mùa hè rực lửa với phượng hồng và tiếng ve ngân vang không chỉ báo hiệu kỳ nghỉ mà còn là lời tiên tri cho sự thức tỉnh của trái tim trước tình yêu đôi lứa. Nỗi nhớ trường lớp, nhớ những đêm sân trường nghe tiếng trái bàng rơi trở thành một nỗi ám ảnh ngọt ngào, thôi thúc nhân vật trữ tình muốn bày tỏ, muốn khóc cho thỏa nỗi lòng. Tình yêu đầu đời được đặt cạnh tình mẫu tử và tình bạn, tạo nên một thế giới tình cảm phong phú, chân thành, được nuôi dưỡng dưới mái trường xưa cũ. Những câu chuyện năm nao, những trận cười lao xao và những trò đùa về nàng Bạch Tuyết gợi lên một thời quá khứ huy hoàng của sự vô tư, trong sáng mà ai cũng từng trải qua. Nhưng thời gian không chờ đợi ai, nó in dấu lên mái tóc thầy, biến những mùa hoa mơ, hoa phượng thành những cột mốc đánh dấu sự già đi của người lái đò thầm lặng. Sự kết thúc của thời bím tóc trắng, của những trò nghịch ngợm trẻ con cũng là lúc nhân vật nhận ra sự lỡ làng của duyên phận: người thương đã xa và tình yêu chỉ còn là dĩ vãng. Hình ảnh chiếc lá buổi đầu tiên biến mất trên sân trường là một ẩn dụ đầy day dứt về sự mất mát của sự khởi đầu, của sự trinh nguyên vĩnh viễn không thể tìm lại.

Mẫu 11

Trong thi phẩm này, tác giả đã dẫn dắt người đọc đi qua những cung bậc cảm xúc phức tạp của sự hồi tưởng, bắt đầu bằng sự chấp nhận đầy u sầu rằng thời gian đã mang tất cả đi xa. Tuổi thơ với sự cao ngạo vốn có đã rời bỏ con người, để lại những khoảng trống được lấp đầy bằng sắc tím hoa súng và những ánh nhìn mê say đầy tiếc nuối. Tiếng ve sầu và hoa phượng đỏ xuất hiện như những tín hiệu của sự trưởng thành, đánh thức những cảm xúc yêu đương đầu đời còn e ấp và ngập ngừng trong lòng mỗi cô cậu học trò. Nỗi nhớ về trường cũ, lớp học và những đêm sân trường tĩnh lặng được miêu tả bằng những câu thơ giàu nhạc điệu, thể hiện sự khao khát được quay trở lại quá khứ vàng son. Tác giả đã khéo léo kết hợp nỗi nhớ người yêu với nỗi nhớ mẹ cha, bạn bè, khẳng định vai trò quan trọng của mái trường trong việc nuôi dưỡng tâm hồn con người. Những kỷ niệm vui tươi về những trò đùa tinh nghịch, về những biệt danh hài hước làm bừng sáng lên bức tranh học đường, đối lập với nỗi buồn man mác về sự trôi chảy của thời gian. Hình ảnh người thầy già đi theo năm tháng, qua những mùa hoa nở rồi tàn, gợi lên lòng biết ơn sâu sắc và sự xót xa trong lòng người học trò đã trưởng thành. Khi những ký ức về bím tóc trắng, về dao khắc bàn ghế khép lại, cũng là lúc thực tại ùa về với những quả ngọt, hoa vàng và nỗi đau chia ly lứa đôi. Bài thơ kết thúc bằng hình ảnh chiếc lá đầu tiên không còn thấy, để lại một nỗi buồn vô tận về sự mất mát của những gì trong trẻo nhất, ban sơ nhất của đời người.

Mẫu 12

Chiếc lá đầu tiên là một nốt trầm xao xuyến trong bản giao hưởng về tuổi học trò, mở đầu bằng sự nhận diện đau đáu về sự phôi pha của thời gian đối với những ký ức thanh xuân. Tiếng thở của thời gian được miêu tả nhẹ nhàng nhưng tàn nhẫn, cuốn trôi đi tuổi thơ kiêu hãnh và để lại những sắc màu hoa súng tím đầy ám ảnh trong tâm trí. Mùa hạ đến với chùm phượng vĩ rời tay và tiếng ve kêu xé lòng, như một lời tiên tri định mệnh về sự xuất hiện của tình yêu và những rung động đầu đời không thể chối bỏ. Nỗi nhớ trong bài thơ tràn ngập không gian và thời gian, từ lời hát về trường cũ, màu xanh của lớp học đến âm thanh rơi rụng của trái bàng trong những đêm khuya thanh vắng. Tác giả đã đan cài khéo léo tình yêu đôi lứa vào trong tình bạn, tình thầy trò, tạo nên một bức tranh tình cảm đa diện, ấm áp và đầy ắp tiếng cười của những ngày tháng vô tư. Những trò đùa "nhất quỷ nhì ma", những câu chuyện về nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn hiện lên sống động, gợi nhắc về một thời hồn nhiên không bao giờ trở lại. Nhưng đằng sau niềm vui ấy là nỗi lo âu trĩu nặng khi nhìn thấy tóc thầy bạc thêm sau mỗi mùa hoa, minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng của người đưa đò. Sự trưởng thành đến cùng với việc khép lại những trang sách học trò, những trò nghịch ngợm ngây thơ, để lại nỗi tiếc nuối về một mối tình đầu dang dở. Cái kết với hình ảnh chiếc lá đầu tiên vắng bóng trên sân trường như một lời khẳng định đầy chua xót về quy luật khắc nghiệt của thời gian và sự mất mát của tuổi trẻ.

Mẫu 13

Bài thơ là một dòng hồi ức tuôn chảy không ngừng về những ngày tháng tươi đẹp nhất của cuộc đời, bắt đầu bằng lời thốt lên đầy ngỡ ngàng "Em thấy không, tất cả đã xa rồi". Thời gian trôi đi trong hơi thở khẽ khàng, mang theo tuổi thơ cao ngạo và những mộng mơ gắn liền với loài hoa súng tím vào miền ký ức xa xăm. Hình ảnh chùm phượng hồng và tiếng ve trong veo không chỉ là biểu tượng của mùa hè mà còn là chất xúc tác đánh thức những rung cảm đầu đời, báo hiệu một người cũng bắt đầu biết yêu. Nỗi khao khát được nói, được khóc, được hát về trường cũ thể hiện tình yêu mãnh liệt và nỗi nhớ da diết của nhân vật trữ tình đối với nơi đã nuôi dưỡng tâm hồn mình. Nỗi nhớ ấy bao trùm lên tất cả, từ người yêu, người mẹ đến những người bạn cùng lớp, tạo nên một không gian kỷ niệm vừa riêng tư vừa gần gũi với bất kỳ ai từng cắp sách đến trường. Những câu chuyện vui đùa, những biệt danh ngộ nghĩnh trong lớp học được nhắc lại với sự trân trọng, như những viên ngọc quý tỏa sáng trong ký ức về một thời trong sáng, lao xao. Hình ảnh người thầy với mái tóc bạc thêm sau mỗi mùa hoa phượng cháy là một nốt lặng đầy cảm động, gợi lên lòng tri ân và sự xót xa trước sự tàn phá của thời gian. Khi những dấu ấn của tuổi thơ như bím tóc trắng, dao khắc bàn ghế dần lùi vào quá khứ, con người ta phải đối diện với sự thật rằng tình yêu và người thương cũng đã xa rồi. Sự vắng mặt của chiếc lá đầu tiên trên sân trường ở cuối bài thơ là biểu tượng cho sự hụt hẫng, tiếc nuối khi những gì tinh khôi nhất đã vĩnh viễn mất đi.

Mẫu 14

Tác phẩm mở ra một không gian nghệ thuật nhuốm màu hoài niệm, nơi nhân vật trữ tình đối thoại với quá khứ để tìm lại những mảnh vỡ của tuổi thanh xuân đã trôi xa. Tiếng thở của thời gian, dù rất khẽ, đã đẩy lùi tuổi thơ cao ngạo về phía sau, chỉ còn lại những vạt hoa súng tím và ánh mắt mê say trong miền nhớ. Mùa phượng vĩ và tiếng ve sầu không chỉ báo hiệu sự chia tay của năm học mà còn là lời tiên tri về những rung động tình ái đầu tiên, làm xao xuyến trái tim những cô cậu học trò. Nỗi nhớ trường lớp, nhớ những đêm sân trường nghe tiếng trái bàng rơi hiện lên da diết, thôi thúc nhân vật muốn bày tỏ những cảm xúc dồn nén bấy lâu nay. Tình yêu đầu đời đan xen với tình bạn, tình mẫu tử, tạo nên những tầng bậc cảm xúc phong phú, gắn kết chặt chẽ với không gian lớp học và sân trường thân thương. Những kỷ niệm về các trò đùa tinh nghịch, về những nhân vật cổ tích được gán ghép cho bạn bè làm sống dậy không khí vui tươi, hồn nhiên của một thời áo trắng chưa vướng bận lo âu. Hình ảnh người thầy ngày một già đi, tóc bạc thêm sau mỗi mùa hoa nở là một điểm nhấn nhân văn, thể hiện lòng biết ơn và sự kính trọng của người học trò đối với người thầy đáng kính. Sự trôi qua của thời gian cũng đồng nghĩa với sự kết thúc của những trò nghịch ngợm trẻ con, của thời bím tóc trắng, để nhường chỗ cho sự trưởng thành và những trải nghiệm mới. Câu kết của bài thơ với hình ảnh chiếc lá đầu tiên không còn tìm thấy là một sự hụt hẫng đến nao lòng, đánh dấu sự chấm dứt hoàn toàn của một thời ngây thơ, trong trắng.

Mẫu 15

Hoàng Nhuận Cầm đã viết nên một bản tình ca buồn cho tuổi học trò qua Chiếc lá đầu tiên, khởi đầu bằng sự nhận thức rõ ràng về sự mất mát khi "tất cả đã xa rồi". Thời gian trôi đi âm thầm như tiếng thở, cuốn theo tuổi thơ kiêu hãnh và những mộng mơ màu tím của hoa súng, để lại sự tiếc nuối khôn nguôi cho người ở lại. Tiếng ve kêu và hoa phượng đỏ rực rỡ là những tín hiệu của mùa hạ, đồng thời cũng là tiếng chuông báo hiệu sự thức tỉnh của con tim trước ngưỡng cửa tình yêu. Nỗi nhớ về trường cũ, lớp học bâng khuâng và tiếng trái bàng rơi trong đêm vắng được diễn tả bằng những ngôn từ giàu cảm xúc, thể hiện sự gắn bó sâu nặng với mái trường. Tác giả đã khéo léo lồng ghép nỗi nhớ người yêu vào nỗi nhớ mẹ, nhớ bạn, làm cho tình cảm lứa đôi trở nên trong sáng và thánh thiện hơn bao giờ hết. Những ký ức về những trận cười lao xao, những trò đùa về nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn là những điểm sáng rực rỡ trong bức tranh ký ức, gợi lên sự hồn nhiên của tuổi trẻ. Tuy nhiên, thời gian cũng mang đến nỗi buồn khi chứng kiến tóc thầy bạc thêm sau mỗi mùa hoa, nhắc nhở về sự hy sinh thầm lặng của những người lái đò tri thức. Khi những bím tóc trắng ngủ quên và những vết khắc trên bàn ghế cũ mờ đi, con người ta mới chợt nhận ra mình đã lớn và đã đánh mất đi nhiều thứ quý giá. Sự vắng bóng của chiếc lá đầu tiên trên sân trường ở cuối bài thơ là biểu tượng cho sự mất mát vĩnh viễn của mối tình đầu và sự trong trắng thuở ban sơ.

Mẫu 16

Bài thơ là sự kết hợp hài hòa giữa cảm xúc lãng mạn và hiện thực nghiệt ngã của thời gian, bắt đầu bằng lời khẳng định đầy chua xót về sự ra đi của những ngày tháng cũ. Tiếng thở rất khẽ của thời gian đã mang tuổi thơ cao ngạo đi xa, để lại những hoài niệm đẹp đẽ gắn liền với hoa súng tím và những ánh nhìn đắm đuối. Sự xuất hiện của hoa phượng và tiếng ve sầu là những dấu hiệu không thể nhầm lẫn của mùa hè, mùa của chia ly và cũng là mùa của những rung động đầu đời chớm nở. Nỗi nhớ thương da diết khiến nhân vật muốn nói, muốn khóc, muốn hát về ngôi trường xưa, nơi lưu giữ những kỷ niệm về lớp học và những đêm sân trường tĩnh lặng. Tình cảm thầy trò, bạn bè và tình yêu đôi lứa đan xen vào nhau, tạo nên một bản hòa ca cảm xúc đầy màu sắc và dư vị ngọt ngào của tuổi học trò. Những trò đùa tinh nghịch, những biệt danh ngộ nghĩnh được nhắc lại với niềm vui sướng xen lẫn nỗi bùi ngùi, tiếc nuối về một thời đã qua. Hình ảnh người thầy với mái tóc bạc thêm theo năm tháng là minh chứng hùng hồn cho sự tàn phai của thời gian và lòng tận tụy với nghề giáo. Sự trưởng thành đến cùng với sự kết thúc của những trò nghịch ngợm ngây thơ, của thời bím tóc trắng, mở ra một chương mới của cuộc đời với những quả ngọt, hoa vàng. Nhưng kết thúc bài thơ lại là sự hụt hẫng khi ngoảnh lại tìm kiếm chiếc lá đầu tiên, biểu tượng của sự khởi đầu, nhưng chỉ thấy một khoảng trống mênh mông và nỗi nhớ người xưa quay quắt.

Mẫu 17

Xuyên suốt tác phẩm là mạch cảm xúc hồi tưởng đầy day dứt, bắt đầu từ sự ngỡ ngàng trước sự trôi chảy vô tình của thời gian khiến "tất cả đã xa rồi". Tuổi thơ kiêu hãnh và những mộng mơ màu tím hoa súng đã trôi theo dòng thời gian, để lại trong lòng người những khoảng trống không thể lấp đầy. Hình ảnh chùm phượng hồng rời tay và tiếng ve tiên tri là những ẩn dụ nghệ thuật độc đáo, báo hiệu sự chuyển giao từ tuổi thơ sang tuổi trẻ, từ tình bạn sang tình yêu. Nỗi nhớ về trường cũ, về những lớp học bâng khuâng và tiếng trái bàng rơi đêm đêm trở thành nỗi ám ảnh khôn nguôi, thôi thúc nhân vật tìm về ký ức. Tình yêu đầu đời được đặt trong mối quan hệ với tình mẫu tử và tình bạn, tạo nên sự hòa quyện tuyệt vời giữa cái riêng và cái chung, giữa cá nhân và tập thể. Những câu chuyện vui đùa, những biệt danh hồn nhiên trong lớp học là những kỷ niệm đẹp đẽ nhất, rực rỡ nhất của một thời áo trắng vô tư lự. Hình ảnh người thầy già đi, tóc bạc thêm sau mỗi mùa hoa phượng là một nốt trầm sâu lắng, gợi lên lòng biết ơn và sự xót xa trong tâm hồn người học trò. Khi những dấu ấn của tuổi thơ dần phai mờ, con người ta phải đối diện với thực tại của sự trưởng thành và những chia ly không thể tránh khỏi. Câu kết của bài thơ với hình ảnh chiếc lá đầu tiên vắng bóng là một cái kết mở, gợi lên sự tiếc nuối vô hạn về những gì trong sáng nhất, đẹp đẽ nhất đã vĩnh viễn trôi xa.

Mẫu 18

Bài thơ Chiếc lá đầu tiên của Hoàng Nhuận Cầm là một tiếng vọng từ quá khứ, dội về hiện tại với bao nỗi niềm tiếc nuối về một thời hoa niên đã mất. Khởi đầu bằng nhận thức "tất cả đã xa rồi", thi sĩ khéo léo nhân hóa thời gian qua "tiếng thở rất khẽ", một sự chuyển dịch vô hình nhưng tàn khốc đã mang tuổi thơ cao ngạo đi xa. Hình tượng hoa súng tím, chùm phượng hồng và tiếng ve trong veo kết hợp lại tạo nên bản giao hưởng mùa hạ, nơi con ve sầu đóng vai trò nhà tiên tri báo trước những rung động đầu đời. Tâm trạng của chủ thể trữ tình chuyển biến phức tạp, từ khao khát muốn nói, muốn khóc đến nỗi nhớ da diết về lớp học màu xanh rủ và âm thanh trái bàng rơi trong đêm vắng. Nỗi nhớ "đầu tiên" của tình yêu lứa đôi được đặt cạnh nỗi nhớ mẹ, nhớ bạn, cho thấy sự đan cài của những tình cảm thiêng liêng nhất trong tâm hồn tuổi trẻ. Những ký ức về nàng Bạch Tuyết, bảy chú lùn và những trận cười lao xao phản ánh sự hồn nhiên, tinh nghịch, là những gam màu tươi sáng đối lập với nỗi buồn thời gian. Sự trăn trở về mái tóc thầy bạc thêm sau mỗi mùa hoa mơ, hoa phượng cháy thể hiện đạo lý uống nước nhớ nguồn và sự trưởng thành trong suy nghĩ của người học trò. Cuối cùng, khi thời bím tóc trắng và những trò khắc tên lên bàn ghế đã lùi vào dĩ vãng, nhân vật đối diện với sự chia ly "anh đã xa rồi" và sự biến mất của "chiếc lá đầu tiên" - biểu tượng cho sự nguyên khôi không thể tìm lại.

Mẫu 19

Thi phẩm là một bức tranh tâm cảnh nhuốm màu chia ly, nơi tác giả đứng ở hiện tại để vọng về quá khứ với bao nỗi niềm bâng khuâng, xao xuyến. Câu thơ mở đầu như một lời than nhẹ nhàng nhưng thấm thía về sự ra đi của tuổi thơ, khi thời gian trôi qua khẽ khàng như hơi thở nhưng lại cuốn phăng mọi sự cao ngạo và mê say của ngày cũ. Thiên nhiên mùa hạ với hoa phượng, tiếng ve không chỉ làm nền cho bối cảnh chia tay mà còn là chất xúc tác đánh thức những cảm xúc yêu đương thầm kín, mới mẻ. Nỗi nhớ trường lớp, thầy cô, bạn bè được cụ thể hóa qua những hình ảnh, âm thanh quen thuộc như lớp học, tiếng bàng rơi, tạo nên một không gian hoài niệm vừa thực vừa ảo. Tình yêu đầu đời chớm nở được miêu tả tinh tế, hòa quyện với nỗi nhớ gia đình và tình bạn, khẳng định giá trị bền vững của những mối quan hệ được vun đắp dưới mái trường. Những tràng cười lao xao, những biệt danh ngộ nghĩnh là minh chứng cho một thời tuổi trẻ sôi nổi, vô tư, không vướng bận âu lo. Hình ảnh người thầy với mái tóc điểm sương qua các mùa hoa là điểm nhấn đầy xúc động, gợi lên sự tri ân và nỗi buồn man mác về quy luật sinh lão bệnh tử. Kết thúc bài thơ là sự hụt hẫng khi nhận ra người thương đã xa, và chiếc lá buổi đầu tiên, kỷ vật của tình yêu trong sáng đã không còn hiện hữu trên sân trường đầy nắng.

 

Mẫu 20

Bài thơ là một cuộc hành trình tìm về ký ức, nơi mỗi câu chữ đều thấm đẫm nỗi nhớ thương và sự tiếc nuối về những ngày tháng thanh xuân rực rỡ. Sự trôi chảy của thời gian được cảm nhận qua "tiếng thở rất khẽ", một hình ảnh nhân hóa đầy gợi cảm, diễn tả sự mất mát dần dần của tuổi thơ và những đam mê đầu đời. Mùa hạ đến mang theo sắc đỏ phượng vĩ và tiếng ve ngân, như những sứ giả của tình yêu, báo hiệu sự thay đổi trong tâm hồn những cô cậu học trò ngây thơ. Nỗi khát khao được bày tỏ, được sống lại với những kỷ niệm trường xưa, lớp cũ được thể hiện qua những câu thơ giàu nhạc điệu và cảm xúc. Tình cảm lứa đôi, tình thầy trò và tình bạn bè đan xen vào nhau, tạo nên một bức tranh tình cảm phong phú, đa dạng và sâu sắc. Những kỷ niệm vui nhộn về những trò đùa tinh nghịch, về những nhân vật cổ tích trong lớp học làm sống dậy không khí hồn nhiên, trong trẻo của một thời áo trắng. Hình ảnh người thầy già đi theo năm tháng, tóc bạc thêm sau mỗi mùa hoa là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng thấm thía về sự hy sinh và lòng biết ơn. Khi những dấu vết của tuổi thơ phai mờ, con người ta mới chợt nhận ra giá trị của những gì đã qua và nỗi đau của sự chia ly. Hình ảnh chiếc lá đầu tiên không còn thấy ở cuối bài thơ là biểu tượng cho sự mất mát vĩnh viễn của sự ngây thơ và mối tình đầu dang dở.

Mẫu 21

Hoàng Nhuận Cầm đã khéo léo sử dụng ngôn ngữ thơ ca để chạm vào những ngóc ngách sâu kín nhất của tâm hồn người đọc qua Chiếc lá đầu tiên, một bài thơ về sự hoài niệm và mất mát. Ngay từ đầu, sự khẳng định "tất cả đã xa rồi" đã phủ lên bài thơ một màu sắc u buồn, khi tuổi thơ và những mộng mơ hoa súng tím đã bị thời gian cuốn trôi. Tiếng ve sầu và hoa phượng đỏ không chỉ là cảnh sắc thiên nhiên mà còn là những tín hiệu tâm lý, báo hiệu sự chuyển mình từ trẻ con sang người lớn, từ tình bạn sang tình yêu. Nỗi nhớ về trường cũ, lớp học và những đêm sân trường nghe tiếng bàng rơi là nỗi nhớ của một người con xa quê, xa quá khứ, luôn đau đáu hướng về nguồn cội. Tình yêu đầu đời được miêu tả trong sáng, thánh thiện, gắn liền với những kỷ niệm về mẹ, về bạn bè và những trò đùa vui vẻ trong lớp học. Những trận cười lao xao, những biệt danh ngộ nghĩnh là những nốt nhạc vui tươi trong bản tình ca buồn, làm nổi bật sự đối lập giữa quá khứ và hiện tại. Hình ảnh người thầy với mái tóc bạc thêm sau mỗi mùa hoa phượng là biểu tượng của sự tận tụy và lòng bao dung, gợi lên niềm xúc động sâu sắc. Sự trưởng thành đồng nghĩa với việc chấp nhận sự thay đổi, chấp nhận sự chia ly và những mất mát không thể lấy lại. Cái kết với hình ảnh chiếc lá đầu tiên vắng bóng là một sự thừa nhận đau đớn rằng, có những điều đẹp đẽ chỉ đến một lần trong đời và sẽ mãi mãi ra đi.

Mẫu 22

Tác phẩm là lời tự sự chân thành của một người đã đi qua tuổi trẻ, nhìn lại quá khứ với bao nỗi niềm thương nhớ và tiếc nuối khôn nguôi. Thời gian được ví như một tiếng thở khẽ, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết đẩy lùi tuổi thơ cao ngạo và những giấc mơ màu tím vào dĩ vãng xa xăm. Mùa hạ với phượng hồng và tiếng ve kêu xé lòng là bối cảnh cho sự nảy nở của tình yêu đầu đời, một tình yêu trong sáng và đầy dự cảm. Nỗi nhớ trường lớp, nhớ những đêm sân trường nghe tiếng trái bàng rơi hiện lên sống động, như những thước phim quay chậm về một thời đã qua. Tình cảm thầy trò, bạn bè và tình yêu đôi lứa được lồng ghép khéo léo, tạo nên một mạng lưới ký ức bền chặt, không thể tách rời. Những kỷ niệm về các trò đùa tinh nghịch, về những nhân vật cổ tích được gán cho bạn bè làm bừng sáng lên không khí vui tươi, hồn nhiên của tuổi học trò. Hình ảnh người thầy tóc bạc thêm sau mỗi mùa hoa phượng cháy là một hình ảnh đầy ám ảnh, gợi lên lòng biết ơn và sự xót xa trước quy luật của thời gian. Khi những bím tóc trắng, những vết khắc trên bàn ghế dần phai mờ, con người ta mới thấm thía nỗi buồn của sự trưởng thành và chia ly. Hình ảnh chiếc lá đầu tiên không còn tìm thấy ở cuối bài thơ là một cái kết đầy dư vị, gợi lên sự mất mát của những gì tinh khôi nhất, ban sơ nhất.

Mẫu 23

Bài thơ Chiếc lá đầu tiên mang đến một không gian nghệ thuật đầy ắp kỷ niệm, nơi quá khứ và hiện tại giao thoa qua nỗi nhớ da diết của nhân vật trữ tình. Sự ra đi của tuổi thơ và những mộng mơ hoa súng tím được báo hiệu ngay từ đầu qua tiếng thở khẽ khàng của thời gian, để lại sự hụt hẫng trong lòng người. Tiếng ve sầu và hoa phượng đỏ rực rỡ không chỉ tô điểm cho mùa hạ mà còn là những sứ giả của tình yêu, đánh thức những rung động đầu đời thầm kín. Nỗi khao khát được quay về trường cũ, được sống lại những giây phút bâng khuâng trong lớp học và nghe tiếng bàng rơi đêm đêm là khao khát cháy bỏng của bao thế hệ học trò. Tình yêu, tình bạn và tình thầy trò hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản hòa ca cảm xúc ngọt ngào và sâu lắng. Những câu chuyện vui đùa, những biệt danh ngộ nghĩnh trong lớp học là những điểm nhấn tươi sáng, làm dịu đi nỗi buồn man mác của sự chia ly. Hình ảnh người thầy với mái tóc bạc thêm sau mỗi mùa hoa là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng, gợi lên lòng kính trọng và biết ơn vô hạn. Sự trưởng thành đến cùng với sự kết thúc của những trò nghịch ngợm ngây thơ, mở ra một chặng đường mới với nhiều thử thách và chông gai. Câu kết của bài thơ với hình ảnh chiếc lá đầu tiên vắng bóng là biểu tượng cho sự mất mát vĩnh viễn của tuổi thanh xuân và mối tình đầu dang dở.

Mẫu 24

Trong bài thơ này, Hoàng Nhuận Cầm đã sử dụng những hình ảnh giản dị nhưng giàu sức gợi để tái hiện lại cả một bầu trời tuổi thơ đầy ắp kỷ niệm. Sự trôi chảy của thời gian được cảm nhận qua tiếng thở rất khẽ, cuốn trôi đi tuổi thơ cao ngạo và những ánh nhìn mê say bên loài hoa súng tím. Mùa phượng vĩ và tiếng ve ngân vang không chỉ báo hiệu kỳ nghỉ hè mà còn là lời tiên tri về sự thức tỉnh của trái tim trước tình yêu đôi lứa. Nỗi nhớ về trường cũ, lớp học và những đêm sân trường tĩnh lặng được diễn tả bằng những câu thơ đầy cảm xúc, thể hiện sự gắn bó sâu nặng với mái trường. Tình cảm lứa đôi, tình mẫu tử và tình bạn bè đan xen vào nhau, tạo nên một bức tranh tình cảm đa màu sắc, ấm áp và chân thành. Những kỷ niệm về các trò đùa tinh nghịch, về những nhân vật cổ tích trong lớp học làm sống dậy không khí hồn nhiên, trong sáng của một thời áo trắng. Hình ảnh người thầy tóc bạc thêm sau mỗi mùa hoa phượng cháy là một nốt trầm cảm động, gợi lên lòng biết ơn và sự xót xa trong lòng người học trò cũ. Khi những dấu vết của tuổi thơ phai mờ, con người ta phải đối diện với thực tại của sự trưởng thành và những chia ly không thể tránh khỏi. Hình ảnh chiếc lá đầu tiên không còn thấy ở cuối bài thơ là một cái kết đầy day dứt, gợi lên sự tiếc nuối về những gì đẹp đẽ nhất đã trôi qua.

Mẫu 25

Bài thơ là một khúc ca hoài niệm, đưa người đọc trở về với những ngày tháng thanh xuân tươi đẹp, bắt đầu bằng sự nhận thức đau đớn về sự ra đi của thời gian. Tiếng thở khẽ của thời gian đã mang tuổi thơ cao ngạo và những mộng mơ hoa súng tím đi xa, để lại sự trống vắng trong tâm hồn. Mùa hạ với hoa phượng đỏ và tiếng ve kêu xé lòng là những tín hiệu của sự chia ly và cũng là sự khởi đầu của những rung động tình ái đầu tiên. Nỗi nhớ trường lớp, nhớ những đêm sân trường nghe tiếng trái bàng rơi hiện lên da diết, thôi thúc nhân vật tìm về ký ức. Tình yêu đầu đời được đặt trong mối quan hệ với tình bạn, tình thầy trò, tạo nên một thế giới tình cảm phong phú, trong sáng và thánh thiện. Những trò đùa vui vẻ, những biệt danh ngộ nghĩnh trong lớp học là những kỷ niệm đẹp đẽ nhất, rực rỡ nhất của một thời học sinh vô tư lự. Hình ảnh người thầy già đi, tóc bạc thêm sau mỗi mùa hoa là biểu tượng của sự tận tụy và lòng bao dung, gợi lên niềm xúc động sâu sắc. Sự trưởng thành đồng nghĩa với việc khép lại những trang sách học trò, những trò nghịch ngợm ngây thơ, để lại nỗi tiếc nuối về một mối tình đầu dang dở. Cái kết với hình ảnh chiếc lá đầu tiên vắng bóng trên sân trường là một lời khẳng định đầy chua xót về quy luật của thời gian và sự mất mát của tuổi trẻ.

Mẫu 26

Chiếc lá đầu tiên không chỉ là một chiếc lá thực mà là biểu tượng của sự khởi nguyên đã mất. Mạch thơ vận động từ sự bàng hoàng "tất cả đã xa rồi" đến sự chấp nhận đắng cay ở cuối bài, đi qua chiếc cầu nối là tiếng thở rất khẽ của thời gian. Hình ảnh thiên nhiên với hoa súng tím, phượng hồng, tiếng ve vừa thực vừa mộng, đóng vai trò như những người dẫn đường đưa nhân vật trở về với rung động đầu đời. Nỗi nhớ không chỉ khu trú ở một đối tượng mà lan tỏa từ "anh nhớ về em" sang "em nhớ về mẹ", rồi hòa vào nỗi nhớ chung của bạn bè về mái trường, lớp học. Những phân đoạn miêu tả cảnh sinh hoạt lớp học với "nàng Bạch Tuyết", "bảy chú lùn" và "những trận cười lao xao" là những điểm sáng rực rỡ nhất, đối lập hoàn toàn với nỗi buồn bạc tóc của người thầy ở khổ thơ sau. Sự vận động của cây cối từ mùa hoa mơ đến hoa phượng, từ quả ngọt đến hoa vàng song hành cùng sự lớn lên của con người và sự già đi của người dạy dỗ. Kết cấu đầu cuối tương ứng nhưng mang sắc thái đối lập: mở đầu là "tất cả đã xa", kết thúc là "không thấy... chiếc lá buổi đầu tiên". Đó là sự hoàn tất của một chu trình mất mát, nơi tình yêu "em đã yêu anh" chỉ còn là quá khứ, và thực tại chỉ còn lại sự trống vắng mênh mang trên sân trường vắng lặng.


 

 

Bố cục

Bài thơ chia thành 3 phần

- Phần 1: 2 khổ thơ đầu: nỗi nhớ tình yêu đầu tiên

- Phần 2: 4 khổ thơ tiếp: nỗi nhớ bạn bè và thầy cô năm xưa

- Phần 3: 2 khổ thơ còn lại: cảm xúc của nhân vật trữ tình

Nội dung chính

Bài thơ là kí ức của tác giả về những kỉ niệm tuổi học trò: về trường cũ, lớp học năm xưa, bạn bè, những trò nghịch ngợm...và cả tình yêu đầu tiên của mình.

PH/HS Tham Gia Nhóm Lớp 10 Để Trao Đổi Tài Liệu, Học Tập Miễn Phí!

close