Phú hộ

Quảng cáo
Nghĩa & Ví dụ
danh từ
(cũ). Nhà giàu.
Ví dụ: Ngày trước, phú hộ là cách gọi người giàu có trong làng xã.
Nghĩa: (cũ). Nhà giàu.
1
Học sinh tiểu học
  • Ông phú hộ trong làng có rất nhiều ruộng.
  • Chiếc cổng nhà phú hộ luôn cao và chắc chắn.
  • Bà phú hộ thường phát cháo cho người nghèo.
2
Học sinh THCS – THPT
  • Trong truyện xưa, phú hộ thường thuê người trông coi kho lúa.
  • Người ta kể phú hộ ấy mua cả một bãi bờ để nuôi vịt.
  • Tiếng gọi “phú hộ” gợi lên hình ảnh ông chủ đi guốc mộc, đếm thóc trong sân.
3
Người trưởng thành
  • Ngày trước, phú hộ là cách gọi người giàu có trong làng xã.
  • Tiền bạc khiến vị phú hộ có tiếng nói, nhưng cũng khiến ông cô độc giữa đám đông.
  • Người ta mượn bữa tiệc của phú hộ để đo lòng người, chứ không chỉ để ăn uống.
  • Nhà phú hộ đứng đầu xóm, nhưng bóng cây trước cổng mới là thứ che mát cho dân nghèo.
Đồng nghĩa & Trái nghĩa
Nghĩa : (cũ). Nhà giàu.
Từ đồng nghĩa:
Từ trái nghĩa:
nghèo khổ bần dân
Từ Cách sử dụng
phú hộ Cổ; trung tính/ngả tôn xưng; sắc thái xưa, nông thôn/địa phương Ví dụ: Ngày trước, phú hộ là cách gọi người giàu có trong làng xã.
đại gia Hiện đại; mạnh; khẩu ngữ-truyền thông Ví dụ: Ông ấy là đại gia có tiếng trong vùng.
phú ông Cổ; trung tính/tôn xưng; văn chương-dân gian Ví dụ: Làng có một phú ông nổi tiếng keo kiệt.
hào phú Cổ-văn chương; trang trọng; mạnh Ví dụ: Vùng ấy tụ hội nhiều hào phú.
nghèo khổ Trung tính; mạnh; khẩu ngữ-chung Ví dụ: Họ từng nghèo khổ nhiều năm.
bần dân Cổ-văn chương; trang trọng; nhẹ-mang tính tự xưng Ví dụ: Ta vốn bần dân, nào dám mơ phú quý.
Ngữ cảnh sử dụng & Phân tích ngữ pháp
1
Ngữ cảnh sử dụng
  • Trong giao tiếp đời thường (khẩu ngữ): Không phổ biến.
  • Trong văn bản viết (hành chính, học thuật, báo chí): Thường xuất hiện trong các tài liệu lịch sử hoặc văn bản nghiên cứu về xã hội xưa.
  • Trong văn chương / nghệ thuật: Thường dùng để miêu tả bối cảnh xã hội trong các tác phẩm văn học cổ điển hoặc phim ảnh về thời kỳ trước.
  • Trong lĩnh vực chuyên ngành / kỹ thuật: Không phổ biến.
2
Sắc thái & phong cách
  • Thể hiện sự giàu có, thường mang sắc thái trang trọng hoặc cổ kính.
  • Thường xuất hiện trong văn viết, đặc biệt là văn học và lịch sử.
3
Cách dùng & phạm vi
  • Nên dùng khi muốn nhấn mạnh sự giàu có trong bối cảnh lịch sử hoặc văn học.
  • Tránh dùng trong giao tiếp hiện đại, có thể thay bằng từ "người giàu" hoặc "đại gia".
  • Thường không dùng để chỉ người giàu trong xã hội hiện đại.
4
Lưu ý đặc biệt
  • Dễ nhầm lẫn với các từ hiện đại chỉ người giàu, cần chú ý ngữ cảnh lịch sử.
  • Không nên dùng từ này để chỉ người giàu trong bối cảnh hiện đại, vì có thể gây hiểu nhầm.
  • Để sử dụng tự nhiên, cần hiểu rõ bối cảnh lịch sử và văn hóa của từ.
1
Chức năng ngữ pháp
Danh từ, thường làm chủ ngữ hoặc bổ ngữ trong câu.
2
Đặc điểm hình thái – cấu tạo
Là từ ghép, không có phụ từ đặc trưng đi kèm.
3
Đặc điểm cú pháp
Thường đứng ở đầu câu khi làm chủ ngữ hoặc sau động từ khi làm bổ ngữ; có thể làm trung tâm của cụm danh từ, ví dụ: "một phú hộ lớn".
4
Khả năng kết hợp ngữ pháp
Thường kết hợp với tính từ (lớn, giàu có), lượng từ (một, nhiều), và động từ (là, trở thành).
BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...