Soạn bài Đọc mở rộng theo thể loại: Chiếc lá cuối cùng SGK Ngữ văn 6 tập 2 Chân trời sáng tạo chi tiết

Soạn bài Đọc mở rộng theo thể loại: Chiếc lá cuối cùng chi tiết Ngữ văn 6 tập 2 Chân trời sáng tạo với đầy đủ lời giải tất cả các câu hỏi và bài tập phần Chuẩn bị đọc, Trải nghiệm cùng văn bản, Suy ngẫm và phản hồi

Quảng cáo

Video hướng dẫn giải

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Câu hỏi

Nội dung chính

Truyện ca ngợi tình yêu thương cao cả giữa những con người nghèo khổ. Tôn vinh giá trị, sức mạnh của nghệ thuật chân chính mang đến niềm vui và hạnh phúc cho con người.

Câu hỏi (trang 21 SGK Ngữ văn 6 tập 1)

Dựa vào bảng dưới đây và mục Tri thức đọc hiểu, hãy hoàn chỉnh các câu trong cột thứ nhất về các yếu tố của truyện và chỉ ra đặc điểm ấy trong văn bản Chiếc lá cuối cùng ở cột thứ hai.

Các yếu tố của truyện

Chiếc lá cuối cùng

 

 

 

 

 

 

Lời giải chi tiết:

Các yếu tố của truyện

Chiếc lá cuối cùng

Đề tài là phương diện khách quan của nội dung truyện. Đề tài được tác giả tập trung đi xuyên suốt câu chuyện

Đề tài của Chiếc lá cuối cùng là tình bạn, tình yêu thương giữa con người với nhau

Các chi tiết tiêu biểu là một lời nói, một cử chỉ, một hành động… của nhân vật, tập trung làm rõ sự việc nổi bật.

Các chi tiết tiêu biểu trong truyện là Giôn-xi bị chứng viêm phổi phải nằm viện, cụ Bơ-mơn đã vẽ chiếc lá thường xuân cuối cùng để thắp lên hi vọng sống cho Giôn-xi vào cái đêm mà chiếc lá cuối cùng rụng, cụ Bơ-mơn đã chết vì sưng phổi

Ngoại hình, hành động nhân vật đặc biệt với những hành động ấn tượng tạo cảm giác thích thú và gợi nhớ cho độc giả

Ngoại hình, hành động của Giôn-xi: yếu ớt, có hành động tàn nhẫn là muốn kéo mành lên để thấy chiếc lá rụng và cô sẽ chết

Ý nghĩ của nhân vật trong truyện là suy nghĩ, tư tưởng nằm sâu trong tâm hồn của nhân vật

Ý nghĩ của nhân vật Giôn-xi là cô đã đầu hàng số phận, chấp nhận cái chết vì căn bệnh của mình

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Các yếu tố của truyện

Chiếc lá cuối cùng

- Đề tài là phương diện khách quan của nội dung của truyện. Đề tài được tác giả tập trung đi xuyên suốt câu chuyện.

- Đề tài của chiếc lá cuối cùng là tình bạn, tình yêu thương giữa những con người với nhau.

 

- Các chi tiết tiêu biểu có thể là một lời nói, một cử chỉ, một hành động... của nhân vật, tập trung làm rõ sự việc nổi bật.

- Các chi tiết tiêu biểu trong truyện là Giôn- xi bị chứng viêm phổi phải nằm viện, cụ Bơ- mơn đã vẽ chiếc lá thường xuân cuối cùng để thắp lên hi vọng sống cho Giôn- xi vào cái đêm mà chiếc lá cuối cùng rụng, cụ Bơ- man đã chết vì xưng phổi.

 

- Ngoại hình, hành động gây ấn tượng của nhân vật là hình ảnh nhân vật đặc biệt với những hành động ấn tượng tạo cảm giác thích thú và gợi nhớ cho độc giả.

 

- Ngoại hình, hành động của cụ Bơ- mơn đã gây ấn tượng với người đọc. Đó là hình ảnh cụ gầy ốm, giày và quần áo đều ướt sũng. Cụ đã bắc thang và dùng đèn bão để vẽ chiếc lá thường xuân cuối cùng.

 

- Ý nghĩ của các nhân vật rất quan trọng đối với một câu chuyện. Các nhân vật là người tạo ra các tình huống, chi tiết trong truyện và các nhân vật là người quyết định xem câu chuyện tiếp tục diễn ra như thế nào.

 

- Xu muốn Giôn-xi lạc quan hơn và ngừng nghĩ về bệnh tật

- Giôn-xi tuyệt vọng nghĩ khi nào chiếc lá cuối cùng rơi thì cô sẽ chết

- Cụ Bơ- mơn đã suy nghĩ hi sinh thân mình, vẽ chiếc lá để cứu Giôn-xi

Các yếu tố của truyện

Chiếc lá cuối cùng

Đề tài

Tình yêu thương cao cả giữa những con người nghèo khổ.

Các chi tiết tiêu biểu

Giôn-xi bị bệnh sưng phổi rất nặng.

Giôn-xi nghĩ rằng khi chiếc lá thường xuân trước cửa rơi xuống cũng là lúc cô lìa đời.

Cụ Bơ-mơn thức suốt đêm để vẽ chiếc lá thường xuân, Giôn-xi có thêm hy vọng sống.

Xu kể cho bạn nghe về việc cụ Bơ-mơn qua đời, bí mật về chiếc lá.

Ngoại hình, hành động của nhân vật Giôn-xi

- Mở to cặp mắt thẫn thờ nhìn tấm mành mành màu xanh đã kéo xuống.

- Nói với Xu chiếc lá cuối cùng vẫn còn đó.

- Ngày hôm sau, Giôn-xi bắt đầu muốn ăn uống trở lại, chiến thắng bệnh tật.

Ý nghĩ của nhân vật Giôn-xi

Luôn nghĩ rằng khi chiếc lá thường xuân trước cửa rơi xuống cũng là lúc cô lìa đời.

Các yếu tố của truyện Chiếc lá cuối cùng
Đề tài là... - Viết về cuộc sống chật vật, nghèo khổ của những người nghệ sĩ nghèo và tình yêu thương chân thành mà họ dành cho nhau
Các chi tiết tiêu biểu là...

- Giôn-xi ốm nặng và nghĩ mình sẽ chết khi chiếc lá cuối cùng của cây thường xuân rụng xuống

- Xiu hết lòng chăm sóc Giôn-xi

- Mặc mưa tuyết, chiếc lá vẫn không rụng, hình ảnh chiếc lá khơi dậy khát vọng sống của Giôn-xi

- Bác sĩ đến thưm, nói với Xiu là nếu Giôn-xi được chăm sóc chu đáo, cô ấy sẽ thắng. Kế đó, ông xuống lầu thăm một bệnh nhân khác là họa sĩ Bơ-mơn bị sưng phổi

- Giôn-xi khỏi bệnh, Xiu bảo với Giôn-xi là cụ Bơ-mơn đã chết vì sưng phổi. Để truyền hi vọng sống cho Giôn-xi, cụ đã hi sinh tính mạng của mình khi dầm mưa tuyết vẽ chiếc lá thường xuân, thay thế cho chiếc lá thật cuối cùng đã rụng xuống

Ngoại hình, hành động của nhân vật Giôn-xi là...

- Ngoại hình: cặp mắt to thẫn thờ

- Hành động:

+ ra lệnh cho Xiu kéo tấm mành lên để nhìn chiếc lá cuối cùng

+ ngồi dậy nói với Xiu cho ăn cháo và uống rượu vang

+ vui vẻ đan một chiếc khăn choàng len

Ý nghĩa của nhân vật Giôn-xi là...

- Nghĩ mình sẽ chết khi chiếc lá cuối cùng sẽ rơi xuông

- Nhận thấy mình thật tệ khi chiếc lá thường xuân vẫn sống bền bỉ bất chấp mưa tuyết còn mình lại yếu đuối chỉ nghĩ đến cái chết

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4
Bài đọc >> Xem chi tiết: Văn bản Chiếc lá cuối cùng - CTST 6
+

CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG

Khi hai người lên tới gác trên thì Giôn-xi đang ngủ. Xu kéo tấm mành mành xuống che kín cửa sổ và ra hiệu cho cụ Bơ-mơn sang buồng bên cạnh. Sang đến nơi, họ ngoái ra ngoài cửa sổ, sợ sệt nhìn cây thường xuân. Rồi họ nhìn nhau một lúc, không nói gì. Một cơn mưa lạnh lẽo dai dẳng, lẫn với tuyết đang đổ xuống. Cụ Bơ-mơn mặc chiếc sơ mi cũ màu xanh, trong tư thế một tay thợ mỏ già, ngồi trên cái ấm đun nước lật úp giả làm một tảng đá.

Sáng hôm sau, Xu tỉnh dậy sau khi chợp mắt được một giờ thì thấy Giôn-xi đang mở to cặp mắt thẫn thờ nhìn tấm mành mành màu xanh đã kéo xuống.

– Kéo nó lên, em muốn xem, – Cô thều thào ra lệnh.

Xu làm theo một cách chán nản.

Nhưng, ô kìa sau trận mưa vùi dập và những cơn gió phũ phàng kéo dài cả một đêm, tưởng chừng như không bao giờ dứt, vẫn còn một chiếc lá thường xuân bám trên bức tường gạch. Đó là chiếc lá cuối cùng trên cây. Tuy ở gần cuống lá còn giữ màu xanh sẫm, nhưng rìa lá hình răng cưa đã nhuốm màu vàng úa, chiếc lá vẫn dũng cảm bám vào cành, cách mặt đất chừng sáu thước.

– Đó là chiếc lá cuối cùng, – Giôn-xi nói. – Em tưởng chắc nó đã rơi đêm qua rồi. Em nghe thấy gió thổi. Hôm nay nó sẽ rụng thôi và cùng lúc đó thì em cũng sẽ chết.

– Em thân yêu, – Xu nói, cúi khuôn mặt hốc hác xuống gần gối. Nếu em không còn muốn nghĩ đến mình nữa thì hãy nghĩ đến chị. Chị sẽ làm gì đây?

Đại Nhưng Giôn-xi không trả lời. Trong thế gian này, cái cô đơn nhất là một tâm hồn đã chuẩn bị sẵn sàng cho chuyến đi xa xôi, bí ẩn của mình. Khi những sợi dây ràng buộc cô với tình bạn và với thế gian này cứ lơi lỏng dần từng sợi một, ý nghĩ kì quặc kia hình như lại càng choán lấy tâm trí cô mạnh mẽ hơn.

Ngày hôm đó trôi qua và ngay cả trong ánh hoàng hôn, họ vẫn trông thấy chiếc lá thường xuân đơn độc bám chặt lấy cái cuống của nó trên tường. Và rồi khi màn đêm buông xuống, gió bấc lại lồng lên, trong khi mưa vẫn đập mạnh vào cửa sổ và từ mái hiên thấp kiểu Hà Lan.

Khi trời vừa hửng sáng thì Giôn-xi, con người tàn nhẫn, lại ra lệnh kéo mành lên.

Chiếc lá thường xuân vẫn còn đó.

Giôn-xi nằm nhìn lá hồi lâu. Rồi cô gọi Xu đang quấy món cháo gà bên lò hơi đốt.

- Em thật là một con bé hư, chị Xu ạ, – Giôn-xi nói Có một cái gì đó đã làm cho chiếc lá cuối cùng kia vẫn còn đấy để cho em thấy rằng mình đã tệ như thế nào. Muốn chết là một tội. Giờ thì chị có thể cho em xin tí cháo và chút sữa pha ít rượu vang, và... khoan, mang cho em chiếc gương tay trước đã, rồi xếp những chiếc gối lại quanh em, để em ngồi dậy xem chị nấu nướng.

Một giờ sau cô lại nói:

– Xu ơi, em hi vọng một ngày nào đó sẽ được vẽ vịnh Na-pô-li (Naples).

Buổi chiều bác sĩ tới và khi ông ta về, Xu kiếm cớ theo ông ra ngoài hành lang.

- Được năm phần mười rồi – bác sĩ nói và cầm lấy bàn tay mảnh dẻ run rẩy của Xu. – Chăm sóc chu đáo thì chị sẽ thắng. Bây giờ tôi phải xuống dưới nhà thăm một bệnh nhận khác. Tên ông cụ là Bơ-mơn, hình như là một nghệ sĩ thì phải. Cũng lại chứng sưng phổi. Ông cụ đã già yếu, bệnh tình nguy kịch, chẳng còn hi vọng gì, nhưng hôm nay ông cụ sẽ vào nằm bệnh viện để được chăm sóc chu đáo hơn.

Hôm sau, bác sĩ bảo Xu: “Cô ấy khỏi nguy hiểm rồi. Chị đã thắng. Giờ chỉ còn bồi dưỡng và chăm nom, thế thôi.”

Và buổi chiều hôm đó, Xu tới bên giường, nơi Giôn-xi đang nằm vui vẻ đan một chiếc khăn choàng len màu xanh thẫm rất vô dụng. Xu ôm lấy cả người Giôn-xi lẫn những chiếc gối.

Chị có câu chuyện muốn nói với em, con chuột bạch của chị, cô nói. Hôm nay cụ Bơ-mơn đã chết vì sưng phổi ở bệnh viện rồi. Cụ ấy ốm chỉ có hai ngày. Buổi sáng ngày thứ nhất, bác gác cổng thấy cụ ấy ốm nặng trong căn phòng của cụ ở tầng dưới. Giày và áo quần của cụ ướt sũng và lạnh buốt. Mọi người không thể hình dung cụ ấy đã ở đâu vào cái đêm khủng khiếp như thế. Nhưng rồi họ tìm thấy một chiếc đèn bão còn cháy sáng, một chiếc thang đã bị lôi ra khỏi để của nó, và vài chiếc bút lông rơi vung vãi, và bảng màu xanh vàng pha trộn lẫn với nhau, và – em thân yêu ơi, hãy nhìn ra ngoài cửa sổ kia, nhìn chiếc lá thường xuân cuối cùng ở trên tường. Em có lấy làm lạ là tại sao chẳng bao giờ nó rung rinh hoặc lay động khi gió thổi không? Ồ, em thân yêu, đó chính là kiệt tác của cụ Bơ-mơn đấy, – cụ vẽ nó vào cái đêm mà chiếc lá cuối cùng đã rụng.

- Thu gọn

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close