-
Viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) bàn về một hoặc một số đặc điểm nghệ thuật trong bài thơ Khi mùa xuân đến của Hoàng Cầm.
Ba khổ thơ cuối của À ơi tay mẹ là nốt nhạc cao đẹp nhất về tình mẫu tử. Biện pháp điệp cấu trúc "Ru cho..." vang lên đều đặn như nhịp võng đưa, mở ra một không gian đầy phép màu. Lời ru của mẹ không chỉ vỗ về đứa con thơ mà còn có sức mạnh cảm hóa cả vũ trụ, vạn vật. Nó làm "mềm ngọn gió thu", "tan đám sương mù", và thậm chí làm "cái khuyết tròn đầy". Nhà thơ Bình Nguyên thật tinh tế khi nhận ra "phép nhiệm màu" ấy không đến từ phép thuật, mà được "chắt chiu từ những dãi dầu" của đời mẹ. Chính tình yêu thương vô bờ và những phong ba bão táp mẹ đã gánh thay con đã tạo nên sức mạnh vĩ đại, che chở con suốt cả cuộc đời. Đoạn thơ gieo vào lòng em niềm ngưỡng vọng và biết ơn vô hạn đối với đôi bàn tay gầy guộc nhưng vĩ đại của mẹ.
Xem thêm >> -
Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích hình ảnh người mẹ trong bốn khổ thơ đầu bài thơ Đôi bàn chân mẹ (Nguyễn Văn Song)
Bốn khổ thơ đầu bài thơ Đôi bàn chân mẹ của Nguyễn Văn Song đã tạc vào lòng người đọc hình tượng người mẹ Việt Nam tần tảo qua chi tiết nghệ thuật đầy sức gợi: đôi bàn chân. Không mang nét vẽ đài các, bàn chân mẹ hiện lên chân thực với dáng vẻ "thô", "ngón toẽ", "chai phồng" – vết tích của một đời "đi sớm về trưa" thầm lặng. Đôi bàn chân ấy chính là nhân chứng cho những nhọc nhằn mà mẹ gánh chịu. Giữa mùa đông tê tái, mẹ vẫn "lội xuống đầm" đến mức gót chân nứt nẻ; khi trưa hè đổ lửa, bàn chân lại "sấp ngửa" chạy đua với giông gió ba đào để chắt chiu từng hạt thóc, củ khoai nuôi con khôn lớn. Động từ "oằn vai", "rạc đôi chân" không chỉ tả thực nỗi đau thể xác mà còn khái quát trọn vẹn "phận đàn bà" gian truân, cam chịu. Bằng thể thơ lục bát định hình giọng điệu xót xa, tác giả đã biến đôi bàn chân hao mòn của mẹ thành biểu tượng đại diện cho đức hy sinh cao cả, khơi dậy trong lòng người đọc niềm biết ơn sâu sắc.
Xem thêm >>






Danh sách bình luận