Tối hậu
Quảng cáo
Nghĩa & Ví dụ
tính từ
Cuối cùng, không còn có thể có gì khác nữa
Ví dụ:
Đây là quyết định tối hậu của hội đồng.
Nghĩa: Cuối cùng, không còn có thể có gì khác nữa
1
Học sinh tiểu học
- Cô giáo đưa ra hạn chót tối hậu cho bài vẽ.
- Đây là lời nhắc tối hậu trước khi lớp ra sân.
- Chuông reo là dấu hiệu tối hậu kết thúc giờ học.
2
Học sinh THCS – THPT
- Thông báo tối hậu của trường buộc chúng mình phải nộp hồ sơ trong hôm nay.
- Cậu ấy nhận cảnh cáo tối hậu từ huấn luyện viên rồi mới chịu tập nghiêm túc.
- Cuộc hẹn có thời điểm tối hậu, trễ là mất lượt.
3
Người trưởng thành
- Đây là quyết định tối hậu của hội đồng.
- Trong đàm phán, tối hậu thư đặt dấu chấm hết cho mọi vòng vo.
- Chúng ta ai cũng có một giới hạn tối hậu mà không muốn vượt qua.
- Tiếng gõ búa là tín hiệu tối hậu, phiên đấu giá khép lại.
Ngữ cảnh sử dụng & Phân tích ngữ pháp
1
Ngữ cảnh sử dụng
- Trong giao tiếp đời thường (khẩu ngữ): Không phổ biến.
- Trong văn bản viết (hành chính, học thuật, báo chí): Thường dùng để chỉ quyết định hoặc thông báo cuối cùng.
- Trong văn chương / nghệ thuật: Đôi khi xuất hiện để tạo cảm giác trang trọng hoặc kịch tính.
- Trong lĩnh vực chuyên ngành / kỹ thuật: Sử dụng trong các tài liệu kỹ thuật hoặc pháp lý để chỉ giai đoạn hoặc quyết định cuối cùng.
2
Sắc thái & phong cách
- Thể hiện tính trang trọng và quyết đoán.
- Thường xuất hiện trong văn viết hơn là khẩu ngữ.
- Gợi cảm giác không thể thay đổi hoặc đảo ngược.
3
Cách dùng & phạm vi
- Nên dùng khi cần nhấn mạnh tính chất cuối cùng, không thể thay đổi.
- Tránh dùng trong ngữ cảnh thân mật hoặc không trang trọng.
- Thường đi kèm với các quyết định, thông báo hoặc giai đoạn quan trọng.
4
Lưu ý đặc biệt
- Dễ nhầm lẫn với các từ như "cuối cùng" nhưng "tối hậu" mang sắc thái trang trọng hơn.
- Người học cần chú ý ngữ cảnh để tránh dùng sai trong giao tiếp hàng ngày.
- Đảm bảo hiểu rõ ý nghĩa để sử dụng chính xác trong các văn bản quan trọng.
1
Chức năng ngữ pháp
Tính từ, thường làm định ngữ hoặc vị ngữ trong câu.
2
Đặc điểm hình thái – cấu tạo
Là từ ghép đẳng lập, không kết hợp với phụ từ đặc trưng.
3
Đặc điểm cú pháp
Thường đứng trước danh từ để bổ nghĩa hoặc đứng sau chủ ngữ làm vị ngữ; có thể làm trung tâm của cụm tính từ, ví dụ: "quyết định tối hậu".
4
Khả năng kết hợp ngữ pháp
Thường đi kèm với danh từ, có thể kết hợp với các phó từ chỉ mức độ như "rất", "hết sức".






Danh sách bình luận