Quảng cáo
  • "Một trong những nguồn mạch yêu thương nuôi dưỡng tâm hồn con người đến từ các nhân vật văn học. Từ các tác phẩm văn học đã được học hoặc được đọc, em hãy viết bài văn phân tích đặc điểm của một hoặc một vài nhân vật đã giúp em “nuôi dưỡng tâm hồn”."

    Văn học chân chính luôn là dòng sữa ngọt ngào nuôi dưỡng thế giới tinh thần của con người. Trong số những nhân vật văn học đã đi qua trang sách và ở lại mãi trong tim tôi, Vũ Nương trong tác phẩm Chuyện người con gái Nam Xương của Nguyễn Dữ là gương mặt để lại niềm xúc động và những bài học sâu sắc nhất về tình yêu thương. Qua cuộc đời đầy bi kịch của nàng, tâm hồn tôi được đánh thức bởi lòng vị tha, sự hiếu thảo và khát vọng cháy bỏng về một mái ấm gia đình hạnh phúc.
    Trước hết, Vũ Nương nuôi dưỡng trong tôi một quan niệm sâu sắc về lòng hiếu thảo và tinh thần trách nhiệm với gia đình. Trong bối cảnh xã hội phong kiến đầy khắc nghiệt, khi chồng đi lính, nàng một mình gánh vác giang sơn nhà chồng. Nàng chăm sóc mẹ chồng già yếu bằng tất cả tình thương của một người con ruột: từ thuốc thang, cơm cháo đến lời khuyên lơn ân cần. Lời trăn trối cuối cùng của người mẹ chồng: "Xanh kia quyết chẳng phụ con, cũng như con đã chẳng phụ mẹ" chính là minh chứng hùng hồn nhất cho tấm lòng vàng ngọc của Vũ Nương. Hình ảnh ấy nhắc nhở tôi về đạo làm con, về sự biết ơn và bổn phận chăm sóc những người thân yêu khi họ sa sút, ốm đau.
    Không chỉ hiếu thảo, Vũ Nương còn là hiện thân của tình mẫu tử và lòng thủy chung son sắt. Để bù đắp sự thiếu vắng bóng hình người cha cho đứa con thơ, nàng đã chỉ chiếc bóng của mình trên vách và bảo đó là cha Đản. Chi tiết chiếc bóng vừa đáng thương vừa đáng phục, cho thấy một tâm hồn người mẹ luôn khát khao vun đắp một mái ấm vẹn tròn cho con. Dù sau này bị chồng nghi oan, đẩy đến bước đường cùng phải gieo mình xuống dòng Hoàng Giang để chứng minh sự trong sạch, Vũ Nương vẫn không mang lòng thù hận. Khi gặp lại Phan Lang ở thủy cung, nàng vẫn đau đáu nhớ về quê hương, về phần mộ tổ tiên và khát khao được giải oan để trở về bên chồng con.
    Lòng vị tha của Vũ Nương vượt lên trên sự dung tục của thói đời, dạy tôi biết sống bao dung, biết gìn giữ những giá trị đạo đức tốt đẹp ngay cả khi bị vùi dập. Đọc tác phẩm, tôi không chỉ thương cảm cho số phận người phụ nữ tài hoa bạc mệnh, mà còn tự hứa với bản thân phải biết trân trọng hạnh phúc gia đình mình đang có. Vũ Nương chính là chiếc gương soi giúp tâm hồn tôi biết gạn đục khơi trong, biết sống thủy chung và giàu lòng trắc ẩn hơn giữa cuộc đời.

    Xem thêm >>
  • Viết bài văn phân tích nhân vật “Tôi” trong văn bản "Cách nhà tôi khoảng ba cây số có một nhà thờ nhỏ. .... trong mỗi người già đều có một đứa trẻ được nuôi lớn lên." (Trích Bà Ma-xơ đàn; Nguyễn Ngọc Thuần)

    Nguyễn Ngọc Thuần từ lâu đã là một người dẫn đường tin cậy đưa độc giả trở về với thế giới trong trẻo của tuổi thơ. Trong đoạn trích “Bà Ma-xơ đàn”, bằng việc lựa chọn ngôi kể thứ nhất, nhà văn đã khắc họa thành công nhân vật “Tôi” – một đứa trẻ không chỉ có sự hồn nhiên, nghịch ngợm thường tình mà còn sở hữu một tâm hồn nhạy cảm, biết tự vấn và trưởng thành qua những trải nghiệm tình thương.
    Ban đầu, nhân vật “Tôi” hiện lên với đầy đủ những nét tính cách của một đứa trẻ nông thôn. Thế giới của “Tôi” xoay quanh những trò tò mò, hiếu kỳ cùng đám bạn. Hình ảnh các bà ma-xơ trùm khăn trắng đi lại “không thấy chân” trở thành một bí ẩn kích thích trí tưởng tượng non nớt. Sự nghịch ngợm của “Tôi” mang một chút liều lĩnh đáng yêu khi dám một mình lẻn vào hốc kẹt nhà thờ, tận hưởng cảm giác “vừa sợ vừa khoái trá”. Thậm chí, tâm lý trẻ con của “Tôi” còn có chút ích kỷ, hiếu thắng. Khi may mắn được các ma-xơ chào đón, “Tôi” lập tức biến đặc quyền đó thành công cụ để nhận sự “thần tượng” từ bè bạn, dọa dẫm chúng bằng câu chuyện “cù nèo móc giò” để giữ riêng không gian nhà thờ cho một mình mình. Đó là một nét vẽ rất thật, rất đời thường về một đứa trẻ chưa hoàn thiện về nhận thức.
    Tuy nhiên, giá trị của nhân vật “Tôi” nằm ở chỗ em có một tâm hồn biết lay động và thấu cảm sâu sắc. Vượt qua những tò mò bề ngoài, “Tôi” bị lôi cuốn kỳ lạ bởi tiếng đàn piano. Tiếng đàn “xa lạ và buồn thiu” ấy đã chạm vào phần tinh tế nhất trong tâm thức của đứa trẻ. “Tôi” nhận ra sự khác biệt khi các bà đàn vào những đêm mưa, cảm nhận được sự nâng niu của họ qua chiếc bìa sổ dán đầy băng keo.
    Sự trưởng thành về nhân cách của “Tôi” được đánh dấu rõ rệt nhất qua hai biến cố: trò đùa tai hại với đứa cháu ông lão ăn xin và việc ma-xơ Hiền bị bệnh. Khi lòng ghen tị trỗi dậy vì thấy bố nhường khu vườn cho cậu bé xa lạ, “Tôi” đã cùng bạn làm chiếc bẫy lon khiến cậu bé chạy trốn trối chết và đầy vết xước. Nhìn thấy hậu quả, sự ân hận ập đến. Dù “Tôi” chưa đủ dũng khí để nhận lỗi trước bố vì nỗi hổ thẹn của lòng tự trọng, nhưng em đã biết thay đổi. Ánh mắt em nhìn cậu bé không còn sự thù hằn, mà là một niềm trắc ẩn, một mong muốn được bắt chuyện để bù đắp.
    Đến khi ma-xơ Hiền đổ bệnh, “Tôi” hoàn toàn lột xác khỏi một đứa trẻ ham vui để trở thành một người bầu bạn sẻ chia. Cái nắm tay nhăn nheo, lời thủ thỉ tiếc nuối cho cây đàn và việc hát đi hát lại bài “Người mẹ vĩnh cửu” chính là đỉnh cao của sự thấu cảm. “Tôi” đã dùng sự trong lành của mình để xoa dịu nỗi cô đơn, bệnh tật của một người già.
    Qua nhân vật “Tôi”, Nguyễn Ngọc Thuần đã chứng minh rằng: sự trưởng thành của một đứa trẻ không tính bằng năm tháng, mà tính bằng độ rộng của lòng trắc ẩn. Nhân vật “Tôi” gieo vào lòng người đọc một niềm tin ấm áp về phần thiện lương, thánh thiện vốn luôn ẩn giấu bên trong mỗi con người.

    Xem thêm >>
  • Quảng cáo
  • Viết bài văn phân tích nhân vật ông Sáu trong đoạn ngữ liệu: "Các bạn!...hai tay buông xuống như bị gãy." (Trích Chiếc lược ngà - Nguyễn Quang Sáng)

    Nguyễn Quang Sáng là nhà văn của mảnh đất Nam Bộ gắn liền với những câu chuyện dung dị nhưng thấm đẫm tình người trong bom đạn. Trong số đó, truyện ngắn Chiếc lược ngà nổi lên như một bài ca kiệt tác về tình phụ tử. Đặc biệt, đoạn trích khắc họa cảnh ông Sáu trở về thăm nhà sau tám năm xa cách, từ lúc xuồng vừa cập bến đến khoảnh khắc bé Thu sợ hãi bỏ chạy, đã để lại trong lòng người đọc những dư âm nghẹn ngào về một tình yêu thương vừa nồng nhiệt vừa xót xa.
    Suốt tám năm ròng rã nơi chiến trường Miền Đông gian khổ, động lực lớn nhất để ông Sáu vượt qua mưa bom bão đạn chính là nỗi nhớ con. Đứa con gái độc nhất rời vòng tay cha khi chưa đầy một tuổi, nay đã lên tám, ông chỉ được ngắm nhìn con qua tấm ảnh nhỏ chụp cùng vợ. Chính vì vậy, khi chiếc xuồng chở ông vừa rẽ vào vàm kinh nhỏ đổ ra sông Cửu Long, "cái tình người cha cứ nôn nao trong người anh". Hai chữ "nôn nao" đã gói trọn sự bồn chồn, háo hức, một thứ tình cảm dồn nén bấy lâu nay chỉ chực chờ bùng phát.
    Tình yêu thương ấy đã biến thành những hành động bản năng, mạnh mẽ đến mức không thể kiềm chế. Vừa nhác thấy bóng dáng một đứa bé mặc quần đen, áo bông đỏ đang chơi nhà chòi trước sân, đoán định là con, ông Sáu đã "nhún chân nhảy tót lên, xô chiếc xuồng tạt ra", khiến người bạn đồng hành phải chới với. Hành động "nhảy tót" đầy vội vã, mất kiềm chế ấy chính là minh chứng hùng hồn nhất cho một trái tim người cha đang đập liên hồi vì khát khao gặp con. Ông bước những bước dài, vội vàng, khom người đưa hai tay đón chờ với niềm tin mãnh liệt rằng con sẽ chạy xô vào lòng mình. Tiếng gọi "Thu! Con!" cất lên từ sâu thẳm tâm can, mang theo bao nhiêu nhớ nhung tích tụ suốt gần ba ngàn ngày xa cách.
    Thế nhưng, trớ trêu thay, chào đón sự vồ vập, nồng nhiệt của người cha lại là sự ngơ ngác, lạ lùng và sợ hãi của đứa con. Khi nghe thấy tiếng gọi run run, lặp bặp "Ba đây con! Ba đây con!", bé Thu không những không nhận cha mà mặt bỗng tái đi, vụt chạy và kêu thét lên tìm má. Sự từ chối phũ phàng ấy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào ngọn lửa lòng đang rực cháy của ông Sáu. Tác giả đã cực tả nỗi đau của ông Sáu qua những chi tiết ngoại hình và hành động đầy ám ảnh: "anh đứng sững lại đó, nhìn theo con, nỗi đau đớn khiến mặt anh sầm lại trông thật đáng thương". Đỉnh điểm của sự bất lực và sụp đổ là hình ảnh "hai tay buông xuống như bị gãy". Đôi bàn tay vừa mới dang rộng kiêu hãnh để đón con, giờ đây rụng rời, buông thõng như mất hết sức sống. Đó không chỉ là sự tổn thương về mặt cảm xúc, mà là sự gãy đổ của một niềm hy vọng thiêng liêng nhất đời người.
    Bằng ngòi bút miêu tả tâm lý nhân vật sắc sảo và ngôn ngữ đậm chất Nam Bộ, Nguyễn Quang Sáng đã tái hiện thành công một lát cắt đầy bi kịch nhưng cũng đầy tính nhân văn. Đoạn văn không chỉ cho ta thấy một ông Sáu yêu con tha thiết, mà còn khơi gợi niềm cảm thông sâu sắc trước những mất mát, trớ trêu mà chiến tranh mang lại cho tình cảm gia đình.

    Xem thêm >>
  • Viết bài văn phân tích đặc điểm của nhân vật người mẹ trong văn bản “Quà của yêu thương” của tác giả Trần Văn Thiên

    Trong dòng chảy của văn học Việt Nam, đề tài người mẹ luôn là mạch nguồn cảm xúc không bao giờ cạn. Tiếp nối đề tài ấy, tác giả Trần Văn Thiên qua tản văn “Quà của yêu thương” đã chạm đến trái tim người đọc không phải bằng những triết lý đao to búa lớn, mà bằng hình ảnh một người mẹ quê giản dị, chu đáo và giàu đức hi sinh. Nhân vật người mẹ dù không xuất hiện trực tiếp qua lời thoại, nhưng hình bóng mẹ lại bao trùm lên toàn bộ tác phẩm, kết tinh trong từng món quà quê gửi cho đứa con nơi thị thành.
    Đặc điểm nổi bật đầu tiên ở người mẹ là sự khéo léo, chu đáo và tỉ mẩn đến lạ kỳ. Sống ở quê nghèo, mẹ gói ghém nỗi nhớ con vào “những thứ quà quê giản dị” như mớ cá đồng phơi khô, hũ tép nhỏ, vài chiếc bánh gói lá. Đặc biệt, tình yêu thương và sự khéo léo của mẹ được thể hiện rõ nét nhất qua cách mẹ chuẩn bị một thùng xoài cát gửi lên phố. Mẹ tỉ mỉ lót rơm khô dưới đáy thùng, rồi khéo léo xếp từng lớp quả: lớp dưới cùng là xoài hườm, ở giữa là xoài vừa chín tới, trên cùng là những quả chín mọng. Cách sắp xếp khoa học và đầy tính toán ấy không chỉ giúp quả xoài không bị dập nát qua chuyến xe đò chật ních, mà còn đảm bảo khi đến tay con, món quà vẫn giữ nguyên vẹn vị ngọt thanh. Sự tỉ mỉ ấy chỉ có thể xuất phát từ một trái tim luôn hướng về con, lo lắng cho con từng chút một.
    Không chỉ khéo léo, người mẹ ấy còn hiện thân cho sự chịu thương, chịu khó và hy sinh thầm lặng. Qua dòng hồi tưởng của người con, hình ảnh mẹ hiện lên thật xúc động: “Nhớ những tinh sương mẹ lụi cụi quét lá xoài khô”. Từ láy “lụi cụi” gợi lên dáng vẻ nhỏ bé, cần mẫn, một mình thức khuya dậy sớm khi vạn vật còn chưa tỉnh giấc. Những món quà quê gửi lên phố thị không đơn thuần là “rau xanh, quả sạch” mà là “kết tinh của lòng yêu thương quyện cùng những giọt mồ hôi của sự hi sinh lặng thầm”. Mẹ dành cho con những bó rau, chùm quả tươi ngon nhất từ mảnh vườn nhà, giữ lại cho mình những nhọc nhằn, sương gió. Đó chính là vẻ đẹp khuê các của người phụ nữ Việt Nam truyền thống: luôn giấu những vất vả vào trong để dành trọn vẹn sự bình yên cho con.
    Sự yêu thương của mẹ có một sức mạnh tinh thần to lớn. Giữa chốn “thị thành chộn rộn lo toan”, đầy những hoài nghi và bất an, chính những món quà của mẹ đã trở thành điểm tựa vững chắc, sưởi ấm tâm hồn người con. Nó đánh thức những ký ức tuổi thơ, đem lại “vị ngọt của bình yên” và tiếp thêm sức mạnh để con vững bước trên đường đời ngược xuôi.
    Bằng ngòi bút thấm đẫm chất thơ và những chi tiết miêu tả giàu sức gợi, Trần Văn Thiên đã khắc họa thành công một người mẹ quê hiền hậu, chắt chiu. Nhân vật người mẹ trong tác phẩm chính là biểu tượng của tình mẫu tử thiêng liêng, là bến đỗ bình yên nhất trong cuộc đời mỗi con người.

    Xem thêm >>
  • "Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày cảm nhận của em về hình ảnh bà má Hậu Giang trong đoạn trích: ""Má ngã xuống bên lò bếp đỏ .... Như rừng đước mạnh, như rừng chàm thơm!"""

    Hình ảnh bà má Hậu Giang trong đoạn trích của Tố Hữu là biểu tượng bất tử cho tinh thần bất khuất của người mẹ Việt Nam. Dù đối mặt với l lưỡi gươm lạnh toát và hành động tàn bạo "đạp lên đầu" của kẻ thù, má không hề run sợ. Từ tư thế "ngã xuống", sức mạnh lòng yêu nước đã tiếp bạt cho má đứng dậy như "ngọn sóng trào", hiên ngang chỉ thẳng vào mặt tên giặc Pháp. Lời thét lớn: “Tụi bay đồ chó! / Cướp nước tao, cắt cổ dân tao!” không chỉ là sự căm phẫn tột cùng mà còn là bản cáo trạng đanh thép vạch trần tội ác xâm lược. Má biết mình già yếu, không thể trực tiếp cầm dao giết giặc, nhưng má có một niềm tin sắt đá vào thế hệ con cháu. Tư thế hiên ngang đứng trên đầu thù của má đã biến cái chết sinh học thành một sự bất tử, kết tinh trọn vẹn khí phách kiên cường, "thà chết vinh còn hơn sống nhục" của người phụ nữ Nam Bộ.

    Xem thêm >>
  • Trình bày cảm nhận của em về vẻ đẹp của người anh hùng Đăm Săn. (Sử thi Đăm Săn) (đoạn văn khoảng 400 chữ)

    Đăm Săn trước hết là biểu tượng cho sức mạnh thể chất phi thường và khát vọng phồn vinh của cộng đồng Ê-đê. Vẻ đẹp ấy tỏa sáng rực rỡ trong các cuộc chiến đấu bảo vệ buôn làng. Bản lĩnh của một tù trưởng oai hùng được chứng minh qua những bước múa khiên uyển chuyển, đường kiếm nhanh như sao băng, khuất phục hoàn toàn hai kẻ thù gian hùng Mtao Grư và Mtao Mxây. Không chỉ dũng mãnh trên chiến trường, chàng còn là người thủ lĩnh tài ba khi dẫn dắt dân làng khai hoang, làm rẫy, bắt cá, đưa bộ tộc bước vào thời kỳ giàu mạnh, thịnh vượng chưa từng có. Tiếng chiêng của Đăm Săn vang vọng khắp núi rừng, vượt qua mái nhà lên đến tận trời xanh, chính là khúc tráng ca ca ngợi một cá nhân kiệt xuất, người đã mang lại vinh quang, sự hồi sinh và cuộc sống ấm no cho cả một tập thể.

    Xem thêm >>
  • Viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) nêu cảm nhận của em về hình ảnh chàng Tú Uyên được gợi ra trong đoạn thơ sau:

    Đoạn trích trong Bích Câu kì ngộ đã khắc họa sắc nét hình ảnh chàng Tú Uyên – một bậc tài tử si tình với nỗi tương tư sâu sắc. Sau cuộc gặp gỡ giai nhân, tâm trí chàng rơi vào trạng thái "ngơ ngẩn", thao thức "khêu cạn" đèn thông mà giấc hòe chẳng thành. Nỗi nhớ Giáng Kiều được đẩy lên thành một hố sâu thăm thẳm, khiến mọi thú vui tao nhã của người nghệ sĩ đều nhuốm màu sầu muộn. Chàng mượn tiếng đàn tranh để giãi bày tiếng lòng như Tương Như tìm Văn Quân, nhưng thanh âm cất lên chỉ thấy "ngao ngán ra tình hoài nhân". Chàng chuốc rượu đào để giải sầu, song chưa nhấp môi đã say khướt trong "mùi nhớ". Hình ảnh "lửa tình dễ đốt, sông Tương khôn hàn" là một ẩn dụ nghệ thuật tuyệt đẹp, cho thấy tình yêu trong Tú Uyên không phải là sự cảm mến nhất thời, mà là một ngọn lửa rực cháy, mãnh liệt và không thể dập tắt, biến chàng thành biểu tượng của một trái tim yêu chân thành, cuồng nhiệt.

    Xem thêm >>
  • "Viết bài văn phân tích đặc điểm nhân vật Cừu non trong câu chuyện Chó sói và Cừu non"

    Trong thế giới truyện ngụ ngôn, hình ảnh con sói thường đại diện cho sức mạnh bạo tàn, gian ác, còn cừu lại là biểu tượng của sự yếu đuối, cam chịu. Thế nhưng, câu chuyện Chó sói và Cừu non đã mang đến một góc nhìn hoàn toàn mới mẻ thông qua hình tượng nhân vật Cừu Non. Bằng sự kết hợp tài tình giữa nghệ thuật nhân hóa và tình huống truyện kịch tính, tác giả dân gian đã khắc họa thành công một chú Cừu Non đầy can đảm, bình tĩnh và mưu trí – một kẻ yếu thế nhưng đã xuất sắc lật ngược thế cờ trước sức mạnh của kẻ bạo tàn.
    Mở đầu câu chuyện, Cừu Non hiện lên với sự hồn nhiên, có phần hớ hanh của tuổi trẻ. Vì mải mê "nhởn nhơ gặm cỏ", chú đã đi tụt lại phía sau đàn khi trời đã chạng vạng tối. Chính sự chủ quan này đã đẩy Cừu Non vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc: đối mặt trực diện với một con Sói già đang đói khát, sở hữu "cặp mắt đỏ khè như hai hòn lửa". Trong bóng tối nhập nhẹm của cửa rừng, cái chết đã cận kề ngay trước mắt chú cừu nhỏ bé.
    Tuy nhiên, giá trị và vẻ đẹp của nhân vật Cừu Non không nằm ở sự khởi đầu vụng về, mà tỏa sáng rực rỡ ở cách chú đối diện với tử thần. Bản năng tự nhiên khiến Cừu Non "hoảng hồn", nhưng điều làm nên sự khác biệt là chú đã "kịp thời nén được sợ hãi". Thay vì run rẩy, khóc lóc hay bỏ chạy một cách vô vọng – những hành động chỉ càng kích thích bản năng săn mồi của Sói – Cừu Non lại chọn một thái độ hoàn toàn ngược lại: "ung dung bước tới". Sự bình tĩnh này là bước ngoặt đầu tiên, giúp Cừu Non làm chủ được tâm lý của chính mình và khiến kẻ thù bất ngờ.
    Từ sự bình tĩnh, Cừu Non đã kích hoạt trí thông minh tuyệt vời của mình để thực hiện một kế hoạch hoán đổi vị thế. Chú chủ động tiến đến, lễ phép gọi Sói là "bác" và bịa ra một câu chuyện vô cùng hợp lý: anh chăn cừu sai chú đến để nộp mạng nhằm tạ ơn Sói. Lời nói dối này vô cùng cao tay. Nó vừa đánh trúng vào lòng tham của Sói, vừa vuốt ve lòng tự tôn, kiêu ngạo của kẻ mạnh. Sói ngỡ tưởng mình là kẻ bề trên được kính trọng, mà không biết rằng mình đang từng bước sa vào chiếc bẫy tâm lý do một chú cừu bé nhỏ giăng ra.
    Đỉnh cao trong mưu trí của Cừu Non là cái cớ "hát tặng một bài thật hay để bác nghe cho vui tai trước khi ăn thịt". Đây là một đề nghị hoàn toàn hợp pháp, không hề làm Sói nghi ngờ. Khi được Sói đồng ý, Cừu Non đã "rán hơi, rán sức be lên thật to". Tiếng ca "lên bổng xuống trầm" ấy thực chất là mật mã cứu mạng, là tiếng kêu cứu xé lòng gửi đến vị cứu tinh duy nhất: anh chăn cừu. Kết quả, nhờ tiếng kêu vang xa ấy, anh chăn cừu đã kịp thời xuất hiện, nện cho Sói một trận nên thân, còn Cừu Non thì bình an vô sự.
    Qua nhân vật Cừu Non, câu chuyện gửi gắm một thông điệp nhân sinh sâu sắc: Sức mạnh cơ bắp và sự hung tàn không phải lúc nào cũng chiến thắng. Trong những hoàn cảnh ngặt nghèo nhất, sự bình tĩnh để kiềm chế nỗi sợ hãi, kết hợp với trí tuệ khôn ngoan chính là vũ khí sắc bén nhất giúp con người tự cứu lấy mình. Cừu Non không chỉ là một nhân vật truyện ngụ ngôn, mà còn là biểu tượng cho tinh thần lạc quan, mưu trí và lòng dũng cảm trước mọi nghịch cảnh của cuộc sống.

    Xem thêm >>
  • "Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích nhân vật Thạch Sanh trong đoạn trích: ""Ngự nghe khi ấy phán ra ... Người ta không giết thì giời chẳng tha..."" (Trích Truyện thơ Thạch Sanh)"

    Đoạn trích trong "Truyện thơ Thạch Sanh" đã khắc họa đỉnh cao vẻ đẹp nhân đạo của người anh hùng Thạch Sanh. Sau bao oan khuất, chàng không chỉ nhận phần thưởng xứng đáng là chức Quận công và ngôi báu, mà còn được vua giao toàn quyền xử lý kẻ thù. Trước một Lý Thông "phụ nghĩa vong ân", luôn tìm cách hãm hại mình, Thạch Sanh lại chọn cách ứng xử đầy bao dung. Chàng thẳng thắn vạch trần tội ác của người anh kết nghĩa nhưng vẫn "xin rộng lượng" tha cho hắn con đường sống để trở về quê hương. Hành động "lấy đức báo oán" này không phải là sự nhu nhược, mà là biểu hiện của một tâm hồn thuần hậu, vị tha và chuộng hòa bình của người lao động. Dù cuối cùng mẹ con Lý Thông vẫn bị "thiên lôi đánh liền cả hai" bởi luật nhân quả, tấm lòng vàng và sự cao thượng của Thạch Sanh vẫn tỏa sáng rực rỡ, trở thành biểu tượng bất diệt cho cái thiện trong văn học dân gian.

    Xem thêm >>
  • Phân tích nhân vật Đan trong truyện Con đường ước mơ (Võ Thu Hương)

    Mỗi đứa trẻ đều bước vào thế giới với những giấc mơ trong trẻo, nhưng để giữ lửa cho giấc mơ ấy đi qua bão giông của sự trưởng thành lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Qua truyện ngắn Con đường ước mơ, nhà văn Võ Thu Hương đã khắc họa thành công nhân vật Đan – một cô bé từ tình yêu âm nhạc hồn nhiên đã biết vượt qua áp lực để chạm tay vào đỉnh cao của ước mơ, để lại nhiều bài học sâu sắc cho người đọc.
    Đay là một cô bé có thiên bẩm và sự nhạy cảm đặc biệt với âm nhạc ngay từ thuở ấu thơ. Khi còn là “cô nhỏ” nằm nôi, Đan đã bị mê hoặc bởi những tiếng đàn kéo, người biết “đu đưa” theo nhạc và nín bặt mỗi khi khóc. Cá tính của Đan bộc lộ rõ khi em chủ động từ chối lớp học piano mà mẹ chọn chỉ vì sự tiện lợi, một mực đòi học “cây đàn kéo kéo giống ông ngoại”. Khởi đầu ấy thật đẹp và đầy chất thơ, gắn liền với tiếng cười toe toét, cái gãi đầu ngại ngùng và niềm tin ngây thơ vào lời động viên của bà ngoại. Lúc này, ước mơ của Đan thật lộng lẫy: được mặc váy đẹp, đứng trên sân khấu như các cô nghệ sĩ lớn.
    Tuy nhiên, cuộc sống luôn có những thử thách để thử thách lòng kiên trì. Khi Đan lớn lên, lối rẽ từ “sở thích” sang “chuyên nghiệp” đã vô tình tạo ra một áp lực vô hình. Hơn 5 năm gắn bó với vĩ cầm là chừng ấy thời gian Đan phải đánh đổi tuổi thơ. Thay vì được tự do đi bơi, trượt patin cùng bè bạn, em phải giam mình trong phòng tập, học từ trường tiểu học sang trường Nhạc đến tối mịt. Sự mệt mỏi thể chất kéo theo sự kiệt quệ về tinh thần, khiến Đan thốt lên lời phản kháng dứt khoát: “Con mệt rồi”. Câu nói ấy là tiếng lòng của một đứa trẻ đang bị quá tải trước những kỳ vọng và những câu danh ngôn định hướng có phần nghiêm khắc của người mẹ.
    Thế nhưng, điểm tựa lớn nhất giúp Đan không gục ngã chính là tình thân, mà cụ thể là người ông ngoại từng là nghệ sĩ. Cuộc trò chuyện không lời trong căn phòng của người ông bị tai biến đã trở thành bước ngoặt thay đổi hoàn toàn tâm thức của Đan. Nhìn thấy giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt già nua của ông, lắng nghe câu chuyện về sự hy sinh cả đời nghệ sĩ của ông vì cơm áo gạo tiền, Đan đã thấu hiểu sâu sắc. Giọt nước mắt nóng hổi của Đan rơi xuống không còn là sự ấm ức của một đứa trẻ bị ép buộc, mà là sự thức tỉnh của một tâm hồn biết sẻ chia. Em nhận ra tiếng đàn của mình chính là chiếc cầu nối, là sự tiếp nối ước mơ còn dang dở của ông.
    Từ sự thấu hiểu đó, Đan đã biến áp lực thành động lực nội sinh mạnh mẽ. Giải quán quân trong buổi biểu diễn mùa Thu không chỉ là phần thưởng cho tài năng, mà là quả ngọt của một tinh thần không bỏ cuộc. Nhân vật Đan đã chạm đến trái tim người đọc bằng một hành trình trưởng thành trọn vẹn: đi từ cái tôi thích thú cá nhân đến một cái tôi biết trách nhiệm, biết nỗ lực vì tình yêu thương của gia đình.

    Xem thêm >>
  • Quảng cáo

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...