Cỗi cằn
Quảng cáo
Nghĩa & Ví dụ
tính từ
(Đất trồng trọt) cằn quá, không còn chút màu mỡ.
Ví dụ:
Vùng đất cỗi cằn thì cây trái khó mà trĩu bông.
Nghĩa: (Đất trồng trọt) cằn quá, không còn chút màu mỡ.
1
Học sinh tiểu học
- Mảnh vườn bỏ hoang trở nên cỗi cằn, cây không lớn nổi.
- Đất trên đồi cỗi cằn nên bắp chỉ cao một gang tay.
- Mùa nắng dài, ruộng cỗi cằn, nông dân phải gánh nước tưới.
2
Học sinh THCS – THPT
- Nhìn bờ ruộng nứt nẻ, ai cũng thấy mùa màng đang chịu đựng sự cỗi cằn.
- Nếu chỉ học vẹt, đầu óc sẽ cỗi cằn, không còn tò mò khám phá.
- Con kênh bị bỏ mặc lâu ngày, nước đục và bờ bãi trông cỗi cằn, tiêu điều.
3
Người trưởng thành
- Vùng đất cỗi cằn thì cây trái khó mà trĩu bông.
- Một tập thể không còn ý tưởng mới sẽ dần cỗi cằn, như vườn hoa thiếu nắng.
- Tình cảm không được vun bón sẽ cỗi cằn, rồi khô rạc trong im lặng.
- Sau nhiều biến động, anh sợ trái tim mình cỗi cằn, không còn tin vào điều dịu dàng.
Ngữ cảnh sử dụng & Phân tích ngữ pháp
1
Ngữ cảnh sử dụng
- Trong giao tiếp đời thường (khẩu ngữ): Không phổ biến.
- Trong văn bản viết (hành chính, học thuật, báo chí): Thường dùng để miêu tả đất đai hoặc môi trường sống thiếu sức sống.
- Trong văn chương / nghệ thuật: Thường xuất hiện để tạo hình ảnh về sự khô cằn, thiếu sức sống.
- Trong lĩnh vực chuyên ngành / kỹ thuật: Thường dùng trong nông nghiệp hoặc môi trường để chỉ đất đai không màu mỡ.
2
Sắc thái & phong cách
- Thể hiện sự tiêu cực, thiếu sức sống.
- Phong cách trang trọng, thường dùng trong văn viết và nghệ thuật.
3
Cách dùng & phạm vi
- Nên dùng khi miêu tả đất đai hoặc môi trường sống không màu mỡ.
- Tránh dùng trong ngữ cảnh tích cực hoặc khi cần diễn tả sự sống động.
- Thường dùng trong các bài viết về nông nghiệp hoặc môi trường.
4
Lưu ý đặc biệt
- Dễ nhầm lẫn với "cằn cỗi", cần chú ý ngữ cảnh để chọn từ phù hợp.
- Không nên dùng để miêu tả con người hoặc động vật.
- Chú ý đến sắc thái tiêu cực khi sử dụng từ này.
1
Chức năng ngữ pháp
Tính từ, thường làm vị ngữ hoặc định ngữ trong câu.
2
Đặc điểm hình thái – cấu tạo
Là từ ghép đẳng lập, không kết hợp với phụ từ đặc trưng.
3
Đặc điểm cú pháp
Thường đứng sau danh từ để bổ nghĩa; có thể làm trung tâm của cụm tính từ, ví dụ: "đất cỗi cằn".
4
Khả năng kết hợp ngữ pháp
Thường đi kèm với danh từ (đất, cây), phó từ (rất, quá) để nhấn mạnh mức độ.






Danh sách bình luận