Chân đất

Quảng cáo
Nghĩa & Ví dụ
danh từ
Chân đi không, không mang giày dép.
Ví dụ: Anh bước ra hiên chân đất cho mát.
Nghĩa: Chân đi không, không mang giày dép.
1
Học sinh tiểu học
  • Con bé chạy chơi chân đất trên sân, cười rất vui.
  • Mưa vừa tạnh, em đứng chân đất trên nền gạch ấm.
  • Bé lội ruộng chân đất theo mẹ bắt cá.
2
Học sinh THCS – THPT
  • Cậu đá bóng chân đất ở bãi cỏ, thấy nhẹ người hơn mang giày.
  • Sáng sớm, bà đi chợ chân đất, bước chậm mà vững.
  • Trong chuyến dã ngoại, tôi thử đi chân đất trên cát để cảm nhận biển gần hơn.
3
Người trưởng thành
  • Anh bước ra hiên chân đất cho mát.
  • Ngày mùa, nhiều người vẫn quen gặt lúa chân đất, bùn ôm lấy mắt cá như một lớp găng tự nhiên.
  • Ở quê, chiều xuống, tôi đi chân đất qua lối mòn, nghe mùi rơm rạ thấm vào da.
  • Có lúc cần bỏ giày, đi chân đất một đoạn để nhớ mặt đất mềm và thật đến thế nào.
Đồng nghĩa & Trái nghĩa
Nghĩa : Chân đi không, không mang giày dép.
Từ đồng nghĩa:
chân trần
Từ Cách sử dụng
chân đất Trung tính, miêu tả trạng thái chân không mang giày dép, đôi khi gợi sự giản dị, mộc mạc. Ví dụ: Anh bước ra hiên chân đất cho mát.
chân trần Trung tính, miêu tả trạng thái chân không mang giày dép, thường dùng trong văn viết hoặc miêu tả. Ví dụ: Cô bé chạy chân trần trên thảm cỏ xanh.
Ngữ cảnh sử dụng & Phân tích ngữ pháp
1
Ngữ cảnh sử dụng
  • Trong giao tiếp đời thường (khẩu ngữ): Thường dùng để miêu tả tình trạng đi chân không, đặc biệt trong các tình huống không trang trọng.
  • Trong văn bản viết (hành chính, học thuật, báo chí): Không phổ biến, trừ khi miêu tả cụ thể trong các bài viết về văn hóa, xã hội.
  • Trong văn chương / nghệ thuật: Được sử dụng để tạo hình ảnh giản dị, gần gũi hoặc để nhấn mạnh sự mộc mạc.
  • Trong lĩnh vực chuyên ngành / kỹ thuật: Không phổ biến.
2
Sắc thái & phong cách
  • Thể hiện sự giản dị, gần gũi và mộc mạc.
  • Thường thuộc khẩu ngữ và văn chương.
3
Cách dùng & phạm vi
  • Nên dùng khi muốn nhấn mạnh sự tự nhiên, không cầu kỳ.
  • Tránh dùng trong các tình huống trang trọng hoặc cần sự lịch sự.
  • Thường dùng trong ngữ cảnh miêu tả cuộc sống nông thôn hoặc các hoạt động ngoài trời.
4
Lưu ý đặc biệt
  • Dễ nhầm lẫn với các từ miêu tả tình trạng không mang giày dép khác như "chân trần".
  • Chú ý ngữ cảnh để tránh dùng sai trong các tình huống cần sự trang trọng.
1
Chức năng ngữ pháp
Danh từ, thường làm chủ ngữ hoặc bổ ngữ trong câu.
2
Đặc điểm hình thái – cấu tạo
Là từ ghép đẳng lập, không có phụ từ đặc trưng đi kèm.
3
Đặc điểm cú pháp
Thường đứng ở đầu hoặc giữa câu; có thể làm trung tâm của cụm danh từ, ví dụ: "đôi chân đất", "người đi chân đất".
4
Khả năng kết hợp ngữ pháp
Thường kết hợp với tính từ (như "trần trụi"), động từ (như "đi"), hoặc lượng từ (như "một đôi").
chân trần giày dép đi bước đất đường mộc mạc giản dị
BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...