Cổ thi

Quảng cáo
Nghĩa & Ví dụ
1.
danh từ
Thơ cổ.
Ví dụ: Tôi mở tập cổ thi và nghe tiếng thời gian thở qua từng câu chữ.
2.
danh từ
xem cổ phong.
Nghĩa 1: Thơ cổ.
1
Học sinh tiểu học
  • Cô giáo đọc một bài cổ thi nói về mùa thu.
  • Mình sưu tầm cổ thi để chép vào vở đẹp.
  • Trong tủ sách nhà em có một quyển cổ thi rất cũ.
2
Học sinh THCS – THPT
  • Bạn Minh thích ngâm cổ thi vì nhịp điệu trầm và ý tứ kín đáo.
  • Đọc cổ thi, mình thấy cảnh núi sông hiện lên như tranh lụa.
  • Cổ thi thường dùng hình ảnh trăng, mây để bộc lộ tâm sự người xưa.
3
Người trưởng thành
  • Tôi mở tập cổ thi và nghe tiếng thời gian thở qua từng câu chữ.
  • Trong đêm tĩnh, cổ thi như kéo người đọc trở về bờ bãi của ký ức.
  • Những phép đối trong cổ thi rèn cho tâm trí thói quen suy ngẫm và tiết chế.
  • Giữa nhịp sống gấp, một bài cổ thi đủ làm lắng lại cơn xô bồ trong lòng.
Nghĩa 2: xem cổ phong.
Đồng nghĩa & Trái nghĩa
Nghĩa 1: Thơ cổ.
Từ đồng nghĩa:
Từ Cách sử dụng
cổ thi trung tính; học thuật; phạm vi văn học cổ điển Ví dụ: Tôi mở tập cổ thi và nghe tiếng thời gian thở qua từng câu chữ.
cổ thi trung tính; thuật ngữ chuyên biệt, dùng trong nghiên cứu văn học Ví dụ: Anh ấy chuyên luận về cổ thi đời Đường.
Nghĩa 2: xem cổ phong.
Ngữ cảnh sử dụng & Phân tích ngữ pháp
1
Ngữ cảnh sử dụng
  • Trong giao tiếp đời thường (khẩu ngữ): Không phổ biến.
  • Trong văn bản viết (hành chính, học thuật, báo chí): Thường xuất hiện trong các bài viết học thuật về văn học cổ điển.
  • Trong văn chương / nghệ thuật: Được sử dụng để chỉ các tác phẩm thơ ca cổ điển, đặc biệt trong nghiên cứu và phê bình văn học.
  • Trong lĩnh vực chuyên ngành / kỹ thuật: Phổ biến trong nghiên cứu văn học, đặc biệt là văn học cổ điển và lịch sử văn học.
2
Sắc thái & phong cách
  • Thể hiện sự trang trọng và cổ kính, thường gắn liền với văn học cổ điển.
  • Thuộc phong cách văn viết, đặc biệt trong các tài liệu học thuật và nghiên cứu.
3
Cách dùng & phạm vi
  • Nên dùng khi thảo luận về thơ ca cổ điển hoặc trong các nghiên cứu văn học.
  • Tránh dùng trong giao tiếp hàng ngày hoặc các văn bản không liên quan đến văn học.
  • Thường không có biến thể, nhưng có thể đi kèm với các từ chỉ thời kỳ hoặc tác giả cụ thể.
4
Lưu ý đặc biệt
  • Người học dễ nhầm lẫn với các từ chỉ thơ hiện đại, cần chú ý ngữ cảnh sử dụng.
  • Khác biệt với "thơ cổ" ở chỗ "cổ thi" thường mang tính học thuật hơn.
  • Để dùng tự nhiên, cần hiểu rõ bối cảnh lịch sử và văn hóa của thơ ca cổ điển.
1
Chức năng ngữ pháp
Danh từ, thường làm chủ ngữ hoặc bổ ngữ trong câu.
2
Đặc điểm hình thái – cấu tạo
Là từ ghép, kết hợp giữa "cổ" và "thi".
3
Đặc điểm cú pháp
Thường đứng sau các từ chỉ định hoặc lượng từ; có thể làm trung tâm của cụm danh từ, ví dụ: "bài cổ thi", "tập cổ thi".
4
Khả năng kết hợp ngữ pháp
Thường kết hợp với các tính từ chỉ đặc điểm (như "hay", "đặc sắc") hoặc động từ chỉ hành động liên quan (như "đọc", "viết").
BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...