Quảng cáo
  • Viết bài văn cảm nhận về vẻ đẹp của đoạn thơ “Dải mây trắng…tưng bừng ra chợ tết” trong tác phẩm Chợ tết (Đoàn Văn Cừ)

    Trong dòng chảy của thơ ca Việt Nam hiện đại, Đoàn Văn Cừ được xem là người họa sĩ tài hoa của làng quê Bắc Bộ. Thơ ông giàu màu sắc, âm thanh và sức sống dân dã. Chỉ bằng bốn câu thơ mở đầu bài Chợ tết, nhà thơ đã vẽ nên một bức tranh bình minh ngày Tết trong trẻo, tươi sáng và ngập tràn niềm vui của người dân quê:

    “Dải mây trắng đỏ dần trên đỉnh núi,
    Sương hồng lam ôm ấp nóc nhà tranh,
    Trên con đường viền trắng mép đồi xanh,
    Người các ấp tưng bừng ra chợ tết”.

    Bức tranh ngày Tết hiện lên trước hết qua vẻ đẹp của thiên nhiên lúc bình minh. Câu thơ đầu mở ra một không gian cao rộng với hình ảnh “dải mây trắng đỏ dần trên đỉnh núi”. Từ “đỏ dần” gợi khoảnh khắc mặt trời đang thức giấc, nhuộm sắc hồng lên những đám mây buổi sớm. Màu trắng tinh khôi hòa cùng sắc đỏ ấm áp tạo nên gam màu vừa dịu dàng vừa rực rỡ, báo hiệu một ngày mới đầy hân hoan. Từ đỉnh núi cao, tầm nhìn của nhà thơ hạ thấp dần xuống những mái nhà quê bình dị. Trong làn “sương hồng lam”, những “nóc nhà tranh” như được thiên nhiên dịu dàng chở che. Biện pháp nhân hóa qua từ “ôm ấp” khiến màn sương trở nên mềm mại, có hồn, gợi cảm giác ấm áp, yên bình của một làng quê đang bừng tỉnh trong buổi sớm đầu xuân.

    Không chỉ giàu sức gợi về màu sắc, bức tranh còn có chiều sâu và đường nét hài hòa. “Con đường viền trắng mép đồi xanh” hiện ra như một nét vẽ tinh tế trên nền thiên nhiên rộng lớn. Sắc trắng của con đường nổi bật giữa màu xanh của đồi núi tạo nên sự tương phản đẹp mắt, làm cho khung cảnh thêm tươi non, thanh khiết. Những gam màu trắng, đỏ, hồng, lam, xanh được phối hợp khéo léo đã tạo thành một bức tranh xuân đa sắc, mang vẻ đẹp trong trẻo và đầy sức sống.

    Từ cảnh vật, bức tranh chuyển sang hình ảnh con người – linh hồn của ngày Tết quê hương. Câu thơ cuối vang lên như một khúc nhạc rộn ràng: “Người các ấp tưng bừng ra chợ tết”. Từ láy “tưng bừng” diễn tả không khí náo nức, vui tươi lan tỏa khắp các làng xóm. Dòng người đổ về chợ không chỉ để mua bán mà còn để gặp gỡ, sẻ chia niềm vui xuân mới. Sự xuất hiện của con người khiến bức tranh vốn đã đẹp lại càng thêm sinh động, tràn đầy hơi thở cuộc sống. Thiên nhiên và con người hòa quyện trong niềm vui chung của đất trời ngày Tết, tạo nên một khung cảnh vừa thơ mộng vừa ấm áp tình quê.

    Bốn câu thơ ngắn gọn đã cho thấy tài năng quan sát tinh tế và ngòi bút giàu chất hội họa của Đoàn Văn Cừ. Những gam màu tươi sáng, những hình ảnh bình dị cùng nhịp điệu rộn ràng đã khắc họa thành công vẻ đẹp thanh bình, no ấm của làng quê Việt Nam trong ngày Tết. Đọc những vần thơ ấy, lòng người như được chạm vào hương vị mùa xuân xưa, để thêm yêu những nét đẹp mộc mạc mà đằm thắm của quê hương đất nước.

    Xem thêm >>
  • Viết bài văn phân tích vẻ đẹp của con người làng quê qua cảm nhận của nhân vật trữ tình tôi trong đoạn trích:"Làng ta đó giống bao làng quê Việt....Kể ta nghe chuyện cổ tích giữ làng"(Trích Câu chuyện làng ta - Bùi Minh Trí)

    Mỗi làng quê Việt Nam đều lưu giữ những vẻ đẹp riêng, trong đó đáng quý nhất là những con người bình dị mà giàu nghị lực. Đoạn trích “Câu chuyện làng ta” đã làm sáng lên vẻ đẹp ấy qua cảm nhận đầy yêu thương của nhân vật trữ tình “tôi”.

    Hiện lên giữa cái nghèo và sự khắc nghiệt của thiên nhiên là những con người cần cù, chịu thương chịu khó. Người cha miệt mài “đắp đập khơi dòng”, người mẹ lặng lẽ “khom lưng cấy hái”, gửi bao giọt mồ hôi xuống ruộng đồng để nuôi dưỡng những mùa vàng. Cuộc sống còn nhiều “cực nhọc long đong” nhưng họ vẫn bền bỉ vươn lên. Đặc biệt, người dân quê còn mang trong mình tinh thần yêu nước sâu sắc: thanh niên hăng hái lên đường đánh giặc, phụ nữ kiên cường bám đất giữ làng.

    Bằng giọng thơ tha thiết và hình ảnh giàu sức gợi, tác giả đã ca ngợi những con người làng quê Việt Nam chất phác, giàu đức hi sinh và luôn là điểm tựa vững bền của quê hương, đất nước.

    Xem thêm >>
  • Quảng cáo
  • Viết đoạn văn nêu cảm nhận của em về 2 khổ thơ:"Đất Tổ quốc khi chập chờn bóng giặc....Trong hồn người có ngọn sóng nào không." (Trích Tổ quốc nhìn từ biển - Nguyễn Việt Chiến)

    Hai khổ thơ trong bài “Tổ quốc nhìn từ biển” của Nguyễn Việt Chiến là những nốt nhạc trầm sâu lắng về tình yêu quê hương và ý thức chủ quyền. Từ điểm nhìn hướng ra biển khơi, nhà thơ xót xa trước một Tổ quốc “chưa một ngày yên ả” bởi những dông bão lịch sử và mưu đồ ngoại xâm. Hình ảnh so sánh tuyệt đẹp “Biển cần lao như áo mẹ bạc sờn” đã chạm đến góc sâu thẳm nhất trong lòng độc giả, khắc họa một biển khơi vừa vĩ đại, vừa lam lũ, chở che như lòng mẹ. Nỗi đau đau ấy càng nhân lên khi tác giả nhắc về Mẹ Âu Cơ trước cảnh “sóng lớp lớp đè lên thềm lục địa” – biểu tượng cho những hiểm họa rình rập giang sơn. Đoạn thơ khép lại bằng câu hỏi tu từ đầy sức nặng: “Trong hồn người có ngọn sóng nào không?”. Câu hỏi ấy như một luồng điện lay động tâm can, thức tỉnh lòng tự tôn dân tộc và trách nhiệm bảo vệ biển đảo quê hương trong lòng mỗi người con đất Việt hôm nay.

    Xem thêm >>
  • Viết đoạn văn phân tích sáu dòng thơ đầu của văn bản “Chiều thu quê hương”

    Sáu câu thơ đầu của "Chiều thu quê hương" đã vẽ nên một bức tranh làng quê tuyệt đẹp bằng những gam màu vừa mộc mạc vừa kiêu sa. Tác giả mở ra một không gian thu "trong" trẻo, nơi có "lá trúc vờn" nhẹ nhàng và sắc "xanh nhung" của lá mía khẽ quạt vào mái rạ thân thương. Điểm xuyết giữa sắc xanh dịu mát ấy là màu "vàng rực như sao" của hoa mướp cuối mùa, một hình ảnh so sánh độc đáo nâng tầm cái bình dị thành nét lung linh, kỳ ảo. Không gian tiếp tục mở rộng chiều sâu khi bầu trời "xanh thăm thẳm" soi bóng xuống lòng "giếng trong lẻo", tạo nên một sự giao hòa tuyệt đối giữa cao rộng và thẳm sâu. Để rồi, tiếng lòng tác giả bật lên đầy tha thiết: "Chiều thu quê hương sao mà đằm thắm!". Từ "đằm thắm" không chỉ tả cảnh mà còn tả tình – cái tình quê đậm đà, sâu lắng được chắt chiu từ chính những nét vẽ đơn sơ mà lay động lòng người.

    Xem thêm >>
  • Viết đoạn văn phân tích hai khổ thơ đầu bài thơ "Về Quảng Ngãi" (Vũ Thụy Nhung)

    Hai khổ thơ đầu bài thơ "Về Quảng Ngãi" của Vũ Thụy Nhung là lời mời gọi tha thiết, dệt nên từ nỗi nhớ và tình yêu sâu nặng. Câu hỏi tu từ "Em có về Quảng Ngãi với anh không" lặp lại mở đầu mỗi khổ như một điệp khúc bâng khuâng, chạm vào lòng người. Tác giả khéo léo bắt khoảnh khắc giao mùa tinh tế của miền Trung: khi thiên tai "mùa mưa gió" vừa qua, dáng xuân đã "ngập ngừng" và nụ hoa vàng "ngóng" bên sông. Thiên nhiên ấy không vô tri mà mang đầy tâm trạng chờ đợi. Đặc biệt, dòng sông Trà hiện lên trong trẻo "xanh lắm" vào tháng chạp, không chỉ là cảnh sắc mà còn là chứng nhân tuổi thơ với kỷ niệm "chung tắm", "lá thuyền xưa". Đoạn thơ sử dụng thể thơ thất ngôn giàu nhạc điệu, ngôn từ mộc mạc mà lay động. Qua đó, tác giả không chỉ giới thiệu vẻ đẹp thanh bình của quê hương Quảng Ngãi mà còn bộc lộ một tình yêu đôi lứa thủy chung, gắn liền với những hoài niệm nguyên sơ, bền chặt theo thời gian.

    Xem thêm >>
  • Viết đoạn văn ghi lại cảm nghĩ của em sau khi đọc bài thơ Bến đò ngày mưa (Anh Thơ)

    Bài thơ Bến đò ngày mưa của Anh Thơ đã chạm vào lòng người đọc một nỗi buồn man mác, trầm buồn của cảnh vật làng quê. Qua ngòi bút tả cảnh ngụ tình tinh tế, không gian bến đò hiện lên thật lạnh lẽo và tiêu điều. Từ những khóm tre "rũ rợi", rặng chuối "bơ phờ" dầm mưa cho đến con thuyền "đậu trơ vơ", tất cả đều như thấm đẫm cái lạnh và sự mỏi mệt. Cảnh vật không vô tri mà dường như đang mang nặng tâm tư, co ro trong sự trống trải của "bến vắng". Đọc thơ, ta không chỉ thấy mưa rơi trên bến nước, mà như thấy cả một khoảng lặng lay động trong tâm hồn. Lối viết giàu chất họa và nhịp điệu chậm rãi đã khơi gợi trong tôi một niềm hoài niệm sâu sắc, một tình yêu tha thiết đối với những vẻ đẹp bình dị, dẫu đượm buồn, của quê hương xứ sở.

    Xem thêm >>
  • Viết đoạn văn phân tích vẻ đẹp của quê hương qua cảm nhận của nhân vật trữ tình con trong đoạn trích Tự tình với quê hương (Lê Gia Hoài)

    Qua đoạn trích Tự tình với quê hương của Lê Gia Hoài, vẻ đẹp mảnh đất Vĩnh Phúc hiện lên vừa hùng vĩ, thơ mộng, vừa mang đậm chiều sâu lịch sử qua cái nhìn đầy tự hào của nhân vật "con". Quê hương ấy đón đứa trẻ bằng sự trù phú của "dòng Lô giang" dạt dào phù sa, nâng đỡ tuổi thơ bằng thanh âm kiêu hùng của "ngọn Tam Đảo reo" và bóng dáng trầm mặc đầy kiêu hãnh của "tháp Bình Sơn" qua bao thế kỷ. Cảnh sắc không chỉ là xê dịch địa lý mà là máu thịt, là nơi lưu giữ nét văn hóa độc đáo từ "làng gốm Hương Canh" đến vẻ yên bình của "Đại Lải mát xanh". Đứng trước giang sơn gấm vóc ấy, người con nơi biên cương xa xôi không khỏi "vấn vương" hoài niệm. Bằng thể thơ tự do phóng khoáng cùng giọng điệu thiết tha, tác giả đã khắc họa một quê hương tuyệt mỹ — nơi không chỉ để ngắm nhìn, mà là để thương, để nhớ và để cống hiến trọn đời.

    Xem thêm >>

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...