Viết bài văn nếu là người được chứng kiến cảnh lão Hạc thông báo việc bán chó với ông giáo, trong truyện ngắn cùng tên của Nam Cao, thì em sẽ ghi lại câu chuyện đó như thế nào?Trong một lần đến nhà ông giáo mượn sách, tôi đã vô tình chứng kiến cảnh lão Hạc sang thông báo việc bán cậu Vàng với một tâm trạng đau đớn, xót xa khôn cùng. Quảng cáo
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Mở bài trực tiếp Mẫu 1 Nếu là người được chứng kiến cảnh lão Hạc thông báo việc bán chó với ông giáo, trong truyện ngắn cùng tên của Nam Cao, thì em sẽ ghi lại câu chuyện đó như thế nào? Trong một lần đến nhà ông giáo mượn sách, tôi đã vô tình chứng kiến cảnh lão Hạc sang thông báo việc bán cậu Vàng với một tâm trạng đau đớn, xót xa khôn cùng. Mở bài trực tiếp Mẫu 2 Dưới đây là lời ghi chép chân thực của chính em khi tận mắt thấy lão Hạc nghẹn ngào kể lại câu chuyện bán chú chó cưng cho ông giáo nghe trong một buổi chiều u tối. Mở bài trực tiếp Mẫu 3 Bằng sự đồng cảm sâu sắc của người đứng bên cạnh, tôi xin tái hiện lại cuộc đối thoại đầy nước mắt, nơi lão Hạc trút nỗi lòng day dứt với ông giáo sau khi bán đi kỷ vật của con trai. Mở bài gián tiếp Mẫu 1 Các bạn đã bao giờ nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt khắc khổ của một người nông dân già nua khi họ tự tay đẩy đi niềm an ủi duy nhất chưa? Khoảnh khắc chứng kiến lão Hạc thông báo việc bán chó với ông giáo đã để lại trong tôi nỗi ám ảnh nhói lòng về một kiếp người cùng khổ. Mở bài gián tiếp Mẫu 2 Người xưa thường nói: "Vật nuôi là bạn của con người" để ca ngợi sự gắn bó nghĩa tình giữa người và loài vật. Chính vì thế, nỗi đau xé lòng của lão Hạc khi thông báo việc bán đi cậu Vàng với ông giáo đã chứng minh tình cảm ấy thiêng liêng và sâu sắc biết bao. Mở bài gián tiếp Mẫu 3 Trong khi cuộc sống đói nghèo thường khiến con người ta dễ trở nên ích kỷ, tàn nhẫn để giữ lấy miếng ăn, thì lão Hạc lại chọn cách tự dằn vặt mình vì trót đánh lừa một con chó. Sự đối lập giữa cái đói rách và lòng tự trọng cao cả ấy thể hiện rõ nhất khi lão sang nhà ông giáo kể chuyện bán chó. Mở bài gián tiếp Mẫu 4 Một khuôn mặt nhăn nheo co rúm lại, đôi mắt ầng ậng nước rồi cái miệng móm mém mếu máo như một đứa trẻ con đang khóc ròng. Hình ảnh xót xa, tội nghiệp đó của lão Hạc tại hiên nhà ông giáo chính là khởi đầu cho câu chuyện đầy đau thương mà tôi đã chứng kiến. Mở bài gián tiếp Mẫu 5 Trong cuộc sống hôm nay, tình cảm giữa con người và vật nuôi vô cùng phổ biến, nhưng ở xã hội cũ, đó lại là đỉnh điểm của một bi kịch tình nghĩa. Câu chuyện lão Hạc sang nhà ông giáo báo tin đã bán cậu Vàng là một lát cắt thực tế đau lòng làm lay động tâm can người chứng kiến. Mở bài gián tiếp Mẫu 6 Nếu cậu Vàng là chỗ dựa tinh thần duy nhất giúp lão Hạc sưởi ấm những ngày tháng già nua độc hành, thì việc bán nó đi chẳng khác nào lão tự tay dập tắt đốm lửa hy vọng cuối cùng. Để nói về nỗi đau đớn ấy, em xin kể lại những gì mình chứng kiến khi lão sang dãi bày cùng ông giáo. Mở bài gián tiếp Mẫu 7 Chiều mờ sương hôm ấy, khi tôi đang ngồi yên lặng bên hiên nhà ông giáo thì thấy lão Hạc lững thững bước vào với dáng vẻ suy sụp. Cuộc trò chuyện đầy nghẹn ngào diễn ra ngay sau đó giữa hai người đã khắc sâu vào tâm trí tôi một ký ức buồn thương khôn nguôi. Kết bài không mở rộng Mẫu 1 Câu chuyện lão Hạc thông báo bán chó vừa khiến em cảm thấy vô cùng thương xót, vừa giúp em nhận ra phẩm chất trong sạch, cao quý của người nông dân giữa nghịch cảnh. Kết bài không mở rộng Mẫu 2 Qua việc chứng kiến cuộc đối thoại trên, em thấy lão Hạc tuy nghèo xơ xác nhưng lại giàu lòng tự trọng và tình nghĩa thủy chung. Em sẽ luôn ghi nhớ hình ảnh đầy xúc động này. Kết bài không mở rộng Mẫu 3 Tiếng thở dài cay đắng của ông giáo cùng bóng dáng cô độc của lão Hạc khuất dần sau rặng tre đã khép lại câu chuyện, để lại trong em nỗi buồn sâu sắc về một kiếp người lầm than. Kết bài mở rộng Mẫu 1 Giọt nước mắt hối hận của lão Hạc khi kể về việc bán chó giống như một tấm gương soi sáng lòng tự trọng của con người. Từ tấm gương ấy, em tự nhìn lại mình để học cách sống trung thực, trách nhiệm và luôn biết trân quý những tình cảm chân thành xung quanh. Kết bài mở rộng Mẫu 2 Nếu xã hội phong kiến nửa thuộc địa thời bấy giờ không đẩy người nông dân vào bước đường cùng nghèo đói, thì liệu lão Hạc có phải đau đớn bán đi người bạn bốn chân của mình? Bảo vệ quyền sống và quyền được hạnh phúc của con người chẳng phải là điều quý giá nhất sao, đúng không các bạn? Kết bài mở rộng Mẫu 3 Nỗi đau của lão Hạc không chỉ nằm trên trang văn của Nam Cao mà còn là bài học thực tế nhắc nhở chúng em về tình thương yêu loài vật. Em sẽ chia sẻ câu chuyện này để cùng các bạn trong lớp biết yêu mến, chăm sóc chu đáo những con vật nuôi trong gia đình mình. Kết bài mở rộng Mẫu 4 Khép lại câu chuyện, em càng thấu hiểu lời dạy: "Điều đáng quý nhất của con người là nhân cách". Dù nghèo đến mức phải bán chó, lão Hạc vẫn giữ trọn sự trong sạch và lòng tự trọng của mình. Qua câu chuyện, em tự hứa sẽ luôn rèn luyện đạo đức để trở thành người có ích. Kết bài mở rộng Mẫu 5 Nghĩ lại hình ảnh lão Hạc cười gượng héo hắt rồi bật khóc hu hu trước mặt ông giáo, lòng em lại trào dâng niềm xúc động nghẹn ngào. Hình ảnh ám ảnh đầy tình người ấy nhắc nhở chúng em phải biết thấu cảm và sưởi ấm cuộc đời bằng lòng nhân ái bao dung. Kết bài mở rộng Mẫu 6 Lão Hạc có thể nghèo đói về vật chất đến mức phải bán đi chú chó yêu quý, nhưng sự dằn vặt hối lỗi của lão lại cho thấy một tâm hồn vô cùng giàu có về mặt đạo đức. Qua câu chuyện này, bài học rút ra là: giá trị của một con người không nằm ở tài sản mà ở nhân cách cao đẹp. Kết bài mở rộng Mẫu 7 Chứng kiến cuộc trò chuyện giữa lão Hạc và ông giáo giúp em trưởng thành hơn trong nhận thức về tình người. Kể xong câu chuyện này cho bố nghe, em nhẹ nhàng chạy đến vuốt ve chú mèo nhỏ của nhà mình và tự hứa sẽ luôn yêu thương, gắn bó với nó như một người bạn thực sự.
|






Danh sách bình luận