(35+ mẫu) Dựa vào tranh và câu hỏi gợi ý, kể lại từng đoạn của câu chuyện theo tranh hay nhất - Tiếng Việt 3

Tranh 1: Hai người khách du lịch nước ngoài đến thăm nước Ê-ti-ô-pi-a, được nhà vua đón tiếp nồng hậu, mời dự tiệc và tặng nhiều sản vật quý.

Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Bài mẫu 1

- Tranh 1: Hai người khách du lịch nước ngoài đến thăm nước Ê-ti-ô-pi-a, được nhà vua đón tiếp nồng hậu, mời dự tiệc và tặng nhiều sản vật quý.

- Tranh 2: Khi khách chuẩn bị xuống tàu về nước, viên quan dẫn đường yêu cầu họ dừng lại, cởi giày ra để cạo sạch hết đất bám ở đế giày.

- Tranh 3: Hai người khách vô cùng ngạc nhiên và lên tiếng hỏi viên quan lý do tại sao lại phải làm một hành động kỳ lạ như vậy.

- Tranh 4: Viên quan giải thích rằng đất đai Ê-ti-ô-pi-a là cha mẹ, là máu thịt thiêng liêng nên không thể để khách mang đi dù chỉ là một hạt cát nhỏ.

Bài mẫu 2

- Tranh 1: Vua nước Ê-ti-ô-pi-a mở tiệc chiêu đãi lớn trong cung điện để chào đón hai vị khách du lịch phương xa và tặng họ nhiều món quà giá trị.

- Tranh 2: Ra đến bến tàu, viên quan triều đình bất ngờ giữ khách lại, sai người hầu quỳ xuống cạo sạch từng hạt bụi đất dính dưới giày của họ.

- Tranh 3: Trước việc làm lạ lùng đó, hai người khách nước ngoài không khỏi sửng sốt, ngơ ngác nhìn nhau và hỏi rõ nguyên do.

- Tranh 4: Nghe viên quan giải thích về sự thiêng liêng của mảnh đất quê hương, hai người khách vô cùng xúc động và thêm phần khâm phục.

Bài mẫu 3

- Tranh 1: Sau chuyến tham quan đường sá, núi đồi, hai vị khách được vua Ê-ti-ô-pi-a tiếp đón nhiệt tình và trao tặng nhiều báu vật lưu niệm.

- Tranh 2: Một tình huống bất ngờ xảy ra ở bãi biển khi viên quan nhất quyết bắt hai người khách tháo giày để cạo sạch sành sanh đất cát.

- Tranh 3: Khách du lịch ngỡ ngàng hỏi viên quan tại sao vương quốc lại có một quy định kỳ quặc và khắt khe đến như thế.

- Tranh 4: Viên quan giải thích đất đai là nuôi sống họ, là tất cả những gì quý giá nhất nên họ quyết tâm bảo vệ, không để ai mang đi.

Bài mẫu 4

- Tranh 1: Hoàng cung Ê-ti-ô-pi-a mở hội yến tiệc linh đình để đức vua bày tỏ lòng hiếu khách, tặng quà trân quý cho hai người khách du lịch.

- Tranh 2: Lúc tiễn khách xuống tàu, viên quan sai người cạo bỏ toàn bộ lớp đất quê hương đang dính chặt vào mặt đế giày của hai người khách.

- Tranh 3: Hai vị khách phương xa cảm thấy vô cùng sửng sốt, thắc mắc hỏi viên quan ý nghĩa sau hành động tháo giày cạo đất đó.

- Tranh 4: Lời giải thích chân tình của viên quan về tình yêu đất đai thiêng liêng đã chạm đến trái tim, khiến hai người khách cúi đầu kính phục.

Bài mẫu 5

- Tranh 1: Hai người khách du lịch đi khắp nước Ê-ti-ô-pi-a và được nhà vua mời vào cung, thiết đãi như những thượng khách đích thực.

- Tranh 2: Sự việc đẩy lên cao trào khi người hầu của viên quan tỉ mẩn gạt bỏ từng hạt cát bám trên giày của khách trước giờ tàu chạy.

- Tranh 3: Quá đỗi kinh ngạc, hai vị khách lập tức chất vấn viên quan dẫn đường về lý do của hành động có phần kỳ quặc này.

- Tranh 4: Viên quan khẳng định đất đai là anh em ruột thịt, dẫu sản vật có thể cho nhưng một hạt cát quê hương cũng không thể mất.

Bài mẫu 6

- Tranh 1: Ngày xưa, có hai người khách du lịch đến nước Ê-ti-ô-pi-a xa xôi. Cảm động trước lòng yêu mến thiên nhiên của họ, nhà vua đã mở tiệc chiêu đãi nồng hậu trong cung điện và tặng họ nhiều vật phẩm vô giá.

- Tranh 2: Khi hai người khách chuẩn bị bước xuống tàu ra khơi, viên quan bỗng hô dừng lại. Ông lệnh cho họ cởi giày ra và sai người hầu cạo bằng sạch những hạt bụi đất còn vương lại dưới đế giày.

- Tranh 3: Hành động kỳ lạ này khiến hai người khách vô cùng sửng sốt và ngạc nhiên. Họ không hiểu vì sao một đất nước hào phóng tặng họ bao nhiêu báu vật lại đi giữ lại vài hạt cát bụi tầm thường.

- Tranh 4: Viên quan xúc động giải thích rằng đất Ê-ti-ô-pi-a là cha, là mẹ, là máu thịt thiêng liêng của họ. Nghe xong, hai người khách càng thêm khâm phục lòng yêu nước sâu sắc của con người nơi đây.

Bài mẫu 7

- Tranh 1: Trong chốn hoàng cung nguy nga, vua nước Ê-ti-ô-pi-a thân hành tiếp đón hai vị khách du lịch phương xa. Ngài thiết đãi họ những món ăn ngon và ban tặng vô số sản vật hiếm có để làm quà kỷ niệm chuyến đi.

- Tranh 2: Sau đó, vua sai viên quan tiễn khách ra bến cảng. Nhưng ngay tại mạn tàu, viên quan lại yêu cầu khách dừng lại, cởi giày để người hầu cẩn thận cạo sạch từng hạt đất cát dính ở mặt đế.

- Tranh 3: Hai vị khách nước ngoài ngơ ngác, đầy hoang mang nhìn viên quan và cất tiếng hỏi: "Tại sao các ông lại phải làm như vậy?".

- Tranh 4: Lúc này, viên quan mới ôn tồn nói rằng đất đai là nơi họ trồng trọt, chăn nuôi, sinh ra và chết đi, là thứ thiêng liêng nhất không thể mang đi. Lời nói ấy khiến hai vị khách vô cùng ngưỡng mộ.

Bài mẫu 8

- Tranh 1: Hai người khách du lịch đi tham quan khắp đường sá, sông ngòi nước Ê-ti-ô-pi-a. Sự thân thiện của họ đã khiến nhà vua quý mến, mời vào cung điện tổ chức đại tiệc mừng và tặng nhiều đồ trân quý.

- Tranh 2: Vậy mà lúc bước xuống tàu trở về vương quốc, họ lại bị chặn lại ngoài bờ biển. Viên quan yêu cầu họ tháo giày để người hầu quỳ xuống đất cạo bỏ sạch sẽ lớp cát bụi dính ở giày của họ.

- Tranh 3: Sự sửng sốt hiện rõ trên khuôn mặt hai người khách, họ lập tức đặt câu hỏi cho viên quan để giải tỏa sự tò mò và bất mãn trong lòng.

- Tranh 4: Viên quan dõng dạc trả lời đất Ê-ti-ô-pi-a là quý giá nhất, dẫu một hạt cát nhỏ cũng quyết không cho ai đem ra khỏi bờ cõi. Bài học sâu sắc đó làm hai người khách nhớ mãi không quên.

Bài mẫu 9

- Tranh 1: Câu chuyện bắt đầu bằng sự hiếu khách vĩ đại của vương quốc Ê-ti-ô-pi-a khi nhà vua mời hai vị khách ngoại quốc vào dự tiệc và ban tặng rất nhiều báu vật độc nhất vô nhị.

- Tranh 2: Cảnh tượng tiếp theo diễn ra ở bến tàu khi khách buộc phải tháo giày ra. Một người lính Ê-ti-ô-pi-a dùng dụng cụ cạo sạch bóng những hạt bụi đất bám dưới giày khách một cách cẩn trọng.

- Tranh 3: Đứng trước quy định lạ lùng chưa từng gặp trong đời, hai người khách du lịch vô cùng ngỡ ngàng, lên tiếng thắc mắc xin lời giải thích.

- Tranh 4: Khi viên quan bày tỏ tấm lòng: "Đất là cha, là mẹ, là anh em ruột thịt", hai vị khách bỗng hiểu ra tất cả. Họ cúi đầu khâm phục tình yêu quê hương nồng nàn của người dân nơi đây.

Bài mẫu 10

- Tranh 1: Vua nước Ê-ti-ô-pi-a đã tiếp đãi hai người khách du lịch một cách chu đáo, nồng ấm ngay tại điện ngọc. Sau khi tặng họ nhiều quà quý, vua sai một viên quan tháp tùng đưa họ xuống tàu về nước.

- Tranh 2: Tại bến tàu, viên quan ra lệnh cho người hầu cạo sạch đất ở đế giày của khách trước khi họ bước lên boong. Hành động dứt khoát này làm hai vị khách du lịch vô cùng bàng hoàng. 

- Tranh 3: Với tâm trạng đầy thắc mắc, hai vị khách hỏi viên quan lý do tại sao lại giữ họ lại để thực hiện nghi thức kỳ quặc này.

- Tranh 4: Viên quan giải thích đất đai đối với họ là vô giá, là thiêng liêng nhất dẫu báu vật có thể cho nhưng đất thì không. Nghe những lời chân tình ấy, khách phương xa càng thêm kính trọng đất nước này.

Bài mẫu 11

- Tranh 1: Khi hai người khách du lịch ghé thăm Ê-ti-ô-pi-a, họ đã được đức vua chào đón bằng những yến tiệc linh đình và những món quà lưu niệm vô cùng đắt giá của triều đình.

- Tranh 2: Thế nhưng, một việc làm khó hiểu của viên quan tiễn khách ngoài bãi biển đã làm họ kinh ngạc: bắt khách cởi giày để người hầu cạo sạch hết cát bụi quê hương dính trên đó.

- Tranh 3: "Tại sao các ông lại làm thế?", hai vị khách ngơ ngác hỏi, lòng đầy sự hoài nghi trước cách hành xử của vị quan dẫn đường.

- Tranh 4: Viên quan ôn tồn đáp rằng đất đai là nơi họ sinh ra, lớn lên và nằm xuống, là máu thịt không thể chia lìa. Sự trân trọng ấy khiến hai vị khách xúc động nghẹn ngào.

Bài mẫu 12

- Tranh 1: Nhìn vào bức tranh thứ nhất, ta thấy vua nước Ê-ti-ô-pi-a hiếu khách đang ban tặng nhiều sản vật quý hiếm cho hai người khách du lịch phương xa sau buổi tiệc chiêu đãi long trọng.

- Tranh 2: Bức tranh thứ hai phác họa cảnh tượng kỳ lạ ngoài bến tàu: viên quan bắt khách dừng chân, tháo giày để người hầu cạo sạch những hạt đất cát còn vương lại dưới mặt đế.

- Tranh 3: Ở bức tranh thứ ba, hai người khách lộ rõ vẻ mặt ngỡ ngàng và sửng sốt, họ liền quay sang hỏi viên quan về ý nghĩa của việc làm khó tin này.

- Tranh 4: Cuối cùng, bức tranh thứ tư là lời giải thích đầy tự hào của viên quan về mảnh đất thiêng liêng, khiến hai người khách phương xa vô cùng ngưỡng mộ và thán phục tình yêu nước của họ.

Bài mẫu 13

- Tranh 1: Để tỏ lòng mến khách, vua Ê-ti-ô-pi-a đã mời hai người du khách vào cung điện, thiết đãi họ như hoàng thân quốc thích và ban tặng nhiều ngọc ngà châu báu.

- Tranh 2: Nhưng khi ra đến bờ biển, viên quan tiễn biệt lại ra lệnh cho thuộc hạ quỳ xuống cạo bằng sạch tất cả đất cát dính dưới đế giày của hai vị khách mới cho lên tàu.

- Tranh 3: Hai người khách phương xa hết sức bỡ ngỡ, vội vàng hỏi viên quan xem tại sao lại có sự phân biệt và khắt khe đối với vài hạt cát dính chân như vậy.

- Tranh 4: Khi nghe viên quan bộc bạch rằng đất đai chính là nguồn cội, là anh em ruột thịt, hai người khách hiểu rằng họ vừa được chứng kiến một tình yêu tổ quốc vĩ đại nhất.

Bài mẫu 14

- Tranh 1: Sau chuyến hành trình dài thăm thú sông ngòi, núi đồi, hai người khách du lịch được vua Ê-ti-ô-pi-a đón tiếp vô cùng nồng hậu và ban cho nhiều báu vật quý giá của vương quốc.

- Tranh 2: Sự việc bất ngờ nổ ra ở bờ biển, viên quan chặn khách lại ngay trước mạn thuyền, bắt họ cởi giày để người hầu cạo sạch từng hạt bụi đất Ê-ti-ô-pi-a còn dính lại.

- Tranh 3: Vô cùng ngạc nhiên trước hành động có phần khắt khe này, hai người khách đã lên tiếng chất vấn viên quan để tìm câu trả lời thỏa đáng.

- Tranh 4: Lời giải thích đầy tâm huyết của viên quan về sự linh thiêng của đất đai quê hương đã khiến hai người khách du lịch xúc động sâu sắc và thêm phần kính trọng con người nơi đây.

Bài mẫu 15

- Tranh 1: Câu chuyện "Đất quý, đất yêu" mở đầu bằng cảnh vua nước Ê-ti-ô-pi-a hiếu khách mở tiệc linh đình đón chào hai vị du khách và ban tặng họ những món quà vô cùng quý báu.

- Tranh 2: Tiếp đó, hình ảnh viên quan sai người hầu cạo sạch sành sanh đất ở giày khách ngoài bến tàu đã tạo nên một nút thắt bất ngờ cho câu chuyện.

- Tranh 3: Hai người khách không giấu nổi sự sửng sốt, đã ngay lập tức gặng hỏi viên quan lý do đằng sau quy định tháo giày kỳ lạ này.

- Tranh 4: Câu chuyện kết thúc đầy nhân văn khi viên quan khẳng định một hạt cát quê hương cũng là thiêng liêng nhất, khiến hai vị khách phương xa cúi đầu khâm phục.

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close