Bài 25: Kể chuyện Những bậc đá chạm mây trang 114 SGK Tiếng Việt 3 tập 1 Kết nối tri thức với cuộc sống

Quan sát các tranh minh họa, nói về sự việc trong từng tranh. Kể lại từng đoạn câu chuyện theo tranh.

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Những bậc đá chạm mây

Câu 1

Quan sát các tranh minh họa, nói về sự việc trong từng tranh.


Phương pháp giải:

Em quan sát kĩ các bức tranh và nói về sự việc mà mỗi bức tranh thể hiện.

Lời giải chi tiết:

Cách 1

- Tranh 1: Một trận bão cuốn phăng thuyền bè, chài lưới của người dân xóm nhỏ dưới chân núi Hồng Lĩnh.

- Tranh 2: Dân làng cùng rủ nhau lên núi kiếm củi đem xuống chợ bán. Bà con phải đi đường vòng rất xa vì sườn núi ở phía họ có vách dựng đứng.

- Tranh 3: Cố Đương quyết tìm con đường lên núi ngắn nhất. Ngày ngày, ông bạt đất, khiêng đá, ghép thành từng bậc hướng thẳng lên núi.

- Tranh 4: Nhiều người trong xóm tình nguyện đến làm cùng cố Đương. Sau năm năm, con đường được mở thành công.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3

- Bức tranh thứ 1: Một ngày mưa bão, gió to sóng lớn cuốn trôi mất thuyền bè, chài lưới của dân làng chài.

- Bức tranh thứ 2: Người dân đi kiếm củi mưu sinh. Song, con đường lên núi Hồng Lĩnh rất xa và bất tiện.

- Bức tranh thứ 3: Cố Đương thấy bà con vất vả, liền nảy ý định ghép đá thành bậc thang đi lên núi.

- Bức tranh thứ 4: Dân trong làng thấy ý tưởng cố Đương hiệu quả, ra tay giúp sức để làm đường lên núi từ việc ghép đá.

- Tranh 1: Bão lớn làm hỏng thuyền bè của người dân dưới chân núi Hồng Lĩnh.

- Tranh 2: Người dân phải đi đường rất xa để lên núi lấy củi đem bán.

- Tranh 3: Cố Đương quyết tâm làm con đường ngắn hơn bằng cách bạt đất, xếp đá thành bậc.

- Tranh 4: Nhiều người cùng giúp sức, sau 5 năm con đường được mở xong.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3

Câu 2

Kể lại từng đoạn câu chuyện theo tranh.

Phương pháp giải:

Em dựa vào bài tập 1 để hoàn thành bài tập.

Lời giải chi tiết:

Cách 1

- Đoạn 1 – Tranh 1:

Ngày xưa, dưới chân núi Hồng Lĩnh có một xóm nhỏ, người dân sống bằng nghề đánh cá. Một ngày kia, một trận bão cuốn phăng thuyền bè, chài lưới của họ.

- Đoạn 2 – Tranh 2:

Dân làng chỉ còn cách lên núi kiếm củi đem xuống chợ bán. Sườn núi phía họ ở vách dựng đứng, bà con phải đi đường vòng rất xa.

- Đoạn 3 – Tranh 3:

Trong xóm, có ông lão luôn sẵn lòng đương đầu với khó khăn, bất kể là việc của ai. Vì thế, mọi người gọi ông là cố Đương. Thấy mọi người đi xa vất vả, cố Đương một mình bám đá, leo cây, tìm con đường lên núi ngắn nhất. Ông bàn với bà con ghép đá thành bậc thang vượt núi. Ai cũng can ngăn, nhưng ông vẫn quyết tâm làm. Ngày ngày, ông bạt đất, khiêng đá ghép thành từng bậc hướng thẳng lên núi. Công việc biết bao nặng nhọc.

- Đoạn 4 – Tranh 4:

Về sau, nhiều người trong xóm cũng tình nguyện đến làm cùng. Sau năm năm, Cố Đương đã mở được con đường ngắn nhất từ xóm lên núi Hồng Lĩnh. Con đường được ghép bằng đá khiến cho việc lên, xuống núi rất tiện. Cả xóm biết ơn Cố Đương, tặng thêm cho ông một tên mới là Cố Ghép, con đường vượt núi được gọi là Truông Ghép.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3

- Bức tranh thứ 1: Dưới chân núi Hồng Lĩnh khi xưa có một xóm nhỏ sống bằng nghề đánh cá. Một ngày mưa bão, gió to sóng lớn cuốn trôi mất thuyền bè, chài lưới của dân làng chài.

- Bức tranh thứ 2: Dân làng chỉ còn cách lên núi kiếm củi đem xuống chợ bán. Song, sườn núi Hồng Lĩnh dựng đứng hiểm trở, bà con phải đi đường vòng rất xa.

- Bức tranh thứ 3: Cố Đương là người sống ở làng, thấy bà con vất vả liền nảy ý định ghép đá thành bậc thang đi lên núi. Ai cũng can ngăn, nhưng ông vẫn quyết tâm làm. Ngày ngày, ông bạt đất, khiêng đá, ghép thành từng bậc hướng thẳng lên núi. Có vượn và chim luôn ở cạnh động viên ông.

- Bức tranh thứ 4: Sau này, dân trong làng thấy ý tưởng cố Đương hiệu quả, nhiều người trong xóm cũng tình nguyện đến làm cùng. Công việc này phải mất tới 5 năm để hoàn thành. Sau này con đường mang tên Truông Ghép, như một cách tri ân cố Đương, hay cố Ghép.

- Bức tranh thứ 1:Xóm nhỏ dưới chân núi Hồng Lĩnh gặp một trận bão khủng khiếp, cuốn trôi hết thuyền bè.

- Bức tranh thứ 2: Bà con trong xóm nhỏ hết đường sinh sống, đành phải lên núi kiếm củi đem ra chợ bán. Nhưng vì vách núi dựng đứng nên họ phải đi đường vòng rất xa.

- Bức tranh thứ 1:Xóm nhỏ dưới chân núi Hồng Lĩnh gặp một trận bão khủng khiếp, cuốn trôi hết thuyền bè.

- Bức tranh thứ 2: Bà con trong xóm nhỏ hết đường sinh sống, đành phải lên núi kiếm củi đem ra chợ bán. Nhưng vì vách núi dựng đứng nên họ phải đi đường vòng rất xa.

- Bức tranh thứ 3: Ông cố Đương đề nghị ghép đá thành bậc thang vượt dốc núi, để mọi người đi lại nhanh hơn. Thấy khó khăn nên mọi người từ chối. Dù vậy, cố Đương vẫn quyết tâm thực hiện một mình.

- Bức tranh thứ 4: Thấy cố Đương kiên trì, nhiều người trong xóm đã quyết định ra giúp ông ghép đá. Năm năm sau, con đường vượt núi đã được hình thành và có tên là Truông Ghép.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close