(35+ mẫu) Kể lại từng đoạn của câu chuyện theo tranh hay nhất - Tiếng Việt 3Tranh 1: Tại ga xe lửa, ông Oan-tơ gặp một cậu bé gầy gò rách rưới xin đánh giày, nhưng sau đó cậu bèn hỏi vay ông chút tiền vì cả ngày chưa ăn gì. Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Bài mẫu 1 - Tranh 1: Tại ga xe lửa, ông Oan-tơ gặp một cậu bé gầy gò rách rưới xin đánh giày, nhưng sau đó cậu bèn hỏi vay ông chút tiền vì cả ngày chưa ăn gì. - Tranh 2: Khi móc túi đưa cho cậu bé vài đồng xu và nhìn cậu chạy đi như bay, ông Oan-tơ nghĩ thầm rằng đây chắc chắn chỉ là một trò láu cá của cậu nhóc. - Tranh 3: Vài tuần sau, tại ga xe lửa, cậu bé chủ động chạy đến tìm gặp ông Oan-tơ để trả lại số tiền đã vay, khiến ông vô cùng bất ngờ và hẹn cậu ngày mai đến công ty điện ảnh đón nhận niềm vui. - Tranh 4: Hôm sau, cậu bé dẫn theo nhóm bạn mồ côi rách rưới cùng đến; cảm động trước sự lương thiện của cậu, ông Oan-tơ chọn cậu làm diễn viên chính, giúp cậu trở nên nổi tiếng sau này. Bài mẫu 2 - Tranh 1: Khi đi ngang qua ga xe lửa, ông Oan-tơ từ chối đánh giày nên cậu bé đánh giày đã tha thiết cầu xin ông cho vay ít tiền để mua thức ăn và hứa sẽ làm việc trả lại. - Tranh 2: Thấy hoàn cảnh cậu bé đáng thương, ông Oan-tơ liền đưa mấy đồng xu, nhưng khi cậu bé nhận tiền rồi chạy đi mất hút, ông lại thoáng nghi ngờ lòng trung thực của cậu. - Tranh 3: Bất ngờ thay, vài tuần sau gặp lại ở ga, cậu bé đã gửi trả tận tay ông những đồng xu cũ và nói mình đã đợi ông rất lâu, ông Oan-tơ liền tặng lại tiền và hẹn gặp cậu ở công ty phim. - Tranh 4: Cậu bé không đi một mình mà dẫn cả nhóm bạn mồ côi đến để cùng nhận niềm vui; sự vị tha đó đã giúp cậu được chọn làm vai chính và trở thành ngôi sao điện ảnh lừng danh. Bài mẫu 3 - Tranh 1: Tại sân ga đông đúc, một cậu bé đánh giày nghèo khổ đang ngửa tay xin ông Oan-tơ Sác-lét cho vay tiền vì đói lả, hứa sẽ đánh giày để hoàn trả sau. - Tranh 2: Sau khi nhận được mấy đồng tiền xu từ lòng trắc ẩn của vị đạo diễn, cậu bé nhanh chóng chạy đi mất, khiến ông Oan-tơ nghĩ mình vừa bị lừa bởi một đứa trẻ láu cá. - Tranh 3: Trải qua vài tuần, cậu bé lại xuất hiện tại ga xe lửa để gửi trả lại số xu đã vay, chứng minh sự thật thà của mình và được ông Oan-tơ hẹn cho một bất ngờ vào ngày mai. - Tranh 4: Đến công ty điện ảnh, cậu bé rủ thêm các bạn lưu lạc cùng hoàn cảnh đến; tấm lòng vàng ấy giúp cậu có ngay vai nam chính xuất sắc và mang về hơn 50 giải thưởng điện ảnh lớn. Bài mẫu 4 - Tranh 1: Cậu bé đánh giày đầy ngượng ngùng nhưng ánh mắt ánh lên sự khẩn cầu, xin ông Oan-tơ cho vay chút tiền ăn qua cơn đói lòng tại ga xe lửa. - Tranh 2: Dù đưa tiền cho cậu nhóc rách rưới vì mủi lòng, ông Oan-tơ vẫn không khỏi nghĩ rằng hành động chạy đi như bay kia chỉ là một chiêu trò dối trá. - Tranh 3: Sự kiên trì đợi chờ của cậu bé để trả lại tiền sau vài tuần đã làm ông Oan-tơ xúc động, nhận ra cậu rất đặc biệt nên muốn tặng cậu một cơ hội ở công ty điện ảnh. - Tranh 4: Nhìn cậu bé dẫn theo những đứa trẻ mồ côi khác đến chia sẻ cơ hội, ông Oan-tơ quyết định ký hợp đồng cho cậu đóng vai chính vì lý do: "Sự lương thiện không cần qua sát hạch". Bài mẫu 5 - Tranh 1: Chuyện bắt đầu tại ga xe lửa khi cậu bé đánh giày đói khát hỏi vay tiền ông Oan-tơ với lời hứa danh dự sẽ làm việc để trả lại. - Tranh 2: Khi trao đi vài đồng xu và thấy cậu bé chạy biến đi, người đàn ông lớn tuổi liền nghĩ lòng tốt của mình đã đặt sai chỗ vào một đứa trẻ láu cá. - Tranh 3: Bài học về chữ tín hiện rõ khi vài tuần sau, cậu bé tìm bằng được ông Oan-tơ để hoàn tiền, mở ra cơ hội đổi đời tại công ty điện ảnh vào ngày hôm sau. - Tranh 4: Tình yêu thương bạn bè mồ côi của cậu bé tại xưởng phim đã thuyết phục hoàn toàn ông đạo diễn, đưa cậu từ một đứa trẻ nghèo khổ trở thành diễn viên nổi tiếng. Bài mẫu 6 - Tranh 1: Ở ga tàu, khi ông Oan-tơ từ chối đánh giày, cậu bé nghèo liền hỏi vay tiền ăn cơm và hứa sẽ chăm chỉ làm việc để trả nợ. - Tranh 2: Thấy cậu bé cầm tiền rồi chạy vội đi, ông Oan-tơ có chút thất vọng vì nghĩ rằng mình đã gặp phải một trò lừa bịp của trẻ con phố thị. - Tranh 3: Nhiều tuần sau, cậu bé bất ngờ đón đường ông Oan-tơ ở ga để trả tiền, khiến ông vô cùng cảm kích và mời cậu đến công ty điện ảnh nhận quà bất ngờ. - Tranh 4: Cậu bé đưa cả hội bạn nghèo đến xin nhận chung niềm vui; trước lòng tốt ấy, ông Oan-tơ chọn cậu làm diễn viên chính và bộ phim sau đó đã thành công vang dội. Bài mẫu 7 - Tranh 1: Đứng trước ông Oan-tơ ở ga xe lửa, cậu bé đánh giày gầy gò thốt lên lời cầu xin vay tiền vì cả ngày chưa có gì vào bụng. - Tranh 2: Nhận vài đồng xu từ túi ông Oan-tơ, cậu bé lập tức chạy đi như bay khiến vị đạo diễn lắc đầu nghĩ cậu nhóc này thật láu cá. - Tranh 3: Cậu bé đã đợi ông Oan-tơ rất lâu ở ga để trả nợ; cảm kích trước sự thật thà này, ông hứa hẹn trao cho cậu một bất ngờ tại công ty phim. - Tranh 4: Tại công ty, cậu bé lễ phép xin niềm vui cho cả các bạn mồ côi khác; cảm động trước đức tính này, ông Oan-tơ lập tức giao vai chính cho cậu mà không cần sát hạch. Bài mẫu 8 - Tranh 1: Ga xe lửa: Cậu bé đánh giày hỏi xin ông Oan-tơ cho vay tiền vì quá đói và hứa đánh giày trả lại nợ. - Tranh 2: Sân ga: Ông Oan-tơ đưa tiền xu cho cậu bé và nghĩ thầm rằng cậu ta là một đứa trẻ láu cá, gian dối. - Tranh 3: Vài tuần sau tại ga: Cậu bé gặp lại ông Oan-tơ, trả lại tiền sòng phẳng và được ông hẹn đến công ty điện ảnh. - Tranh 4: Công ty điện ảnh: Cậu bé dẫn các bạn mồ côi đến cùng, ông Oan-tơ lập tức chọn cậu làm nam chính, đưa cậu thành diễn viên nổi tiếng. Bài mẫu 9 - Tranh 1: Dưới mái hiên ga xe lửa, một cậu bé rách rưới nhìn ông Oan-tơ bằng đôi mắt van nài, hỏi vay tiền để chống lại cơn đói cào xé. - Tranh 2: Cầm những đồng xu lấp lánh rồi chạy biến vào đám đông, cậu bé để lại sau lưng ánh nhìn hoài nghi của ông Oan-tơ về sự láu cá của mình. - Tranh 3: Giữa sân ga đầy nắng vài tuần sau, tiếng gọi của cậu bé vang lên, cậu trao trả tiền xu và nhận được cái nhìn trìu mến cùng cái hẹn ở công ty điện ảnh. - Tranh 4: Mang theo cả thế giới nghèo khổ của các bạn mồ côi đến xưởng phim, sự lương thiện vô bờ của cậu bé đã chinh phục được vai diễn chính, mở ra hào quang 50 giải thưởng. Bài mẫu 10 - Tranh 1: Cậu bé đánh giày thể hiện sự tự trọng khi hỏi vay tiền thay vì xin không, hứa sẽ lao động để trả lại cho ông Oan-tơ tại ga tàu. - Tranh 2: Đưa tiền xong, ông Oan-tơ tự cười bản thân vì cho rằng mình đã mắc bẫy một trò láu cá của đứa trẻ đường phố chạy đi quá nhanh. - Tranh 3: Sự trung thực của cậu bé tỏa sáng khi vài tuần sau cậu chủ động trả lại tiền, khiến vị đạo diễn nhận ra đây là nhân vật đặc biệt cho phim mới của mình. - Tranh 4: Không ích kỷ giữ niềm vui cho riêng mình, cậu bé chia sẻ cơ hội cho bạn mồ côi và nhận được phần thưởng xứng đáng: trở thành ngôi sao điện ảnh lừng danh. Bài mẫu 11 - Tranh 1: Tại ga xe lửa, một cậu bé đánh giày gầy gò đã chủ động đến gần ông Oan-tơ để xin vay mấy đồng xu ăn cơm vì quá đói. - Tranh 2: Nhìn bóng dáng cậu bé chạy đi vội vã sau khi lấy tiền, ông Oan-tơ thở dài nghĩ rằng đó chỉ là sự khôn lỏi của một đứa trẻ lưu lạc. - Tranh 3: Thời gian trôi qua, cậu bé lại xuất hiện ở ga tàu để trả lại tiền nợ, khiến ông Oan-tơ vô cùng cảm động và hẹn gặp cậu tại hãng phim. - Tranh 4: Do dẫn theo nhóm bạn nghèo cùng đến tìm kiếm may mắn, sự lương thiện tuyệt vời của cậu đã giúp cậu có được vai diễn cuộc đời và sự nổi tiếng sau này. Bài mẫu 12 - Tranh 1: Tại ga xe lửa, khi ông Oan-tơ từ chối dịch vụ, cậu bé đánh giày đã khẩn khoản hỏi xin ông cho vay một chút tiền để mua thức ăn. - Tranh 2: Khi đưa tiền xong và thấy cậu bé chạy đi như bay, ông Oan-tơ đã nghĩ rằng đây chắc chắn là một trò láu cá, gian lận của cậu nhóc. - Tranh 3: Vài tuần sau, cậu bé quay lại trả tiền đầy đủ cho ông Oan-tơ tại ga tàu, khiến ông cảm thấy cậu rất đặc biệt và hẹn gặp tại công ty điện ảnh. - Tranh 4: Hôm sau, cậu bé dắt theo các bạn mồ côi đến chia vui; ông Oan-tơ liền ký hợp đồng chọn cậu làm vai chính vì sự lương thiện hiếm có. Bài mẫu 13 - Tranh 1: Câu chuyện bắt đầu ở ga tàu, nơi một cậu bé đánh giày rách rưới thiết tha xin vay tiền ông Oan-tơ để trả tiền ăn nợ. - Tranh 2: Cậu bé cầm lấy mấy đồng xu rồi chạy biến đi mất, khiến người đàn ông đứng lại ngơ ngác và nghĩ mình vừa gặp một tay láu cá. - Tranh 3: Chờ đợi nhiều ngày ở ga, cuối cùng cậu bé cũng gặp lại ông Oan-tơ để trả nợ, được ông khen ngợi và mời đến công ty điện ảnh. - Tranh 4: Thay vì đi một mình, cậu bé đưa cả nhóm bạn mồ côi đến; tấm lòng nhân hậu đó đã đưa cậu thẳng tới vai nam chính của bộ phim đình đám. Bài mẫu 14 - Tranh 1: Chạm mặt ông Oan-tơ tại ga xe lửa, cậu bé đánh giày ngượng ngùng hỏi vay tiền ăn và hứa sẽ dùng công sức đánh giày để bù đắp lại. - Tranh 2: Nhìn số tiền xu bay đi cùng bước chân nhanh thoăn thoắt của cậu bé, ông Oan-tơ thầm nghĩ tấm lòng của mình đã bị trò láu cá qua mặt. - Tranh 3: Cuộc gặp gỡ định mệnh lặp lại vài tuần sau khi cậu bé hoàn trả nợ cũ, mở ra lời mời đầy hứa hẹn của ông Oan-tơ tại trụ sở điện ảnh. - Tranh 4: Đám trẻ mồ côi được cậu bé dẫn đến đã chứng minh cho câu nói của ông Oan-tơ: "Sự lương thiện không cần qua sát hạch", giúp cậu trở thành diễn viên nổi tiếng. Bài mẫu 15 - Tranh 1: Một ngày nọ ở ga xe lửa, đứa trẻ đánh giày nghèo khổ xin vay tiền ông Oan-tơ với ánh mắt đầy sự khẩn cầu chân thành. - Tranh 2: Ông Oan-tơ rút túi cho tiền nhưng trong lòng đầy hoài nghi, cho rằng bước chạy như bay của cậu bé là biểu hiện của sự dối trá. - Tranh 3: Sự hoài nghi tan biến khi vài tuần sau, đứa trẻ đứng đợi ở ga để trả tiền tận tay ông, nhận lại tình cảm mến mộ và một lời hẹn ngày mai. - Tranh 4: Đưa các bạn cùng cảnh ngộ đến nhận niềm vui, cậu bé đã chạm vào trái tim nhà làm phim, nhận vai chính và thay đổi hoàn toàn số phận nhờ sự lương thiện. |






Danh sách bình luận