-
Viết bài văn từ đoạn trích "Tôi vẫn còn nhớ mẹ thường hay nói với tôi...thích ăn bắp rang không…” (Nguyễn Ngọc Thuần) trình bày suy nghĩ về ý nghĩa của sự sẻ chia trong cuộc sống
Trong cuộc đời, có những khoảnh khắc tâm hồn con người trở nên chênh chao, mọi lời khuyên bảo mỹ miều đều trở nên bất lực, và điều duy nhất họ khao khát chỉ là sự hiện diện ấm áp của một tấm lòng. Qua những hình ảnh vô cùng giản dị như "những khuôn mặt", "những bàn tay", "những tô cháo" hay "những quả ổi" trong tác phẩm Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ của Nguyễn Ngọc Thuần, lời dạy của người mẹ "nỗi buồn chỉ vơi đi bằng tình thương" đã mở ra bài học sâu sắc về giá trị vô giá của sự sẻ chia giữa con người với con người.
Sẻ chia không nằm ở những điều cao xa hay xa xỉ, mà chính là sự đồng cảm, lòng lắng nghe và tinh thần sẵn sàng nâng đỡ khi ai đó vấp ngã. Người đang tổn thương không cần những "viên thuốc" lý trí hay sự phán xét lạnh lùng; họ cần tình người chân thành được cụ thể hóa bằng sự lắng nghe im lặng, một bữa ăn ấm áp hay một lời hỏi thăm đúng lúc. Đối với người nhận, sự sẻ chia là liều thuốc tinh thần xoa dịu nỗi đau, đẩy lùi cảm giác cô độc và thắp lại niềm tin vào cuộc sống. Với người trao đi, biết sẻ chia giúp tâm hồn mở rộng, rèn luyện lòng nhân ái và sống có trách nhiệm hơn. Trong xã hội, những hành động yêu thương nhỏ bé ấy chính là sợi dây gắn kết cộng đồng, đẩy lùi sự vô cảm. Thực tế cuộc sống đã chứng minh sức mạnh diệu kỳ ấy qua mô hình "ATM gạo" của ông Hoàng Tuấn Anh trong đại dịch COVID-19 năm 2020 giúp hàng ngàn người nghèo khó, hay phong trào hiến máu tình nguyện do Hội Chữ thập đỏ phát động, nơi những giọt máu trao đi cứu sống vô số người xa lạ.
Đáng buồn thay, trong xã hội vẫn còn những cá nhân sống ích kỷ, chọn cách quay lưng trước bi kịch của đồng loại. Cần nhận thức rằng, sẻ chia phải xuất phát từ sự tôn trọng chân thành chứ không phải thái độ ban ơn hay thương hại ban phát.
Hình ảnh tô cháo nóng hay quả ổi nơi đầu giường trong trang văn của Nguyễn Ngọc Thuần nhắc nhở chúng ta rằng tình thương chưa bao giờ là điều xa xỉ. Một bàn tay nắm chặt hay một khoảng lặng ngồi bên người đang buồn hôm nay chính là ngọn lửa ấm áp nhất dệt nên một xã hội nhân văn và tràn đầy yêu thương.
Xem thêm >> -
Viết bài văn từ câu chuyện "Tiếng vọng rừng sâu" nói lên suy nghĩ của mình về mối quan hệ giữa “cho” và “nhận” trong cuộc sống
Cách ứng xử giữa người với người trong cuộc sống vốn vận hành theo một quy luật phản hồi kỳ diệu. Câu chuyện "Tiếng vọng rừng sâu" kể về cậu bé ngỗ nghịch thét lớn câu "Tôi ghét người!" vào thung lũng và bàng hoàng nhận lại đúng âm thanh ấy đã gợi mở bài học sâu sắc về mối quan hệ giữa "cho" và "nhận". Những gì con người trao đi cho cuộc đời rồi sẽ trở lại với chính họ theo những cách thức khác nhau.
"Tiếng vọng" không đơn thuần là sự phản xạ âm thanh vật lý mà là hình ảnh ẩn dụ cho quy luật ứng xử xã hội: thái độ và hành động ta trao cho thế giới sẽ tạo ra phản ứng tương ứng từ người khác. "Cho" là sự san sẻ tình thương, sự tử tế và tri thức, nhưng đôi khi cũng là việc gieo rắc ích kỷ hay thù hận. "Nhận" là những gì ta gặt hái lại về cả vật chất lẫn tinh thần. Mối quan hệ giữa "cho" và "nhận" mang tính hai chiều khép kín. Người biết trao đi nụ cười, sự giúp đỡ và lòng bao dung sẽ nhận về niềm tin, sự tôn trọng cùng tình yêu thương ấm áp. Trái lại, kẻ gieo sự lạnh lùng, ghen ghét sẽ chỉ thu về sự cô độc và thái độ xa lánh từ cộng đồng.
Biết "cho" đi những điều tích cực giúp tâm hồn mỗi người trở nên rộng mở, nuôi dưỡng lòng nhân ái và đẩy lùi lối sống vụ lợi. Với xã hội, vòng tuần hoàn "cho – nhận" chính là sợi dây gắn kết, xây dựng một cộng đồng nhân văn. Minh chứng sống động là Thầy giáo Ưu tú Nguyễn Đức Thìn (Bắc Ninh) – người tiên phong trong phong trào "Người tốt, việc tốt". Điều thầy trao đi là cả đời cống hiến tri thức, truyền cảm hứng và tình yêu lịch sử cho thế hệ trẻ; thứ thầy nhận lại không chỉ là sự kính trọng vô bờ mà còn là sự lan tỏa giá trị sống đẹp. Bên cạnh đó, các phong trào như "Áo ấm mùa đông", "Xuân tình nguyện" của học sinh, sinh viên đã mang lại niềm vui, sự hỗ trợ kịp thời cho người dân khó khăn, đồng thời giúp giới trẻ nhận về bài học trách nhiệm sâu sắc.
Đáng buồn thay, xã hội vẫn còn những cá nhân sống ích kỷ, chỉ muốn nhận lấy mà không chấp nhận cho đi, hoặc trao đi thái độ tiêu cực nhưng lại đòi hỏi nhận về sự tử tế. Cần hiểu rằng, sự cho đi có giá trị nhất khi xuất phát từ lòng chân thành, không tính toán thiệt hơn. Mỗi người cần học cách lắng nghe, chủ động giúp đỡ người khác trong khả năng và biết ơn những điều tốt đẹp mình nhận được.
"Cho" và "nhận" là hai mặt gắn bó hữu cơ tạo nên giá trị sống của mỗi con người. Bằng việc ngừng gieo rắc những "tiếng vọng" cay nghiệt và chủ động gieo xuống cuộc đời những hạt mầm tử tế, mỗi chúng ta sẽ cùng dệt nên một xã hội nhân văn, nơi tình yêu thương luôn phản hồi và lan tỏa trọn vẹn.
Xem thêm >> -
Viết đoạn văn từ bài thơ “Một khúc ca xuân” của nhà thơ Tố Hữu trình bày suy nghĩ về ý nghĩa của sự sẻ chia
Trong bài thơ “Một khúc ca xuân”, nhà thơ Tố Hữu từng viết: “Nếu là con chim chiếc lá / Thì chim phải hót, chiếc lá phải xanh / Lẽ nào vay mà không trả / Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình”. Lời thơ tựa như một chân lý dịu dàng, gợi nhắc mỗi người về ý nghĩa sâu sắc của sự sẻ chia trong cuộc sống. Sẻ chia là khi ta biết mở lòng, trao đi tình yêu thương, sự quan tâm hay chút vật chất nhỏ bé để giúp đỡ những người xung quanh. Cuộc đời vốn không phải lối đi đơn độc, sự sẻ chia đúng lúc sẽ giúp người trong hoàn cảnh khó khăn vơi bớt nỗi đau và có thêm điểm tựa để vươn lên. Hình ảnh những “Tủ bánh mì sẻ chia” âm thầm bên góc phố Đà Nẵng chính là minh chứng ấm áp: một phần bánh tuy giá trị không lớn nhưng lại xoa dịu cơn đói và sưởi ấm tâm hồn người lao động nghèo. Việc trao đi điều tốt đẹp không làm ta vơi hụt, mà ngược lại, giúp nuôi dưỡng lòng nhân ái, mang lại niềm thanh thản và gắn kết xã hội thành một khối tràn ngập tình thương. Trái lại, lối sống ích kỷ, chỉ muốn nhận về mà không muốn cho đi sẽ chỉ đẩy con người vào sự cô đơn và xa cách. Giống như chiếc lá sinh ra phải xanh, con chim sinh ra phải hót, sự sẻ chia chính là quy luật tự nhiên giúp tình người mãi mãi vẹn nguyên và tỏa sáng giữa đời.
Xem thêm >> -
Viết bài văn bày tỏ quan điểm của mình về ý kiến “Đồng cảm và sẻ chia là một nếp sống đẹp trong xã hội hiện nay”
Cuộc sống không chỉ được dệt nên bởi những đỉnh cao thành công của mỗi cá nhân, mà còn được đong đếm bằng sự ấm áp trong cách con người đối xử với nhau khi đối mặt với gian truân, biến cố. Chiêm nghiệm về cách ứng xử giữa người với người, có ý kiến cho rằng: “Đồng cảm và sẻ chia là một nếp sống đẹp trong xã hội hiện nay”. Đây là một nhận định hoàn toàn xác đáng, khẳng định giá trị cốt lõi của lòng nhân ái trong việc kết nối con người và xây dựng một cộng đồng văn minh, bền vững.
“Đồng cảm” là khả năng đặt mình vào vị trí của người khác để thấu hiểu và tôn trọng những cảm xúc, nỗi đau của họ. Trong khi đó, “sẻ chia” là việc biến sự thấu hiểu ấy thành hành động cụ thể thông qua lời động viên, thời gian, công sức hay vật chất. Khi hai yếu tố này trở thành thói quen ứng xử thường nhật, nó tạo nên một “nếp sống đẹp” mang giá trị nhân văn sâu sắc. Lối sống ấy hiện hữu từ những hành động nhỏ bé như sự im lặng lắng nghe một tâm hồn đang tổn thương, cho đến việc trao đi cơ hội, tri thức hay dang tay giúp đỡ những số phận nghèo khó mà không hề phán xét.
Mỗi hành động đồng cảm và sẻ chia đều mang lại ý nghĩa to lớn. Với người nhận, nó xoa dịu vết thương lòng, đẩy lùi cảm giác cô độc và thắp sáng lại niềm tin để tiếp tục vươn lên. Với người trao đi, mở lòng giúp đỡ kẻ khác chính là cách giải phóng bản thân khỏi cái tôi ích kỷ, giúp tâm hồn trở nên phong phú và thanh thản. Ở góc độ xã hội, nếp sống đẹp này tạo nên sợi dây liên kết bền chặt, hạn chế sự vô cảm và dệt nên một môi trường sống giàu tình người.
Thực tế cuộc sống đã chứng minh sức mạnh diệu kỳ ấy qua chương trình “Tiếp sức đến trường” của Báo Tuổi Trẻ, nơi nguồn lực xã hội được huy động để trao học bổng, giúp biết bao học sinh, sinh viên nghèo không phải dở dang ước mơ học tập. Hay câu chuyện truyền cảm hứng về chị Nguyễn Thị Vân – người phụ nữ khuyết tật đồng sáng lập Trung tâm Nghị lực sống, người đã biến sự đồng cảm sâu sắc từ chính hoàn cảnh của mình thành động lực hỗ trợ hàng ngàn người cùng hoàn cảnh học nghề và tự tin hòa nhập xã hội.
Tuy nhiên, đáng buồn thay khi trong xã hội vẫn còn những cá nhân sống ích kỷ, thực dụng, chỉ biết đến lợi ích bản thân mà lạnh lùng trước nỗi đau của đồng loại. Chúng ta cũng cần hiểu rằng đồng cảm, sẻ chia không phải là sự thương hại hay ban ơn, mà phải xuất phát từ sự tôn trọng và chân thành tuyệt đối.
Ý kiến “Đồng cảm và sẻ chia là một nếp sống đẹp trong xã hội hiện nay” chính là kim chỉ nam cho lối sống tử tế. Nhận thức được giá trị ấy, mỗi chúng ta cần học cách lắng nghe, ngưng phán xét và chủ động trao đi yêu thương từ những điều nhỏ nhất ngay trong gia đình và lớp học. Hãy cùng nhau gieo xuống đời những hạt mầm ấm áp để lòng tốt được lan tỏa, bởi cho đi không làm ta nghèo đi mà làm cho cuộc sống thêm ngát hương.
Xem thêm >> -
Viết đoạn văn từ nội dung văn bản "Hai biển hồ" bàn về ý nghĩa sự đồng cảm, sẻ chia trong cuộc sống
Hình ảnh Biển hồ Ga-li-lê luôn đong đầy sự sống nhờ biết đón nhận và dâng tặng dòng nước ra ngoài chính là ẩn dụ sâu sắc về giá trị của lòng đồng cảm, sẻ chia. Đồng cảm là sự đặt mình vào vị trí người khác để thấu suốt niềm đau, còn sẻ chia là biến tình thương ấy thành hành động che chở, nâng đỡ. Khi trao đi sự quan tâm chân thành, ta không chỉ xoa dịu tổn thương và tiếp thêm động lực cho những mảnh đời gian khó, mà còn giải phóng bản thân khỏi cái tôi ích kỷ để tâm hồn trở nên bình yên. Tinh thần ấy đã rực sáng qua những chuyến xe cứu trợ hướng về Làng Nủ (Lào Cai) sau thiên tai sạt lở năm 2024, nơi vô số tấm lòng trên khắp cả nước đã tự nguyện chia sẻ mất mát với đồng bào. Ngược lại, lối sống khép kín chỉ biết gom giữ lợi ích sẽ biến con người thành một “Biển Chết” cằn cỗi và lặng câm. Sẻ chia không phải sự ban ơn mà là thái độ tôn trọng; trao đi đúng lúc bằng tấm lòng chân thật sẽ tạo nên một cộng đồng gắn kết. Dòng chảy yêu thương khi được tự do lưu thông sẽ nuôi dưỡng muôn cây đời tươi tốt, biến những cằn cỗi nhất cũng hóa nên miền đất ngọt ngào của tình người.
Xem thêm >> -
Viết bài văn nghị luận trình bày suy nghĩ về quan niệm “Cảm thông là chiếc chìa khóa mở cửa trái tim người khác.” – (E. C. McKenzie)
Trong cuộc sống, có những khoảng cách không thể đo bằng chiều dài địa lý, mà được tạo nên bởi sự khác biệt trong suy nghĩ, hoàn cảnh và những nỗi niềm riêng. Đứng trước những bức tường vô hình ấy, E. C. McKenzie từng đúc kết: “Cảm thông là chiếc chìa khóa mở cửa trái tim người khác.” Quan niệm sâu sắc này khẳng định sức mạnh diệu kỳ của sự thấu hiểu trong việc xóa bỏ mọi rào cản và kết nối những tâm hồn.
"Cảm thông" là khả năng biết đặt mình vào vị trí của người khác để hiểu, chia sẻ và tôn trọng những cảm xúc, khó khăn mà họ đang trải qua. "Chiếc chìa khóa" là hình ảnh ẩn dụ cho phương tiện khai mở "trái tim người khác" – thế giới nội tâm vốn kín đáo, sâu lắng và đôi khi đầy tổn thương. Sự cảm thông hiện hữu qua việc lắng nghe chân thành không phán xét, tìm hiểu nguyên nhân phía sau hành động của người khác, động viên khi họ gặp biến cố và biết tha thứ cho những lỗi lầm có thể cảm thông nhưng không dung túng cho cái sai.
Giá trị của chiếc chìa khóa cảm thông là vô cùng to lớn. Với người đang gặp khó khăn, sự thấu hiểu làm vơi bớt áp lực, xoa dịu cảm giác cô độc và mang lại điểm tựa tinh thần để họ an tâm mở lòng. Với người biết cảm thông, việc mở lòng giúp tâm hồn trở nên phong phú, bao dung và bớt đi sự ích kỷ. Ở quy mô xã hội, sự cảm thông đẩy lùi thói vô cảm, dệt nên một cộng đồng đoàn kết và văn minh. Thực tế cho thấy, sự chuyển biến tích cực trong nhận thức về trẻ mắc rối loạn phổ tự kỷ tại Việt Nam chính là biểu hiện sâu sắc của lòng cảm thông: thay vì coi các em là "khác thường", gia đình, nhà trường và các tổ chức xã hội đã học cách hiểu đặc điểm riêng của các em để tạo điều kiện học tập, trị liệu và hòa nhập. Trên thế giới, dự án phi lợi nhuận StoryCorps (Mỹ) ghi âm các cuộc trò chuyện đời thường và lưu giữ tại Thư viện Quốc hội Hoa Kỳ (Library of Congress) đã chứng minh rằng: dành thời gian lắng nghe một người xa lạ kể lại ký ức chính là hình thức cảm thông lắng đọng nhất, giúp thu hẹp mọi khoảng cách giữa con người với con người.
Dù vậy, xã hội vẫn tồn tại những cá nhân vội vàng quy chụp, chế giễu người khác chỉ qua một khoảnh khắc sai lầm. Cần nhìn nhận rằng, cảm thông không đồng nghĩa với việc đồng tình vô điều kiện hay phủ nhận trách nhiệm, mà phải đi cùng lý trí và sự tôn trọng ranh giới riêng tư. Muốn sở hữu "chiếc chìa khóa" ấy, mỗi người cần học cách lắng nghe trước khi đánh giá, bắt đầu từ việc thấu hiểu cảm xúc của người thân trong gia đình đến việc tạo dựng môi trường tôn trọng sự khác biệt nơi học đường.
Lời đúc kết của E. C. McKenzie chính là kim chỉ nam cho cách ứng xử nhân văn. Khi mỗi chúng ta chủ động trao đi lòng cảm thông để mở rộng trái tim mình và chạm đến trái tim người khác, cuộc sống sẽ trở nên ấm áp, ngập tràn sự tin tưởng và tình yêu thương.
Xem thêm >> -
Viết bài văn từ những hành động đẹp trong bão Yagi trình bày suy nghĩ của mình về ý nghĩa của sự sẻ chia và những việc học sinh có thể làm để góp phần lan toả sự sẻ chia trong cuộc sống
Khi giông bão đi qua, thứ đọng lại sâu sắc nhất trong tâm trí con người không chỉ là những tổn thất do thiên tai, mà là hơi ấm rực sáng của tình người. Trận bão số 3 (Yagi) càn quét các tỉnh miền Bắc với sức tàn phá khủng khiếp, nhưng chính trong cuồng phong, hình ảnh những chiếc ô-tô đi chậm che chắn cho xe máy qua cầu Nhật Tân, hay anh lái xe chở cả bà cụ lẫn chiếc xe đạp về nhà cách đó 10km đã chạm đến trái tim hàng triệu người. Những việc làm ấy khẳng định giá trị cao đẹp của sự sẻ chia, đồng thời gợi mở bài học sâu sắc cho học sinh về trách nhiệm lan tỏa lối sống nhân văn trong cộng đồng.
Sẻ chia là sự quan tâm, thấu cảm và sẵn sàng trao đi những gì mình có—từ vật chất, thời gian, công sức đến lời động viên—để nâng đỡ người khác. Lan tỏa sự sẻ chia là truyền cảm hứng để những hành động tử tế ấy tiếp tục nhân rộng. Trong hoạn nạn, sự sẻ chia kịp thời không chỉ xoa dịu thiếu thốn, bảo vệ sức khỏe, tính mạng con người mà còn tiếp thêm niềm tin để họ vượt qua nghịch cảnh. Với người trao đi, lòng nhân ái giúp họ thoát khỏi cái tôi ích kỷ, tìm thấy niềm vui khi sống có ích. Đối với xã hội, sự đùm bọc lẫn nhau dệt nên tinh thần đoàn kết bền chặt. Sức mạnh ấm áp ấy còn được chứng minh qua chương trình “Tết sẻ chia 2025” do Báo Tuổi Trẻ và Thành Đoàn TP.HCM tổ chức vào tháng 1/2025, trao 500 phần quà Tết cho công nhân khó khăn, hay lễ cưới tập thể cho 50 cặp đôi lao động trẻ năm 2025, giúp những người nghèo thực hiện ước mơ khoác áo cưới mà họ từng nghĩ phải gạt bỏ vì hoàn cảnh.
Dù vậy, xã hội vẫn tồn tại những cá nhân sống thực dụng, lạnh lùng trước niềm đau của đồng loại. Cần hiểu rằng, sẻ chia phải xuất phát từ sự chân thành và tôn trọng, tránh thái độ ban ơn hay biến việc tốt thành công cụ khoe khoang. Đối với học sinh, lan tỏa sự sẻ chia không cần bắt đầu bằng những điều quá lớn lao. Ở gia đình, đó là sự chủ động san sẻ công việc với cha mẹ; ở trường lớp, đó là việc kiên nhẫn giảng bài cho bạn, tích cực tham gia các phong trào quyên góp sách vở, quần áo ấm cho trẻ em vùng cao.
Đôi khi, một hành động giúp đỡ nhỏ bé hôm nay lại trở thành ngọn lửa ấm áp mà người khác trân trọng suốt đời. Học cách lắng nghe và chủ động trao đi yêu thương từ những việc giản dị nhất chính là con đường ngắn nhất để mỗi học sinh góp phần dệt nên một xã hội nhân văn, giàu tình người.
Xem thêm >>






Danh sách bình luận