Cô chiêu

Quảng cáo
Nghĩa & Ví dụ
danh từ
Từ thời trước dùng để gọi con gái nhà quan.
Ví dụ: - Lời kể nhấn vào thân phận cô chiêu, con gái nhà quan trong bối cảnh xã hội cũ.
Nghĩa: Từ thời trước dùng để gọi con gái nhà quan.
1
Học sinh tiểu học
  • - Trong chuyện xưa, cô chiêu bước xuống kiệu, áo quần rất đẹp.
  • - Bà kể ngày ấy có cô chiêu trong làng, nói năng nhỏ nhẹ.
  • - Tranh vẽ một cô chiêu ngồi học chữ với thầy đồ.
2
Học sinh THCS – THPT
  • - Ở đoạn văn, cô chiêu đi dạo trong vườn phủ, dáng vẻ thanh lịch nhưng hơi xa cách.
  • - Nhân vật cô chiêu sống trong khuê các, ít khi ra ngoài phố chợ.
  • - Bức thư nhắc đến một cô chiêu được nuông chiều, mọi việc đều có người hầu lo.
3
Người trưởng thành
  • - Lời kể nhấn vào thân phận cô chiêu, con gái nhà quan trong bối cảnh xã hội cũ.
  • - Giữa tiếng trống thu không, bóng cô chiêu lướt qua hiên phủ, như vệt lụa mỏng của một thời đã tàn.
  • - Người ta gọi nàng là cô chiêu, không chỉ vì gốc gác quan trường mà còn vì nếp sống khuôn phép nơi khuê phòng.
  • - Nhắc đến cô chiêu là gợi cả một tầng lớp, một phép tắc, và cả khoảng cách vô hình giữa nhà quan và dân dã.
Đồng nghĩa & Trái nghĩa
Nghĩa : Từ thời trước dùng để gọi con gái nhà quan.
Từ đồng nghĩa:
Từ Cách sử dụng
cô chiêu Cổ, phong kiến; sắc thái tôn xưng nhẹ; hơi văn chương, trung tính Ví dụ: - Lời kể nhấn vào thân phận cô chiêu, con gái nhà quan trong bối cảnh xã hội cũ.
tiểu thư Trung tính–trang trọng, phổ biến hơn; dùng trong bối cảnh cổ/khách sáo Ví dụ: Vị tiểu thư nhà quan bước vào.
Ngữ cảnh sử dụng & Phân tích ngữ pháp
1
Ngữ cảnh sử dụng
  • Trong giao tiếp đời thường (khẩu ngữ): Không phổ biến.
  • Trong văn bản viết (hành chính, học thuật, báo chí): Thường xuất hiện trong các tài liệu lịch sử hoặc văn học để chỉ con gái nhà quan thời xưa.
  • Trong văn chương / nghệ thuật: Được sử dụng để tạo không khí cổ điển, quý phái trong các tác phẩm văn học, kịch, phim ảnh.
  • Trong lĩnh vực chuyên ngành / kỹ thuật: Không phổ biến.
2
Sắc thái & phong cách
  • Thể hiện sự trang trọng, quý phái, thường gắn liền với bối cảnh lịch sử.
  • Thuộc văn viết và văn chương, không dùng trong khẩu ngữ hiện đại.
3
Cách dùng & phạm vi
  • Nên dùng khi muốn nhấn mạnh đến bối cảnh lịch sử hoặc tầng lớp xã hội cao cấp thời xưa.
  • Tránh dùng trong các ngữ cảnh hiện đại hoặc không liên quan đến lịch sử.
  • Thường đi kèm với các từ ngữ khác để mô tả bối cảnh cụ thể.
4
Lưu ý đặc biệt
  • Dễ nhầm lẫn với các từ chỉ tầng lớp xã hội khác nếu không hiểu rõ bối cảnh lịch sử.
  • Không nên dùng để chỉ con gái nhà giàu hiện đại, vì không phù hợp về ngữ nghĩa.
  • Chú ý đến bối cảnh và thời kỳ lịch sử khi sử dụng để tránh hiểu nhầm.
1
Chức năng ngữ pháp
Danh từ, thường làm chủ ngữ hoặc bổ ngữ trong câu.
2
Đặc điểm hình thái – cấu tạo
Là từ ghép, không có phụ từ đặc trưng đi kèm.
3
Đặc điểm cú pháp
Thường đứng ở đầu hoặc giữa câu; có thể làm trung tâm của cụm danh từ, ví dụ: "cô chiêu xinh đẹp", "cô chiêu của ông quan".
4
Khả năng kết hợp ngữ pháp
Thường kết hợp với tính từ, danh từ khác hoặc các từ chỉ sở hữu như "của".
tiểu thư cô nương công chúa quý cô công tử thiếu gia mệnh phụ thiếu nữ dân thường quan