Soạn bài Viết bài văn phân tích một tác phẩm (truyện) SGK Ngữ văn 8 tập 2 Kết nối tri thức - siêu ngắn

Phân tích một tác phẩm truyện là làm sáng tỏ chủ đề và những nét đặc sắc về nghệ thuật của tác phẩm được thể hiện qua những yếu tố cơ bản của thể loại truyện như cốt truyện, nhân vật, người kể chuyện,…

Tổng hợp đề thi giữa kì 2 lớp 8 tất cả các môn - Kết nối tri thức

Toán - Văn - Anh - Khoa học tự nhiên

Quảng cáo

Đề bài

(trang 26, SGK Ngữ văn 8, tập 2)

Phân tích một tác phẩm truyện là làm sáng tỏ chủ đề và những nét đặc sắc về nghệ thuật của tác phẩm được thể hiện qua những yếu tố cơ bản của thể loại truyện như cốt truyện, nhân vật, người kể chuyện,… Phần Viết của bài học này sẽ hướng dẫn em viết bài văn phân tích một tác phẩm truyện theo định hướng đó.

Yêu cầu:

- Giới thiệu tác phẩm truyện (nhan đề, tác giả) và nêu ý kiến khái quát về tác phẩm.

- Nêu ngắn gọn nội dung chính của tác phẩm.

- Nêu được chủ đề của tác phẩm.

- Chỉ ra và phân tích được tác dụng của một số nét đặc sắc về hình thức nghệ thuật của tác phẩm (như cốt truyện, nghệ thuật xây dựng nhân vật, ngôi kể, ngôn ngữ,…)

- Sử dụng các bằng chứng từ tác phẩm để làm sáng tỏ ý kiến nêu trong bài viết.

- Nêu được ý nghĩa, giá trị của tác phẩm truyện.

Phương pháp giải - Xem chi tiết

Liệt kê các tác phẩm mình đã học, đã đọc và chọn trong số đó một truyện mà em ấn tượng nhất. Hãy ghi vắn tắt một số thông tin cơ bản: tên tác phẩm, tác giả, thể loại (truyện ngắn hay tiểu thuyết).... để có ngữ liệu phân tích. 

Lời giải chi tiết

Bài tham khảo 1:

Phân tích truyện Lặng lẽ Sa Pa:

Nguyễn Thành Long là cây bút truyện ngắn xuất sắc, nổi tiếng với các tác phẩm: Giữa trong xanh (1972), Ly Sơn mùa tỏi (1980)... Truyện ngắn Lặng lẽ  Sa Pa rút trong tập Giữa trong xanh. Truyện ca ngợi những con người sống giữa non xanh lặng lẽ nhưng vô cùng sôi nổi, hết lòng vì Tổ quốc và có trái tim nhân hậu.

Một bức tranh thiên nhiên rất đẹp, đầy chất thơ. Lào Cai miền Tây Bắc của Tổ quốc không hề hoang vu mà trái lại, rất hữu tình, tráng lệ. Khi xe vừa "trèo lên núi" thì "mây hắt từng chiếc quạt trắng lên từ các thung lũng". Trạm rừng là nơi "con suối có thác trắng xóa". Giữa màu xanh của rừng, những cây thông "rung tít trong nắng", những cây tử  kinh "màu hoa cà " hiện lên đầy thơ mộng. Có lúc, cảnh tượng núi rừng vô cùng tráng lệ, đó là khi "nắng đã mạ bạc cả con đèo, đốt cháy rừng cây hừng hực như một bó đuốc lớn". Sa Pa với những rặng đào, với đàn bò lang cổ đeo chuông... như dẫn hồn du khách vào miền đất lạ kì thú.

Trên cái nền bức tranh thiên nhiên ấy, cuộc sống của con người nơi miền Tây Tổ quốc thân yêu càng thêm nồng nàn ý vị: "nắng chiều làm cho bó hoa càng thêm rực rỡ và làm cho cô gái cảm thấy mình rực rỡ theo". Có thể nói đó là những nét vẽ rất tinh tế và thơ mộng.

Trên cái nền thơ mộng hữu tình ấy là sự xuất hiện của những con người đáng yêu, đáng mến. Thiên nhiên, cảnh vật dù đẹp đến mấy cũng chỉ là cái nền tô điểm, làm cho con người trở nên đẹp hơn.

Đó là bác lái xe vui tính, cởi mở, nhiệt tình với hành khách. Đó là ông họa sĩ già say mê nghệ thuật, "xin anh em hoãn bữa tiệc đến cuối tuần sau" để ông đi thực tế chuyến cuối cùng lên Lào Cai trước lúc về hưu. Lúc nào ông cũng trăn trở "phải vẽ được một cái gì suốt đời mình thích". Đó còn là cô kĩ sư trẻ mới ra trường đã hăng hái xung phong lên Lào Cai công tác, bước qua cuộc đời học trò chật hẹp, bước vào cuộc sống bát ngát mới tinh, cái gì cùng làm cho cô hào hứng. Cô khao khát đất rộng trời cao, cô có thể đi bất kì đâu, làm bất cứ việc gì.

Và cả những nhân vật không trực tiếp xuất hiện: ông kĩ sư ở vườn rau Sa Pa suốt đời nghiên cứu và lai tạo giống su hào to củ và ngọt để phục vụ dân sinh và xuất khẩu. Đồng  chí cán bộ nghiên cứu khoa học "suốt ngày dự sét", ngày đêm mưa gió hễ nghe sét là "choàng choàng chạy ra", mười một năm không một ngày xa cơ quan, "không đi đến đâu mà tìm vợ", lo làm một bản đồ sét riêng cho nước ta", cái bản đồ ấy "thật lắm của, thật vô giá". Trán đồng chí ấy cứ hói dần đi!

Và, tiêu biểu nhất có lẽ là anh thanh niên 27 tuổi, làm công tác khí tượng kiêm vật lý địa cầu trên đỉnh Yên Sơn cao 2600m, “một trong những người cô độc nhất thế gian". Anh có nhiệm vụ "đo gió, đo mưa, đo nắng, tính mây, đo chấn động mặt đất" góp phần dự báo thời tiết, phục vụ sản xuất và chiến đấu. Những đêm bão tuyết, rét ghê gớm, một mình một đèn bão ra "vườn" lấy số liệu vào lúc nửa đêm cả thân hình anh "như bị gió chặt ra từng khúc", xong việc, trở vào nhà, "không thể nào ngủ lại được". Anh đã làm việc với tinh thần trách nhiệm cao, với ý chí và nghị lực to lớn để vượt qua gian khổ và đơn độc giữa non xanh. Chí tiến thủ là một nét đẹp ở anh: đọc sách, tự học, cần cù và chịu khó: nuôi gà lấy trứng, trồng hoa... làm cho cuộc sống thêm phong phú. Rất khiêm tốn khi nói về mình, dành những lời tốt đẹp nhất ngợi ca những gương sáng nơi Sa Pa lặng lẽ. Rất hiếu khách, anh mừng rỡ, quý mến khi khách lạ đến chơi. Một bó hoa đẹp tặng cô kĩ sư trẻ, một làn trứng gà tươi hiếu ông họa sĩ già, một củ tam thất gửi biếu vợ bác lái xe mới ốm dậy... là biểu hiện của một tấm lòng yêu thương, đối xử chân tình với đồng loại. Anh sống và làm việc vì lý tưởng cao đẹp, vì quê hương đất nước thân yêu, như anh thổ lộ với ông họa sĩ già: "Mình sinh ra là gì, mình đẻ ở đâu, mình vì ai mà làm việc?". Vì thế sau khi vẽ xong chân dung anh cán bộ khí tượng, họa sĩ nghĩ về anh: "Người con trai ấy đáng yêu thật...”

Tóm lại, những nhân vật trên đây là hình ảnh những con người mới đã sống đẹp, giàu tình nhân ái, hết lòng phục vụ đất nước và nhân dân, sống nơi lặng lẽ non xanh nhưng họ chẳng lặng lẽ chút nào! Trái lại, cuộc đời của họ vô cùng sôi nổi, đầy tâm huyết và giàu nhiệt tình cách mạng. Đúng như Bác Hồ đã nói: "Đất nước ta là một vườn hoa đẹp. Mỗi người là một bông hoa đẹp". Nhà văn Nguyễn Thành Long đã dành những lời tốt đẹp nhất nói về những con người đang sống và cống hiến giữa Sa Pa lặng lẽ. Mỗi người nơi non xanh ấy là một gương sáng, là một bông hoa ngát hương.

Truyện Lặng lẽ Sa Pa là một bài thơ bằng văn xuôi rất trong sáng, trữ tình. Trên cái nền tráng lệ của thiên nhiên rừng, suối Sa Pa hiện lên bao con người đáng yêu. Mỗi người chỉ một vài nét vẽ mà tác giả đã lột tả được tâm hồn, tính cách, dáng vẻ của họ. Nguyễn Thành Long rất chân thực trong kể và tả, nhờ thế mà ta thấy những nhân vật như bác lái xe, ông họa sĩ già, cô kĩ sư trẻ, anh thanh niên... rất gần gũi và mến yêu.

Xem thêm
Bài tham khảo 2
Bài tham khảo 3

Truyện “Thần Trụ trời” là một trong những thần thoại tiêu biểu thuộc loại thần thoại suy nguyên, do Nguyễn Đổng Chi sưu tầm. Tác phẩm nổi bật bởi cách lý giải nguồn gốc vũ trụ và các hiện tượng tự nhiên bằng trí tưởng tượng phong phú của người xưa.

Câu chuyện kể về Thần Trụ trời – vị thần có sức mạnh phi thường đã phân chia trời và đất. Trong buổi đầu vũ trụ còn hỗn độn, tối tăm, thần xuất hiện với thân hình khổng lồ, tự tay đào đất, đắp thành cột chống trời. Khi cột càng cao, trời và đất càng tách biệt rõ ràng. Sau đó, thần phá cột, lấy đất đá ném đi khắp nơi, tạo thành núi non, đồi gò… Qua đó, truyện đã giải thích một cách sinh động nguồn gốc của các dạng địa hình trong tự nhiên.

Không chỉ hấp dẫn về nội dung, truyện còn có những đặc sắc về nghệ thuật. Cốt truyện đơn giản nhưng giàu ý nghĩa, xoay quanh hành động sáng tạo của vị thần. Nhân vật được xây dựng bằng trí tưởng tượng kết hợp yếu tố kì ảo, phóng đại, làm nổi bật tầm vóc và sức mạnh của Thần Trụ trời. Những chi tiết ấy giúp người đọc hình dung rõ nét về thế giới thần thoại.

Tác phẩm không chỉ giải thích sự hình thành vũ trụ mà còn thể hiện khát vọng khám phá thế giới của con người thời cổ. “Thần Trụ trời” vì thế vẫn giữ được giá trị và sức hấp dẫn trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam.

Trong sáng tác của Nguyễn Tuân, nhân vật thường được nhìn nhận như những nghệ sĩ tài hoa. Điều đó được thể hiện rõ trong truyện ngắn Chữ người tử tù, đặc biệt qua cảnh cho chữ – “một cảnh tượng xưa nay chưa từng có”.

Cảnh cho chữ diễn ra ở cuối truyện, khi Huấn Cao sắp bị xử tử. Tình huống truyện được đẩy lên cao trào, tạo nên sự hồi hộp và làm nổi bật giá trị tư tưởng của tác phẩm. Trong không gian ngục tù chật hẹp, tối tăm, dơ bẩn, ánh sáng của bó đuốc lại làm nổi bật hình ảnh người tử tù đang ung dung cho chữ. Điều đặc biệt là trong khi Huấn Cao – người bị gông xiềng – lại ở vị thế của người ban phát cái đẹp, thì viên quản ngục và thầy thơ lại lại khúm núm, kính cẩn. Trật tự thông thường bị đảo ngược, qua đó tôn vinh vẻ đẹp của tài năng và nhân cách.

Đây là cuộc gặp gỡ đầy éo le nhưng cũng rất đẹp giữa những con người tri âm tri kỉ. Họ ở hai phía đối lập trong xã hội nhưng lại gặp nhau ở sự trân trọng cái đẹp. Nguyễn Tuân đã sử dụng thủ pháp tương phản giữa ánh sáng và bóng tối, giữa cái đẹp và cái xấu để làm nổi bật tư tưởng: cái đẹp, cái thiện luôn có sức mạnh vượt lên trên hoàn cảnh tăm tối.

Không chỉ cho chữ, Huấn Cao còn khuyên quản ngục giữ gìn “thiên lương”, rời bỏ chốn ngục tù nhơ bẩn. Lời khuyên ấy thể hiện quan niệm: cái đẹp không thể tồn tại lâu dài trong môi trường xấu xa. Trước lời nói đó, viên quản ngục xúc động, thể hiện sự thức tỉnh của con người hướng thiện.

Qua cảnh cho chữ, Nguyễn Tuân không chỉ ca ngợi tài hoa mà còn đề cao nhân cách và thiên lương của con người. Tác phẩm khẳng định: dù trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, con người vẫn luôn hướng tới chân – thiện – mĩ.

Cảnh cho chữ vì thế trở thành điểm sáng kết tinh giá trị nội dung và nghệ thuật của tác phẩm, để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc.

Xem thêm
Bài tham khảo 2
Bài tham khảo 3

Tham Gia Group Dành Cho Lớp 8 Chia Sẻ, Trao Đổi Tài Liệu Miễn Phí

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close