(35+ mẫu) Viết bài văn biểu cảm về con người hoặc sự việc hay nhất - Ngữ văn 6Bên cạnh tình mẫu tử thiêng liêng, còn có tình phụ tử sâu nặng. Công cha không kém phần so với nghĩa mẹ. Người cha giống như một điểm tựa vững chắc của mỗi đứa con, với em cũng vậy. Tổng hợp đề thi giữa kì 2 lớp 6 tất cả các môn - Kết nối tri thức Toán - Văn - Anh - KHTN... Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Bài mẫu 1 “Công cha như núi Thái Sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra” Bên cạnh tình mẫu tử thiêng liêng, còn có tình phụ tử sâu nặng. Công cha không kém phần so với nghĩa mẹ. Người cha giống như một điểm tựa vững chắc của mỗi đứa con, với em cũng vậy. Cha của em là một người cha tuyệt vời. Làn da của cha rám nắng bởi hàng ngày phải làm việc nhiều dưới ánh nắng mặt trời. Mọi người thường nói em rất giống cha ở khuôn mặt nhỏ nhắn, vầng trán cao, đôi mắt đen láy và hiền từ. Giọng nói của cha trầm và nụ cười ấm áp khiến em luôn cảm thấy hạnh phúc khi được gần bên cha. Đôi bàn tay của cha thô ráp, em biết đó là những dấu vết của thời gian, của bao vất vả cha đã hi sinh để lo lắng cho chúng em một cuộc sống đủ đầy hơn. Công việc của cha là một lái xe chở hàng. Đó là một công việc vất vả, hay phải xe nhà. Bởi vậy mà khi có ngày nghỉ, cha lại dành thời gian ở bên gia đình. Cha luôn lo lắng và rất thương hai mẹ con em. Cha luôn dặn em phải chăm chỉ học hành, không được làm mẹ buồn và lo lắng. Mỗi lần đi xa về, cha đều tặng em những món quà nhỏ từ những miền đất nơi cha đã từng đi qua. Em rất thích thú khi được nghe cha kể về quê hương đất nước Việt Nam vô cùng tươi đẹp và rộng lớn. Câu chuyện mà cha kể giúp em có động lực để cố gắng hơn trong cuộc sống. Thỉnh thoảng, cha được nghỉ phép dài ngày. Lúc đó, cha sẽ đưa cả gia đình đi chơi. Em cảm thấy rất hạnh phúc khi được ở bên cạnh cha mẹ. Không chỉ vậy, cha cũng dạy em rất nhiều điều hay lẽ phải trong cuộc sống. Cha của em giống như người thầy với những lời khuyên bổ ích, người cho em động lực và niềm tin để vượt qua mọi giây phút buồn vui.
Đối với em, cha không chỉ là một người cha, mà còn là một người thầy. Em luôn dành cho cha sự kính trọng, yêu mến. Cha mãi là điểm tựa của hai mẹ con em. Bài mẫu 2 Nhân vật gây cho em nhiều ấn tượng nhất trong đoạn trích Bạch tuộc là thuyền trưởng Nemo. Mới đọc đoạn trích và biết sơ qua về Nemo, em đã thấy rất ngưỡng mộ con người này. Trong hình dung của em, thuyền trưởng Nemo là một người đàn ông cao lớn lực lưỡng, vầng trán cao và khuôn mặt lúc nào cũng đăm chiêu suy nghĩ. Ông đã tự mình sáng chế và điều khiển cả con tàu khổng lồ, cùng tất cả anh em bạn bè trên thuyền vượt qua bao nguy hiểm khó khăn để khám phá đại dương rộng lớn. Qua cách hành xử và nói năng của Nemo, có thể thấy ông là một người dũng cảm và vị tha. Không phải ai cũng dám lặn xuống tận đáy đại dương trên một con tàu lớn và đặt tính mạng của mình vào trạng thái nguy hiểm như vậy. Khi chiến đấu với con bạch tuộc khổng lồ, Nemo cũng không nề hà khó khăn nguy cấp, lăn xả chiến đấu cùng đồng đội và giành được chiến thắng. Cuối trận chiến, khi một người đồng đội chẳng may hi sinh, thuyền trưởng đã tỏ ra vô cùng buồn bã và quyết tâm làm gì đó để bù đắp cho người đó. Đây cũng chính là chi tiết khiến em cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ vị thuyền trưởng dũng cảm và luôn sống vì người khác. Bên cạnh đó, trận chiến khốc liệt với con quái thú khổng lồ cũng khơi gợi cảm giác nể phục, tự hào về sức mạnh của con người trước biển cả nói riêng, thiên nhiên rộng lớn nói chung. Theo dõi những hành động và lời nói của thuyền trưởng, chứng kiến cuộc chiến đấu khốc liệt đầy anh dũng, em cảm thấy như được tiếp thêm sức mạnh để kiên cường đối mặt với khó khăn. Cách Nemo sống vì người khác cũng dạy cho em bài học về việc yêu thương, đùm bọc với bạn bè xung quanh, kề vai sát cánh vượt qua hiểm nguy gian khổ. Tóm lại, thuyền trưởng Nemo chính là biểu tượng về lòng dũng cảm và vị tha trong em. Câu chuyện về người đàn ông thông minh, gan dạ này đã truyền cho em cảm hứng để sống tích cực và mạnh mẽ hơn, không ngại gian lao thử thách. Bài mẫu 3 Cái tên Nguyễn Thị Hiền - tấm gương nghèo vượt, khó đã quá quen thuộc đối với tập thể lớp 7A chúng tôi. Một cô bạn hồn nhiên, trong sáng, niềm nở với bạn bè và đặc biệt là học giỏi nữa. Nụ cười hạnh phúc của Hiền khi nhận được giải cao trong kì thi học sinh giỏi cấp tỉnh do quỹ khuyến học tổ chức khiến chúng tôi cũng vui lây và còn biết bao bằng khen nữa. Nhưng ai có thể ngờ được đằng sau thành tích ấy, sau nét mặt rạng rỡ kia là cả một tâm hồn bị tổn thương, tổn thương với mọi mặt và là quá trình nỗ lực vươn lên khiến tôi không khỏi xúc động và cảm phục trước cô bạn nhỏ bé nhưng giàu ý chí và nghị lực kia. Khác với bạn bè, ngay từ những năm tháng đầu đời, Hiền đã thiếu đi sự quan tâm chăm sóc của người cha. Bạn lớn lên nhờ đôi bàn tay chăm sóc của mẹ và ông bà ngoại. Ba mẹ Hiền đã sống li thân khi Hiền còn quá nhỏ. Mẹ lại ốm yếu hay phát bệnh vào mỗi buổi chiều nắng gắt. Căn bệnh quái ác mà người ta gọi là bệnh tâm thần đeo đẳng mẹ khiến cô bé có cha có mẹ nhưng đâu có được cái quyền vui chơi, được nô đùa, được sống trong vòng tay yêu thương của cha mẹ. Một tâm hồn nhỏ bé đang từng ngày rạn nứt.Những tưởng với ngần ấy gian nan, tâm hồn nhỏ bé kia sẽ không còn đủ niềm tin để bước vào đời. Nhưng thật bất ngờ Hiền đã vượt qua. Thiếu đi tình cảm của cha, sự mặc cảm về nỗi đau của mẹ, Hiền dồn hết niềm khát khao vào tri thức mong muốn tìm trong sách vở một sự sẻ chia. Nhìn vào Hiền tôi bỗng thấy rằng: cuộc đời nhiều lúc quá gian nan nhưng cuộc đời vẫn rất công bằng. Vượt lên trên số phận bằng lòng ham học hỏi, cô bạn nhỏ bé đã có được những thành công ban đầu chắp cánh cho những ước mơ để bay cao, bay xa hơn. Bảy năm liền Hiền đều đạt danh hiệu học sinh giỏi toàn diện, đặc biệt trong các kì thi học sinh giỏi cấp tỉnh, bạn đều đạt giải cao. Thật vậy, ý chí và nghị lực cùng với lòng say mê tri thức là bàn đạp vững chắc, là cánh cửa dẫn đến thành công dù bước khởi đầu còn gian nan, trắc trở. Câu chuyện của Hiền khiến tôi không khỏi xúc động và mong muốn được cảm thông, được chia sẻ với những gì mà Hiền đã và đang phải trải qua. Mong rằng con đường thành công sẽ mở rộng hơn, lớn hơn để đón chào những con người biết vượt khó, vượt khổ và vượt lên trên số phận. Hiền như một tấm gương sáng đáng để cho mỗi chúng ta, những người luôn được chăm sóc và yêu thương noi theo. Nghĩ về chuyện của Hiền, tôi lại nhớ đến câu nói của một nhà văn: Ở đời người này không có con đường cùng, chỉ có những ranh giới, điều cốt yếu là phải có sức mạnh để bước qua những ranh giới ấy. Bài mẫu 4 Gia đình luôn là nơi chốn bình yên nhất, là điểm tựa tinh thần vững chắc cho mỗi người trong suốt cuộc đời. Dù chúng ta có đi đâu, trải qua bao nhiêu sóng gió của cuộc sống, gia đình vẫn luôn rộng mở vòng tay, chào đón chúng ta trở về, bởi chỉ có những người thân trong gia đình mới yêu thương và quan tâm ta một cách vô điều kiện. Tôi thực sự may mắn khi được sinh ra trong một gia đình hạnh phúc, được cha mẹ yêu thương, chăm sóc. Nhưng trong tất cả những tình cảm ấy, tình mẫu tử thiêng liêng là sâu sắc và đặc biệt nhất, và mẹ chính là người mà tôi yêu quý, ngưỡng mộ nhất. Mẹ tôi nay đã ngoài 50 tuổi, trải qua biết bao năm tháng lao động vất vả, vì thế bề ngoài của mẹ đã in hằn những nếp nhăn của thời gian. Nhưng trong mắt tôi, mẹ vẫn luôn xinh đẹp, thanh lịch và toát lên vẻ quý phái của người phụ nữ Việt Nam trung niên. Mái tóc dài của mẹ thẳng mượt, tuy đã lấm tấm bạc, vẫn luôn gọn gàng, duyên dáng. Ánh mắt mẹ, đôi mắt bồ câu hiền từ, luôn chan chứa tình yêu thương, khiến cho gương mặt mẹ trở nên phúc hậu, ấm áp hơn bao giờ hết. Những điều tuyệt vời ấy không chỉ nằm ở ngoại hình mà còn là phẩm chất và nhân cách của mẹ. Mẹ hiền lành, nhẹ nhàng và vô cùng tốt bụng. Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa bao giờ cảm thấy sợ mẹ vì mẹ luôn dạy bảo bằng tình thương, không la mắng hay quát tháo. Mẹ có thể làm nhiều việc cùng lúc, từ chăm sóc gia đình, nấu nướng, làm việc ngoài xã hội đến chỉ dạy tôi học tập, nhưng chưa bao giờ than vãn. Mỗi ngày, mẹ đều thức dậy sớm để chuẩn bị bữa sáng, lo cơm trưa và chiều lại tất bật chuẩn bị bữa tối, tất cả đều với sự chu đáo và tận tâm. Mỗi món ăn của mẹ đều chứa đựng sự chăm chút, tình yêu thương, khiến tôi và ba đều phải khen nức nở. Ngoài ra, mẹ còn là tấm gương sáng về sự quan tâm và lòng nhân ái với mọi người xung quanh. Hàng xóm ai cũng quý mến mẹ vì mẹ luôn giúp đỡ mọi người, hòa đồng và thân thiện. Dù bận rộn, mẹ vẫn luôn dành thời gian dạy tôi học bài, rèn luyện nhân cách, khiến tôi nhận ra rằng những gì mẹ làm là để tôi trưởng thành, tự lập và biết yêu thương, giúp đỡ người khác. Với tôi, mẹ không chỉ là người chăm sóc, dạy dỗ mà còn là người bạn, người thầy và là nguồn động lực vô giá. Tôi biết ơn mẹ vì tất cả những hi sinh thầm lặng, vì tình yêu thương bao la mà mẹ đã dành cho tôi và gia đình. Tôi tự nhủ sẽ luôn cố gắng học tập, rèn luyện bản thân, để mẹ hạnh phúc và tự hào về tôi. Những lời ca, câu hát về mẹ luôn khiến tôi xúc động: “Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào”, và tôi biết rằng, được ở bên mẹ, được mẹ yêu thương là điều hạnh phúc nhất trong đời. Bài mẫu 5 Thầy cô là những người lái đò thầm lặng, dìu dắt học trò đến bến bờ tri thức. Trong trái tim tôi, cô Lương Mai Phương – cô giáo lớp 5 – là người để lại ấn tượng sâu sắc, một người thầy tận tâm, vừa nghiêm khắc vừa yêu thương học trò. Cô mang đến cho học trò sự gần gũi và cảm giác an toàn. Dáng người cao ráo, mảnh mai, mái tóc dài đen nhánh buông xõa, nụ cười tươi tắn và ánh mắt dịu dàng luôn khiến học trò cảm thấy yêu thích mỗi giờ lên lớp. Cô không chỉ giảng dạy kiến thức mà còn truyền cho chúng tôi những bài học về nhân cách, tình yêu thương và sự sẻ chia. Những kỷ niệm về cô khiến tôi nhớ mãi. Cô luôn quan tâm đến học sinh, dạy chúng tôi biết sống tử tế, giúp đỡ bạn bè và trân trọng những gì mình đang có. Cô từng nuôi con lợn đất để cuối năm tặng quà cho các bạn học sinh khó khăn, trong đó có tôi. Lời cô động viên tôi vượt qua khó khăn, cố gắng học tập là món quà vô giá mà tôi luôn trân trọng. Cô Mai Phương không chỉ là giáo viên mà còn là hình mẫu về sự tận tâm, yêu nghề và lòng nhân hậu. Tôi nguyện sẽ ghi nhớ tất cả những lời dạy, luôn cố gắng học tập và rèn luyện để không phụ công sức và tình cảm của cô. Cô mãi là người thầy, người dẫn đường thầm lặng mà tôi luôn kính trọng và yêu mến. Bài mẫu 6 Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Cha là điểm tựa vững chắc, là người luôn âm thầm dạy dỗ và chăm lo cho gia đình. Cha tôi là một người trầm lặng nhưng tình cảm, luôn hy sinh thầm lặng để mang đến cho gia đình cuộc sống đầy đủ, ấm áp. Cha làm nghề lái xe, thường phải đi xa, tiếp xúc với nắng gió, nên da cha rám nắng và đôi tay thô ráp. Tôi thường so sánh bản thân với cha và nhận ra nhiều nét giống nhau từ khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi mắt hiền từ đến nụ cười ấm áp. Mỗi lần gần cha, tôi đều cảm thấy an toàn, bình yên. Những ngày nghỉ hiếm hoi, cha luôn dành thời gian đưa cả gia đình đi chơi, kể chuyện về quê hương, đất nước, truyền cho tôi lòng yêu nước, sự tò mò và ham học hỏi. Cha cũng dạy tôi biết quan tâm, giúp đỡ người khác, sống có trách nhiệm và biết trân trọng những điều xung quanh. Không chỉ là người cha, cha còn là người thầy và người bạn. Tôi học được từ cha cách kiên nhẫn, cách đối diện thử thách và biết yêu thương gia đình. Cha là điểm tựa tinh thần, là nguồn động lực để tôi vượt qua khó khăn và trưởng thành hơn mỗi ngày. Tôi luôn kính trọng, yêu mến và biết ơn cha, người cha tuyệt vời đã hy sinh thầm lặng cho gia đình. Bài mẫu 7 Những ngày Tết, không khí ở khắp mọi nơi đều trở nên rộn ràng, ấm áp và đầy sắc màu. Tết không chỉ là dịp để mọi người nghỉ ngơi, vui chơi mà còn là khoảng thời gian để gia đình quây quần, sum họp, chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn của năm cũ. Trẻ em háo hức chờ nhận lì xì, người lớn bận rộn chuẩn bị mâm cỗ, dọn dẹp nhà cửa, mua sắm để đón năm mới. Chiều ba mươi Tết, cả gia đình tôi quây quần bên bữa cơm tất niên, cùng nhau kể chuyện, cười đùa và chia sẻ những kỷ niệm trong năm qua. Khi giao thừa điểm, mọi người đều hân hoan chúc nhau "An khang thịnh vượng" hay "Vạn sự như ý". Không khí ấy tràn đầy hạnh phúc, ấm áp, khiến tôi cảm nhận được sự quan trọng của tình thân và những giá trị gia đình. Ngày mùng một, tôi theo bố mẹ đi chúc Tết ông bà nội ngoại, nhận những phong bao lì xì đỏ thắm cùng lời chúc học giỏi. Tiếng cười nói, tiếng pháo nổ rộn ràng, màu sắc tươi vui của hoa đào, hoa mai, cùng những lá cờ phấp phới tạo nên một không khí Tết đầy sắc màu và ý nghĩa. Mỗi khoảnh khắc ấy đều khiến tôi cảm thấy tràn đầy hạnh phúc, yêu đời và tự hào về truyền thống văn hóa dân tộc. Không chỉ là dịp vui chơi, Tết còn giúp mọi người gần gũi, gắn kết hơn, nhắc nhở về nguồn cội và những giá trị tinh thần của gia đình. Tôi tin rằng, dù cuộc sống có phát triển đến đâu, người dân Việt Nam vẫn sẽ gìn giữ những phong tục truyền thống này, để Tết luôn là mùa của tình thân, của niềm vui và hy vọng. Bài mẫu 8 Bạn thân là người đồng hành, sẻ chia mọi buồn vui trong cuộc sống, là người hiểu ta hơn bất cứ ai khác. Tôi may mắn khi có Linh – cô bạn thân từ những ngày đầu cắp sách đến trường, một người bạn luôn hiện diện trong mỗi khoảnh khắc quan trọng của tuổi học trò. Tôi và Linh học cùng lớp từ những ngày đầu tiên, cùng nhau đạp xe qua con đường làng thân thuộc, cùng nhau học bài, chơi đùa và chia sẻ mọi bí mật của tuổi mới lớn. Linh là cô bạn thông minh, học giỏi, hát hay, và luôn nhiệt tình giúp đỡ mọi người xung quanh. Bạn ấy không chỉ giỏi văn nghệ mà còn là tấm gương chăm chỉ, tận tụy trong học tập và cuộc sống. Tôi còn nhớ rõ những lần trời mưa to, nước ngập đường, Linh vẫn vượt mọi khó khăn để đến lớp và giúp tôi chép bài, giải thích những chỗ chưa hiểu. Hình ảnh bạn nhỏ nhắn, ướt sũng trong cơn mưa, tay cầm bọc vở thật sự khiến tôi xúc động và thấm thía câu nói: "Bạn thì có rất nhiều, nhưng bạn thân thì chỉ có một." Linh còn là người bạn hòa đồng, luôn quan tâm đến tất cả mọi người trong lớp. Bạn ấy không ngại bận rộn, vẫn sắp xếp thời gian để học tập và giúp đỡ gia đình. Tôi rất ngưỡng mộ sự khéo léo, chu đáo và tinh thần trách nhiệm của bạn. Trong mỗi buổi học, bạn luôn nhiệt tình hỗ trợ bạn bè, sẵn sàng giải thích những kiến thức khó, không quản ngại mệt mỏi. Tình bạn của chúng tôi là món quà vô giá, là nơi tôi có thể thổ lộ mọi tâm sự, chia sẻ những vui buồn, cùng nhau trưởng thành. Dù sau này có phải xa nhau, tôi vẫn hy vọng rằng tình bạn này sẽ mãi bền vững, vẫn cùng nhau chia ngọt sẻ bùi, cùng nhau vượt qua thử thách của cuộc đời. Linh là tri kỷ, là niềm tự hào và là một phần quan trọng trong tuổi thơ tôi. Bài mẫu 9 Mẹ là vòng tay ấm áp ôm con qua những ngày đông giá rét, là dòng sông mát lành để con tắm mát trưa hè, là rặng tre che nắng che mưa, là bờ đê để con tung tăng thả diều. Đối với tôi, mẹ không chỉ là người sinh ra và nuôi dưỡng tôi mà còn là điểm tựa vững chắc, là nguồn động lực để tôi sống tốt, học giỏi và biết yêu thương mọi người. Mẹ tôi là một công nhân bình thường, ngày ngày vất vả với công việc mệt nhọc, nhưng về nhà mẹ vẫn ân cần chăm sóc từng chi tiết nhỏ trong cuộc sống của tôi. Mái tóc đen ngày xưa giờ đã lấm tấm bạc, làn da mịn màng giờ có những vết chân chim nơi khóe mắt, bàn tay chai sần vì lao động nặng nhọc. Mỗi nếp nhăn, mỗi sợi tóc bạc đều là minh chứng cho tình yêu thương vô bờ bến mà mẹ dành cho con. Khi tôi còn nhỏ, đôi khi làm mẹ phiền lòng, mẹ không bao giờ la mắng. Mẹ chỉ nhẹ nhàng chia sẻ, dạy dỗ và khuyên nhủ tôi. Nhờ vậy, tôi học được cách kiên nhẫn, biết suy nghĩ trước khi làm và biết yêu thương mọi người xung quanh. Mỗi ngày, mẹ vẫn dậy sớm, chuẩn bị bữa sáng, đưa tôi đi học, tối lại giúp tôi học bài, nấu những bữa cơm đầy tình cảm. Tôi nhớ những hôm mẹ mệt mỏi, nhưng vẫn kiên nhẫn hướng dẫn tôi giải bài tập khó, chỉ với một nụ cười dịu dàng, tôi đã thấy ấm lòng. Tình yêu của mẹ không chỉ dừng lại ở việc chăm sóc vật chất mà còn là những lời dạy về cách sống, cách cư xử và cách trân trọng những giá trị xung quanh. Tôi hiểu rằng, nhờ có mẹ mà tôi mới có ngày hôm nay. Tôi biết ơn mẹ, biết trân trọng những hi sinh thầm lặng, và mong sao mẹ luôn mạnh khỏe, hạnh phúc. Tôi muốn trở thành người con ngoan, để mỗi nụ cười trên môi mẹ là niềm vui lớn nhất trong cuộc đời mẹ. Mẹ là điểm tựa, là ánh sáng, là hơi ấm trong trái tim tôi. Dù có đi đâu, làm gì, trái tim tôi vẫn luôn hướng về mẹ, người phụ nữ tuyệt vời đã hy sinh cả đời cho con. Tôi tin rằng, tình yêu mẹ dành cho con là vô giá, và tôi sẽ luôn ghi nhớ, trân trọng và đáp lại bằng cả trái tim mình. Bài mẫu 10 Một trong những sự kiện để lại ấn tượng sâu sắc trong tôi là ngày lễ kỷ niệm thành lập trường lớp 6. Đó là một ngày đặc biệt, khiến tôi nhận ra tình cảm, sự đoàn kết và niềm tự hào về mái trường của mình. Ngày hôm đó, cả lớp được chuẩn bị tham gia nhiều hoạt động văn nghệ, thể thao và thi đua học tập. Tôi nhớ mình vừa háo hức vừa hồi hộp khi lần đầu tiên đứng trước đông đảo thầy cô và bạn bè để biểu diễn tiết mục văn nghệ. Các bạn trong lớp đều nhiệt tình, hỗ trợ nhau từng chi tiết nhỏ, từ trang phục, đạo cụ cho đến tập luyện tiết mục. Không khí ngày lễ thật náo nhiệt và tràn đầy niềm vui. Tiếng cười, tiếng vỗ tay, tiếng nhạc và cả những lời động viên từ thầy cô khiến tôi cảm thấy hạnh phúc và tự hào. Đặc biệt, khi lớp chúng tôi giành giải nhất tiết mục văn nghệ, niềm vui và hạnh phúc dâng trào. Tôi nhận ra rằng, thành công không chỉ đến từ nỗ lực của một mình mà còn nhờ tinh thần đoàn kết, sự sẻ chia và tình cảm của mọi người xung quanh. Ngày lễ ấy dạy tôi nhiều điều: biết trân trọng bạn bè, biết hợp tác, biết vượt qua nỗi sợ và thử thách. Nó để lại trong tôi kỷ niệm đáng nhớ, khiến tôi yêu lớp, yêu trường và tự nhủ sẽ cố gắng học tập, sống tốt để xứng đáng với tình cảm và công sức của thầy cô và bạn bè. Bài mẫu 11 Thầy cô dạy văn là những người gieo mầm tri thức và cảm xúc cho học sinh, giúp chúng tôi biết yêu cái đẹp, yêu con người và cuộc sống. Với tôi, cô Hoàng Thị Lan – cô giáo dạy Văn lớp 7 – là người khiến tôi ngưỡng mộ và yêu quý nhất. Cô Lan có dáng người mảnh mai, mái tóc đen dài buông xuống vai, ánh mắt hiền hậu và nụ cười luôn rạng rỡ. Khi lên lớp, cô không chỉ giảng bài mà còn truyền cảm hứng, khơi dậy sự sáng tạo và niềm yêu thích văn học trong học sinh. Mỗi bài văn, mỗi đoạn thơ đều được cô phân tích kỹ lưỡng, giúp chúng tôi cảm nhận được ý nghĩa sâu sắc và giá trị nhân văn. Không chỉ là giáo viên, cô còn là người bạn tâm tình của học sinh. Cô luôn lắng nghe tâm sự, chia sẻ khó khăn và khuyên nhủ chúng tôi cách sống tốt, biết yêu thương bạn bè và gia đình. Tôi nhớ có lần tôi viết một bài văn chưa được tốt, cô không la mắng mà nhẹ nhàng chỉ ra những điểm chưa đúng, đồng thời động viên tôi: “Cô tin con có thể làm tốt hơn.” Lời khuyên đó khiến tôi cảm thấy tự tin và cố gắng nhiều hơn. Cô Lan cũng luôn quan tâm đến hoàn cảnh của học sinh. Những học sinh khó khăn đều nhận được sự giúp đỡ từ cô, như việc cô khuyến khích chúng tôi tiết kiệm, tự lập và biết trân trọng những giá trị nhỏ bé xung quanh. Sự tận tâm và yêu nghề của cô khiến tôi học hỏi, cảm phục và mong muốn trở thành người có ích như cô. Cô Lan không chỉ là người dạy chữ mà còn dạy tâm hồn, nhân cách và tình cảm. Tôi biết ơn cô, luôn trân trọng và ghi nhớ những bài học về tri thức và cuộc sống mà cô đã dạy, để trưởng thành hơn mỗi ngày. Bài mẫu 12 Trong đời học sinh, những người bạn luôn đồng hành và chia sẻ là những món quà vô giá. Với tôi, người bạn đáng nhớ nhất là Hương – người luôn giúp đỡ tôi mỗi khi gặp khó khăn trong học tập cũng như trong cuộc sống. Hương là một cô bạn nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, luôn hòa đồng và tốt bụng. Bạn ấy học giỏi, đặc biệt môn Toán và Tiếng Việt, nhưng không bao giờ tỏ ra kiêu căng mà luôn sẵn sàng giúp đỡ bạn bè. Mỗi lần tôi gặp bài tập khó, Hương đều kiên nhẫn giải thích từng bước, không hề phiền lòng hay mệt mỏi. Ngoài học tập, Hương còn quan tâm, chăm sóc bạn bè trong lớp. Khi tôi ốm, Hương mang bài tập sang nhà, nhắn nhủ tôi nghỉ ngơi và dặn dò đầy quan tâm. Sự chân thành, nhiệt tình và tấm lòng nhân hậu của Hương khiến tôi cảm thấy ấm lòng và trân trọng tình bạn này hơn bao giờ hết. Một lần nhớ mãi trong lòng tôi là khi lớp tham gia cuộc thi văn nghệ, Hương không chỉ chuẩn bị kỹ lưỡng cho tiết mục mà còn giúp tôi tự tin đứng trên sân khấu. Nhờ sự giúp đỡ của Hương, tôi vượt qua nỗi sợ hãi và hoàn thành tốt phần của mình. Tôi nhận ra rằng, có những người bạn thật sự là điểm tựa tinh thần, giúp mình vượt qua thử thách và trưởng thành hơn. Hương không chỉ là bạn cùng lớp mà còn là người bạn tri kỷ mà tôi quý trọng. Tôi luôn mong muốn có thể học hỏi từ bạn nhiều hơn, sống tốt và biết yêu thương mọi người như Hương đã dạy tôi bằng hành động, sự quan tâm và chân thành. Bài mẫu 13 Trong cuộc đời học sinh, mỗi chúng ta đều có những người thầy, người cô để lại dấu ấn sâu đậm. Với tôi, thầy Nguyễn Văn Hoàng – thầy dạy môn Toán lớp 6 – là người khiến tôi không thể quên. Thầy không chỉ dạy kiến thức mà còn dạy tôi cách kiên nhẫn, tư duy và tinh thần trách nhiệm. Thầy Hoàng có dáng người cao ráo, gương mặt hiền từ, luôn nở nụ cười ấm áp mỗi khi gặp học sinh. Giọng nói trầm ấm, rõ ràng, mỗi lời thầy giảng đều dễ hiểu và chứa đựng sự nhiệt huyết với nghề. Tôi luôn ấn tượng về cách thầy kiên nhẫn giải thích những bài toán khó, không để ai bị bỏ lại phía sau. Những bài học của thầy không chỉ là Toán học mà còn là những bài học về cuộc sống. Thầy luôn nhắc nhở học trò biết yêu thương, giúp đỡ bạn bè, tôn trọng người khác và biết vượt qua khó khăn. Thầy kể những câu chuyện về cuộc sống, về sự nỗ lực và kiên trì, khiến chúng tôi cảm thấy hứng thú và quyết tâm học tập hơn. Tôi nhớ có lần thi cuối kỳ, tôi làm sai nhiều bài, lòng lo lắng, nhưng thầy không trách mà chỉ động viên: “Mỗi sai lầm là một cơ hội để con học hỏi.” Câu nói ấy khiến tôi cảm thấy bình tĩnh và cố gắng nhiều hơn. Thầy không chỉ là người dạy kiến thức mà còn là người truyền cảm hứng, giúp tôi tin vào chính mình và dám đối mặt với thử thách. Đối với tôi, thầy Hoàng là một người thầy mẫu mực, nghiêm khắc nhưng đầy yêu thương. Thầy là tấm gương về sự tận tâm, kiên trì và nhân hậu mà tôi sẽ luôn nhớ mãi, không chỉ trong học tập mà còn trong cuộc sống sau này. Bài mẫu 14 Bà ngoại là người phụ nữ hiền hậu, dịu dàng nhưng cũng rất nghiêm khắc trong gia đình. Nhìn bà, tôi luôn cảm nhận được sự ấm áp, bình yên, như một điểm tựa vững chắc trong cuộc đời tôi. Bà đã ở bên tôi từ những ngày thơ bé, chăm sóc, dạy dỗ và truyền cho tôi những giá trị sống tốt đẹp. Bà ngoại tôi đã ngoài 70 tuổi, mái tóc bạc trắng nhưng ánh mắt vẫn sáng ngời sự minh mẫn và trí tuệ. Khuôn mặt bà nhiều nếp nhăn, là minh chứng cho những năm tháng làm lụng vất vả, hy sinh vì con cháu. Bàn tay bà chai sần, khéo léo và nhanh nhẹn, vừa trồng rau, vừa may vá, vừa nấu nướng cho cả gia đình. Tôi luôn ấn tượng bởi giọng nói nhẹ nhàng, nhưng mỗi lời nói của bà đều chứa chan sự dạy dỗ và yêu thương. Những ngày tôi còn nhỏ, mỗi buổi tối bà đều kể cho tôi nghe những câu chuyện dân gian, những bài học đạo đức, dạy tôi cách yêu thương mọi người xung quanh, biết kính trọng ông bà, cha mẹ. Bà không chỉ là người chăm sóc tôi mà còn là người thầy đầu tiên trong cuộc sống, giúp tôi hình thành nhân cách và thái độ sống tích cực. Tôi còn nhớ những lần bị điểm kém, tôi sợ hãi và lo lắng, nhưng bà không la mắng mà chỉ nhẹ nhàng động viên: “Bài học hôm nay là kinh nghiệm để ngày mai con làm tốt hơn.” Nhờ vậy, tôi học được cách kiên nhẫn, chịu trách nhiệm với hành động của mình. Bà ngoại không chỉ là người thân yêu, mà còn là nguồn cảm hứng, dạy tôi sống có tình, biết chia sẻ và quan tâm đến mọi người. Mỗi lần nhìn thấy bà cười, tôi thấy trái tim mình ấm áp và hạnh phúc vô cùng. Bà là người mà tôi yêu quý nhất, là tấm gương sáng để tôi học hỏi và noi theo cả đời. Bài mẫu 15 Trong gia đình, anh trai không chỉ là người bạn đồng hành mà còn là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho em. Với tôi, anh trai không chỉ là người anh mà còn là người thầy, người bạn, luôn lặng lẽ quan tâm và bảo vệ tôi trong mọi hoàn cảnh. Anh trai tôi năm nay đã 18 tuổi, dáng người cao ráo, khỏe mạnh và nhanh nhẹn. Gương mặt anh sáng, nụ cười hiền lành nhưng cũng toát lên sự nghiêm nghị khi cần thiết. Đôi mắt anh đen láy, sâu thẳm, khiến tôi luôn cảm nhận được sự quan tâm và tinh thần trách nhiệm. Tôi luôn ngưỡng mộ anh ở khả năng học tập xuất sắc và cách anh xử lý mọi tình huống trong cuộc sống rất điềm tĩnh, khôn ngoan. Từ nhỏ, anh đã luôn quan tâm, nhường nhịn tôi. Khi tôi gặp khó khăn trong học tập, anh kiên nhẫn giải thích từng bài, từng kiến thức một, giúp tôi hiểu rõ vấn đề. Những lần tôi ốm, anh không quản mệt mỏi, chăm sóc tôi từng bữa ăn, giấc ngủ. Anh dạy tôi cách tự lập, biết quan tâm người khác, biết yêu thương và chia sẻ, điều mà tôi chưa bao giờ quên. Điều làm tôi ấn tượng nhất là tấm lòng hi sinh thầm lặng của anh. Khi cả gia đình gặp khó khăn, anh không than phiền, luôn âm thầm làm việc, giúp đỡ bố mẹ, lo toan cho tôi. Tôi nhớ có lần, anh tự mình làm thêm để mua sách vở cho tôi học, khiến tôi vừa xúc động vừa hạnh phúc. Anh là người luôn sẵn sàng hy sinh cho người thân mà không cần ai biết, chính điều đó làm tôi học hỏi và tôn trọng anh hơn. Không chỉ là anh trai, anh còn là người bạn, luôn lắng nghe tâm sự, chia sẻ vui buồn. Mỗi lần tôi buồn, anh đều biết cách an ủi, động viên tôi, giúp tôi cảm thấy mạnh mẽ và tự tin. Tôi luôn tự nhủ sẽ cố gắng học tập, sống tốt để không phụ lòng anh, để anh thấy tự hào về em gái của mình. Đối với tôi, anh trai là một hình mẫu lý tưởng, là người quan trọng trong cuộc đời. Anh không chỉ dạy tôi về kiến thức mà còn dạy tôi cách sống, cách yêu thương và trân trọng những người xung quanh. Tôi biết ơn anh, yêu quý anh và sẽ luôn giữ mãi tình cảm gắn bó, trân trọng người anh tuyệt vời này trong suốt cuộc đời mình. |
Danh sách bình luận