Đéo

Quảng cáo
Nghĩa & Ví dụ
động từ
(thông tục; dùng trong tiếng chửi). Đụ.
Ví dụ: Anh ta cáu quá nên văng chữ “đéo” giữa cuộc cãi vã.
Nghĩa: (thông tục; dùng trong tiếng chửi). Đụ.
1
Học sinh tiểu học
  • Nói bậy là xấu, con không được nói chữ “đéo”.
  • Bạn nhỏ nào lỡ nghe chữ đó thì nên bỏ qua, đừng bắt chước.
  • Ở lớp, cô dặn không dùng những từ chửi thề như chữ này.
2
Học sinh THCS – THPT
  • Cậu ấy bực quá nên buột miệng chửi thề, thốt ra chữ “đéo”, làm cả nhóm sững người.
  • Trong văn viết nghiêm túc, những từ tục như “đéo” hoàn toàn không được chấp nhận.
  • Khi cảm xúc dâng cao, một số người dùng chữ đó để xả giận, nhưng điều ấy dễ gây khó chịu cho người khác.
3
Người trưởng thành
  • Anh ta cáu quá nên văng chữ “đéo” giữa cuộc cãi vã.
  • Có người bảo chửi thề giúp hạ nhiệt, nhưng chữ “đéo” thường làm vết xước giao tiếp sâu thêm.
  • Trong quán nhậu lúc khuya, chữ ấy bật ra như một phản xạ, để lại dư âm thô nhám trên bàn chuyện.
  • Viết văn, tôi tránh chữ đó, không vì ngụy trang đời sống, mà vì muốn giữ khoảng lặng cho cơn giận tự nguội.
Đồng nghĩa & Trái nghĩa
Nghĩa : (thông tục; dùng trong tiếng chửi). Đụ.
Từ đồng nghĩa:
đụ chịch
Từ Cách sử dụng
đéo Cực kỳ thô tục, mang tính xúc phạm, dùng để chỉ hành vi giao cấu một cách suồng sã. (Không có từ trái nghĩa trực tiếp) Ví dụ: Anh ta cáu quá nên văng chữ “đéo” giữa cuộc cãi vã.
đụ Cực kỳ thô tục, mang tính xúc phạm, dùng trong khẩu ngữ. Ví dụ: Mày dám đụ con nhỏ đó à?
chịch Thô tục, khẩu ngữ, biểu thị hành vi giao cấu. Ví dụ: Tụi nó rủ nhau đi chịch.
Ngữ cảnh sử dụng & Phân tích ngữ pháp
1
Ngữ cảnh sử dụng
  • Trong giao tiếp đời thường (khẩu ngữ): Thường dùng trong các cuộc trò chuyện thân mật hoặc khi bày tỏ sự bực tức, khó chịu.
  • Trong văn bản viết (hành chính, học thuật, báo chí): Không phổ biến và không phù hợp.
  • Trong văn chương / nghệ thuật: Đôi khi xuất hiện trong văn học hiện đại để thể hiện tính cách nhân vật hoặc tạo không khí chân thực.
  • Trong lĩnh vực chuyên ngành / kỹ thuật: Không phổ biến.
2
Sắc thái & phong cách
  • Thể hiện sự thô tục, thiếu trang trọng.
  • Thường mang sắc thái tiêu cực, bực bội hoặc phản đối.
  • Thuộc khẩu ngữ, không phù hợp trong văn viết trang trọng.
3
Cách dùng & phạm vi
  • Nên tránh dùng trong các tình huống trang trọng hoặc với người không quen biết.
  • Thường dùng trong nhóm bạn bè thân thiết hoặc khi muốn thể hiện sự phản đối mạnh mẽ.
  • Có thể thay bằng từ "không" hoặc "chẳng" trong các tình huống cần lịch sự hơn.
4
Lưu ý đặc biệt
  • Dễ gây hiểu lầm hoặc xúc phạm nếu dùng không đúng ngữ cảnh.
  • Khác biệt với từ "không" ở mức độ thô tục và cảm xúc mạnh mẽ hơn.
  • Cần chú ý đến đối tượng giao tiếp để tránh gây phản cảm.
1
Chức năng ngữ pháp
Động từ, thường làm vị ngữ trong câu.
2
Đặc điểm hình thái – cấu tạo
Là từ đơn, không kết hợp với phụ từ đặc trưng.
3
Đặc điểm cú pháp
Thường đứng sau chủ ngữ trong câu; có thể làm trung tâm của cụm động từ.
4
Khả năng kết hợp ngữ pháp
Thường đi kèm với các từ chỉ đối tượng hoặc hành động khác, ví dụ: "đéo làm", "đéo biết".
BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...