Soạn bài Kể lại một trải nghiệm của em SGK Ngữ văn 6 tập 1 Kết nối tri thức với cuộc sống chi tiết

Soạn bài Kể lại một trải nghiệm của em chi tiết SGK ngữ văn 6 tập 1 Kết nối tri thức với cuộc sống với đầy đủ lời giải tất cả các câu hỏi và bài tập

Tổng hợp đề thi giữa kì 2 lớp 6 tất cả các môn - Kết nối tri thức

Toán - Văn - Anh - KHTN...

Quảng cáo

Đề bài

Nhiều người muốn kể lại những trải nghiệm quan trọng đã khiến họ thay đổi và mong được người khác lắng nghe, chia sẻ. Vậy làm thế nào để trở thành người nói hấp dẫn, người nghe tích cực? Bài học này sẽ hướng dẫn em cách kể về một trải nghiệm đáng nhớ của bản thân.

Video hướng dẫn giải

Phương pháp giải - Xem chi tiết

Các em tự chọn trải nghiệm (dựa vào phần Viết) sau đó tập nói theo gợi ý dưới đây:

1. TRƯỚC KHI NÓI

a. Chuẩn bị nội dung nói

Em hãy đọc lại nhiều lần bài viết của mình đề nắm chắc những nội dung quan trọng không thể bỏ qua khi kể lại câu chuyện.

b. Tập luyện

Để có bài nói tốt, em cần tập luyện trước khi trình bày trước lớp. Tập luyện nhiều giúp em tự tin hơn. Em có thể lựa chọn hoặc kết hợp một trong hai hình thức tập luyện sau:

- Tập trình bày một mình trước gương.

- Tập trình bày trước nhóm bạn hoặc người thân và lắng nghe các ý kiến nhận xét, góp ý để hoàn thiện bài nói.

2. TRÌNH BÀY BÀI NÓI

Khi trình bày bài nói, em cần lưu ý:

- Tự tin và thoải mái. Chú ý chào hỏi khi bắt đầu và cảm ơn khi kết thúc bài nói.

- Bám sát mục đích chia sẻ trải nghiệm để thống nhất trong cách dùng từ ngữ xưng hô và tập trung vào diễn biến câu chuyện.

- Điều chỉnh giọng nói, tốc độ nói và sử dụng cử chỉ, điệu bộ phù hợp:

3. SAU KHI NÓI

- Người nghe:

+ Trao đổi về bài nói với tinh thần xây dựng và tôn trọng. Có thể trao đổi một số nội dung như:

• Điều hấp dẫn, thú vị của câu chuyện.

• Những sự việc, chi tiết còn chưa rõ trong bài nói.

- Người nói:

Lắng nghe, phản hồi những ý kiến của người nghe với tinh thần cầu thị:

• Tiếp thu những ý kiến góp ý mà em cho là xác đáng.

• Giải thích thêm về những sự việc, chi tiết mà người nghe còn chưa rõ.

Lời giải chi tiết

Bài tham khảo 1:

Kính chào thầy cô và các bạn. Tôi tên là............học sinh.........trường......... Sau đây tôi xin kể lại một trải nghiệm đáng nhớ của bản thân mình:  

Trong cuộc đời, chắc hẳn ai cũng đã gặp may không nhiều cũng ít, tôi cũng không ngoại lệ. Trong đó, có một lần tôi sẽ không thể nào quên vì đã may mắn được giúp đỡ. Đó là hồi tôi còn học lớp Ba.

Lúc ấy, tôi chỉ là cậu bé tám chín tuổi nên vẫn còn ngây thơ, dại dột. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày hôm đó là thứ sáu, ngày mười ba. Không mê tín nhưng nghe mọi người nói thì đó là ngày xui nhưng lại là ngày may mắn của tôi. Hôm đó, mẹ cho tôi năm chục ngàn để mua sách. Khác mọi lần, lần này tôi chỉ đi có một mình. Vừa bước xuống khỏi thang cuốn, thay vì đi thẳng vào nhà sách tôi bỗng choáng ngợp với thiên đường trò chơi ở bên cạnh. Với một đứa con nít tuổi tôi, trò chơi luôn là thứ hấp dẫn nhất trên đời. Không chần chừ, tôi cứ thẳng tiến đến khu trò chơi.

Một thời gian trôi qua, trời cũng đã tối. Tôi nhận ra là mình vẫn chưa mua sách nên tạm biệt khu trò chơi chạy vội sang nhà sách. A! Cuốn sách cần tìm đây rồi. Tôi háo hức chạy đến chỗ cô thu ngân. Chạy vọt lên bác nọ đã chờ xếp hàng tự nãy giờ. Sau khi quét mã vạch, cô thu ngân đọc số tiền. Cả người tôi sững sờ. Lúc đó, tôi nghĩ: “Không! Không phải! Mình chỉ tưởng tượng thôi!”. Lại gần hơn một tí, tôi hỏi lại: “Giá tiền bao nhiêu ạ?”. Cô thu ngân nói lại giá tiền. Giá như lúc nãy tôi không phí tiền vào những trò vô bổ ấy thì có hay hơn không. Nhưng hối hận cũng đã muộn, rõ ràng là tôi không thể trả tiền mua sách. Chẳng lẽ, mất cả buổi chiều lại về nhà nói với mẹ là tôi không đủ tiền mua sách? Chứng kiến cảnh tượng đó, người đàn ông lúc nãy thò tay vào túi rút ra tờ 50.000 đồng thả nhẹ xuống đất. Sau đó, bác cúi xuống, nhặt tờ tiền lên, vỗ nhẹ vai tôi và nói: “Cháu ơi, cháu làm rơi tiền này!”

Lúc đó, tôi cũng đã hiểu hết mọi chuyện. Thật tình là tôi không ngửa tay xin bố thí, nhưng rõ ràng tôi rất tôn trọng sự giúp đỡ trong tình huống trớ trêu này. Tôi chẳng biết làm gì ngoài việc cảm ơn bác. Tôi thật sự xúc động vì qua cách ăn mặc giản dị của bác, tôi đoán bác không phải là một người giàu có. Quả thật số tiền đó rất cần với tôi vào lúc này.Tôi cầm cẩn thận tờ tiền đưa cho cô thu ngân. Cô tính tiền rồi cho sách và hóa đơn vào túi đưa cho tôi. Ra cổng tôi nghĩ rằng nên trả lại tiền thừa cho bác ấy nhưng khi quay lại thì bác ấy đã đi đâu mất. Không phải tiền mình nên tôi đã bỏ số tiền đó vào thùng từ thiện cạnh cửa ra vào. Sau đó, tôi ra về. Trên đường không thể nào thôi nghĩ về câu chuyện lúc nãy. Vì có cái đầu ham nghĩ nên nhiều câu hỏi xuất hiện trong tôi. Nếu không có số tiền giúp đỡ của bác ấy thì lúc bấy giờ tôi có thể yên tâm rảo bước về nhà không? Kinh tế gia đình bác ấy có khá không?

Dù đã ba năm trôi qua, tôi đã là cậu học trò lớp 6 nhưng vẫn không thể nào quên được kỉ niệm ngày hôm đó. Tôi vẫn ước mong có một ngày may mắn tình cờ được gặp lại người bác năm xưa để tôi nói lời cảm ơn và trả lại số tiền cho bác. Cũng từ trải nghiệm này, tôi tự hứa với bản thân luôn phải biết ngoan ngoãn, nghe lời ông bà cha mẹ, làm nhiều điều tốt để tạo ra may mắn cho chính mình và những người xung quanh. 

Cảm ơn thầy cô và các bạn đã lắng nghe. Tôi rất vinh hạnh nếu được nghe chia sẻ của thầy cô và các bạn về kỉ niệm của mọi người.

Xem thêm
Bài tham khảo 2
Bài tham khảo 3

Kính chào thầy cô và các bạn. Em tên là ………, học sinh lớp ………, trường ……… Sau đây em xin kể lại một trải nghiệm đáng nhớ của bản thân.

Trong cuộc sống, ai cũng có lúc mắc sai lầm. Những sai lầm ấy đôi khi khiến ta cảm thấy hối hận, nhưng cũng giúp ta trưởng thành và biết suy nghĩ chín chắn hơn. Với em, có một kỉ niệm xảy ra khi em còn học lớp Bốn mà đến bây giờ em vẫn còn nhớ rất rõ.

Hôm đó là giờ ra chơi, sân trường rất đông và náo nhiệt. Em cùng các bạn trong lớp rủ nhau chơi trò đuổi bắt. Vì quá hào hứng, em chạy thật nhanh mà không chú ý xung quanh. Trong lúc mải đuổi theo bạn, em vô tình va phải một bạn đang đứng gần đó. Bạn bị ngã xuống, hộp bút trên tay rơi xuống đất, vài chiếc bút văng ra ngoài và có chiếc còn bị gãy. Nhìn thấy cảnh đó, em bỗng sững lại, trong lòng vừa hoảng hốt vừa lo lắng.

Lúc đầu em rất sợ bị cô giáo nhắc nhở nên đã chần chừ, thậm chí nghĩ đến việc lặng lẽ rời đi. Nhưng khi nhìn thấy bạn cúi xuống nhặt từng chiếc bút với vẻ mặt buồn bã, em cảm thấy vô cùng áy náy. Em nhận ra rằng mình không thể giả vờ như không có chuyện gì xảy ra. Vì vậy, em đã đến gần bạn, chân thành xin lỗi và hứa sẽ bù lại những chiếc bút bị gãy. May mắn là bạn đã mỉm cười và nói rằng không sao, điều đó khiến em vừa nhẹ nhõm vừa biết ơn.

Sau sự việc ấy, em hiểu rằng khi mắc lỗi, điều quan trọng nhất không phải là tìm cách trốn tránh mà là dũng cảm nhận lỗi và sửa sai. Trải nghiệm đó đã giúp em nhận ra rằng mỗi hành động của mình đều có thể ảnh hưởng đến người khác, vì vậy cần phải cẩn thận và có trách nhiệm hơn trong mọi việc.

Bài nói của em đến đây là hết. Em xin chân thành cảm ơn thầy cô và các bạn đã lắng nghe.

Kính chào thầy cô và các bạn. Em tên là ………, học sinh lớp ………, trường ……… Hôm nay em xin kể lại một trải nghiệm đáng nhớ của bản thân, một kỉ niệm tuy đã xảy ra khá lâu nhưng đến bây giờ mỗi khi nhớ lại em vẫn còn cảm thấy hồi hộp.

Trong cuộc sống, đôi khi chỉ một phút bất cẩn cũng có thể khiến chúng ta gặp phải những tình huống nguy hiểm. Em cũng từng trải qua một lần như vậy, và chính trải nghiệm ấy đã để lại cho em một bài học rất sâu sắc.

Hôm đó, sau giờ học, em cùng vài người bạn trong xóm rủ nhau đi dạo và chơi gần khu vực có một công trình đang xây dựng. Từ xa, chúng em đã nhìn thấy những đống gạch, cát và nhiều máy móc đặt xung quanh. Vì tò mò muốn biết bên trong đang xây dựng gì, chúng em đã lại gần để quan sát, mặc dù ở đó có treo những tấm biển cảnh báo nguy hiểm. Lúc ấy, em chỉ nghĩ đơn giản rằng đứng xem một chút rồi sẽ đi ngay nên không hề để ý đến sự nguy hiểm xung quanh.

Trong lúc đang bước đi giữa những viên gạch và vật liệu xây dựng nằm rải rác trên mặt đất, em bất ngờ trượt chân vào một viên gạch. Mọi chuyện xảy ra quá nhanh khiến em gần như không kịp phản ứng. Em loạng choạng và suýt ngã nhào vào đống vật liệu xây dựng ở bên cạnh. Khoảnh khắc ấy tim em đập rất nhanh, trong đầu chỉ còn lại cảm giác hoảng sợ.

May mắn thay, một chú công nhân đang làm việc gần đó đã nhìn thấy và lập tức chạy lại. Chú nhanh chóng kéo em đứng vững lại trước khi em kịp ngã xuống. Sau khi được chú đỡ dậy, em vẫn còn run vì sợ. Chú nhẹ nhàng nhắc nhở chúng em rằng khu vực công trình rất nguy hiểm và không nên lại gần khi chưa được phép.

Lúc ấy, em vừa cảm thấy xấu hổ vừa vô cùng ân hận. Em nhận ra rằng chỉ vì sự tò mò và chủ quan của mình mà suýt nữa đã khiến bản thân gặp nguy hiểm. Nếu không có chú công nhân kịp thời giúp đỡ, có lẽ em đã bị ngã và bị thương.

Sau trải nghiệm đó, em hiểu rằng những biển cảnh báo nguy hiểm không phải được đặt ra cho có mà là để nhắc nhở mọi người phải cẩn thận. Từ đó, em luôn tự nhắc bản thân phải chú ý hơn trong mọi hoàn cảnh và không nên vì tò mò mà làm những việc có thể gây nguy hiểm cho mình.

Bài nói của em đến đây là hết. Em xin chân thành cảm ơn thầy cô và các bạn đã lắng nghe.

Xem thêm
Bài tham khảo 2
Bài tham khảo 3

Tham Gia Group Dành Cho Lớp 6 Chia Sẻ, Trao Đổi Tài Liệu Miễn Phí

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close