Chân tu
Quảng cáo
Nghĩa & Ví dụ
động từ
Tu hành thật sự.
Ví dụ:
Ông ấy chọn chân tu, giữ giới và hành trì đều đặn.
Nghĩa: Tu hành thật sự.
1
Học sinh tiểu học
- Thầy ấy chân tu, ngày nào cũng tụng kinh và làm việc tốt.
- Bà cụ chân tu, sống hiền lành và không nói dối.
- Chú tiểu chân tu, chăm quét sân chùa và học lễ phép.
2
Học sinh THCS – THPT
- Anh ấy rời phố thị để chân tu, tìm sự bình an trong chùa.
- Người chân tu không khoe khoang, họ rèn tâm qua từng việc nhỏ.
- Cô quyết chân tu, bỏ thói quen nóng nảy và tập sống tỉnh thức.
3
Người trưởng thành
- Ông ấy chọn chân tu, giữ giới và hành trì đều đặn.
- Chân tu là quay vào soi chính mình, gột bớt tham sân để lòng nhẹ hơn.
- Có người ở chùa mà chưa chắc đã chân tu; có người giữa chợ vẫn đang tu thật.
- Chân tu không phải chuyện một mùa hứng khởi, mà là lời hẹn bền bỉ với từng hơi thở.
Ngữ cảnh sử dụng & Phân tích ngữ pháp
1
Ngữ cảnh sử dụng
- Trong giao tiếp đời thường (khẩu ngữ): Không phổ biến.
- Trong văn bản viết (hành chính, học thuật, báo chí): Thường xuất hiện trong các bài viết về tôn giáo hoặc đạo đức.
- Trong văn chương / nghệ thuật: Được sử dụng để miêu tả nhân vật có đời sống tâm linh sâu sắc.
- Trong lĩnh vực chuyên ngành / kỹ thuật: Thường dùng trong các văn bản tôn giáo hoặc nghiên cứu về Phật giáo.
2
Sắc thái & phong cách
- Thể hiện sự tôn kính và nghiêm túc.
- Thường dùng trong văn viết và văn chương.
3
Cách dùng & phạm vi
- Nên dùng khi muốn nhấn mạnh sự tu hành chân chính và nghiêm túc.
- Tránh dùng trong ngữ cảnh không liên quan đến tôn giáo hoặc tâm linh.
- Thường không có biến thể, nhưng có thể kết hợp với các từ khác để tạo thành cụm từ miêu tả chi tiết hơn.
4
Lưu ý đặc biệt
- Dễ nhầm lẫn với các từ chỉ hành động tu hành khác, cần chú ý ngữ cảnh.
- Khác biệt với "giả tu" ở chỗ nhấn mạnh sự chân thành và thực chất.
- Để dùng tự nhiên, cần hiểu rõ bối cảnh tôn giáo và văn hóa liên quan.
1
Chức năng ngữ pháp
Động từ, thường làm vị ngữ trong câu, diễn tả hành động tu hành thật sự.
2
Đặc điểm hình thái – cấu tạo
Là từ ghép, không có phụ từ đặc trưng đi kèm.
3
Đặc điểm cú pháp
Thường đứng sau chủ ngữ trong câu; có thể làm trung tâm của cụm động từ, ví dụ: "anh ấy chân tu".
4
Khả năng kết hợp ngữ pháp
Thường kết hợp với danh từ chỉ người (nhà sư, người tu hành) hoặc trạng từ chỉ mức độ (thật sự, hoàn toàn).





