Danh tướng

Quảng cáo
Nghĩa & Ví dụ
danh từ
Tướng giỏi nổi tiếng.
Ví dụ: Ông là một danh tướng được người đời kính trọng.
Nghĩa: Tướng giỏi nổi tiếng.
1
Học sinh tiểu học
  • Ông ấy là một danh tướng bảo vệ đất nước.
  • Bức tượng trong công viên khắc họa một danh tướng.
  • Chúng em đọc truyện về một danh tướng chỉ huy quân lính rất tài giỏi.
2
Học sinh THCS – THPT
  • Trong sách sử, danh tướng hiện lên với tài cầm quân và tấm lòng vì dân.
  • Tên tuổi của vị danh tướng ấy gắn với nhiều trận đánh quyết định.
  • Cậu ấy say mê tìm hiểu chiến thuật của các danh tướng qua các tư liệu cũ.
3
Người trưởng thành
  • Ông là một danh tướng được người đời kính trọng.
  • Danh tướng không chỉ thắng trận, mà còn biết giữ yên lòng dân.
  • Nhắc đến ông, người ta nhớ đến bản lĩnh của một danh tướng giữa thời loạn.
  • Có những danh tướng lặng lẽ, chiến công nằm lại trong trang sử ít người mở.
Ngữ cảnh sử dụng & Phân tích ngữ pháp
1
Ngữ cảnh sử dụng
  • Trong giao tiếp đời thường (khẩu ngữ): Không phổ biến.
  • Trong văn bản viết (hành chính, học thuật, báo chí): Thường dùng trong các bài viết lịch sử, nghiên cứu về quân sự.
  • Trong văn chương / nghệ thuật: Thường xuất hiện trong tiểu thuyết lịch sử, thơ ca về các nhân vật anh hùng.
  • Trong lĩnh vực chuyên ngành / kỹ thuật: Sử dụng trong các tài liệu nghiên cứu quân sự, lịch sử.
2
Sắc thái & phong cách
  • Thể hiện sự kính trọng, ngưỡng mộ đối với những vị tướng tài ba.
  • Phong cách trang trọng, thường dùng trong văn viết và nghệ thuật.
3
Cách dùng & phạm vi
  • Nên dùng khi nói về các vị tướng nổi tiếng trong lịch sử hoặc trong các tác phẩm văn học.
  • Tránh dùng trong ngữ cảnh không trang trọng hoặc khi nói về những người không có thành tựu nổi bật.
4
Lưu ý đặc biệt
  • Dễ nhầm lẫn với các từ chỉ chức vụ quân sự khác, cần chú ý ngữ cảnh lịch sử.
  • Không nên dùng để chỉ các tướng đương thời nếu chưa có sự công nhận rộng rãi về tài năng.
1
Chức năng ngữ pháp
Danh từ, thường làm chủ ngữ hoặc bổ ngữ trong câu.
2
Đặc điểm hình thái – cấu tạo
Là từ ghép đẳng lập, không kết hợp với phụ từ đặc trưng.
3
Đặc điểm cú pháp
Thường đứng đầu câu khi làm chủ ngữ hoặc sau động từ khi làm bổ ngữ; có thể làm trung tâm của cụm danh từ, ví dụ: "danh tướng lừng danh".
4
Khả năng kết hợp ngữ pháp
Thường đi kèm với tính từ (lừng danh, nổi tiếng) hoặc động từ (trở thành, được phong).