Đông phong

Quảng cáo
Nghĩa & Ví dụ
danh từ
(cũ; văn chương). Gió mùa xuân, thổi từ phương đông tới.
Ví dụ: Đêm qua, đông phong về nhẹ như một lời gọi xuân.
Nghĩa: (cũ; văn chương). Gió mùa xuân, thổi từ phương đông tới.
1
Học sinh tiểu học
  • Sáng sớm, đông phong lùa qua hiên mát rười rượi.
  • Cánh diều rung lên khi đông phong thổi về làng.
  • Mùi hoa bưởi thoảng theo đông phong bay vào lớp học.
2
Học sinh THCS – THPT
  • Trên triền đê, đông phong thổi khiến bãi cỏ gợn như sóng.
  • Cánh cửa kẽo kẹt, báo hiệu đông phong đã chạm vào mái nhà.
  • Khi đông phong trở mình, hương lúa non theo gió tỏa khắp cánh đồng.
3
Người trưởng thành
  • Đêm qua, đông phong về nhẹ như một lời gọi xuân.
  • Qua khung cửa, đông phong mang theo hơi ẩm và mùi đất mới, đánh thức thói quen dậy sớm của tôi.
  • Giữa phố xá nhiều bê tông, chỉ cần một làn đông phong cũng đủ làm người ta nhớ đến những vòm xoan tím ở quê.
  • Đợi đông phong ghé qua, tôi tin những điều kiên nhẫn ươm trồng sẽ kịp nở trong mùa tới.
Ngữ cảnh sử dụng & Phân tích ngữ pháp
1
Ngữ cảnh sử dụng
  • Trong giao tiếp đời thường (khẩu ngữ): Không phổ biến.
  • Trong văn bản viết (hành chính, học thuật, báo chí): Thường xuất hiện trong các tác phẩm văn học cổ điển hoặc nghiên cứu về văn học.
  • Trong văn chương / nghệ thuật: Phổ biến trong thơ ca, đặc biệt là thơ cổ, để tạo hình ảnh lãng mạn, gợi cảm.
  • Trong lĩnh vực chuyên ngành / kỹ thuật: Không phổ biến.
2
Sắc thái & phong cách
  • Thể hiện sự lãng mạn, nhẹ nhàng, thường gắn liền với hình ảnh mùa xuân.
  • Phong cách cổ điển, trang nhã, thường dùng trong văn chương.
3
Cách dùng & phạm vi
  • Nên dùng khi muốn tạo không khí thơ mộng, cổ điển trong văn bản.
  • Tránh dùng trong ngữ cảnh hiện đại, thực tế hoặc giao tiếp hàng ngày.
  • Thường xuất hiện trong các tác phẩm văn học cổ hoặc khi mô tả cảnh sắc thiên nhiên.
4
Lưu ý đặc biệt
  • Dễ nhầm lẫn với các từ chỉ gió khác như "gió đông" trong ngữ cảnh hiện đại.
  • Người học cần chú ý đến ngữ cảnh văn học để sử dụng từ này một cách chính xác.
1
Chức năng ngữ pháp
Danh từ, thường làm chủ ngữ hoặc bổ ngữ trong câu.
2
Đặc điểm hình thái – cấu tạo
Là từ ghép, không có phụ từ đặc trưng đi kèm.
3
Đặc điểm cú pháp
Thường đứng đầu hoặc giữa câu; có thể làm trung tâm của cụm danh từ, ví dụ: "cơn đông phong", "làn đông phong".
4
Khả năng kết hợp ngữ pháp
Thường kết hợp với tính từ (như "nhẹ nhàng"), động từ (như "thổi"), hoặc lượng từ (như "một cơn").
BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...