Phiếm luận

Quảng cáo
Nghĩa & Ví dụ
động từ
(id.). Bàn rộng và chung chung, không thiết thực.
Ví dụ: Sếp nhắc cuộc họp không nên phiếm luận, hãy đi thẳng vào việc.
Nghĩa: (id.). Bàn rộng và chung chung, không thiết thực.
1
Học sinh tiểu học
  • Các bạn đừng phiếm luận nữa, hãy nói cách làm bài rõ ràng.
  • Cô nhắc lớp không phiếm luận, tập trung vào đáp án.
  • Chúng mình đừng phiếm luận về trò chơi, chọn luật rồi chơi luôn.
2
Học sinh THCS – THPT
  • Thầy yêu cầu dừng phiếm luận và nêu giải pháp cụ thể cho dự án khoa học.
  • Bạn ấy cứ phiếm luận về việc học mà không đưa ra kế hoạch nào.
  • Trong buổi thảo luận, nhóm mình tránh phiếm luận, cố gắng chốt tiêu chí rõ ràng.
3
Người trưởng thành
  • Sếp nhắc cuộc họp không nên phiếm luận, hãy đi thẳng vào việc.
  • Nhiều cuộc trò chuyện trôi thành phiếm luận khi ta sợ cam kết một phương án cụ thể.
  • Có lúc tôi phiếm luận để né quyết định, rồi thời gian trôi qua như nước qua cầu.
  • Trên mạng, phiếm luận dễ được vỗ tay, còn giải pháp thực sự thì ít ai chịu làm.
Ngữ cảnh sử dụng & Phân tích ngữ pháp
1
Ngữ cảnh sử dụng
  • Trong giao tiếp đời thường (khẩu ngữ): Không phổ biến.
  • Trong văn bản viết (hành chính, học thuật, báo chí): Thường xuất hiện trong các bài viết báo chí hoặc học thuật để chỉ các bài viết mang tính chất bàn luận rộng rãi, không đi sâu vào chi tiết cụ thể.
  • Trong văn chương / nghệ thuật: Được sử dụng để tạo ra các tác phẩm mang tính chất suy ngẫm, triết lý, không nhất thiết phải có kết luận rõ ràng.
  • Trong lĩnh vực chuyên ngành / kỹ thuật: Không phổ biến.
2
Sắc thái & phong cách
  • Thường mang sắc thái trung tính, không thiên về cảm xúc mạnh mẽ.
  • Phong cách thường là trang trọng, phù hợp với văn viết hơn là khẩu ngữ.
  • Thích hợp cho các bài viết có tính chất suy ngẫm, triết lý.
3
Cách dùng & phạm vi
  • Nên dùng khi muốn bàn luận một vấn đề rộng lớn mà không cần đi sâu vào chi tiết cụ thể.
  • Tránh dùng trong các văn bản yêu cầu tính chính xác và cụ thể cao.
  • Thường không có giới hạn cụ thể về chủ đề, nhưng cần tránh lạm dụng để không làm mất đi tính trọng tâm của bài viết.
4
Lưu ý đặc biệt
  • Người học dễ nhầm lẫn với các từ chỉ sự bàn luận cụ thể hơn như "thảo luận" hay "tranh luận".
  • Khác biệt với "bình luận" ở chỗ "phiếm luận" không nhất thiết phải có ý kiến cá nhân rõ ràng.
  • Để sử dụng tự nhiên, cần chú ý đến ngữ cảnh và mục đích của bài viết.
1
Chức năng ngữ pháp
Động từ, thường làm vị ngữ trong câu.
2
Đặc điểm hình thái – cấu tạo
Là từ ghép, không có phụ từ đặc trưng đi kèm.
3
Đặc điểm cú pháp
Thường đứng sau chủ ngữ, có thể làm trung tâm của cụm động từ, ví dụ: "Anh ấy phiếm luận về chính trị."
4
Khả năng kết hợp ngữ pháp
Thường kết hợp với danh từ chỉ chủ đề (như "về chính trị"), có thể đi kèm với trạng từ chỉ mức độ (như "thường xuyên").