Đao kiếm

Quảng cáo
Nghĩa & Ví dụ
danh từ
Đao và kiếm; binh khí thời xưa (nói khái quát).
Ví dụ: Thời phong kiến, đao kiếm là biểu tượng của quyền uy và võ nghệ.
Nghĩa: Đao và kiếm; binh khí thời xưa (nói khái quát).
1
Học sinh tiểu học
  • Trong truyện cổ, các hiệp sĩ cầm đao kiếm để bảo vệ dân làng.
  • Bạn Nam vẽ một bộ đao kiếm lấp lánh trên giấy.
  • Bảo tàng trưng bày đao kiếm của các vị tướng ngày xưa.
2
Học sinh THCS – THPT
  • Những trang sử xưa vang tiếng đao kiếm giữa khói bụi chiến trường.
  • Phim cổ trang tái hiện đao kiếm chớp loé trong các trận quyết đấu.
  • Nhà văn dùng hình ảnh đao kiếm để gợi không khí hào hùng của thời loạn.
3
Người trưởng thành
  • Thời phong kiến, đao kiếm là biểu tượng của quyền uy và võ nghệ.
  • Âm thanh va chạm của đao kiếm gợi lại một thời chinh chiến ngợp mùi sắt thép.
  • Giữa triều chính và chiến trường, số phận con người nhiều khi bị quyết bởi đao kiếm.
  • Ngẫm lại, đao kiếm chỉ là mảnh gương soi khát vọng và sợ hãi của con người trong cơn binh lửa.
Đồng nghĩa & Trái nghĩa
Nghĩa : Đao và kiếm; binh khí thời xưa (nói khái quát).
Từ đồng nghĩa:
gươm đao
Từ Cách sử dụng
đao kiếm Trung tính, mang sắc thái cổ xưa hoặc văn chương, dùng để chỉ chung các loại vũ khí lạnh có lưỡi. Ví dụ: Thời phong kiến, đao kiếm là biểu tượng của quyền uy và võ nghệ.
gươm đao Trung tính, mang sắc thái cổ xưa, dùng để chỉ chung các loại vũ khí lạnh có lưỡi. Ví dụ: Tiếng gươm đao va chạm loảng xoảng vang vọng khắp chiến trường.
Ngữ cảnh sử dụng & Phân tích ngữ pháp
1
Ngữ cảnh sử dụng
  • Trong giao tiếp đời thường (khẩu ngữ): Không phổ biến.
  • Trong văn bản viết (hành chính, học thuật, báo chí): Thường xuất hiện trong các bài viết về lịch sử, văn hóa hoặc võ thuật.
  • Trong văn chương / nghệ thuật: Thường dùng để tạo hình ảnh mạnh mẽ, cổ điển trong thơ ca, tiểu thuyết lịch sử.
  • Trong lĩnh vực chuyên ngành / kỹ thuật: Thường gặp trong nghiên cứu về vũ khí cổ đại hoặc lịch sử quân sự.
2
Sắc thái & phong cách
  • Thể hiện sự cổ điển, trang trọng và mang tính lịch sử.
  • Thường xuất hiện trong văn viết và nghệ thuật hơn là trong giao tiếp hàng ngày.
3
Cách dùng & phạm vi
  • Nên dùng khi nói về lịch sử, văn hóa hoặc trong bối cảnh nghệ thuật.
  • Tránh dùng trong các tình huống giao tiếp hiện đại, không liên quan đến lịch sử hay nghệ thuật.
  • Thường không có biến thể, nhưng có thể kết hợp với các từ khác để tạo thành cụm từ miêu tả chi tiết hơn.
4
Lưu ý đặc biệt
  • Dễ nhầm lẫn với các từ chỉ vũ khí hiện đại nếu không chú ý đến ngữ cảnh.
  • Khác biệt với "vũ khí" ở chỗ "đao kiếm" chỉ cụ thể các loại binh khí cổ điển.
  • Để dùng tự nhiên, cần chú ý đến bối cảnh lịch sử hoặc nghệ thuật khi sử dụng.
1
Chức năng ngữ pháp
Danh từ, thường làm chủ ngữ hoặc bổ ngữ trong câu.
2
Đặc điểm hình thái – cấu tạo
Là từ ghép đẳng lập, không kết hợp với phụ từ đặc trưng.
3
Đặc điểm cú pháp
Thường đứng sau các từ chỉ định hoặc lượng từ; có thể làm trung tâm của cụm danh từ, ví dụ: "những đao kiếm sắc bén".
4
Khả năng kết hợp ngữ pháp
Thường đi kèm với tính từ (sắc bén, cổ xưa), lượng từ (nhiều, ít), hoặc động từ (sử dụng, mài).
BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...