Quảng cáo
  • Viết đoạn văn NLXH 200 chữ về tình yêu thương

    rong dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại, tình yêu thương chính là "ngọn lửa" ấm áp nhất sưởi ấm trái tim mỗi con người. Tình yêu thương không chỉ đơn thuần là sự quý mến, mà còn là sự đồng cảm, thấu hiểu và sẵn sàng sẻ chia, giúp đỡ người khác mà không mưu cầu tư lợi. Nó hiện hữu ngay trong những hành động nhỏ bé: một lời hỏi thăm lúc ốm đau, một cái nắm tay khi vấp ngã, hay sự bao dung trước những lỗi lầm của bạn bè.Sức mạnh của tình yêu thương là vô tận. Đối với cá nhân, nó là nguồn sức mạnh tinh thần to lớn, giúp ta vượt qua nghịch cảnh và tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự tồn tại. Một trái tim biết yêu thương sẽ luôn tìm thấy sự bình yên và lan tỏa năng lượng tích cực đến xung quanh. Đối với xã hội, tình thương là chất keo kết dính những mảnh đời riêng biệt, giúp thu hẹp khoảng cách giữa giàu và nghèo, giữa người với người, tạo nên một cộng đồng nhân ái và bền vững. Ngược lại, một thế giới thiếu vắng tình thương sẽ trở nên lạnh lẽo và vô cảm. Tuy nhiên, yêu thương cũng cần sự tỉnh táo, không nên mù quáng để kẻ xấu lợi dụng.Mỗi chúng ta hãy học cách "cho đi là nhận lại", bởi khi ta trao đi yêu thương, ta không mất đi gì cả, mà trái lại, ta nhận về sự thanh thản và hạnh phúc trong tâm hồn. Đừng ngần ngại mở lòng, vì yêu thương chính là ngôn ngữ chung đẹp nhất của nhân loại.


    Xem thêm >>
  • Viết bài văn NLXH trình bày suy nghĩ về quan điểm:quan điểm của tác giả: “Tình yêu thương nhân loại sẽ ngay lập tức trở nên hão huyền và mang thói đạo đức giả khi chúng ta nói đến tình yêu thương đó mà không bao giờ chúng ta yêu thương nổi một người bên

    Trong hành trình hoàn thiện nhân cách, chúng ta thường hướng tới những giá trị cao đẹp, trong đó có lòng nhân ái. Tuy nhiên, có một nghịch lý đáng suy ngẫm mà tác giả đã chỉ ra: “Tình yêu thương nhân loại sẽ ngay lập tức trở nên hão huyền và mang thói đạo đức giả khi chúng ta nói đến tình yêu thương đó mà không bao giờ chúng ta yêu thương nổi một người bên cạnh”. Quan điểm này không chỉ là một lời nhắc nhở mà còn là một thước đo chuẩn xác về giá trị thực sự của lòng tốt.

    Ta cần hiểu rằng "tình yêu thương nhân loại" là một khái niệm mang tính vĩ mô, hướng tới sự đồng cảm giữa người với người trên quy mô lớn. Trong khi đó, "yêu thương người bên cạnh" là những hành động cụ thể, thiết thực dành cho cha mẹ, anh chị em, bạn bè hay đồng nghiệp. Tác giả dùng từ "hão huyền" và "đạo đức giả" để nhấn mạnh rằng: nếu bạn không thể bao dung nổi những khiếm khuyết của người thân, không thể chìa tay giúp đỡ người hàng xóm, thì những lời tuyên ngôn về tình yêu nhân loại chỉ là sự tô vẽ, phô trương và thiếu chân thành.

    Tại sao tình yêu thương lại phải bắt đầu từ những người gần cận? Bởi lẽ, yêu thương những người ở xa hay những khái niệm trừu tượng thường rất dễ dàng. Nó không đòi hỏi sự nhẫn nại hằng ngày, không yêu cầu ta phải đối mặt với những va chạm lợi ích hay những thói hư tật xấu của đối phương. Ngược lại, yêu một người "bên cạnh" đòi hỏi sự hy sinh cái tôi, sự kiên trì và lòng vị tha đích thực. Nếu một người sẵn sàng ủng hộ tiền bạc cho các nạn nhân thiên tai ở cách nửa vòng trái đất để lấy danh tiếng, nhưng lại gắt gỏng với người mẹ già hay thờ ơ với nỗi đau của người bạn thân, thì lòng tốt đó rõ ràng có sự tính toán và rỗng tuếch.

    Dẫn chứng tiêu biểu nhất cho lý tưởng yêu thương bắt đầu từ thực tế chính là cuộc đời của Mẹ Teresa. Bà không bắt đầu sứ mệnh bằng những bài diễn thuyết vĩ đại về nhân loại, bà bắt đầu bằng việc cúi xuống chạm vào vết thương của một người hấp hối trên đường phố Calcutta. Bà từng nói: "Nếu bạn không thể nuôi nổi một trăm người, hãy chỉ nuôi một người thôi". Hay như câu chuyện về Bác Hồ, vị lãnh đạo kính yêu của chúng ta. Tình yêu nhân dân, yêu nhân loại của Người không nằm ở những lời nói suông mà hiện hữu qua việc Người sẵn sàng nhường cơm sẻ áo, quan tâm từ chiếc áo ấm của chiến sĩ đến bát canh của người nông dân. Đó là minh chứng cho thấy tình yêu thương lớn lao luôn được bồi đắp từ những viên gạch nhỏ nhất của sự quan tâm giữa người với người.

    Trong xã hội ngày nay, chúng ta thường thấy nhiều bạn trẻ nhiệt tình tham gia các chiến dịch bảo vệ môi trường toàn cầu hay cứu trợ quốc tế qua mạng xã hội, nhưng lại quên mất việc nấu một bữa cơm cho cha mẹ hay hỏi thăm một người bạn đang gặp áp lực. Lòng tốt không phải là một món đồ trang sức để phô diễn trên trang cá nhân; nó phải là dòng nhựa sống chảy từ trong tim, tưới mát cho những người đang đứng cạnh ta trước khi lan tỏa ra đại dương mênh mông.

    Tình yêu thương nhân loại chỉ thực sự có giá trị khi nó có điểm tựa vững chắc từ lòng yêu thương những người gần gũi. Hãy học cách yêu thương, thấu hiểu và bao dung với những người quanh mình trước khi mơ về những lý tưởng xa xôi. Bởi lẽ, như một danh ngôn đã nói: "Nếu bạn muốn thay đổi thế giới, hãy về nhà và yêu thương gia đình mình".

    Xem thêm >>
  • Quảng cáo
  • Viết đoạn văn nêu ý kiến phản đối hiện tượng chen lấn khi xếp hàng

    Hiện tượng chen lấn khi xếp hàng là một thói xấu cần được loại bỏ bằng những giải pháp đồng bộ và quyết liệt. Để chấm dứt cảnh tượng hỗn loạn này, trước hết, mỗi cá nhân cần tự xây dựng cho mình ý thức tự trọng và sự kiên nhẫn, hiểu rằng việc tuân thủ thứ tự không chỉ là quy định mà còn là biểu hiện của sự tôn trọng người khác. Bên cạnh sự tự giác, vai trò của giáo dục là cực kỳ quan trọng; gia đình và nhà trường cần dạy cho trẻ em thói quen xếp hàng ngay từ nhỏ để hình thành nếp sống văn minh bền vững. Song song đó, các đơn vị quản lý tại bến xe, bệnh viện hay siêu thị cũng cần áp dụng các biện pháp kỹ thuật như lắp đặt rào chắn, phân luồng hoặc sử dụng hệ thống lấy số tự động để triệt tiêu cơ hội chen lấn. Đặc biệt, việc kiên quyết từ chối phục vụ những người không chấp hành trật tự sẽ là biện pháp răn đe hiệu quả nhất. Khi mỗi người đều coi việc chờ đợi là một phần của sự công bằng, xã hội sẽ trở nên ổn định và văn minh hơn rất nhiều.


    Xem thêm >>
  • Viết bài văn NLXH 600 chữ về tình yêu thương

    Giữa nhịp sống hối hả của kỷ nguyên công nghệ, khi con người mải mê đuổi theo những giá trị vật chất hào nhoáng, có một thứ "trầm tích" quý báu vẫn âm thầm chảy trôi, giữ cho thế giới này không rơi vào lạnh lẽo, đó chính là tình yêu thương. Tình yêu thương không chỉ là một danh từ, nó là một động từ mạnh mẽ nhất, là sức mạnh gắn kết trái tim với trái tim.

    Vậy tình yêu thương là gì? Hiểu một cách đơn giản nhất, đó là sự đồng cảm, thấu hiểu và sẻ chia giữa người với người. Đó là khi ta biết rung động trước một mảnh đời bất hạnh, biết đưa tay ra giúp đỡ một người xa lạ mà không cần sự đền đáp. Tình yêu thương mang nhiều dáng vẻ: nó có thể là ánh mắt hiền từ của người mẹ, là bờ vai vững chãi của người cha, hay đơn giản là một cái nắm tay khích lệ của người bạn lúc ta thất bại.

    Sức mạnh của tình yêu thương là vô tận. Trong nghịch cảnh, nó là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất giúp con người vượt qua "bão giông". Khi ta trao đi yêu thương, không chỉ người nhận cảm thấy ấm áp mà bản thân người cho đi cũng tìm thấy sự thanh thản, ý nghĩa của sự tồn tại. Một xã hội giàu tình thương là một xã hội mà ở đó, cái xấu, cái ác bị đẩy lùi, khoảng cách giữa người với người được thu hẹp. Hãy nhìn cách cả dân tộc Việt Nam đồng lòng hướng về miền Trung mỗi mùa bão lũ, hay những bếp ăn 0 đồng dành cho người nghèo giữa lòng thành phố, ta sẽ thấy yêu thương chính là "phép màu" có thật.

    Tuy nhiên, thật đáng buồn khi trong xã hội vẫn còn tồn tại những "ốc đảo" của sự vô cảm. Có những người chọn lối sống ích kỷ, thờ ơ trước nỗi đau của đồng loại, chỉ biết vun vén cho bản thân. Sự vô cảm ấy giống như một loại axit ăn mòn nhân cách và làm rạn nứt những mối quan hệ xã hội. Nếu chúng ta cứ mãi sống trong vỏ bọc của chính mình, thế giới này sẽ chỉ còn lại sự cô độc và lạnh lẽo.

    Hành trình của tình yêu thương không bắt đầu từ những điều lớn lao, vĩ đại. Nó bắt đầu từ việc chúng ta học cách lắng nghe, học cách bao dung với lỗi lầm của người khác và học cách trân trọng những gì mình đang có. Đừng đợi đến khi giàu có mới làm từ thiện, đừng đợi đến khi rảnh rỗi mới quan tâm đến cha mẹ. Hãy yêu thương ngay từ hôm nay, bằng những hành động nhỏ bé nhưng chân thành nhất.

    Tình yêu thương là viên đá tảng xây dựng nên hạnh phúc con người. Đúng như một nhà văn từng nói: "Nơi lạnh nhất không phải là Bắc Cực mà là nơi thiếu vắng tình thương". Mỗi chúng ta hãy là một ngọn nến nhỏ, cùng nhau thắp sáng để sưởi ấm thế gian này bằng ngọn lửa của lòng nhân ái. Vì suy cho cùng, hạnh phúc chỉ thực sự trọn vẹn khi nó được sẻ chia.


    Xem thêm >>
  • Viết đoạn văn NLXH 200 chữ trình bày suy nghĩ của em về ý nghĩa của tình yêu thương trong cuộc sống.

    Tình yêu thương là một trong những giá trị cao đẹp và không thể thiếu trong cuộc sống của con người. Đó là sự quan tâm, sẻ chia và giúp đỡ lẫn nhau xuất phát từ trái tim chân thành. Trong hành trình sống, ai cũng có lúc gặp khó khăn, thử thách, và chính tình yêu thương sẽ trở thành nguồn động lực mạnh mẽ giúp ta vượt qua tất cả. Một lời hỏi han, một cái nắm tay hay một hành động giúp đỡ tuy nhỏ bé nhưng lại có thể sưởi ấm tâm hồn, mang đến niềm tin và hy vọng cho người khác. Trong những đợt thiên tai, bão lũ ở miền Trung, người dân trên khắp cả nước đã chung tay quyên góp, hỗ trợ đồng bào vùng khó khăn. Những nghĩa cử ấy không chỉ giúp họ vượt qua hoạn nạn mà còn làm lan tỏa tinh thần đoàn kết, nhân ái trong xã hội. Không chỉ dừng lại ở đó, tình yêu thương còn giúp gắn kết các mối quan hệ, từ gia đình đến cộng đồng. Trong gia đình, tình yêu thương giữa cha mẹ và con cái là nền tảng nuôi dưỡng nhân cách mỗi con người. Ngoài xã hội, sự cảm thông, bao dung sẽ giúp con người sống gần gũi, hòa hợp hơn, hạn chế những mâu thuẫn không đáng có. Bên cạnh đó, tình yêu thương còn giúp mỗi người hoàn thiện bản thân, biết sống có trách nhiệm và vị tha hơn. Tuy nhiên, vẫn còn những người sống thờ ơ, vô cảm trước nỗi đau của người khác, khiến xã hội trở nên lạnh lẽo. Vì vậy, mỗi chúng ta cần biết trân trọng và lan tỏa yêu thương từ những việc làm giản dị hằng ngày. Có thể nói, tình yêu thương chính là sợi dây gắn kết con người và làm cho cuộc sống trở nên ý nghĩa, tốt đẹp hơn.


    Xem thêm >>
  • Viết bài văn NLXH bàn về cội nguồn yêu thương của mỗi con người.

    Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại, đôi khi con người mải mê đuổi theo những đỉnh cao xa vời mà quên mất nền tảng dưới chân mình. Bàn về mối quan hệ giữa cá nhân và nguồn cội, có những vần thơ mang đậm triết lý nhân sinh rằng:

    "Núi cao bởi có đất bồi

    Núi chê đất thấp núi ngồi ở đâu? 

    Muôn dòng sông đổ biển sâu

     Biển chê sông nhỏ, biển đâu nước còn?"

    Những hình ảnh ẩn dụ đầy sức gợi ấy không chỉ nói về quy luật tự nhiên mà còn là bài học sâu sắc về lòng biết ơn và cội nguồn yêu thương của mỗi con người.

    Trước hết, hình ảnh "núi" và "biển" tượng trưng cho những gì vĩ đại, thành công và lớn lao. Thế nhưng, cái cao vợi của núi là nhờ "đất bồi", cái mênh mông của biển là nhờ "muôn dòng sông nhỏ". Đoạn thơ khẳng định một sự thật hiển nhiên: không có cái vĩ đại nào tự thân mà có, chúng đều được gây dựng từ những điều nhỏ bé, giản đơn. Nếu núi và biển nảy sinh lòng kiêu ngạo, "chê" bai nguồn gốc thấp bé của mình, chúng sẽ tự đánh mất đi sự tồn tại của chính mình.

    Từ đó, ta nhận ra rằng "cội nguồn yêu thương" chính là điểm xuất phát, là bệ phóng cho mỗi cá nhân. Cội nguồn ấy trước hết là gia đình – nơi có bóng hình cha mẹ tảo tần, những người đã hy sinh cả tuổi trẻ để làm "đất bồi" cho con vươn tới đỉnh cao. Cội nguồn còn là quê hương, là gốc gác tổ tiên với những giá trị văn hóa, đạo đức được truyền giữ qua bao thế hệ. Rộng hơn nữa, đó là sự giúp đỡ của thầy cô, bạn bè và cả những người xa lạ đã thầm lặng cống hiến cho xã hội mà ta đang thụ hưởng.

    Tại sao chúng ta phải trân trọng cội nguồn? Bởi lẽ, con người không có nguồn cội giống như cây không có gốc, sông không có nguồn, sớm muộn cũng sẽ héo rũ hoặc cạn khô. Khi biết trân trọng những giá trị xưa cũ, chúng ta có được một "điểm tựa tinh thần" vững chãi để không bị quật ngã trước sóng gió cuộc đời. Lòng biết ơn cội nguồn giúp con người sống khiêm nhường hơn, bao dung hơn và biết cống hiến ngược lại cho cuộc đời. Một người thành đạt mà quên đi quá khứ gian khó hay quay lưng với nơi mình sinh ra, kẻ đó dù có đứng trên đỉnh cao cũng chỉ là một sự cô độc đáng thương.

    Trong thực tế, ta vẫn đau lòng chứng kiến những người khi giàu sang lại thảng thốt chê bai quê nghèo, hay những đứa con bạc bẽo quên ơn dưỡng dục của mẹ cha. Đó là lối sống "vô ơn bạc nghĩa", là biểu hiện của sự băng hoại đạo đức cần bị phê phán. Tuy nhiên, trân trọng cội nguồn không đồng nghĩa với việc bảo thủ, níu giữ những hủ tục. Chúng ta trân trọng cái gốc nhưng phải biết vươn cành lá tới ánh sáng của thời đại mới.

    Trải nghiệm của bản thân tôi cũng cho thấy rằng, mỗi khi vấp ngã, nơi đầu tiên tôi nghĩ về luôn là gia đình và những kỷ niệm ấu thơ. Chính tình yêu thương thuần khiết ấy đã tiếp thêm sức mạnh để tôi đứng dậy. Tôi nhận ra mình không bao giờ đơn độc, bởi dưới chân tôi luôn có "đất bồi" của lòng nhân ái.

    Bốn câu thơ trên là lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà quyết liệt về lẽ sống "uống nước nhớ nguồn". Hãy học cách làm núi cao nhưng không quên đất thấp, làm biển rộng nhưng không chê sông nhỏ. Chỉ khi trân trọng cội nguồn yêu thương, con người mới có thể phát triển bền vững và tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự trưởng thành.


    Xem thêm >>
  • Viết bài văn NLXH trình bày syt nghĩ về vấn đề:trước những thử thách trong cuộc sống, điểm tựa của em là gì?

    Trong bài thơ Con đê làng, tác giả Trần Văn Lợi đã khắc họa hình ảnh con đê như một người khổng lồ thầm lặng, dang tay ngăn lũ chắn bão để giữ gìn màu xanh cho đồng ruộng, bình yên cho xóm làng. Hình ảnh ấy gợi cho tôi suy nghĩ sâu sắc về "điểm tựa" trong cuộc đời mỗi con người. Nếu làng quê có con đê làm lá chắn, thì trước những cơn bão của số phận, mỗi chúng ta cũng cần một điểm tựa vững vàng để không bị cuốn trôi.

    Điểm tựa không chỉ đơn thuần là một chỗ dựa vật chất, mà quan trọng hơn, đó là bệ phóng tinh thần, là nơi tiếp thêm sức mạnh khi ta mệt mỏi. Với riêng tôi, điểm tựa lớn lao và thiêng liêng nhất chính là Gia đình, đồng thời là Niềm tin vào bản thân.

    Gia đình chính là "con đê" ngăn chặn mọi sóng gió từ xã hội. Khi đối mặt với áp lực học tập hay những thất bại đầu đời, vòng tay của cha, lời động viên của mẹ luôn là nơi tôi tìm về. Gia đình không phán xét, không quay lưng; đó là nơi tình yêu thương được trao đi vô điều kiện. Có một điểm tựa như thế, tôi cảm thấy mình không đơn độc trong cuộc chiến với những khó khăn. Sự thấu hiểu của người thân giúp tôi chữa lành những vết thương lòng và nạp đầy năng lượng để tiếp tục đương đầu với thử thách.

    Tuy nhiên, nếu chỉ dựa vào ngoại cảnh, ta dễ trở nên yếu đuối và lệ thuộc. Vì vậy, điểm tựa quan trọng thứ hai chính là bản lĩnh nội tại. Ác-si-mét từng nói: "Hãy cho tôi một điểm tựa, tôi sẽ nhấc bổng cả trái đất". Trong cuộc sống, điểm tựa ấy nằm ngay trong ý chí và tri thức của mỗi người. Khi đứng trước một bài toán khó hay một lựa chọn mang tính quyết định, chính sự tự tin và lòng kiên trì sẽ là đòn bẩy giúp ta vượt qua. Một con đê muốn chắn được lũ dữ thì bản thân nó phải được đắp bằng đất đá vững chắc, cũng như con người muốn vượt qua nghịch cảnh thì tâm hồn phải được rèn luyện qua gian khổ.


    Thực tế cuộc sống cho thấy, có những người khi mất đi điểm tựa gia đình đã dễ dàng gục ngã, sa ngã. Nhưng cũng có những người lấy chính nỗi đau đó làm điểm tựa để vươn lên mạnh mẽ hơn. Điều đó minh chứng rằng điểm tựa không nằm ở đâu xa, mà nằm ở cách ta nhìn nhận và trân trọng những giá trị quanh mình.

    Đểm tựa là điều không thể thiếu để con người trưởng thành. Nó giống như con đê làng trong thơ Trần Văn Lợi, tuy giản dị nhưng mang tầm vóc vĩ đại. Tôi tự nhủ với lòng mình rằng, bên cạnh việc trân trọng "điểm tựa" gia đình, tôi sẽ không ngừng nỗ lực để tự xây dựng cho mình một "con đê" nội lực vững chãi. Để rồi một ngày nào đó, tôi không chỉ đứng vững trước bão giông của chính mình mà còn có thể trở thành điểm tựa bình yên cho những người mà tôi yêu thương.

    Xem thêm >>
  • Viết bài văn nghị luận bàn về lẽ sống sẻ chia

    Tố Hữu đã từng viết: "Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình". Câu thơ giản dị ấy chứa đựng một triết lý nhân sinh sâu sắc về lẽ sống sẻ chia – một trong những giá trị cốt lõi làm nên vẻ đẹp của tâm hồn con người và sự bền vững của xã hội.

    Sẻ chia, hiểu một cách đơn giản, là việc chúng ta cùng chung tay, góp sức hoặc san sẻ những gì mình có với người khác. Đó có thể là những giá trị vật chất như miếng cơm, manh áo trong cơn hoạn nạn; nhưng đó cũng có thể là những giá trị tinh thần vô hình như một lời hỏi thăm, một cái ôm động viên hay sự lắng nghe chân thành. Sẻ chia không đơn thuần là một hành động ban phát, mà là sự rung cảm giữa những trái tim, là nhịp cầu kết nối giữa người với người.

    Tại sao sẻ chia lại trở thành một lẽ sống cao đẹp? Bởi cuộc đời này vốn dĩ không bằng phẳng, mỗi người đều có những góc khuất, những nỗi đau hay khó khăn riêng. Khi ta sẻ chia, ta đang thắp lên một ngọn lửa ấm áp giúp người khác vượt qua bóng tối của nghịch cảnh. Một chiếc bánh mì khi đói, một lời động viên khi thất bại có thể thay đổi cả một số phận. Nhưng điều kỳ diệu nhất của sự sẻ chia chính là "phản ứng ngược": khi ta trao đi tình yêu thương, trái tim ta cũng trở nên giàu có và thanh thản hơn. Người biết sẻ chia là người tìm thấy hạnh phúc trong niềm vui của kẻ khác, giúp họ thoát khỏi cái tôi nhỏ bé để hòa nhập vào dòng chảy lớn của cuộc đời.

    Chúng ta đã từng xúc động trước hình ảnh những chuyến xe cứu trợ hướng về miền Trung bão lũ, những "ATM gạo" ấm lòng trong đại dịch, hay đơn giản là hình ảnh một bạn học sinh kiên trì cõng bạn đến trường suốt mười năm ròng. Những hành động ấy như những bông hoa đẹp tô điểm cho cuộc sống vốn nhiều lo toan. Một xã hội biết sẻ chia là một xã hội không có ai bị bỏ lại phía sau, nơi sự vô cảm bị đẩy lùi và tình người được tôn vinh.

    Tuy nhiên, sẻ chia cũng cần đi kèm với sự tinh tế. "Của cho không bằng cách cho", sự sẻ chia chân thành phải xuất phát từ sự tôn trọng, không vụ lợi, không phải là cách để đánh bóng tên tuổi hay thể hiện sự bề trên. Bên cạnh đó, chúng ta cũng cần phê phán những lối sống ích kỷ, thờ ơ, chỉ biết thu vén cho bản thân mà mặc kệ nỗi đau của đồng loại. Những "ốc đảo" cô độc ấy sớm muộn cũng sẽ bị sa mạc hóa bởi sự thiếu thốn tình người.

    Sẻ chia là một nghệ thuật sống mà mỗi chúng ta cần rèn luyện. Hạnh phúc không nằm ở số tài sản ta tích trữ, mà nằm ở số giá trị ta đã trao đi. Hãy bắt đầu sẻ chia từ hôm nay, bằng một nụ cười với người lạ, một lời cảm ơn với mẹ cha, hay một sự giúp đỡ nhỏ bé cho người bạn cùng lớp. Bởi khi biết sống cho đi, chúng ta đang làm cho thế giới này trở nên dịu dàng và đáng sống hơn bao giờ hết.




    Xem thêm >>

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...