-
Viết bài văn tả một người em chỉ gặp một lần nhưng nhớ mãi
Trong một chuyến đi chơi cùng gia đình, em từng gặp một người mà đến giờ vẫn không thể quên. Đó là một người phụ nữ lớn tuổi em gặp ở bến xe khi trời vừa tạnh mưa. Không gian lúc đó còn ẩm ướt, tiếng xe cộ xen lẫn mùi đất sau mưa tạo nên một cảm giác rất lạ.
Bà có dáng người nhỏ nhắn, hơi gầy nhưng bước đi lại rất chậm rãi và chắc chắn. Mái tóc đã bạc gần hết, được búi gọn sau gáy. Gương mặt bà nhiều nếp nhăn nhưng lại rất hiền hậu. Đôi mắt bà sâu và ánh lên sự bình tĩnh lạ thường. Điều khiến em nhớ nhất là nụ cười của bà. Không rực rỡ nhưng rất ấm, giống như ánh nắng yếu sau cơn mưa. Khi em lỡ làm rơi đồ, bà đã nhẹ nhàng cúi xuống nhặt giúp. Bà còn hỏi em có bị ướt không, giọng nói trầm và chậm.
Khoảnh khắc đó rất ngắn, nhưng khiến em cảm thấy dễ chịu như vừa gặp một người thân quen. Khi xe chạy đi, em vẫn quay lại nhìn và thấy bà đứng đó, lặng lẽ như một dấu chấm nhỏ giữa dòng người.
Đến bây giờ, em không nhớ rõ tên bà, nhưng vẫn nhớ rõ ánh mắt hiền và nụ cười ấm ấy. Có lẽ, có những con người chỉ cần gặp một lần cũng đủ để nhớ rất lâu.
Xem thêm >> -
Viết bài văn tả một người là nhân vật chính trong bộ phim mà em đã xem
Trong số những bộ phim hoạt hình em đã xem, em thích nhất là nhân vật Doraemon. Đó là một chú mèo máy đến từ tương lai, luôn đồng hành cùng Nobita. Ngay từ lần đầu xem, em đã rất ấn tượng với ngoại hình dễ thương của Doraemon.
Doraemon có thân hình tròn trịa như một quả bóng nhỏ. Bộ lông màu xanh dương nổi bật, phần bụng trắng tạo cảm giác rất thân thiện. Khuôn mặt chú lúc nào cũng tươi tắn với đôi mắt tròn xoe và chiếc mũi đỏ. Nụ cười của Doraemon giống như ánh nắng, mang lại cảm giác ấm áp cho mọi người.
Không chỉ đáng yêu, Doraemon còn rất tốt bụng. Chú luôn giúp đỡ Nobita mỗi khi cậu gặp khó khăn. Dù đôi lúc Nobita lười biếng, Doraemon vẫn không bỏ rơi bạn. Điều đó khiến em rất cảm động. Trong phim, em nhớ nhất là những lần Doraemon lấy bảo bối từ chiếc túi thần kỳ để giúp bạn. Mỗi món đồ đều rất thú vị và bất ngờ. Có lúc mọi chuyện trở nên rắc rối, nhưng Doraemon luôn tìm cách giải quyết.
Doraemon không chỉ thông minh mà còn rất kiên nhẫn. Chú giống như một người bạn luôn ở bên, sẵn sàng giúp đỡ mà không cần điều kiện. Điều đó khiến em càng yêu thích nhân vật này hơn.
Qua Doraemon, em học được rằng tình bạn chân thành rất quan trọng. Em mong mình cũng có thể trở thành một người bạn tốt như chú. Doraemon sẽ luôn là nhân vật mà em nhớ mãi.
Xem thêm >> -
Viết bài văn tả một ca sĩ đang biểu diễn
Tối hôm đó, em có dịp xem một chương trình ca nhạc rất đặc biệt trên truyền hình. Khi ánh đèn sân khấu bừng sáng, một nữ ca sĩ bước ra trong tiếng reo hò của khán giả. Không ai khác đó là nữ ca sĩ Hồ Ngọc Hà.
Cô mặc một chiếc váy dài lấp lánh như ánh sao, khiến cả sân khấu trở nên rực rỡ hơn. Khuôn mặt cô được trang điểm nhẹ nhàng nhưng rất cuốn hút. Mái tóc dài được uốn xoăn bồng bềnh theo từng bước đi. Dáng vẻ của cô toát lên sự tự tin và chuyên nghiệp. Khi tiếng nhạc cất lên, cô bắt đầu hát bằng một giọng ca trong trẻo và đầy cảm xúc. Từng câu hát vang lên rõ ràng, truyền cảm khiến người nghe như bị cuốn vào thế giới âm nhạc. Cô nhẹ nhàng đưa tay theo nhịp điệu, khi thì tiến về phía trước, khi lại xoay người uyển chuyển. Chiếc micro được cô cầm chắc trong tay, lúc đưa gần môi, lúc giơ cao đầy mạnh mẽ.
Khán giả phía dưới không ngừng vỗ tay và reo hò cổ vũ. Nhiều người còn hát theo từng câu hát quen thuộc. Không khí buổi biểu diễn trở nên sôi động và tràn đầy năng lượng. Em cũng bị cuốn theo giai điệu ấy mà ngân nga theo. Khi bài hát kết thúc, cả khán phòng vang lên những tràng pháo tay không ngớt. Em cảm thấy rất ấn tượng với giọng hát và phong cách biểu diễn của cô.
Buổi biểu diễn ấy đã để lại trong em một kỉ niệm khó quên. Em mong sẽ có dịp được xem cô biểu diễn trực tiếp một lần nữa.
Xem thêm >> -
Viết bài văn tả chú công an giao thông đang làm nhiệm vụ
Mỗi buổi sáng đi học, em đều đi qua một ngã tư rất đông xe cộ. Ở đó luôn có một chú công an giao thông đang làm nhiệm vụ. Hình ảnh của chú đã trở nên quen thuộc với em.
Chú mặc bộ đồng phục màu vàng rất gọn gàng và sạch sẽ. Trên đầu chú đội chiếc mũ kê-pi ngay ngắn. Dáng người chú cao ráo và đứng rất thẳng. Làn da chú hơi sạm vì phải làm việc ngoài trời nhiều. Khuôn mặt chú nghiêm nghị nhưng không hề đáng sợ. Chú đứng giữa ngã tư, tay cầm gậy điều khiển giao thông. Khi thì chú giơ tay ra hiệu cho các phương tiện dừng lại. Khi thì chú thổi còi và ra hiệu cho dòng xe di chuyển. Những động tác của chú rất dứt khoát và chính xác. Chú luôn quan sát bốn phía để tránh ùn tắc. Nhờ có chú, các dòng xe đi lại trật tự hơn.
Dù trời nắng gắt, chú vẫn đứng đó làm việc chăm chỉ. Mồ hôi thấm ướt lưng áo nhưng chú không hề rời vị trí. Thỉnh thoảng, chú còn giúp người già và học sinh qua đường. Khi có người vi phạm, chú nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng nghiêm túc.
Em rất kính trọng chú công an giao thông. Nhờ có những người như chú, đường phố trở nên an toàn hơn. Em tự nhủ sẽ luôn chấp hành luật giao thông thật tốt.
Xem thêm >> -
Viết bài văn tả bác nông dân đang làm việc
Sáng sớm, em cùng mẹ đi qua cánh đồng làng. Em nhìn thấy một bác nông dân đang làm việc rất chăm chỉ. Cánh đồng lúa xanh mướt trải dài đến tận chân trời. Không khí buổi sáng thật trong lành và mát mẻ.
Bác nông dân mặc bộ quần áo nâu giản dị. Trên đầu bác đội chiếc nón lá đã cũ. Làn da bác rám nắng vì làm việc ngoài đồng. Đôi tay bác to và chai sạn. Bác đang cấy lúa. Từng bước đi của bác rất nhanh nhẹn. Bác cúi xuống, tay cấy từng khóm mạ xuống bùn. Động tác của bác đều đặn như một nhịp điệu quen thuộc. Mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng bác vẫn không nghỉ tay.
Em cảm thấy bác làm việc rất vất vả. Nhưng bác vẫn luôn vui vẻ. Thỉnh thoảng bác còn mỉm cười khi nhìn ruộng lúa. Hình ảnh ấy khiến em rất khâm phục. Nhờ có bác nông dân, chúng em mới có hạt gạo ăn hằng ngày. Em rất biết ơn và kính trọng bác.
Xem thêm >> -
Viết bài văn tả bác nông dân đang làm việc
Sáng sớm, em cùng mẹ đi qua cánh đồng làng. Em nhìn thấy một bác nông dân đang làm việc rất chăm chỉ. Cánh đồng lúa xanh mướt trải dài đến tận chân trời. Không khí buổi sáng thật trong lành và mát mẻ.
Bác nông dân mặc bộ quần áo nâu giản dị. Trên đầu bác đội chiếc nón lá đã cũ. Làn da bác rám nắng vì làm việc ngoài đồng. Đôi tay bác to và chai sạn. Bác đang cấy lúa. Từng bước đi của bác rất nhanh nhẹn. Bác cúi xuống, tay cấy từng khóm mạ xuống bùn. Động tác của bác đều đặn như một nhịp điệu quen thuộc. Mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng bác vẫn không nghỉ tay.
Em cảm thấy bác làm việc rất vất vả. Nhưng bác vẫn luôn vui vẻ. Thỉnh thoảng bác còn mỉm cười khi nhìn ruộng lúa. Hình ảnh ấy khiến em rất khâm phục. Nhờ có bác nông dân, chúng em mới có hạt gạo ăn hằng ngày. Em rất biết ơn và kính trọng bác.
Xem thêm >> -
Viết bài văn tả bác sĩ đang khám bệnh
Trong một lần em theo mẹ đến bệnh viện khám bệnh, em có dịp quan sát bác sĩ đang làm việc. Phòng khám không quá ồn ào nhưng rất trật tự và nghiêm túc. Ai cũng ngồi chờ đến lượt mình.
Bác sĩ bước vào phòng, mặc chiếc áo blouse trắng gọn gàng. Trên cổ bác là ống nghe quen thuộc. Gương mặt bác trầm tĩnh và rất tập trung. Bệnh nhân đầu tiên là một cô bé bị sốt. Bác sĩ nhẹ nhàng hỏi chuyện, giọng nói rất ấm áp. Cô bé ban đầu còn hơi sợ nhưng dần bình tĩnh lại. Bác sĩ dùng ống nghe kiểm tra tim và phổi cho bệnh nhân. Từng động tác rất cẩn thận, không vội vàng. Sau đó bác sĩ đo nhiệt độ và hỏi thêm vài câu.
Tiếp theo, bác sĩ giải thích tình trạng bệnh một cách dễ hiểu. Bác còn dặn dò cách uống thuốc và nghỉ ngơi. Em thấy bệnh nhân và người nhà đều rất yên tâm. Suốt buổi khám, bác sĩ làm việc liên tục nhưng vẫn rất nhẹ nhàng. Không khí trong phòng luôn trật tự và tin tưởng.
Em nhận ra bác sĩ không chỉ chữa bệnh mà còn giúp người bệnh cảm thấy an tâm hơn.
Xem thêm >> -
Viết bài văn tả bác bảo vệ của trường em
Mỗi buổi sáng khi em đến trường, người đầu tiên em nhìn thấy luôn là bác bảo vệ đứng ở cổng trường.
Bác mặc bộ đồng phục màu xanh gọn gàng, đội mũ ngay ngắn và luôn có nụ cười hiền hậu trên gương mặt. Dù trời nắng hay mưa, bác vẫn đứng đó như một “người gác cổng thầm lặng” của ngôi trường. Bác có dáng người hơi cao, đôi tay chai sạn vì làm việc nhiều năm, nhưng ánh mắt lại rất ấm áp. Khi học sinh chúng em đi qua, bác luôn nhắc nhở nhẹ nhàng: “Đi chậm thôi, cẩn thận xe nhé!”. Giọng nói của bác trầm nhưng rất dễ nghe.
Công việc của bác không hề đơn giản. Bác phải mở cổng từ rất sớm, quan sát xe cộ ra vào và đảm bảo an toàn cho tất cả học sinh. Khi giờ tan học đến, cổng trường đông đúc hơn, bác lại càng bận rộn hơn nhưng vẫn luôn kiên nhẫn. Có lần em quên đồ, bác đã giúp em giữ lại và gọi em quay lại nhận. Lúc đó em cảm thấy bác rất đáng quý và tận tâm.
Em rất yêu quý bác bảo vệ vì bác giống như người giữ cho ngôi trường luôn an toàn và bình yên mỗi ngày.
Xem thêm >> -
Viết đoạn văn tả hoạt động quen thuộc của một người lao động khi đang làm việc
Buổi sáng trên cánh đồng, bác nông dân đã bắt đầu công việc quen thuộc của mình. Bác mặc bộ quần áo nâu sẫm, đội chiếc nón lá đã cũ. Dáng bác cúi xuống, tay cầm cuốc làm đất. Từng nhát cuốc bổ xuống đều đặn, tạo thành những luống đất thẳng hàng. Đất tơi ra, bốc lên mùi thơm của ruộng đồng. Bác làm việc không nghỉ, dù ánh nắng bắt đầu gay gắt. Mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng bác vẫn chăm chỉ. Đôi tay bác rắn chắc, quen với công việc nặng nhọc. Thỉnh thoảng, bác dừng lại lau mồ hôi rồi tiếp tục. Cánh đồng dần thay đổi dưới bàn tay cần cù của bác. Nhìn bác, em cảm nhận được sự vất vả của người lao động. Em rất kính trọng và biết ơn những người nông dân.
Xem thêm >> -
Viết đoạn văn tả một người hàng xóm mà em yêu quý
Trong khu phố em đang sống, em rất quý bác hàng xóm ở nhà bên cạnh. Bác là một người lớn tuổi nhưng rất hiền hậu và dễ gần. Mỗi lần gặp em, bác đều nở nụ cười thân thiện. Bác thường mặc những bộ quần áo giản dị, gọn gàng. Buổi sáng, bác hay tưới cây trước sân nhà. Bác chăm sóc khu vườn rất cẩn thận và tỉ mỉ. Khi thấy hàng xóm cần giúp đỡ, bác luôn sẵn lòng hỗ trợ. Có lần em quên chìa khóa, bác đã giúp em gọi người thân. Giọng nói của bác nhẹ nhàng và ấm áp. Mọi người trong khu phố đều yêu quý bác. Em cảm thấy rất vui khi có một người hàng xóm tốt như vậy. Em luôn kính trọng và quý mến bác.
Xem thêm >>






Danh sách bình luận