Quê hương là nơi ta sinh ra, lớn lên, gắn liền với kỷ niệm tuổi thơ, gia đình, bạn bè và tình làng nghĩa xóm, là cội nguồn văn hóa
Những vấn đề chung về vai trò của quê hươngQuê hương là nơi ta sinh ra, lớn lên, gắn liền với kỷ niệm tuổi thơ, gia đình, bạn bè và tình làng nghĩa xóm, là cội nguồn văn hoá, truyền thống, nơi tâm hồn luôn cảm thấy thuộc về và bình yên, được ví như người mẹ thứ hai, định hình bản sắc và con người mỗi chúng ta.
- Quê hương là "mã gen" văn hoá định hình nhân cách: Quê hương biểu hiện qua giọng nói, khẩu vị, nếp sống và cách ứng xử đặc trưng của mỗi người.
- Mỗi quê hương có một nền văn hoá khác nhau. Khi con người ta trưởng thành, mang theo nét đặc trưng của quê hương mình đi nơi khác sẽ là những nét giao thoa độc đáo của văn hoá từng vùng miền, góp phần chung vào đa dạng nền văn hoá của cả dân tộc.
- Quê hương không chỉ là nơi chúng ta lớn lên mà còn là nơi con người ta quay trở về sau những bão tố, những khó khăn ngoài kia. Bất cứ người con nào khi xa quê trở về đều cảm thấy thanh thản, yên bình bởi cái không khí quen thuộc.
- Cái nôi nuôi dưỡng tâm hồn: Quê hương hình thành nên nhân cách, lối sống và bản sắc riêng của mỗi người thông qua những lời ru, câu chuyện cổ tích và bài học đầu đời.
- Điểm tựa tinh thần vững chắc: Là bến đỗ bình yên để ta tìm về mỗi khi vấp ngã hay mệt mỏi ngoài xã hội, giúp ta chữa lành vết thương lòng và lấy lại niềm tin.
- Động lực phấn đấu: Tình yêu quê hương là sức mạnh thôi thúc con người vượt qua khó khăn để vươn tới thành công, vì thành công của cá nhân cũng là niềm tự hào của xứ sở.
Một số dẫn chứng tiêu biểu về vai trò của quê hương
Mẫu liên hệ bản thân về vai trò của quê hươngLà một học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường, tôi nhận thức sâu sắc rằng tình yêu quê hương không chỉ nằm ở lời nói mà phải bằng hành động cụ thể. Tôi không chọn cách học để 'thoát ly', để rũ bỏ gốc gác ruộng đồng, mà tôi nỗ lực học tập để có đủ năng lực quay trở về. Ước mơ của tôi là mang những kiến thức hiện đại, những công nghệ mới về áp dụng trên chính mảnh đất nơi mình sinh ra, giúp bà con quê mình bớt đi sự nhọc nhằn. Với tôi, sự thành đạt của một con người không được đo bằng việc họ đi được bao xa, mà bằng việc họ mang được những giá trị tốt đẹp gì về để đền đáp cho nơi đã nuôi dưỡng mình khôn lớn.
Giữa dòng chảy hội nhập sôi động, tôi luôn tự nhắc nhở bản thân: 'Hoà nhập nhưng không được hoà tan'. Dù có đi đến đâu, học tập ở môi trường hiện đại nào, tôi vẫn luôn trân trọng và giữ gìn những nét đẹp bình dị của quê hương, từ giọng nói địa phương cho đến những phong tục tập quán truyền thống. Mỗi khi mệt mỏi hay vấp ngã trên đường đời, hình ảnh quê nhà yên bình luôn là điểm tựa tinh thần vững chãi nhất giúp tôi cân bằng lại cảm xúc. Tôi hiểu rằng, con người giống như một cái cây, muốn vươn cành lá xum xuê ra thế giới rộng lớn thì bộ rễ phải bám thật sâu vào lòng đất mẹ quê hương.
Các bài khác cùng chuyên mục