-
Viết bài văn tả bố
Bố của em là người mà em luôn yêu quý và kính trọng nhất trong gia đình. Bố em năm nay ngoài bốn mươi tuổi và làm nghề công nhân xây dựng.
Bố có dáng người cao, hơi vạm vỡ và rất khỏe mạnh. Làn da bố sạm nắng vì thường xuyên làm việc ngoài trời. Mái tóc bố ngắn, đen nhưng đã điểm vài sợi bạc. Khuôn mặt bố hiền nhưng cũng rất nghiêm nghị khi cần. Đôi mắt bố sâu và ấm áp, luôn nhìn em với ánh nhìn đầy yêu thương. Đôi bàn tay bố to, chai sần nhưng lại rất ấm áp mỗi khi nắm tay em.
Trong cuộc sống hằng ngày, bố là người rất chăm chỉ và chịu khó. Bố thường đi làm từ sớm và về nhà khi trời đã tối. Dù mệt nhưng bố vẫn luôn quan tâm đến em và hỏi han việc học. Bố không nói nhiều nhưng luôn thể hiện tình yêu thương bằng hành động.
Em nhớ có một lần em bị điểm kém môn Toán và rất buồn. Bố đã không trách mắng mà chỉ nhẹ nhàng ngồi bên cạnh, phân tích lỗi sai cho em. Bố còn động viên em phải cố gắng hơn và không được bỏ cuộc. Nhờ vậy, em đã có động lực học tập tốt hơn.
Em rất yêu quý bố em. Bố không chỉ là người nuôi dưỡng em mà còn là người dạy em nhiều bài học quý giá trong cuộc sống. Em mong bố luôn khỏe mạnh và hạnh phúc để mãi ở bên gia đình em.
Xem thêm >> -
Viết bài văn tả một người lớn tuổi mà em yêu quý
Trong gia đình, người mà em luôn quấn quýt và yêu thương nhất chính là bà ngoại. Năm nay bà đã ngoài bảy mươi tuổi, cái tuổi mà thời gian đã in hằn những dấu vết trên gương mặt phúc hậu của bà.
Bà ngoại có vóc dáng nhỏ nhắn, hơi đậm người với bước đi chậm rãi nhưng khoan thai. Mái tóc của bà đã bạc phơ, thường được búi gọn gàng sau gáy bằng một chiếc kẹp nhung đen. Làn da bà lấm tấm những vết đồi mồi, và mỗi khi bà cười, những nếp nhăn nơi khóe mắt lại hiện lên, tỏa ra sự bao dung lạ kỳ. Em yêu nhất là đôi bàn tay gầy guộc, thô ráp của bà – đôi bàn tay đã nuôi nấng mẹ khôn lớn và giờ đây lại ân cần chăm sóc em mỗi khi bố mẹ vắng nhà. Giọng bà trầm ấm, mỗi tối bà thường kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích về cô Tấm, Thạch Sanh giúp em chìm vào giấc ngủ ngon.
Đối với em, bà như một bà tiên hiền hậu bước ra từ truyện cổ tích. Em mong bà luôn mạnh khỏe, sống thật lâu để mãi là điểm tựa ấm áp cho cả gia đình.
Xem thêm >> -
Viết bài văn tả mẹ
Mẹ em là người mà em yêu thương và kính trọng nhất trong gia đình.
Mẹ em năm nay hơn bốn mươi tuổi và làm công việc nội trợ. Hằng ngày, mẹ chăm lo cho gia đình từ bữa ăn đến giấc ngủ của mọi người. Mẹ có dáng người nhỏ nhắn và hơi gầy vì luôn bận rộn. Khuôn mặt mẹ hiền hậu với những nét dịu dàng. Mái tóc mẹ dài nhưng đã có vài sợi bạc. Đôi mắt mẹ luôn nhìn em với ánh mắt ấm áp và đầy yêu thương. Đôi bàn tay mẹ không mềm mại mà đã chai sần vì làm việc nhà rất nhiều.
Mẹ là người rất chăm chỉ và chịu khó. Dù mệt, mẹ vẫn luôn cố gắng hoàn thành mọi việc trong nhà. Mẹ luôn quan tâm đến em từng bữa ăn, giấc ngủ và việc học. Em nhớ có một lần em bị ốm vào ban đêm. Mẹ đã thức suốt để chăm sóc em, đắp khăn ấm và cho em uống thuốc. Nhờ có mẹ, em nhanh chóng khỏe lại. Lúc đó em cảm thấy mẹ giống như một người bảo vệ luôn ở bên cạnh em.
Em rất yêu mẹ em. Mẹ không chỉ là người sinh ra em mà còn là người luôn hi sinh thầm lặng vì gia đình. Em mong mẹ luôn khỏe mạnh và hạnh phúc để mãi ở bên em.
Xem thêm >> -
Viết bài văn tả chú bộ đội
Trong các ngành nghề, em luôn dành một tình cảm ngưỡng mộ đặc biệt cho các chú bộ đội. Hình ảnh chú bộ đội trong bộ quân phục xanh lá mạ luôn để lại trong em ấn tượng về sự oai phong và trang trọng.
Chú bộ đội em tả có dáng người cao ráo, đôi vai rộng và bước đi vô cùng dứt khoát. Chú mặc bộ quân phục màu xanh đặc trưng, trên đầu đội chiếc mũ cối có gắn ngôi sao vàng năm cánh tỏa sáng dưới ánh nắng. Làn da chú rám nắng bánh mật vì những giờ luyện tập miệt mài trên thao trường. Đôi mắt chú sáng quắc, toát lên vẻ cương trực nhưng mỗi khi chú mỉm cười, nụ cười ấy lại vô cùng hiền hậu và gần gũi. Đôi giày vải của chú luôn được giặt sạch sẽ, bước đi rầm rập theo nhịp hành quân trông thật mạnh mẽ.
Ngắm nhìn chú bộ đội, em cảm thấy rất tự hào về những người đang ngày đêm canh giữ hòa bình cho Tổ quốc. Em tự hứa sẽ học tập thật tốt để sau này có thể đóng góp sức mình cho đất nước.
Xem thêm >> -
Viết bài văn tả về Bác Hồ
Ngay giữa lớp học của em, phía trên tấm bảng đen, hình ảnh Bác Hồ luôn được treo trang trọng. Mỗi khi nhìn lên, em lại cảm thấy lòng mình ấm áp và tràn đầy niềm tự hào.
Trong ảnh, Bác hiện lên với gương mặt hiền từ và đôi mắt sáng ngời như những vì sao. Vầng trán Bác cao và rộng, thể hiện một trí tuệ uyên bác. Mái tóc và chòm râu của Người bạc phơ như một vị tiên trong truyện cổ tích. Bác mặc bộ quần áo kaki màu vàng nhạt vô cùng giản dị. Ánh mắt Bác nhìn chúng em như đang dõi theo, nhắc nhở chúng em phải luôn chăm ngoan, học giỏi. Mỗi lần gặp bài toán khó hay mệt mỏi, nhìn vào nụ cười bao dung của Bác, em như được tiếp thêm sức mạnh để cố gắng hơn.
Hình ảnh Bác Hồ trong tấm ảnh đã trở nên vô cùng thân thuộc với em. Em hứa sẽ học tập thật tốt để xứng đáng với danh hiệu "Cháu ngoan Bác Hồ".
Xem thêm >> -
Viết bài văn tả một người thân trong gia đình em
Trong gia đình em, người mà em yêu quý nhất là mẹ.
Mẹ em năm nay ngoài ba mươi tuổi. Mẹ có dáng người nhỏ nhắn nhưng rất nhanh nhẹn. Khuôn mặt mẹ hiền hậu và luôn tươi cười. Mái tóc mẹ dài, đen và thường được buộc gọn gàng. Đôi mắt mẹ hiền từ, luôn ánh lên sự yêu thương. Nụ cười của mẹ rất ấm áp khiến em cảm thấy bình yên. Đôi bàn tay mẹ đã chai sạn vì làm việc vất vả.
Hằng ngày, mẹ dậy từ sớm để chuẩn bị bữa ăn cho cả gia đình. Sau đó mẹ lại đi làm rất bận rộn. Dù mệt nhưng mẹ vẫn luôn quan tâm đến em. Mẹ thường hỏi em về việc học ở trường. Khi em gặp khó khăn, mẹ luôn nhẹ nhàng chỉ bảo. Có lần em bị ốm, mẹ chăm sóc em rất chu đáo. Mẹ thức cả đêm để trông em. Em cảm thấy rất xúc động và thương mẹ. Mẹ luôn dạy em phải ngoan ngoãn và lễ phép. Em nhớ những buổi tối mẹ ngồi bên em học bài. Mẹ kiên nhẫn giải thích từng bài khó.
Em rất yêu mẹ và luôn tự hào về mẹ. Em sẽ cố gắng học thật giỏi để mẹ vui lòng. Với em, mẹ là người tuyệt vời nhất.
Xem thêm >> -
Viết bài văn tả chú hải quân
Trong những hình ảnh về người chiến sĩ, em thích nhất là chú hải quân đang làm nhiệm vụ nơi đảo xa.
Chú có dáng người cao lớn và khỏe mạnh. Do đứng dưới nắng gió biển khơi lâu ngày, làn da chú đã chuyển sang màu nâu bánh mật rất rắn rỏi. Chú mặc bộ quân phục màu trắng với những đường viền xanh nước biển trông rất oai phong. Chiếc mũ có dải yếm bay bay trong gió là đặc điểm mà em thấy ấn tượng nhất ở chú. Trên tay chú luôn cầm chắc cây súng, ánh mắt nghiêm nghị nhìn ra phía biển để canh giữ sự bình yên cho Tổ quốc. Tuy làm việc vất vả nhưng chú vẫn luôn nở nụ cười hiền hậu.
Em rất yêu quý chú và hứa sẽ học giỏi để sau này cũng trở thành một chiến sĩ dũng cảm như thế.
Xem thêm >> -
Viết bài văn tả về nhân vật trong truyện mà em yêu thích
Trong các truyện cổ tích, em thích nhất hình ảnh dũng mãnh của tráng sĩ Thạch Sanh.
Thạch Sanh có vóc dáng cao lớn và vạm vỡ như một pho tượng đồng. Đôi vai chú rộng, cánh tay cuồn cuộn những bắp thịt săn chắc. Chú thường đóng một chiếc khố đơn sơ để lộ bộ ngực nở nang và làn da nâu bóng dạn dày sương gió. Gương mặt chú cương nghị với đôi mắt sáng quắc như sao đêm. Mỗi bước đi của chú đều mạnh mẽ, vững chãi như một ngọn núi đá sừng sững giữa đất trời.
Hình ảnh Thạch Sanh khỏe mạnh và lẫm liệt luôn là biểu tượng của lòng dũng cảm trong em.
Xem thêm >> -
Viết bài văn tả người anh hùng Võ Thị Sáu
Chị Võ Thị Sáu là người nữ anh hùng trẻ tuổi mà em vô cùng kính trọng. Hình ảnh chị hiên ngang trước họng súng quân thù đã trở thành biểu tượng bất tử.
Dưới làn sương mù của đất Côn Đảo, chị Sáu hiện lên với vóc dáng mảnh mai nhưng vô cùng cứng cỏi. Khuôn mặt chị trẻ trung, thanh tú nhưng toát lên vẻ cương nghị. Em ấn tượng nhất là đôi mắt chị – đôi mắt sáng quắc, kiên định nhìn thẳng vào kẻ thù mà không chút sợ hãi. Dù ra pháp trường, chị vẫn bình thản cài một đóa hoa lên mái tóc đen dài đang bay trong gió. Chị từ chối băng đen bịt mắt để được nhìn thấy quê hương lần cuối và cất cao tiếng hát vang dội cả đất trời.
Sự hy sinh anh dũng của chị Võ Thị Sáu khiến em rất xúc động và tự hào. Em tự hứa sẽ học tập thật tốt để xứng đáng với xương máu mà chị đã đổ xuống cho độc lập dân tộc.
Xem thêm >> -
Viết bài văn tả thầy/cô
Trong những người thầy cô từng dạy em, cô Lan – cô giáo chủ nhiệm năm lớp 4 là người mà em yêu quý nhất.
Cô Lan có dáng người mảnh mai, thướt tha. Mỗi khi lên lớp, cô thường mặc những bộ áo dài có màu sắc nhã nhặn trông rất thanh lịch. Khuôn mặt cô trái xoan với làn da trắng hồng. Em thích nhất là đôi mắt của cô, đôi mắt đen lánh luôn nhìn chúng em với ánh mắt hiền từ và khích lệ. Khi cô giảng bài, giọng nói của cô ấm áp, truyền cảm như tiếng ru của mẹ. Đôi bàn tay thon dài của cô nắn nót viết từng dòng chữ trắng tinh, thẳng tắp trên bảng đen. Mỗi khi em làm bài tốt, cô lại nở nụ cười tươi tắn và ánh mắt cô lấp lánh niềm vui.
Đối với em, cô Lan giống như người mẹ thứ hai. Em hứa sẽ học tập thật chăm chỉ để không phụ lòng dạy dỗ của cô.
Xem thêm >>






Danh sách bình luận