Soạn bài Pơ-liêm, quỷ Riếp và Ha-nu-man SGK Ngữ văn 9 tập 2 Chân trời sáng tạo

Em biết truyện dân gian nào kể về cuộc đấu tranh giữa người với quỷ? Hãy chia sẻ với các bạn trong lớp.

Quảng cáo

Video hướng dẫn giải

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Nội dung chính

- Ca ngợi tình yêu chung thủy, chiến thắng của cái thiện trước cái ác

- Phản ánh đấu tranh giữa thiện và ác trong xã hội

Chuẩn bị đọc

Trả lời Câu hỏi Chuẩn bị đọc trang 88 SGK Ngữ văn 9 Chân trời sáng tạo

Em biết truyện dân gian nào kể về cuộc đấu tranh giữa người với quỷ? Hãy chia sẻ với các bạn trong lớp.

Phương pháp giải:

Dựa vào hiểu biết cá nhân để chia sẻ.

Lời giải chi tiết:

Cách 1

Sự tích cây nêu ngày Tết là cuộc xung đột quyết liệt giữa quỷ và người. Cuối cùng người được Phật giúp đã thắng được quỷ, đuổi chúng ra tận biển Đông. Nhân vật quỷ trong truyện gần như là hình ảnh ẩn dụ chỉ con người nham hiểm, độc ác, giàu có, tham lam, quỷ quyệt, … cuối cùng đã bị trừng trị.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Sự tích cây nêu ngày Tết: 

Tục xưa truyền rằng, từ xa xưa, quỷ dữ ỷ đông áp bức và chiếm hết đất đai của con người. Người phải thuê đất của quỷ trồng lúa và chịu điều khoản “ăn ngọn cho gốc”. Quỷ lấy hết thóc, người chỉ còn rơm rạ.

Thương người, Phật mách cho trồng khoai lang. Cuối vụ, người thu hoạch hết phần củ, để lại quỷ phần lá. Quỷ đổi điều khoản sang “ăn gốc cho ngọn”. Phật lại mách người quay lại trồng lúa. Người thu hoạch lúa, phần rơm rạ cho quỷ.

Bực tức vì 2 vụ liền không thu được gì, quỷ đổi điều khoản “ăn cả gốc lẫn ngọn”. Phật bảo người trồng ngô. Bắp ngô ra ở giữa thân cây nên cuối vụ, người thu hoạch ngô về chất đầy bồ, quỷ chẳng thu được gì.

Không thu được nông sản, quỷ đòi lại đất. Phật bảo người đến mua một mảnh đất nhỏ bằng bóng chiếc áo cà sa treo trên ngọn tre. Thấy hời, quỷ đồng ý. Khi người trồng cây tre xuống, Phật hóa phép cho cây tre cao lên tận trời, chiếc áo cà sao mở rộng che khắp mặt đất.

Quỷ mất hết đất đai, phải lùi ra tận biển. Uất hận, chúng mang quân đánh chiếm lại ruộng đất. Biết quỷ sợ vôi bột, lá dứa, máu chó, Phật bảo người sử dụng những thứ đó để 3 lần đánh bại lũ quỷ.

Bại trận, quỷ khóc than với Phật mỗi năm cho chúng vài ngày được về đất liền thăm phần mộ tổ tiên. Phật đồng ý. Từ đó trở đi, mỗi địp Tết đến, quỷ lại được về đất liền. Người dân dựng cây nêu trước nhà để ma quỷ không lại gần phần đất của mình

- Sự tích cây nêu ngày tết là cuộc xung đột quyết liệt giữa quỷ và người.

- Thông tin về câu chuyện: Cây nêu là một trong những biểu tượng truyền thống của ngày Tết Nguyên đán. Theo truyền thuyết, cây nêu xuất hiện từ thời xa xưa khi người dân sử dụng để trừ tà, đuổi ma quỷ và mang lại may mắn cho gia đình. Cây nêu thường được làm từ cây tre, được trang trí đẹp mắt và treo lên trước cửa nhà. Trên đỉnh cây nêu thường có hình ngôi sao hoặc lá cờ, tượng trưng cho sự thịnh vượng và tổ quốc. Vào ngày mùng 7 Tết, người dân thường hạ cây nêu để kết thúc các hoạt động vui chơi trong ngày Tết và chuẩn bị trở lại công việc hàng ngày. Lễ khai hạ cây nêu cũng có ý nghĩa tiễn đi những điều xấu xa, không may mắn của năm cũ và chào đón những điều tốt đẹp trong năm mới.

Truyện Bốn anh tài

Truyện kể về bốn chàng trai gồm Cẩu Khây, Nắm Tay Đóng Cọc, Lấy Tai Tát Nước, Móng Tay Đục Máng với sức mạnh đặc biệt và trái tim dũng cảm đã lên đường tiêu diệt con quỷ hung ác chuyên ăn thịt người và súc vật. Sau trận chiến căng thẳng và cam go, bốn anh tài đã thành công đánh bại con quỷ và đem lại hòa bình cho làng bản.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Trải nghiệm cùng VB 1

Trả lời Câu hỏi 1 Trải nghiệm cùng văn bản trang 88 SGK Ngữ văn 9 Chân trời sáng tạo

Chú ý tính biểu cảm trong lời thoại của Ha-nu-man.

Phương pháp giải:

Đọc kĩ văn bản để chỉ ra những từ ngữ có tính biểu cảm.

Lời giải chi tiết:

Cách 1

- Các từ ngữ có tính biểu cảm:

+ Ôi; Tôi phải giết; Ôi tôi muốn làm; kinh khủng thế…

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Các từ ngữ: Ôi; Tôi phải giết; Ôi tôi muốn làm; kinh khủng thế…

- Các từ ngữ có tính biểu cảm: Ôi; Trời ơi, ư; kinh khủng thế

- Các câu nghi vấn, câu cảm thán.

Tính biểu cảm của Ha-nu-man thể hiện qua:

- Từ ngữ có tính biểu cảm: Ôi, Trời ơi, ư, kinh khủng thế...

- Các câu nghi vấn, cảm thán để bộc lộ cảm xúc của nhân vật

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Trải nghiệm cùng VB 2

Trả lời Câu hỏi 2 Trải nghiệm cùng văn bản trang 90 SGK Ngữ văn 9 Chân trời sáng tạo

Điều gì khiến cả Ha-nu-man và người thị nữ đều muốn tìm cách cứu nàng Si-ta?

Phương pháp giải:

Đọc kĩ văn bản để chỉ ra lí do khiến hai nhân vật muốn tìm cách cứu nàng Si-ta.

Lời giải chi tiết:

Cách 1

Cả Ha-nu-man và người thị nữ đều muốn tìm cách cứu nàng Si-ta vì Ha-nu-man luôn ước mong được làm một con người nên đã cố gắng làm việc thiện. Ha-nu-man nhận ra Su-pa-kha là độc ác. Còn đối với thị nữ, bởi vì đều là phụ nữ, hiểu được cảnh con không thể thiếu mẹ, đồng thời cũng cảm nhận được tấm lòng lương thiện của Si-ta.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

- Với Ha-nu-man: vì luôn ước mong được làm một con người nên đã cố gắng làm việc thiện

- Với nàng thị nữ: vì đều là phụ nữ, hiểu được cảnh con không thể thiếu mẹ, đồng thời cũng cảm nhận được tấm lòng lương thiện của Si-ta

- Cả Ha-nu-man và người thị nữ đều muốn tìm cách cứu nàng Si-ta vì:

+ Ha-nu-man: luôn ước mong được làm một con người nên đã cố gắng làm việc thiện; nhận ra Su-pa-kha là độc ác.

+ Với thị nữ: hiểu được cảnh con không thể thiếu mẹ, đồng thời cũng cảm nhận được tấm lòng lương thiện của Sita.

Điều khiến cả Ha-nu-man và người thị nữ đều muốn tìm cách cứu nàng Si-ta là:

- Tấm lòng hướng thiện, khát vọng được trở thành một con người chân chính của Ha-nu-man

- Tấm lòng yêu thương con người, mong muốn đứa trẻ con được có mẹ của người thị nữ

- Niềm tin tưởng rằng Si-ta là người tốt, xứng đáng được giải cứu và trở về đoàn tụ với con cái

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Trải nghiệm cùng VB 3

Trả lời Câu hỏi 3 Trải nghiệm cùng văn bản trang 92 SGK Ngữ văn 9 Chân trời sáng tạo

Câu nói của quỷ Riếp hé mở điều gì đáng lưu ý trong con người của vua Pơ-liêm và trong mỗi con người nói chung?

Phương pháp giải:

Đọc kĩ văn bản để nhận xét về câu nói của quỷ Riếp.

Lời giải chi tiết:

Cách 1

Câu nói của quỷ Riếp hé mở trong mỗi con người chúng ta đều có một linh hồn ác quỷ, đều có một mặt xấu

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Trong mỗi con người chúng ta đều có một linh hồn ác quỷ, đều có một mặt xấu

Mỗi con người chúng ta đều có một linh hồn ác quỷ và một mặt xấu.

Câu nói của Quỷ Riếp hé mở rằng: trong mỗi con người đều có một mặt xấu, một linh hồn của ác quỷ

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Trải nghiệm cùng VB 4

Trả lời Câu hỏi 4 Trải nghiệm cùng văn bản trang 93 SGK Ngữ văn 9 Chân trời sáng tạo

Các câu thoại của quỷ Riếp, Ha-nu-man, Pơ-liêm trong đoạn này cho thấy cái ác - kẻ thù của con người tồn tại ở đâu?

Phương pháp giải:

Đọc kĩ văn bản để chỉ ra cái ác, kẻ thù của con người tồn tại ở nơi đâu.

Lời giải chi tiết:

Cách 1

Các câu thoại của quỷ Riếp, Ha-nu-man, Pơ-liêm trong đoạn này cho thấy cái ác kẻ thù của con người tồn tại ở ngay chính xung quanh ta, bất cứ đâu cũng có kẻ xấu.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Tồn tại ở ngay chính xung quanh ta, bất cứ đâu cũng có kẻ xấu.

Các câu thoại của Quỷ Riếp, Ha-nu-man, Pơ-liêm trong đoạn này cho thấy cái ác kẻ thù của con người tồn tại ở ngay chính xung quanh ta.

Các câu thoại của Quỷ Riếp, Ha-nu-man, Pơ-liêm trong đoạn này cho thấy cái ác kẻ thù của con người tồn tại ở ngay xung quanh chúng ta

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Trải nghiệm cùng VB 5

Trả lời Câu hỏi 5 Trải nghiệm cùng văn bản trang 95 SGK Ngữ văn 9 Chân trời sáng tạo

Những câu nói của Si-ta trong đoạn này có tác dụng gì trong việc thể hiện chủ đề của văn bản?

Phương pháp giải:

Đọc kĩ văn bản để nhận xét tác dụng của những câu nói của Si-ta

Lời giải chi tiết:

Cách 1

Những câu nói của Si-ta trong đoạn này có tác dụng trong việc thể hiện chủ đề của văn bản: thể hiện sự ngờ vực của con người sẽ không bao giờ mang lại hạnh phúc. Như Pơ- liêm, dù có là người vợ chung chăn gối với mình bao năm, ông vẫn không hoàn toàn tin tưởng và khiến cho sự nghi ngờ chi phối mình

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Tác dụng: thể hiện sự ngờ vực của con người sẽ không bao giờ mang lại hạnh phúc.

Những câu nói của Si-la thể hiện sự ngờ vực của con người, Pơ- liêm, dù có là người vợ chung chăn gối với mình bao năm, ông vẫn không hoàn toàn tin tưởng và khiến cho sự nghi ngờ chi phối mình. Điều đó sẽ không bao giờ mang lại hạnh phúc.

Những câu nói của Si-la thể hiện sự ngờ vực, nghi kị bên trong mỗi con người. Pơ-liêm đã không hoàn toàn tin tưởng người vợ cùng chung chăn gối với mình bao năm qua là Si-ta, khiến cho mầm mống nghi ngờ ngày càng lớn dần và chi phối hành động của ông. Điều đó sẽ khiến ông không bao giờ được hạnh phúc.

Những câu nói của Si-la thể hiện sự ngờ vực, nghi kị bên trong mỗi con người. Pơ-liêm đã không hoàn toàn tin tưởng người vợ cùng chung chăn gối với mình bao năm qua là Si-ta, khiến cho mầm mống nghi ngờ ngày càng lớn dần và chi phối hành động của ông. Điều đó sẽ khiến ông không bao giờ được hạnh phúc.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Suy ngẫm và phản hồi 1

Trả lời Câu hỏi 1 Suy ngẫm và phản hồi trang 96 SGK Ngữ văn 9 Chân trời sáng tạo

Tóm tắt nội dung, xác định mâu thuẫn, xung đột chính trong văn bản.

Phương pháp giải:

Đọc kĩ văn bản để tóm tắt nội dung, xác định mâu thuẫn xung đột chính.

Lời giải chi tiết:

Cách 1

- Tóm tắt nội dung: Đoạn trích Pơ-liêm, quỷ Riếp và Ha-nu-man nằm ở phần cuối của truyện Nàng Sita (Hồi VII và hồi VIII), sau khi Sita được giải cứu. Nàng Sita bị vu oan và suýt bị quỷ Riếp đóng vai thành hoàng hậu Su-pa-kha ban chết. Nhờ có Ha-nu-man và một thị nữ bên cạnh nguyện chết thay, nàng mới may mắn thoát thân. 10 năm sau, nhà vua ngày đêm mong nhớ và ân hận, nhưng buồn thay chỉ gặp lại được đứa con của hai vợ chồng. Nàng Sita đã đến một thế giới khác, vua Pơ-liêm chỉ có thể nói chuyện với vợ thông qua Thần Khỉ Ha-nu-man. Đó không tính là một cái kết đẹp, nhưng chính là cái giá của sự nghi ngờ trong lòng nhà vua, để từ đó ngài trở thành một vị vua anh minh hơn.

* Mâu thuẫn, xung đột chính:

- Si-ta nhân hậu nhưng lại đến một không gian khác, không được đoàn tụ với con trai

- Pơ-liêm - kẻ luôn nghi ngờ Sita, làm tổn thương Si-ta nhưng kết quả vẫn sống hạnh phúc.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

- Tóm tắt: Sau khi Sita được giải cứu, nàng bị vu oan và suýt bị quỷ Riếp đóng vai thành hoàng hậu Su-pa-kha ban chết. Nhờ có Ha-nu-man và một thị nữ bên cạnh nguyện chết thay, nàng mới may mắn thoát thân. 10 năm sau, nhà vua ngày đêm mong nhớ và ân hận, nhưng buồn thay chỉ gặp lại được đứa con của hai vợ chồng. Nàng Sita đã đến một thế giới khác, vua Pơ-liêm chỉ có thể nói chuyện với vợ thông qua Thần Khỉ Ha-nu-man.

* Mâu thuẫn, xung đột chính:

- Si-ta: nhân hậu nhưng lại đến một không gian khác, không được đoàn tụ với con trai

- Pơ-liêm: luôn nghi ngờ, làm tổn thương Si-ta nhưng kết quả vẫn sống hạnh phúc.

- Tóm tắt nội dung văn bản:

Sau một thời gian trở về kinh thành, Pơ-liêm đã tin lời dèm pha của quỷ Riếp, cho rằng nàng Si-ta đã phản bội mình. Vì vậy, Pơ-liêm đã phế ngôi hoàng hậu của Si-ta và ghẻ lạnh với nàng. Riếp biến thành hình dạng của Su-pa-kha để tiến cung, chiếm lấy ngôi hoàng hậu. Hắn sau Ha-nu-ma giết nàng Si-ta vì tội phản bội. Đúng lúc đó, một thị nữ đã tình nguyện chết thay để cứu nàng Si-ta đang mang thai. Bí mật này đã được giữ kín và nàng Si-ta thuận lợi tiến vào rừng sâu ẩn náu, hạ sinh bé Si-la là con của Pơ-liêm. Phía kinh thành, Pơ-liêm sống trong sự dằn vặt, buồn phiền cô độc, không lúc nào ngừng thương nhớ Si-ta. Một ngày nọ, khi Pơ-liêm đang thiết triều thì Ha-nu-ma đã vạch trần bộ mặt và âm mưu của quỷ Riếp, giúp Pơ-liêm tỉnh ngộ. Sau đó, Ha-nu-ma hiến kế để nhà vua được gặp con trai và vợ của mình. Nhưng lúc bấy giờ nhà vua và nàng Si-ta đã ở hai thế giới hoàn toàn tách biệt.

- Mâu thuẫn, xung đột chính trong văn bản: là sự xung đột giữa sự cao cả và cái thấp kém (một dạng mâu thuẫn, xung đột quen thuộc của bi kịch):

+ Hoàng hậu Si-ta và những người yêu quý, bảo vệ cô (cái cao cả, tốt đẹp) >< Quỷ Riếp chiếm ngôi hoàng hậu, lũng loạn triều đình, hãm hại Si-ta (cái xấu xa, thấp kém)

+ Khát vọng được làm người của Ha-nu-ma (cái cao cả) >< Sự giới hạn về hình dáng, hành động của kiếp thú (cái thấp hèn)

- Tóm tắt nội dung: Về lại kinh thành, Pơ-liêm trị vì vương quốc được một thời gian. Do tin lời quỷ Riếp, cho rằng Si-ta phản bội, nên đã phế ngôi hoàng hậu và ghẻ lạnh với nàng. Riếp biến thành Su-pa-kha nhập vào hoàng cung, nhập vào hoàng cung, chiếm ngôi hoàng hậu, sai Ha-nu-ma giết Si-ta vì tội phản bội. Trong lúc nguy cấp, một thị nữ tình nguyện chết thay Si-ta. Bí mật được giữ kiến, Si-ta trốn trong rừng, sinh Si-la (con của Pơ-liêm). Tại kinh thành, Pơ-liêm sống trong dằn vặt, nhớ nhung Si-ta. Tại buổi thiết triều, Ha-mu-na vạch trần âm mưu của quỷ Riếp, giúp Pơ-liêm tỉnh ngộ. Ha-mu-na còn bày kế giúp Pơ-liêm gặp Si-la. Tuy nhiên, Pơ-liêm và Si-ta đã thuộc hai thế giới cách biệt.

- Mâu thuẫn, xung đột chính giữa quỷ Riếp - hoàng hậu tiếm ngôi (Su-pa-kha) tìm mọi cách hãm hại Si-ta cùng những người yêu quý, bảo vệ Si-ta

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Suy ngẫm và phản hồi 2

Trả lời Câu hỏi 2 Suy ngẫm và phản hồi trang 96 SGK Ngữ văn 9 Chân trời sáng tạo

Phân tích tính cách của nhân vật Pơ-liêm. Lí giải nguyên nhân gây ra nỗi bất hạnh của Si-ta, Pơ-liêm và sự chia lìa giữa hai người ở phần cuối văn bản.

Phương pháp giải:

Đọc kĩ văn bản để phân tích tính cách của nhân vật đồng thời đưa ra nguyên nhân ở cuối văn bản.

Lời giải chi tiết:

Cách 1

* Nhân vật Pơ-liêm:

- Sau 10 năm xa cách, Pơ-liêm luôn nhớ nhung về người vợ yêu quý của mình.

- Ngài ngày đêm hối hận vì những nghi ngờ và lời nói làm tổn thương Sita, hành động dung túng Su-pa-kha ban cái chết cho người vợ yêu quý của mình.

- Ngược về quá khứ của ông, tuổi thơ bị hoàng hậu chuyên quyền, vua cha mất đã chôn sâu mầm mống nghi ngờ trong lòng nhà vua. Vậy nên, dù có là người vợ chung chăn gối với mình bao năm, ông vẫn không hoàn toàn tin tưởng và khiến cho sự nghi ngờ chi phối mình.

* Nguyên nhân:

- Đoạn kết, Nàng Sita đã đến một thế giới khác, vua Pơ-liêm chỉ có thể nói chuyện với vợ thông qua Thần Khỉ Ha-nu-man. Đó không tính là một cái kết đẹp, nhưng chính là cái giá của sự nghi ngờ trong lòng nhà vua, để từ đó ngài trở thành một vị vua anh minh hơn.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Tính cách nhân vật Pơ-liêm

- Sau 10 năm xa cách, Pơ-liêm luôn nhớ nhung về người vợ yêu quý của mình.

- Ngài ngày đêm hối hận vì những nghi ngờ và lời nói làm tổn thương Sita, hành động dung túng Su-pa-kha ban cái chết cho người vợ yêu quý của mình.

- Ngược về quá khứ của ông, tuổi thơ bị hoàng hậu chuyên quyền, vua cha mất đã chôn sâu mầm mống nghi ngờ trong lòng nhà vua. Vậy nên, dù có là người vợ chung chăn gối với mình bao năm, ông vẫn không hoàn toàn tin tưởng và khiến cho sự nghi ngờ chi phối mình.

Nguyên nhân gây ra nỗi bất hạnh của Si-ta, Pơ-liêm và sự chia lìa giữa hai người

Nàng Sita đã đến một thế giới khác, vua Pơ-liêm chỉ có thể nói chuyện với vợ thông qua Thần Khỉ Ha-nu-man. Đó không tính là một cái kết đẹp, nhưng chính là cái giá của sự nghi ngờ trong lòng nhà vua, để từ đó ngài trở thành một vị vua anh minh hơn.

* Nhân vật Pơ-liêm:

- Sau 10 năm xa cách, Pơ-liêm luôn nhớ nhung về người vợ yêu quý của mình.

- Ngài ngày đêm hối hận vì những nghi ngờ và lời nói làm tổn thương Si-ta, hành động dung túng Su-pa-kha ban cái chết cho người vợ yêu quý của mình.

* Nguyên nhân gây ra nỗi bất hạnh của Si-ta, Pơ-liêm và sự chia lìa giữa hai người ở phần cuối văn bản: sự nghi ngờ trong lòng nhà vua.

- Nhân vật Pơ-liêm: cả tin dẫn đến mắc sai lầm, biết lắng nghe và chấp nhận sửa sai.

- Nguyên nhân trực tiếp là sự gièm pha, lũng đoạn của quỷ Riếp nhưng nguyên nhân sâu xa là sự mâu thuẫn của Pơ-liêm khi đang ở đỉnh cao quyền lực.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Suy ngẫm và phản hồi 3

Trả lời Câu hỏi 3 Suy ngẫm và phản hồi trang 97 SGK Ngữ văn 9 Chân trời sáng tạo

Chỉ ra sự khác biệt trong tính cách giữa hai nhân vật Ha-nu-man và quỷ Riếp. Tính cách của hai nhân vật này có vai trò như thế nào trong việc thể hiện tính cách của nhân vật Pơ-liêm?

Phương pháp giải:

Đọc kĩ văn bản để nhận xét về sự khác biệt của hai nhân vật. Từ đó đưa ra vai trò trong việc thể hiện tính cách của nhân vật Pơ-liêm

Lời giải chi tiết:

Cách 1

- Ha-nu-man là vị thần hiểu rõ thiện ác đúng sai, nhất thời không khuyên được vua nên mới phải nhận lệnh. Nhưng chàng không giết Si-ta, dù Sita liên tục cầu chết nhưng chàng vẫn không ra tay. Bởi từ xưa, Thần Khỉ và vị thần tốt, tác giả và nhân dân đều cho rằng chàng sẽ đứng về phía cái thiện. Còn quỷ Riếp là người độc ác, đại diện cho nhân cách khác của con người.

=> Tính cách của hai nhân vật này làm nổi bật  trong việc thể hiện tính cách của nhân vật Pơ-liêm. Chàng vì ích kỉ, ngờ vực, nghe theo lời quỷ Riếp mà làm tổn thương Si-ta.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

 

Ha-nu-man

Quỷ Riếp

Tính cách

là vị thần hiểu rõ thiện ác đúng sai, nhất thời không khuyên được vua nên mới phải nhận lệnh. Nhưng chàng không giết Si-ta, dù Sita liên tục cầu chết nhưng chàng vẫn không ra tay. Bởi từ xưa, Thần Khỉ và vị thần tốt, tác giả và nhân dân đều cho rằng chàng sẽ đứng về phía cái thiện.

là người độc ác, đại diện cho nhân cách khác của con người.

Vai trò

làm nổi bật trong việc thể hiện tính cách của nhân vật Pơ-liêm. Chàng vì ích kỉ, ngờ vực, nghe theo lời quỷ Riếp mà làm tổn thương Si-ta.

- Ha-nu-man là vị thần hiểu rõ thiện ác đúng sai, không khuyên được vua nên mới phải nhận lệnh. Nhưng chàng không giết Sita, dù Sita liên tục cầu chết nhưng chàng vẫn không ra tay.

- Quỷ Riếp là người độc ác, đại diện cho nhân cách khác của con người.

- Tính cách của hai nhân vật này làm nổi bật  trong việc thể hiện tính cách của nhân vật Pơ-liêm. Chàng vì ích kỉ, ngờ vực, nghe theo lời quỷ Riếp mà làm tổn thương Sita.

Ha-nu-man trân trọng, yêu thương Si-ta; ái ngại trước sai lầm của Pơ-liêm.

Quỷ Riếp hãm hại, tiếm ngôi hoàng hậu, tìm cách lừa Pơ-liêm là hiện thân cho tính nhiều mặc phức tạp của con người.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Suy ngẫm và phản hồi 4

Trả lời Câu hỏi 4 Suy ngẫm và phản hồi trang 97 SGK Ngữ văn 9 Chân trời sáng tạo

Phân tích một số lời thoại mà theo em là có tác dụng thể hiện tính cách của nhân vật Si-ta.

Phương pháp giải:

Đọc kĩ văn bản để phân tích một số lời thoại để làm rõ tính cách nhân vật

Lời giải chi tiết:

Cách 1

* Lời thoại: “Ha-nu-man. Muộn rồi. Khi tình yêu không thắng nối nghi ngờ thì mọi sự giải thoát cho giữa ta và chàng. Ha-nu-man, hãy giết ta đi…”

“- Ha-nu-man, lòng chú trung hậu quá! Nhưng chú làm sao hiểu hết được những điều ngang trái của con người. 

Thôi vĩnh biệt rồi. Đừng than khóc nữa. 

Ha-nu-man ơi, người giết ta đi để ta sống làm gì. Ôi tình sao mà oan nghiệt. Hỡi thần Lửa thiêng liêng, hãy nói vì sao ta phải chết. Hỡi ngọn lửa thiêng liêng, hãy nói vì sao ta phải chết. Hỡi ngọn gió thiêng liêng hãy đưa ta về nơi cát bụi, nơi đã sinh ra ta từ luống cày đất mẹ yêu thương. [...]”

=> Lời thoại trên thể hiện một số khía cạnh quan trọng trong tính cách của Si-ta:

- Si-ta là một người phụ nữ mạnh mẽ và quyết đoán: Khi tình yêu không thể chiến thắng sự nghi ngờ, Si-ta không chần chừ mà yêu cầu Ha-nu-man giết mình. Nàng thà chết chứ không muốn sống trong cảnh bị nghi ngờ và oan ức.

- Si-ta là một người phụ nữ hiểu biết và thông cảm: Nàng hiểu rằng Ha-nu-man trung hậu và không thể hiểu hết những điều ngang trái của con người. Nàng thương cảm cho Ha-nu-man vì buộc phải thực hiện nhiệm vụ khó khăn này

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Lời thoại

Phân tích

Ha-nu-man. Muộn rồi. Khi tình yêu không thắng nối nghi ngờ thì mọi sự giải thoát cho giữa ta và chàng. Ha-nu-man, hãy giết ta đi…”

“- Ha-nu-man, lòng chú trung hậu quá! Nhưng chú làm sao hiểu hết được những điều ngang trái của con người. 

Thôi vĩnh biệt rồi. Đừng than khóc nữa. 

Ha-nu-man ơi, người giết ta đi để ta sống làm gì. Ôi tình sao mà oan nghiệt. Hỡi thần Lửa thiêng liêng, hãy nói vì sao ta phải chết. Hỡi ngọn lửa thiêng liêng, hãy nói vì sao ta phải chết. Hỡi ngọn gió thiêng liêng hãy đưa ta về nơi cát bụi, nơi đã sinh ra ta từ luống cày đất mẹ yêu thương. [...]”

- Si-ta là một người phụ nữ mạnh mẽ và quyết đoán: Khi tình yêu không thể chiến thắng sự nghi ngờ, Si-ta không chần chừ mà yêu cầu Ha-nu-man giết mình. Nàng thà chết chứ không muốn sống trong cảnh bị nghi ngờ và oan ức.

- Si-ta là một người phụ nữ hiểu biết và thông cảm: Nàng hiểu rằng Ha-nu-man trung hậu và không thể hiểu hết những điều ngang trái của con người. Nàng thương cảm cho Ha-nu-man vì buộc phải thực hiện nhiệm vụ khó khăn này.

- Lời thoại:

Ha-nu-man, người còn chần chừ gì nữa, hãy thi hành lệnh của bà hoàng hậu Su-pa-kha đi.

Ha-nu-man. Muộn rồi. Khi tình yêu không thắng nỗi nghi ngờ thì mọi sự giải thoát cho giữa ta và chàng. Ha-nu-man, hãy giết ta đi…

Ha-nu-man, lòng chú trung hậu quá! Nhưng chú làm sao hiểu hết được những điều ngang trái của con người. 

Thôi vĩnh biệt rồi. Đừng than khóc nữa. 

Ha-nu-man ơi, người giết ta đi để ta sống làm gì. Ôi tình sao mà oan nghiệt. Hỡi thần Lửa thiêng liêng, hãy nói vì sao ta phải chết. Hỡi ngọn lửa thiêng liêng, hãy nói vì sao ta phải chết. Hỡi ngọn gió thiêng liêng hãy đưa ta về nơi cát bụi, nơi đã sinh ra ta từ luống cày đất mẹ yêu thương. [...]

=> Lời thoại trên thể hiện: Si-ta là một người phụ nữ mạnh mẽ và quyết đoán, nàng thà chết chứ không muốn sống trong cảnh bị nghi ngờ và oan ức. Đồng thời cũng cho thấy, Si-ta là một người phụ nữ hiểu biết và thông cảm, nàng thương cảm cho Ha-nu-man vì buộc phải thực hiện nhiệm vụ khó khăn này.

- Một số lời thoại:

Ha-nu-man. Muộn rồi. Khi tình yêu không thắng nỗi nghi ngờ thì mọi sự giải thoát cho giữa ta và chàng. Ha-nu-man, hãy giết ta đi…

Ha-nu-man, lòng chú trung hậu quá! Nhưng chú làm sao hiểu hết được những điều ngang trái của con người.

Thôi vĩnh biệt rồi. Đừng than khóc nữa.

Ha-nu-man ơi, người giết ta đi để ta sống làm gì. Ôi tình sao mà oan nghiệt. Hỡi thần Lửa thiêng liêng, hãy nói vì sao ta phải chết. Hỡi ngọn lửa thiêng liêng, hãy nói vì sao ta phải chết. Hỡi ngọn gió thiêng liêng hãy đưa ta về nơi cát bụi, nơi đã sinh ra ta từ luống cày đất mẹ yêu thương. [...]

- Các lời thoại góp phần thể hiện tính cách, hoàn cảnh của Si-ta.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Suy ngẫm và phản hồi 5

Trả lời Câu hỏi 5 Suy ngẫm và phản hồi trang 97 SGK Ngữ văn 9 Chân trời sáng tạo

Xác định chủ đề của văn bản.

Phương pháp giải:

Đọc kĩ văn bản để xác định chủ đề.

Lời giải chi tiết:

Cách 1

Chủ đề: Cái thiện lại một lần nữa chiến thắng, tình yêu dù bị nghi ngờ che mắt nhưng cuối cùng vẫn được đề cao.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Chủ đề: Cái thiện lại một lần nữa chiến thắng, đề cao tình yêu

Chủ đề: Cái thiện đấu tranh với cái xấu.

Chủ đề: cái thiện chiến thắng, đề cao tình yêu trong cuộc sống.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Suy ngẫm và phản hồi 6

Trả lời Câu hỏi 6 Suy ngẫm và phản hồi trang 97 SGK Ngữ văn 9 Chân trời sáng tạo

Theo em, văn bản trên thể hiện những đặc điểm nào của thể loại bi kịch? Cho biết dựa vào đâu để em xác định được như vậy.

Phương pháp giải:

Đọc kĩ văn bản để chỉ ra những đặc điểm của thể loại bi kịch và đưa ra căn cứ để xác định.

Lời giải chi tiết:

Cách 1

* Văn bản trên thể hiện một số đặc điểm của thể loại bi kịch:

- Mâu thuẫn bi kịch: Mâu thuẫn giữa tình yêu và nghi ngờ: Si-ta yêu Pơ-lem nhưng lại bị anh nghi ngờ, không tin tưởng.

- Nhân vật bi kịch: Si-ta là nhân vật bi kịch nàng là một người phụ nữ tốt đẹp, yêu thương chồng nhưng lại phải chịu đựng sự nghi ngờ và oan ức.

* Dấu hiệu để xác định thể loại bi kịch:

- Mâu thuẫn gay gắt, không thể giải quyết.

- Nhân vật phải chịu đựng nhiều đau khổ, bất hạnh.

- Kết thúc bi thảm, gây xúc động cho người đọc.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Yếu tố

Đặc điểm

Căn cứ

Mâu thuẫn bi kịch

Mâu thuẫn gay gắt, không thể giải quyết.

Mâu thuẫn giữa tình yêu và nghi ngờ: Si-ta yêu Pơ-lem nhưng lại bị anh nghi ngờ, không tin tưởng.

Nhân vật bi kịch

Mâu thuẫn giữa tình yêu và nghi ngờ: Si-ta yêu Pơ-lem nhưng lại bị anh nghi ngờ, không tin tưởng.

Si-ta là nhân vật bi kịch nàng là một người phụ nữ tốt đẹp, yêu thương chồng nhưng lại phải chịu đựng sự nghi ngờ và oan ức.

Kết thúc

bi thảm, gây xúc động cho người đọc.

 

* Văn bản trên thể hiện một số đặc điểm của thể loại bi kịch:

- Mâu thuẫn bi kịch: Si-ta yêu Pơ-liêm nhưng lại bị anh nghi ngờ, không tin tưởng.

- Nhân vật bi kịch: Si-ta là một người phụ nữ tốt đẹp, yêu thương chồng nhưng lại phải chịu đựng sự nghi ngờ và oan ức.

* Dấu hiệu để xác định thể loại bi kịch:

- Nhân vật bi kịch.

- Mâu thuẫn bi kịch gay gắt, không thể giải quyết.

- Nhân vật phải chịu đựng nhiều đau khổ, bất hạnh.

- Cốt truyện bi kịch: qua các sự kiện, hành động, cái kết của đoạn trích dẫn đến đau thương, mất mát, tổn thất trong cuộc đời nhân vật.

- Lời đối thoại mang tính triết lí.

- Mâu thuẫn dẫn đến bi kịch: tình yêu và sự nghi ngờ (Si-ta yêu Pơ-lem nhưng lại bị anh nghi ngờ, không tin tưởng)

- Nhân vật bi kịch: Si-ta là một người phụ nữ có phẩm hạnh tốt đẹp, nhưng phải chịu sự oan ức

- Kết thúc: bất hạnh cho nhân vật Si-ta

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Suy ngẫm và phản hồi 7

Trả lời Câu hỏi 7 Suy ngẫm và phản hồi trang 97 SGK Ngữ văn 9 Chân trời sáng tạo

Có ý kiến cho rằng: Nàng Si-ta được Lưu Quang Thuận - Lưu Quang Vũ viết phỏng theo nhân vật, cốt truyện dân gian. Đó là câu chuyện thuộc về một thời đã xa. Tuy vậy, tác phẩm vẫn có khả năng gây xúc động cho người đọc người xem thời nay. Em có đồng ý với nhận định trên không? Vì sao?

Phương pháp giải:

Đọc kĩ văn bản và đưa ra chia sẻ của bản thân.

Lời giải chi tiết:

Cách 1

Em đồng ý. Tác phẩm vẫn có khả năng gây xúc động cho người đọc người xem thời nay. Nàng Si-ta là một tác phẩm nghệ thuật có giá trị, không chỉ bởi giá trị nội dung mà còn bởi giá trị nghệ thuật độc đáo. Tác phẩm đã và đang lay động trái tim của nhiều thế hệ người đọc, người xem, khẳng định sức sống mãnh liệt của những giá trị nhân văn cao đẹp.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Em đồng ý vì đây là một tác phẩm nghệ thuật có giá trị, không chỉ bởi giá trị nội dung mà còn bởi giá trị nghệ thuật độc đáo.

- Em đồng ý với nhận định trên.

- Tác phẩm của Lưu Quang Thuận - Lưu Quang Vũ đã được viết phỏng theo nhân vật và cốt truyện dân gian. Mặc dù câu chuyện thuộc về một thời đã xa, nhưng tác phẩm vẫn mang lại những cảm xúc sâu sắc cho người đọc và người xem hiện nay. Điều này chứng tỏ sức mạnh và giá trị của văn hóa dân gian trong việc kết nối và lan tỏa giá trị nhân văn qua thời gian.

Ý kiến: đồng tình/phản đối

Lí do: đồng tình vì tác phẩm đề cập đến vấn đề của thời đại, có sức lay động trái tim của nhiều thế hệ người đọc, người xem, khẳng định sức sống mãnh liệt của những giá trị nhân văn cao đẹp.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4
Bài đọc >> Xem chi tiết: Văn bản Pơ-liêm, quỷ Riếp và Ha-nu-man (Lưu Quang Thuận - Lưu Quang Vũ)
+

PƠ-LIÊM, QUỶ RIẾP VÀ HA-NU-MAN

Lưu Quang Thuận – Lưu Quang Vũ

VII

Tại khu rừng sâu

Ha-nu-man: - Ôi thần Vi-xnu (Vishnu)1 thiêng liêng, thành kính. Sao người lại nỡ ra một cái lệnh độc ác này? Tôi phải giết bà Si-ta ư, tôi phải giết một con người đẹp đẽ ngay thẳng này u? Ôi tôi muốn làm một con người. Nhưng sao làm một con người khó khăn thế, mà cái lệnh của con người lại kinh khủng thế? Trời ơi!

Si-ta: - Ha-nu-man, người còn chần chừ gì nữa, hãy thi hành lệnh của bà hoàng hậu Su-pa-kha đi.

Ha-nu-man: - Không. Tôi phải đi gặp đức vua, đức vua sẽ nghĩ lại. Chỉ một sự nghi ngờ nhỏ mọn mà bà phải chết. Phải rồi, phải rồi ...

Si-ta: - Ha-nu-man. Muộn rồi. Khi tình yêu không thắng nổi nghi ngờ thì mọi sự giải thoát cho giữa ta và chàng. Ha-nu-man, hãy giết ta đi ...

Ha-nu-man: - Bà Si-ta. Sao những lúc đói khổ trong rừng sâu, con người ta lại đối với nhau tốt thế. Còn bây giờ. Tôi không hiểu nổi. Tôi không hiểu nổi.

Si-ta: - Ha-nu-man, lòng chú trung hậu quá! Nhưng chú làm sao hiểu hết được những điều ngang trái của con người.

Thôi vĩnh biệt rồi. Đừng than khóc nữa.

Ha-nu-man ơi, người giết ta đi để ta sống làm gì. Ôi tình sao mà oan nghiệt. Hỡi thần Lửa thiêng liêng, hãy nói vì sao ta phải chết. Hỡi ngọn lửa thiêng liêng, hãy nói vì sao ta phải chết. Hỡi ngọn gió thiêng liêng hãy đưa ta về nơi cát bụi, nơi đã sinh ra ta từ luống cày đất mẹ1 yêu thương. [ ... ]

Ha-nu-man: - Không, không…

Thị nữ: -Si-ta ... Si-ta ... Ôi bà Si-ta, Ha-nu-man, tôi van ông, tôi van ông đừng giết Si-ta.

Si-ta: - Em đến đây làm gì? Em gặp ta làm gì?

Thị nữ: - Ha-nu-man, tôi xin ông đừng giết Si-ta vì trong bụng Si-ta còn một đứa nhỏ mà ...

Ha-nu-man: - Sao? Một đứa nhỏ.

Thị nữ: - Ha-nu-man ơi. Tôi xin đừng giết, bà Si-ta có tội tình chi. Tôi xin ông đừng giết một con người sắp làm mẹ, và đừng giết đi một đứa trẻ sắp ra đời ... Tôi xin ông hãy làm điều nhân đức. Ông đừng nghe theo những lời ác độc, mà giết đi một con người, mà giết đi một giọt máu sắp làm người. Tôi xin ông. Ông hay tha cho ba Si-ta [ ... ].

Ha-nu-man: - Một đứa nhỏ, con của Pơ-liêm. Đúng rồi. Ta phải đi báo cho đức vua biết. Nhất định bà Si-ta sẽ không phải chết, phải rồi…

Si-ta: - Ha-nu-man. Không cứu vãn nổi đâu, chàng đã bị quỷ Riếp ám ảnh. Nỗi hoài nghi đang vò xé trái tim chàng. Vả lại nàng Su-pa-kha, ta biết lắm, nếu người không giết ta thì người sẽ bị chết,…

Ha-nu-man: - Trời ơi, tôi biết làm sao bây giờ?

[…]

Thị nữ: - Ha-nu-man. Hãy tìm cách cứu lấy bà Si-ta, cứu lấy đứa nhỏ ở trong bụng bà Si-ta…

Ha-nu-man: - Ừ! Nhưng bằng cách nào?

Thị nữ: - Hãy lấy trái tim tôi để thay thế…

Si-ta: - Không… không dược. Ta không muốn con ta khi sinh ra phải sống trên cõi đời đau thương này.

Ha-nu-man - Trời ơi. Kìa ...

Si-ta: - Ha-nu-man, làm sao bây giờ ... Kìa em.

Thị nữ: - Bà Si-ta phải sống, đứa nhỏ phải sống ..

Si-ta: - Kìa em ... Trời ơi ... vì ta mà em phải chết ...

Ha-nu-man: - Pơ-liêm. Sao lại thế này. Không ...

(Hết cảnh)

VIII

Hoàng cung Pơ-liêm

Pơ-liêm: - Sao lại im lặng thế này? Sao lại vắng lặng thế này? Không còn có ai ở quanh ta nữa ư?

Hoạn quan: - Dạ! Tâu bệ hạ, có kẻ hạ thần đây ạ!

Pơ-liêm: - Lại là ngươi à?

Hoạn quan: - Dạ.

Pơ-liêm: - Thì ra lúc nào ngươi cũng ở quanh ta.

Hoạn quan: - Dạ! Lúc nào thần cũng ở bên cạnh bệ hạ đây ạ.

Pơ-liêm: - Hoạn quan, gọi ngay Ha-nu-man đến đây cho ta.

Hoạn quan: - Tâu bệ hạ! Đã mấy lần theo lệnh bệ hạ, thần đã đi triệu Ha-nu-man về. Nhưng hắn cứ kiếm cớ nọ, cớ kia để lẩn tránh. Hừ! Cái con khỉ ấy thật là vô lễ.

Pơ-liêm: - Thôi đi! Hãy bỏ ngay những trò dèm pha, nịnh hót ấy đi, ta đã chán lắm rồi. Hoạn quan, những người thân yêu của ta đâu rồi?

Hoạn quan: - Dạ! Thần không biết ạ.

Pơ-liêm: - Hoạn quan. Thế năm nay ông bao nhiêu tuổi rồi?

Hoạn quan: - Dạ! Thần không nhớ ạ.

Pơ-liêm: - Bao năm tháng trôi qua mà ngươi chẳng có thay đổi gì.

Hoạn quan: - Dạ! Bởi vì thần chẳng suy nghĩ gì. Chẳng có khát vọng gì. Chẳng đau khổ, chẳng dằn vặt cũng chẳng thích gì. Thần là kẻ tôi tớ. Chỉ biết tuân lệnh bề trên, thấy bề trên đẹp ý là thần mừng lắm rồi ạ!

Pơ-liêm: - Vậy những lẽ dở hay, cả sở thích riêng, ý nguyện riêng nhà ngươi cũng không có ư?

Hoạn quan: - Dạ, không ạ!

Pơ-liêm: - Sống thế mà cũng sống được sao?

Hoạn quan: - Bệ hạ lại buồn rồi ... Để hạ thần gọi bọn vũ nữ ra múa hát cho bệ hạ giải khuây ạ. Thị nữ đâu! Vào ... vào ...

Pơ-liêm: - (nới trong mơ) Si-ta, đã hơn mười năm qua, em bỏ ta, em đi đâu, hỡi Si-ta. Ôi! Không phải u? Thế Si-ta của ta đâu?

Hoạn quan: - Dęp ... dęp ... lui ...

Pơ-liêm: - Hoạn quan. Ngươi cũng bước đi.

Hoạn quan: - Dạ! Thần xin bước ạ!

Pơ-liêm: - Si-ta! Nàng ở đâu Si-ta, Si-ta.

Hỡi! Sao nàng không trở lại.

Ta đã giết nàng.

Ta đã hại nàng

và ta đã gây nên tội lỗi.

Hỡi bóng dáng nàng như luẩn quất đâu đây và tiếng nàng như văng vắng quanh ta.

Vì sao? Vì sao, ta không có hạnh phúc trong tay mà tình yêu trong lòng ta đang bốc cháy ... Hỡi hồn nàng ở đâu. Nàng có linh thiêng hãy xin hiện về báo mộng cho ta và tha thứ cho ta. Ôi! Si-ta.

Su-pa-kha: - Hoàng thượng, người làm sao thế?

Pơ-liêm: - Si-ta!

Su-pa-kha: - Không phải Si-ta. Mà là Su-pa-kha.

Pơ-liêm: - Thế Si-ta của ta đâu?

Su-pa-kha: - Nàng đã chết!

Pơ-liêm: - Nàng đã chết rồi! Nhưng tại sao nhà ngươi lại ra lệnh giết nàng.

Su-pa-kha: - Vì nó đã phản bội hoàng thượng, đã lừa dối hoàng thượng. Sự phản bội phải bị trừng phạt theo pháp luật.

Pơ-liêm: - Nhưng ta đã không ra lệnh giết nàng.

Su-pa-kha: - Em đã thay mặt bệ hạ trừng trị nó.

Pơ-liêm: - Đã hơn mười năm qua, hơn mười năm trôi qua, ta luôn nghĩ về nàng. Ta không thể nào quên được nàng. Ta linh cảm như nàng bị oan uổng. Đó là ta đã mắc phải mưu của quỷ Riếp. Ta đã hành hạ nàng. Ta đã nghi ngờ nàng. Ta cảm giác như mỗi bước đi của ta đều thấy hắn theo sát ta để hại ta, để phá ta! Su-pa-kha, hay ... nàng cũng là hiện thân của quỷ Riếp để lừa dối ta.

Su-pa-kha: - Pơ-liêm! Nói cái gì thế. Hãy quay lại, quay lại Pơ-liêm, em vẫn là Su-pa-kha của chàng kia mà.

Ha-nu-man: - Su-pa-kha.

Su-pa-kha: - Ha-nu-man! Ngươi tới đây làm gì?

Ha-nu-man: - Ta tới đây để vạch mặt nàng.

Su-pa-kha: - Hả ... cái con khỉ ngu ngốc, hèn mọn, dại dột kia, ngươi không biết ta là ai sao?

Ha-nu-man: - Chính vì ta chất phác, hồn nhiên cho nên mắt ta trong trẻo. Ta đã nhìn rõ nàng, Riếp.

Pơ-liêm: - Trời ơi! Thật vậy sao Ha-nu-man?

Ha-nu-man: - Pơ-liêm. Bao lâu nay tôi đã theo sát nó. Chính nó là hiện thân của quỷ Riếp. Hiện trong người nó còn mang một viên ngọc. Riếp hãy bỏ viên ngọc ra và hiện nguyên hình của mày đi.

Su-pa-kha: - Ha-nu-man! Ngươi hãy câm đi: Các ngươi biết sự thật thì đã muộn rồi. Nàng Si-ta của mày đã chết. Triều đình này đang nghiêng ngả và tan nát hết rồi.

Ha-nu-man: - Không, cái ác sẽ bị trừng trị

Pơ-liêm: - Riếp!

Riếp: - Riếp đây. Pơ-liêm, đã hơn mười năm rồi, ta luôn luôn có mặt ở trong ngươi. Trong từng bữa ăn và giấc ngủ của ngươi. Trong máu ngươi, trong sự hoài nghi và giận dữ của nhà ngươi.

Pơ-liêm: - Nhưng bây giờ thì ngươi không thể lừa được ta nữa đâu.

Riếp: - Pơ-liên. Thế nàng Si-ta của mày đâu rồi? Ha-nu-man, cái đồ con khỉ. Sao lúc nào nhà ngươi cũng luẩn quẩn quanh ta, quấy rầy ta. Ngăn cản ta. Hở cái con khỉ đang muốn học làm người kia.

Ha-nu-man: - Riếp. Đúng là ta đang muốn vươn dậy làm một con người, ta muốn làm những điều tốt đẹp của một con người. Còn mày, mày chỉ sống trong bóng đêm ma quỷ và mưu mô độc ác của mày. Riếp, mày nên nhớ rằng cái tốt sẽ sống mãi.

Riếp: - Và cái ác của ta cũng sẽ sống mãi.

Pơ-liêm: - Không, cái ác sẽ bị trừng trị. Ha-nu-man, hãy đưa cung cho ta (bắn Riếp). Ha-nu-man. Riếp chết hẳn chưa. Hắn chết chưa?

Ha-nu-man: - Bệ hạ! Bình tâm lại, cái ác trước sau sẽ bị trừng trị.

Pơ-liêm: - Ha-nu-man! Sao bấy lâu nay ngươi lại bỏ ta mà đi?

Ha-nu-man: - Tâu bệ hạ. Bởi vì kẻ hạ thần mặt mũi xấu xí, không hợp với cảnh trang nghiêm, tráng lệ của triều đình. Vậy còn một chút tâm hồn của con người hạ thần muốn gìn giữ nhưng hạ thần e rằng ở nơi triều chính này, hạ thần không giữ nổi.

Pơ-liêm: - Sao? Nơi triều chính này lại hủy hoại tâm hồn con người đến nỗi ngươi phải sợ thế ư?

Ha-nu-man: - Bệ hạ! Bệ hạ vẫn không biết gì ư? Lìa bỏ rừng sâu, hạ thần theo bệ hạ để cùng gánh chịu những nỗi cơ cực của kiếp người. Hạ thần chỉ mong một ngày gần đây, từ trong trái tim và khoé mắt của hạ thần có được những giọt nước mắt của con người. Hạ thần đã theo bệ hạ về kinh thành A-ốt-đia (Aotdia) để trừ diệt cái ác. Nhưng hạ thần không hiểu nổi cái ác vẫn còn đó.

Pơ-liêm: - Ha-nu-man, nếu đúng như vậy thì đó là lỗi tại ta. Ta mang lốt của con người mà sao trong tâm ta vẫn còn những điều tối tăm của kiếp thú. Ta như con cá bơi trong nước mà sao vẫn chịu khát. Bởi vì ta đã để mất đi những gì tốt đẹp nhất của đời ta. Khi ta bắt đầu thắng thì ta bắt đầu bại. Khi ta có trong tay tất cả thì lại là lúc ta mất dần tất cả.

Ha-nu-man: - Pơ-liêm, vậy ta phải làm thế nào chứ? Chả lẽ ta cứ để mãi thế này sao? Bệ hạ, bệ hạ có tin rằng bà Si-ta còn sống không?

Pơ-liêm: - Sao? Không! Ngươi đã tuân lệnh Su-pa-kha giết nàng rồi kia mà.

Ha-nu-man: - Bệ hạ lại có thể nghĩ rằng Ha-nu-man này giết bà Si-ta ư?

Pơ-liêm: - Vậy nhà ngươi không giết. Thế trái tim người mang về nộp cho Su-pa-kha?

Ha-nu-man: - Bệ hạ ơi! Đó là trái tim của một thị nữ đã chết thay cho bà Si-ta.

Pơ-liêm: - Sao? À thế nàng Si-ta của ta, thế nàng Si-ta của ta còn sống ư? Nàng ở đâu, hỡi Ha-nu-man?

Ha-nu-man: - Đã hơn mười năm qua, thần không được biết tin gì. Nhưng thần vẫn tin rằng bà Si-ta vẫn còn sống.

Pơ-liêm: - Nàng còn sống thật ư Ha-nu-man?

Ha-nu-man: - Pơ-liêm. Hãy chờ tôi một chút. Vào đây em, vào đây! Nào vào đây. (Si-la vào)

Si-la: - Kìa! Sao ông nhìn tôi kĩ thế ...

Pơ-liêm: - Chàng trai này ở đâu?

Ha-nu-man: - Ở hội thi võ có rất nhiều chàng trai ở khắp các nơi về. Tôi đã gặp chàng trai này và đưa đến đây để gặp bệ hạ.

Pơ-liêm: - Gặp ta có việc gì?

Ha-nu-man: - Kìa! Bệ hạ không nhận ra điều gì ở chàng trai này ư?

Pơ-liêm: - Điều gì Ha-nu-man?

Ha-nu-man: - Bệ hạ cứ hỏi thử xem.

Pơ-liêm: - Hỡi chàng trai hãy lại đây nào. Em hãy ngồi xuống đây. Em tên gì?

Si-la: -Si-la.

Pơ-liêm: - Si-la ... Em ở đâu?

Si-la: - Xa lắm. Ớ tận trong rừng sâu, ông không biết được đâu.

Pơ-liêm: - Thế ... em sống với ai?

Si-la: - Mẹ em.

Pơ-liêm: - Mẹ em ... Mẹ em tên gì?

Si-la: - Em không biết! À có, em có nghe dân làng gọi mẹ em là mẹ của Si-la, thế thôi ạ.

Pơ-liêm: - À! Thế em vào kinh thành em dự hội. Em thấy kinh thành có vui và đẹp không?

Si-la: - Lần đầu tiên em được bước chân tới kinh thành, ở đâu em thấy cảnh cũng đẹp. Sức người bền bỉ, dẻo dai xây lên nhiều nhà cửa, đền đài. Nhưng chính nơi đó, em thấy con người sống không được vui, mà em còn nghe người ta đồn nhiều chuyện đáng buồn.

Pơ-liêm: - Người ta đồn sao?

Si-la: - Em nghe người ta nói rằng bóng tối buồn thảm đã tỏa ra từ chính cung điện của đức vua, đức vua luôn luôn sống trong sự nghi ngờ, không muốn tin ai, không muốn gần ai. Ngay cả người vợ hiền của đức vua mà đức vua cũng còn nghi ngờ để rồi nàng phải chết.

Pơ-liêm: - Trời ơi! Đến hôm nay ta mới được nghe một lời nói, lời nói của chàng trai trẻ. Hỡi chàng trai, em hãy nói nữa đi, nói cho ta nghe nhiều nữa đi.

Si-la: - Thôi, em phải về chứ, em phải về kẻo mẹ mong, đường xa trời lại tối.

Ha-nu-ma: - Hỡi chàng trai trẻ, ta sẽ có ngựa tốt đưa em về nhà. Em hãy ở lại đây và hát bài hát mà em hát trong hội thi võ, hát cho ngài nghe xem nào.

Si-la: - Cái ông này, ai lại hát ở đây!

Ha-nu-ma: - Hát ở đây, ta hứa là ta sẽ có ngựa tốt đưa em về mà.

Si-la: - Được nhớ. Ông phải đưa em về thật nhớ. Em hát nhớ ...

- Một bông hoa trắng. Một bông hoa trong dòng nước xanh bên hồ. Một bông hoa thơm hoa huệ ngát hương, bay giữa trời em. Một bông hoa trắng, một tia nắng cũng tươi màu hoa. Nào ai biết hoa cười với trăng sáng ngời. Với tình yêu trong lòng ta cùng thơm ngát bông hoa cuộc đời. Người yêu hoa mối tình trắng trong tuyệt vời.

Pơ-liêm: - Trời ơi! Bài hát ngày xưa. Tại sao chàng trai này lại biết. Si-ta ơi hay là ... Đúng rồi, đúng bài hát ngày xưa? Ai? Ai dạy em bài hát này.

Si-ta: - Mẹ em!

Pơ-liêm: - Mẹ em là ai?

Si-ta: - Cái ông này chóng quên thế, em đã nói rồi, em không biết mà em chỉ thấy dân làng gọi mẹ em là mẹ của Si-la. Có thế thôi ạ!

Ha-nu-ma: - Bệ hạ, vẫn chưa biết gì ư?... Chàng trai trẻ này chính là con của bài Si-ta, và là con của bệ hạ.

Pơ-liêm: - Con của ta thật đấy ư?

Si-la: - Các ông nói gì em không hiểu?

Ha-nu-man: - Hỡi chàng trai, đây là đức vua Pơ-liêm và là cha đẻ của em đấy.

Si-la: - Cha đẻ của em! Không, các ông nói sai rồi. Mẹ em bảo cha em chết lâu rồi, chết từ khi em còn nằm trong bụng mẹ em cơ.

Pơ-liêm: - Si-la ... hỡi chàng trai, có phải mẹ em có một nốt ruồi son ở má bên trái, phải không?

Si-la: - Đúng rồi ... Sao ông lại biết mẹ em?

Pơ-liêm: - Trời ơi, Ha-nu-man ơi! Đúng con ta đây rồi, con ta thật đây rồi ... Con hãy tha thứ cho cha ... Con hãy đưa cha về gặp mẹ con ngay nào ...

Si-la: - Không! Mẹ em không muốn gặp ai ở chốn kinh thành này đâu!

Ha-nu-man: - Pơ-liêm! Hấy để tôi ...

Pơ-liêm: - Ha-nu-man, ta biết làm sao bây giờ?

Ha-nu-man: - Để tôi đi trước và tôi sẽ đưa bằng được bà Si-ta về đây ...

Pơ-liêm: - Ôi! Ha-nu-man, ngờ đâu chỉ có nhà ngươi là cứu vớt ta, cải tử hoàn sinh cho ta. Ta nghe nhà ngươi, ta đợi ở đây, hãy đi tìm nàng Si-ta về đây cho ta, hãy mang nàng về đây cho ta đi. Mau lên, Ha-nu-man.

Ha-nu-man: - Chờ tôi nhớ ... Nào ta đi chàng trai trẻ.

(Chuyển cảnh)

[Lược thuật Cảnh IX – X (hai cảnh cuối): Không may cho Pơ-liêm, nàng Si-ta giờ đây đã thuộc về một thế giới khác. Ha-nu-man phải làm người trung gian kết nối hai không gian cách biệt – không gian của Pơ-liêm và không gian của Si-ta, giúp hai người trò chuyện với nhau. Nhờ đó, Pơ-liêm biết rằng: Si-la là con trai của mình để cha con nhận nhau; còn nàng Si-ta, do một lời nguyền nghiệt ngã, không thể trở về để chung sống cùng Pơ-liêm như trước.]

- Thu gọn

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close