Soạn bài Vụ cải trang bất thành SGK Ngữ văn 9 tập 2 Cánh diềuNhan đề của văn bản gợi cho em nghĩ đến điều gì? Quảng cáo
Video hướng dẫn giải Nội dung chính
Chuẩn bị Trả lời Câu hỏi Chuẩn bị trang 11 SGK Ngữ văn 9 Cánh diều Nhan đề của văn bản gợi cho em nghĩ đến điều gì? Phương pháp giải: Liên hệ bản thân, đưa ra lời giải phù hợp Lời giải chi tiết: Cách 1 Nhan đề "Vụ cải trang bất thành" có thể gợi cho em nghĩ đến nhiều khía cạnh khác nhau, nhưng có thể liên quan đến việc thay đổi bản chất hoặc hình dạng một cách không thành công. Nó có thể liên quan đến sự thất bại trong việc thay đổi, cải thiện hoặc thay đổi một cái gì đó theo ý định ban đầu. Có thể liên quan đến các tình huống hài hước trong cuộc sống hàng ngày hoặc sự trớ trêu khi mọi chuyện không diễn ra theo kế hoạch. Ngoài ra, nó cũng có thể tạo ra một tình huống bất ngờ hoặc gây cười khi kế hoạch hoặc phong cách thay đổi không thành công.
Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Nhan đề "Vụ cải trang bất thành" có thể gợi cho em nghĩ đến nhiều khía cạnh khác nhau, nhưng có thể liên quan đến việc thay đổi bản chất hoặc hình dạng một cách không thành công Nhan đề của truyện gợi cho em nghĩ về điều về một vụ cải trang để làm điều mờ ám nhưng không thành công.
Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Đọc hiểu 1 Trả lời Câu hỏi 1 Đọc hiểu trang 12 SGK Ngữ văn 9 Cánh diều Những kĩ năng nào của thám tử Hôm đã được thể hiện gián tiếp qua lời nói của chính nhân vật này? Phương pháp giải: Đọc văn bản, đưa ra lời giải phù hợp Lời giải chi tiết: Cách 1 Những kĩ năng của thám tử Hôm được thể hiện: quan sát, phân tích, tổng hợp, kết nối thông tin, suy luận logic.
Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Kĩ năng: quan sát, phân tích, tổng hợp, kết nối thông tin, suy luận logic. Quan sát, phân tích, kết nối thông tin, đánh giá…
Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Đọc hiểu 2 Trả lời Câu hỏi 2 Đọc hiểu trang 12 SGK Ngữ văn 9 Cánh diều Bằng quan sát, Hôm đã phát hiện ra điều gì đáng chú ý ở Me-ri. Phương pháp giải: Đọc văn bản, đưa ra lời giải phù hợp Lời giải chi tiết: Cách 1 Me-ri đã viết gì đó trước khi ra khỏi nhà khi Hôm nhìn thấy găng tay phải của cô ấy bị thủng ở ngón trỏ và bị dính mực.
Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Me-ri đã viết gì đó trước khi ra khỏi nhà, găng tay phải của cô ấy bị thủng ở ngón trỏ và bị dính mực. Găng tay của Meri bị thủng ở ngón trỏ và bị dính mực
Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Đọc hiểu 3 Trả lời Câu hỏi 3 Đọc hiểu trang 13 SGK Ngữ văn 9 Cánh diều Hôm đã nhận ra điều gì bất thường trong mẩu thông báo? Phương pháp giải: Đọc văn bản, đưa ra lời giải phù hợp Lời giải chi tiết: Cách 1 Hôm nhận ra mẩu thông báo đều được đánh máy, kể cả chữ kí, không ghi địa chỉ cụ thể mà chỉ ghi ngày tháng.
Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Điều bất thường: mẩu thông báo đều được đánh máy, kể cả chữ kí, không ghi địa chỉ cụ thể mà chỉ ghi ngày tháng Mẩu thông báo không có chữ kí, không có địa chỉ cụ thể và đều được đánh máy.
Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Đọc hiểu 4 Trả lời Câu hỏi 4 Đọc hiểu trang 14 SGK Ngữ văn 9 Cánh diều Chi tiết về chiếc máy chữ đã giải thích việc làm nào của thám tử Hôm ở phần 1? Phương pháp giải: Đọc văn bản, đưa ra lời giải phù hợp Lời giải chi tiết: Cách 1 Chi tiết này đã giải thích cho việc mà Hôm coi lá thư mà Me-ri gửi là yếu tố quyết định.
Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Giải thích cho việc Hôm coi lá thư mà Me-ri gửi là yếu tố quyết định. Giải thích việc thám tử Hôm viết thư gửi cho dượng của cô Me-ri và yêu cầu ông ta đến gặp lúc 6 giờ.
Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Đọc hiểu 5 Trả lời Câu hỏi 5 Đọc hiểu trang 15 SGK Ngữ văn 9 Cánh diều Gã đàn ông mà Hôm nhắc đến ở đây là ai? Phương pháp giải: Đọc văn bản, đưa ra lời giải phù hợp Lời giải chi tiết: Cách 1 Gã đàn ông mà Hôm nhắc đến là ông Uyn-đi-banh
Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Ông Uyn-đi-banh Uyn-đi-banh
Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Đọc hiểu 6 Trả lời Câu hỏi 6 Đọc hiểu trang 15 SGK Ngữ văn 9 Cánh diều Hôm đã vạch trần quỷ kế nào của gã đàn ông? Phương pháp giải: Đọc văn bản, đưa ra lời giải phù hợp Lời giải chi tiết: Cách 1 Hôm đã vạch trần quỷ kế của gã đàn ông: ông Uyn-đi-banh đã lợi dụng sự đồng lõa của vợ cùng tình trạng cận thị nặng của Me-ri để đóng giả Hót-mơ Ên-giô và tán tỉnh cô.
Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Ông Uyn-đi-banh đã lợi dụng sự đồng lõa của vợ cùng tình trạng cận thị nặng của Me-ri để đóng giả Hót-mơ Ên-giô và tán tỉnh cô. Ông Uyn-đi-banh đã lợi dụng sự đồng lõa của vợ cùng tình trạng cận thị nặng của Me-ri để đóng giả Hót-mơ Ên-giô và tán tỉnh cô.
Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Đọc hiểu 7 Trả lời Câu hỏi 7 Đọc hiểu trang 16 SGK Ngữ văn 9 Cánh diều Hôm đã tiếp tục chỉ ra những thủ đoạn nào của Uyn-đi-banh? Phương pháp giải: Đọc văn bản, đưa ra lời giải phù hợp Lời giải chi tiết: Cách 1 Thủ đoạn của Uyn-đi-banh: chăm sóc cho Me-ri, hẹn hò và đính ước với cô, yêu cầu cô đặt tay lên Thánh Kinh để thề sẽ chung thủy mãi mãi và cuối cùng lẩn qua xe ngựa và biến mất.
Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Chăm sóc cho Me-ri, hẹn hò và đính ước với cô, yêu cầu cô đặt tay lên Thánh Kinh để thề sẽ chung thủy mãi mãi và cuối cùng lẩn qua xe ngựa và biến mất. - Chăm sóc cho Meri - Hẹn hò và đính ước với Meri - Yêu cầu Meri đặt tay lên Thánh Kinh để thề sẽ chung thủy mãi mãi và cuối cùng lẩn qua xe ngựa và biến mất.
Xem thêm
Cách 2
Cách 3
CH cuối bài 1 Trả lời Câu hỏi 1 CH cuối bài trang 17 SGK Ngữ văn 9 Cánh diều Dựa vào phần lược trích ở đầu văn bản Vụ cải trang bất thành, hãy xác định tình huống nảy sinh vụ án. Phương pháp giải: Đọc văn bản, đưa ra lời giải phù hợp Lời giải chi tiết: Cách 1 Tình huống nảy sinh vụ án: đến hôm làm lễ ở nhà thờ, En-giô đến đón Me-ri và mẹ nhưng vì sợ chật nên để họ ngồi trên một chiếc xe ngựa còn En-giô lên một chiếc xe khác. Khi tới nơi thì En-giô biến mất.
Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Tình huống: hôm làm lễ ở nhà thờ, En-giô đến đón Me-ri và mẹ nhưng vì sợ chật nên để họ ngồi trên một chiếc xe ngựa còn En-giô lên một chiếc xe khác. Khi tới nơi thì En-giô biến mất. Tình huống xảy ra vụ án là: Vào ngày làm hôn lễ tại nhà thờ của Me-ri và En-giô, En-giô đã đến đón cô cùng mẹ nhưng lo sợ xe ngựa chật nên đã chủ động sang ngồi ở một chiếc xe ngựa khác. Khi đến nhà thờ để làm hôn lễ thì En-giô biến mất.
Xem thêm
Cách 2
Cách 3
CH cuối bài 2 Trả lời Câu hỏi 2 CH cuối bài trang 17 SGK Ngữ văn 9 Cánh diều Xác định những chi tiết quan trọng, có ý nghĩa bước ngoặt để khám phá ra sự thật trong câu chuyện được kể. Phương pháp giải: Đọc và xác định các chi tiết Lời giải chi tiết: Những chi tiết quan trọng, có ý nghĩa bước ngoặt để khám phá ra sự thật trong câu chuyện được kể: (1) Điểm bất thường trên bản thông báo: Chỉ có chữ Hót-mô Ên-giô ở cuối trang, không địa chỉ cụ thể, chỉ ghi chung chung là phố Li-đân-hôn (2) Điểm trùng lặp trên các bức thư được đánh máy: + Những chữ “e” có vết nhòe, những chữ “r” hụt phần đuôi + Thư người cha dượng trả lời Hôm cũng có những lỗi đánh máy và điểm trùng hợp như trên
Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Những chi tiết quan trọng, có tính bước ngoặt là: - Thám tử Hôm nhìn thấy Me-ri đã viết gì đó trước khi ra khỏi nhà và sau khi đã mặc trang phục chỉnh tề - Điểm bất thường trong mẩu thông báo - Găng tay bị thủng ở ngón tay trỏ - Hai găng tay và các ngón tay đều dính mực tím - Cái máy chữ cũng có đặc điểm riêng như bút tích của từng cá nhân Các chi tiết quan trọng, có ý nghĩa bước ngoặt để Hôm khám phá ra sự thật: (1) Điểm bất thường trên tờ thông báo (chỉ có một chữ “Hót-mơ Ên-giờ" ở cuối trang, không địa chỉ cụ thể, chỉ ghi chung chung là phố Li-dân-hồn); (2) Điểm trùng lặp trên các bức thư được đánh máy (những chữ “e” có vết nhòe, những chữ “r” | hụt phần đuôi); (3) Việc người cha dượng gửi thư trả lời Hôm với những lỗi đánh máy quen thuộc nêu trên.
Xem thêm
Cách 2
Cách 3
CH cuối bài 3 Trả lời Câu hỏi 3 CH cuối bài trang 17 SGK Ngữ văn 9 Cánh diều Văn bản trên có những nhân vật nào? Ai là nhân vật chính? Dựa vào đâu có thể xác định được điều đó? Phương pháp giải: Đọc văn bản, đưa ra lời giải phù hợp Lời giải chi tiết: Cách 1 Nhân vật: Hôm, Oát-xơn, Me-ri, mẹ Me-ri và ông Uyn-đi-banh. Nhân vật chính là: Hô, và ông Uyn-đi-banh. Dựa vào cuộc hội thoại giữa hai người và số lần tên của hai nhân vật xuất hiện.
Xem thêm
Cách 2
Cách 3
- Văn bản gồm các nhân vật: Hôm, Oát-xơn, Me-ri, mẹ Me-ri và ông Uyn-đi-banh. - Nhân vật chính: Hôm, và ông Uyn-đi-banh. - Dựa vào số lần đối thoại của hai nhân vật trong văn bản, nội dung văn bản.
Xem thêm
Cách 2
Cách 3
CH cuối bài 4 Trả lời Câu hỏi 4 CH cuối bài trang 17 SGK Ngữ văn 9 Cánh diều Trong văn bản, thám tử Hôm đã tìm ra chân tướng của vụ việc như thế nào? Qua đó, em thấy được những năng lực nào của nhân vật Hôm? Phương pháp giải: Đọc văn bản, đưa ra lời giải phù hợp Lời giải chi tiết: Cách 1 Thám tử Hôm đã thấy điều đặc biệt trong lá thư mà ông Uyn-đi-banh gửi cho thám tử Hôm. Qua đó em thấy được những năng lực: quan sát, kết nối và tổng hợp thông tin, suy luận logic ở nhân vật Hôm.
Xem thêm
Cách 2
Cách 3
- Thám tử Hôm tìm ra chân tướng bằng cách thấy điều đặc biệt trong lá thư mà ông Uyn-đi-banh gửi cho mình. - Năng lực: quan sát, kết nối và tổng hợp thông tin, suy luận logic ở nhân vật Hôm. - Trong văn bản, thám tử Hôm đã tìm ra chân tướng của vụ việc: thám tử Hôm đã nhận ra điều đặc biệt trong lá thư mà ông Uyn-đi-banh gửi cho mình. - Những năng lực của nhân vật Hôm: quan sát, kết nối và tổng hợp thông tin, suy luận logic
Xem thêm
Cách 2
Cách 3
CH cuối bài 5 Trả lời Câu hỏi 5 CH cuối bài trang 17 SGK Ngữ văn 9 Cánh diều Người kể chuyện trong văn bản trên là ai? Theo em, sự lựa chọn ngôi kể đó có tác dụng gì trong việc thể hiện nội dung câu chuyện và thái độ của tác giả? Phương pháp giải: Đọc văn bản, đưa ra lời giải phù hợp Lời giải chi tiết: Cách 1 Người kể chuyện trong văn bản trên là Oát-xơn. Sự lựa chọn ngôi kể như trên khiến cho nội dung câu chuyện trở nên khách quan, chân thật hơn. Đồng thời thái độ tác giả cũng hiện lên rõ nét hơn.
Xem thêm
Cách 2
Cách 3
- Người kể chuyện: Oát-xơn - Tác dụng: khiến cho nội dung câu chuyện trở nên khách quan, chân thật hơn - Người kể chuyện trong văn bản: Oát-xơn. - Tác dụng: câu chuyện trở nên khách quan, chân thực hơn
Xem thêm
Cách 2
Cách 3
CH cuối bài 6 Trả lời Câu hỏi 6 CH cuối bài trang 17 SGK Ngữ văn 9 Cánh diều Văn bản Vụ cải trang bất thành đặt ra những vấn đề gì trong cuộc sống? Phương pháp giải: Đọc văn bản, đưa ra lời giải phù hợp Lời giải chi tiết: Cách 1 - Văn bản Vụ cải trang bất thành đặt ra vấn đề lòng tham đánh mất nhân tính. Vì tham lam của cải, tiền bạc, một số người sẵn sàng bày mưu tính kế để lừa dối người khác, đẩy họ vào bi kịch, thậm chí chà đạp lên các mối quan hệ gia đình, thân thuộc. - Qua đó, văn bản gửi gắm thông điệp về niềm tin vào chính nghĩa. Những người chân chính sẽ không ngừng đấu tranh để tìm ra sự thật, công lí cho xã hội. Đồng thời, truyện cũng là lời cảnh tỉnh cho những kẻ tham lam, mất hết nhân tính.
Xem thêm
Cách 2
Cách 3
- Văn bản Vụ cải trang bất thành đặt ra vấn đề lòng tham đánh mất nhân tính. - Qua đó, văn bản gửi gắm thông điệp về niềm tin vào chính nghĩa. Văn bản Vụ cải trang bất thành đặt ra vấn đề về lòng tham khiến cho con người trở nên tha hóa. Vì tham lam của cải, tiền bạc, một số người sẵn sàng bày mưu tính kế để lừa dối người khác, đẩy họ vào bi kịch, thậm chí chà đạp lên các mối quan hệ gia đình, thân thuộc.
Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Bài đọc
>> Xem chi tiết: Văn bản Vụ cải trang bất thành (trích Sơ-lốc Hôm - Đoi-lơ)
+
VỤ CẢI TRANG BẤT THÀNH Đoi-lơ (Lược một đoạn: Me-ri Sơ-thơ-len (Mary Sutherland) đến nhờ thám tử Hôm tìm vị hôn phu đã mất tích nhiều ngày. Trong cuộc nói chuyện, Me-ri đã kể cho Hôm về gia đình của cô ấy. Me-ri sống với mẹ và cha dượng - ông Giêm Uyn-đi-banh (James Windibank) - người chỉ hơn cô năm tuổi. Cô được một người chú tên là Nét (Ned) để lại cho một khoản trải phiếu tương đương 2 500 bảng, với lãi suất 4,5%. Vì không muốn trở thành gánh nặng cho mẹ và cha dượng nên cô đã đưa lại cho hai người số tiền lãi ấy và chỉ dùng số tiền công đánh máy để tiêu pha. Rồi Me-ri gặp Hỏt-mơ Ên-giô (Hosmer Angel) trong một buổi khiêu vũ và họ đã đinh hôn ngay sau buổi đi dạo đầu tiên. Ên-giô là thủ quỹ của một văn phòng trên phố Li-đân-hôn (Leadenhall). Khi người cha dượng của Me-ri đi Pháp, Ên-giô đã đến nhà Me-ri chơi và đề xuất cử hành hôn lễ trước khi người cha dượng quay về vì ông ấy không ủng hộ mối quan hệ này. Đến hôm làm lễ ở nhà thờ, Ên-giô đã đến đón Me-ri và mẹ của cô bằng xe ngựa nhưng vì sợ chật nên chỉ hai mẹ con Me-ri ngồi xe đó, còn Ên-giô lên một cải xe ngựa bốn bánh khác đỗ gần đấy. Khi xe tới nơi, Me-ri không thấy Ên-giô bước xuống. Vị hôn phu đã biến mất. Người đánh xe hoảng hồn, vì chinh ông ta đã trông thấy khách hàng của mình bước vào xe. Từ thời điểm đó, Me-ri không có bất cứ tin tức gì về Ên-giô. Sau khi nghe câu chuyện của Me-ri, Hôm đề nghị Me-ri mô tả chính xác dung mạo của Ên-giô và trình ra mọi lá thư của Ên-giô mà cô còn giữ). Hôm ngồi lặng vài phút, các ngón tay chụm vào nhau, hai chân duỗi ra phía trước, mắt chăm chú ngước lên trần nhà. [ ... ] - Chính cô gái mới là đối tượng cần xem xét đây! - Hôm nhận định. - Tôi thấy nhân thân của cô còn đáng quan tâm hơn cái câu chuyện cũ rích ấy. Nếu anh xem trong án tập tôi đã sưu tầm thì anh sẽ tìm được vô khối trường hợp tương tự. Ý tưởng này xưa như Trái Đất rồi, nhưng dẫu sao cũng có một vài chi tiết tôi cho là mới mẻ. Bản thân cô thiếu nữ này đã nói lên khá nhiều thông tin rồi. - Xem ra anh đã biết khá rõ về Me-ri, trong khi tôi vẫn hoàn toàn mù tịt. – Tôi thăm dò. - Không phải là không thể thấy được. Anh chỉ không để ý đấy thôi, Oát-xơn (Watson) thân mến. Anh chưa biết nơi cần quan sát, và anh đã bỏ qua những chi tiết quan trọng. Anh đã không nhận ra sự quan trọng của hai ống tay áo hay sự gợi ý của móng tay cái, hay vấn đề anh nắm bắt từ cái dây buộc giày. Nào, anh bạn, anh biết được những gì từ diện mạo của cô gái ấy? Kể đi xem nào! [ ... ] - Hôm, còn gì nữa không? - Tôi háo hức hỏi để được nghe những lí luận sắc sảo của anh bạn thám tử. - Tôi còn nhận thấy Me-ri đã viết gì đó trước khi ra khỏi nhà, nhưng sau khi đã chỉnh tề trang phục. Anh đã nhìn thấy găng tay phải của cô ấy bị thủng ở ngón tay trỏ, nhưng còn chưa nhận ra cả hai găng tay và các ngón tay đều dính mực tím. Cô ấy đã viết trong lúc vội vàng và nhúng bút quá sâu vào mực. Chắc là mới chỉ sáng nay thôi, bằng không thì sao vết mực còn rõ như vậy. Tất cả đều nực cười, mặc dù khá bài bản, nhưng tôi phải quay trở lại công việc đây, bác sĩ ạ. Phiền anh đọc giúp tôi mẩu mô tả nhân dạng của anh chàng Hót-mơ Ên-giô này với! Tôi chìa bản in thử ra trước ánh sáng và đọc to: “Một người đàn ông tên Hót-mơ Ên-giô đã mất tích sáng ngày 14. Nhận dạng: cao một mét sáu lăm, thân hình cân đối, nước da tái, tóc đen, hơi hói ở đỉnh đầu, ria râu đen rậm, đeo kính màu, giọng nói yếu ớt. Trang phục: áo choàng lụa đen, áo chẽn đen, dây chuyền An-bớt (Albert) bằng vàng, quần ống nhỏ hiệu Ha-ri (Harry) màu xám, ghệt màu nâu trùm qua giày cao có cạnh chun. Được biết là nhân viên ở một văn phòng phố Li-đân-hôn. Ai biết thông tin…” - Thế là đủ. - Hôm cắt lời tôi. - Phần còn lại cũng như các mẩu thông báo khác mà thôi. Mầu tin này quá bình thường. Hoàn toàn không có manh mối về Ên-giô. Tuy vậy, có một chi tiết đáng chú ý đây. - Chúng đều được đánh máy chứ gì? - Tôi nhanh nhảu. - Không chỉ có thế. Kể cả chữ kí cũng vậy. Anh hãy xem này, chỉ độc một chữ “Hót-mơ Ên-giô” ở cuối trang. Ngày tháng cũng có ghi, không địa chỉ cụ thể, chỉ ghi chung chung là phố Li-đân-hôn. Chi tiết chữ kí này rất gợi mở. Chúng ta thực sự có thể coi nó là yếu tố quyết định. - Quyết định cái gì? - Ôi, anh bạn đáng mến của tôi! Chẳng nhẽ anh không nhận thấy tầm quan trọng của nó sao? - Thú thật là tôi chịu. Tôi chỉ cho là hắn có ý đồ chối bỏ chữ kí của mình, nếu bị lôi ra toà vì tội đơn phương huỷ hôn. - Không hẳn thế. Tôi sẽ viết hai lá thư để làm sáng tỏ việc này. Một gửi cho công ty đóng ở thành phố, thư kia gửi cho dượng cô Me-ri yêu cầu ông đến gặp chúng ta vào lúc sáu giờ tối mai. Lúc đó, chúng ta sẽ vạch rõ mối quan hệ của anh chàng kia. Giờ chưa thể hành động gì được, cho đến khi cả hai lá thư kia được phúc đáp. Vậy, hãy tạm xếp vụ này lên giá sách đã, bác sĩ ạ! [ ... ] - Thế nào, anh đã tìm ra rồi chứ? - Tôi hỏi ngay khi vừa bước vào nhà. - Ừ. Đó là muối bari. - Không, không. Tôi hỏi về vụ cưới xin kia cơ! - À, chuyện ấy chứ gì? Thế mà tôi cứ tưởng anh quan tâm đến loại muối mà tôi đang nghiệm. Còn gì gọi là bí mật nữa đâu, tuy còn vài điều mà tôi đáng quan tâm. Nhưng ều tôi buồn nhất là chẳng có luật pháp nào ra tay trừng trị được tên bất lương ấy cả. - Hắn là ai? Tại sao hắn bỏ rơi cô Sơ-thơ-len? - Tôi dồn dập hỏi. Anh bạn tôi chưa kịp đáp lời thì chúng tôi đã nghe thấy những bước chân nặng nề khua trên hành lang và tiếng gõ cửa vang lên. - Cha dượng của cô gái đấy, ông Giêm Uyn-đi-banh. Ông ấy đã trả lời thư tôi gửi và hứa sẽ có mặt ở đây lúc sáu giờ mà. Xin mời vào. - Hôm lên tiếng. Vị khách ấy là một người tầm thước, khoẻ mạnh, trên dưới ba mươi tuổi, râu tóc gọn gàng, nước da hơi tái. Cử chỉ của anh nhẹ nhàng, đối lập hẳn với đôi mắt màu xám vô cùng sắc sảo. Sau khi quét tia mắt dò hỏi lên từng người, anh ta đặt cái mũ lụa lên tủ, nhẹ nhàng ngồi xuống cái ghế gần nhất. - Chào ông Uyn-đi-banh. - Hôm nói tiếp. - Có phải ông đã đánh máy bức thư này, hẹn gặp chúng tôi vào sáu giờ không? - Vâng, thưa ông. Tôi e là mình hơi trễ một chút, nhưng tôi không chủ động về giờ giấc được, ông biết đấy. Tôi rất tiếc vì cô Sơ-thơ-len đã phiền đến các ông với một chuyện nhỏ nhặt như vậy. [ ... ] Mà cũng chỉ tốn công hoài của thôi, chứ làm sao ông tìm được thằng cha Hót-mơ Ên-giô nữa, đúng không? - Trái lại. - Hôm gằn giọng. - Tôi có lí do để tin rằng mình sẽ thộp cổ được hắn. Vị khách chợt giật nảy mình, đánh rơi cả găng tay. Ông ta gượng gạo nói: - Tôi rất mừng khi nghe ông nói vậy. - Điều gợi cho tôi sự tò mò là một cái máy chữ cũng có những đặc điểm riêng như bút tích của từng cá nhân vậy. Trừ phi là hai cái máy mới tinh, không bao giờ chúng cho ra đời hai chữ cái hoàn toàn giống nhau. Vài chữ này có thể mờ hơn những chữ khác, một số chữ lại chỉ mờ có một bên. Ấy thế mà, trong lá thư mà ông gửi cho tôi, trên tất cả các chữ “e” đều có một vết nhoè nhỏ, và tất cả các chữ “r” đều hơi hụt ở phần đuôi. Còn có tới mười bốn đặc điểm khác nữa, nhưng hai điểm tôi vừa nói tới là tiêu biểu nhất. - Tôi đã đánh máy tất cả thư từ của chúng tôi bằng cái máy ở văn phòng, và quả tình là nó đã hơi mòn rồi. - Ông Uyn-đi-banh trả lời, đôi mắt nhỏ nhìn Hôm chằm chằm. - Còn bây giờ tôi sẽ cho ông xem đâu thực sự là một khám phá thú vị nữa. – Hôm nói tiếp. - Trước đây, tôi có nghiên cứu chút ít về máy chữ và sự liên quan của nó đến tội phạm. Đó là chủ đề mà tôi đã cống hiến nhiều thời gian. Tôi có trong tay bốn lá thư đánh máy của người đàn ông mất tích. Tất cả đều được đánh máy. Có điều, trong mỗi lá thư không chỉ là những chữ "e” có vết nhoè, những chữ “r” hụt phần đuôi, mà nếu ông chịu khó dùng kính lúp của tôi để quan sát, ông sẽ thấy cả mười bốn đặc điểm khác mà tôi đã nói đến trên đây. Tới đây, ông Uyn-đi-banh liền đứng phắt dậy, chụp vội lấy mũ và bực bội nói: - Ông Hôm, tôi không rảnh để nghe ông nói chuyện tầm phào đâu nhé! Nếu có thể, ông hãy tóm cổ gã đó đi, rồi báo cho tôi biết. - Chắc chắn là bắt được. - Vừa nói, Hôm vừa lắng lặng bước ra khoá trái cửa lại. - Và báo để ông biết, tôi đã tóm được hắn ta rồi. - Gì cơ? Hắn đâu? - Ông Uyn-đi-banh la lên, mặt trắng nhợt ra, liếc ngang liếc dọc chẳng khác gì con chuột nằm trong bẫy. - Ô, la lối phỏng ích gì! - Giọng Hôm thản nhiên. - Ông Uyn-đi-banh, ông không thoát được đâu. Mọi sự đều rõ như ban ngày. Ông đã quá kiêu hãnh khi cho rằng tôi không thể khám phá ra cái tiểu xảo nhỏ nhoi của ông đấy. Thế thì được! Ngồi xuống đi, chúng tôi sẽ cho ông biết. Vị khách của chúng tôi đổ ập xuống ghế, mặt tái nhợt như người chết, trán đẫm mồ hôi. Thế mà ông vẫn còn cố lắp bắp: - Không thể ... không thể kiện ... tôi được ... - Tôi biết. Nhưng với chúng tôi, hành động của ông thật là độc ác, ích kỉ và vô lương tâm. Bây giờ hãy để tôi liệt kê những gì ông đã thực hiện, nếu thấy tôi sai ở chỗ nào, ông cứ việc đính chính. Người đàn ông thu mình trong ghế bành, đầu gục xuống, sụp đổ hoàn toàn. Anh bạn tôi gác chân lên góc kệ lò sưởi, ngả người ra sau, hai tay thọc túi áo, bắt đầu mạch chuyện như thể kể cho mình nghe, chứ chẳng phải là hai chúng tôi. “Gã đàn ông đó đã kết hôn với một goá phụ hơn hắn rất nhiều tuổi chỉ vì tài sản của bà. Hắn còn muốn hưởng cả lợi tức món tiền gửi ngân hàng của cô con riêng của bà nữa. Cô con gái của vợ hắn rất tốt bụng, rộng rãi nên đã để cho hắn sử dụng số tiền ấy. Đối với những người thuộc tầng lớp như hắn thì số tiền đó quả là cũng đáng kể. Nếu mất đi số lợi tức thì cuộc đời hắn cũng sẽ khác nhiều, thành thử hắn phải cố gắng để duy trì. Nhận thấy hôn nhân của cô gái là mối đe doạ đối với khoản thu nhập một trăm bảng một năm, cha dượng của cô gái sẽ làm gì để cản lối nhỉ? Hiển nhiên là hắn chỉ giữ rịt cô gái tại nhà, ngăn ngừa cô kết giao với những bạn bè cùng trang lứa. Nhưng hắn sớm thấy đây không phải là giải pháp lâu dài. Cô gái đã phản ứng để đòi quyền lợi chính đáng, cương quyết đòi tham gia dạ tiệc khiêu vũ. Vậy thì người cha dượng thông minh của cô sẽ tiếp tục hành động như thế nào? Đáng khen thay cho cái đầu của hắn! Hắn kịp thời nghĩ ra một quỷ kế. Lợi dụng sự đồng loã của vợ cùng tình trạng cận thị nặng của cô gái, hắn cải trang thành một người đàn ông khác, luôn phải đeo kính màu để che đậy cặp mắt vốn thân quen, đeo râu tóc giả, biến giọng nói thông thường thành một giọng nói thì thầm khó nghe. Trước cặp mắt cận của con gái mình, cha dượng cô nghiễm nhiên trở thành một anh chàng Hót-mơ Ên-giô để gạt ra ngoài lề tất cả những đối thủ lăm le tán tỉnh Me-ri đáng thương." - Ôi, ban đầu chỉ là đùa thôi. - Uyn-đi-banh rên rỉ. - Chúng tôi không ngờ rằng con bé đã tin yêu tôi đến vậy. - Cứ cho là vậy. Dù sao thì chính cô gái trẻ đã tự dấn thân vào ngang trái. Mà làm sao cô ấy có thể ngờ Hót-mơ chính là cha dượng mình, trong khi tin chắc là ông Uyn-đi-banh đi công cán tận nước Pháp xa xôi. Cô đã bị loá mắt trước sự chăm sóc của người đàn ông đầu đời, hơn nữa lại càng tin tưởng khi mẹ mình cũng đánh giá cao người bạn trai ấy. Rồi anh chàng Ên-giô bắt đầu lai vãng đến nhà. Hắn đây là hậu quả của trò đùa đã đi quá xa so với dự tính ban đầu. Đôi nam nữ ấy hẹn hò, cùng đi dạo và đã đính hôn với nhau. Vậy thì trò lừa bịp ấy không thể kéo dài được mãi. Những chuyến giả vờ đi công cán ở nước ngoài quả là phiền toái. Câu hỏi hóc búa là làm thế nào để kết thúc câu chuyện tình cảm này như một bi kịch đột ngột, nhưng phải khắc sâu trong đầu cô gái rằng mình là gái đã đính hôn nên đừng nhìn ngó ai khác nữa. Bởi thế mới có màn kịch chàng Hót-mơ yêu cầu cô Me-ri đặt tay lên Thánh Kinh mà thề rằng sẽ chung thuỷ như nhất, dù có biến cố gì xảy ra chia li hai trái tim. Ông Giêm Uyn-đi-banh muốn cô Sơ-thơ-len bị trói buộc bởi hôn ước với Hót-mơ Ên-giô và tin rằng vị hôn phu của cô có một số kiếp đầy bất trắc. Mục đích xa hơn của ông là giữ chân cô Me-ri ở nhà ít nhất mười năm nữa. Ông đưa mẹ con Me-ri đến tận cổng nhà thờ rồi giở tấn trò cũ rích, lẩn qua cửa kia của xe ngựa và biến mất. Toàn bộ sự việc là thế đó. Còn gì để nói thêm không, ông Uyn-đi-banh? Trong khi Hôm mải mê kể chuyện, vị khách nọ đã lấy lại được chút tự tin. Ông ta đứng dậy với bộ mặt vẫn còn xanh xao, ngoan cố cất lời: - Có thể thế, mà cũng có thể không, ông Hôm ạ. Nếu ông thông minh đến vậy, thì phải hiểu người đang phạm pháp là ông chứ không phải tôi. Pháp luật không sờ được đến tôi đâu. Nhưng nếu ông không mở ngay cửa ra, tôi sẽ kiện ông về tội tấn công và giam giữ trái phép công dân đấy. - Phải, luật pháp thì không thể động tới ông được. - Hôm vừa nói vừa mở toang cửa. - Nhưng không có kẻ nào đáng bị trừng phạt hơn ông đâu. Nếu Me-ri mà có một người anh trai hoặc có bạn trai, thì ông đã tan xương nát thịt rồi. [ ... ] Chúng tôi chỉ còn kịp nghe thấy tiếng bước chân huỳnh huỵch xuống cầu thang, rồi tiếng cổng sắt sập mạnh. Từ cửa sổ phòng khách, tôi còn thấy hắn chạy trối chết về phía cuối đường. - Đồ vô lại! - Hôm rủa. - Thằng khốn này sẽ gieo rắc tai hoạ cho đến ngày lên giá treo cổ thôi. Vụ này kể ra cũng không hoàn toàn vô vị. [ ... ]
- Thu gọn
|






Danh sách bình luận