Đại nho
Quảng cáo
Nghĩa & Ví dụ
danh từ
Nhà nho lớn, có học vấn uyên thâm, có tiếng tâm thời phong kiến.
Ví dụ:
Ông được coi là một đại nho của thời ấy.
Nghĩa: Nhà nho lớn, có học vấn uyên thâm, có tiếng tâm thời phong kiến.
1
Học sinh tiểu học
- Ông ấy là một đại nho nổi tiếng trong làng xưa.
- Thầy kể chuyện về một đại nho giỏi chữ và sống rất ngay thẳng.
- Ngôi đền kia thờ một vị đại nho được người dân kính trọng.
2
Học sinh THCS – THPT
- Sử sách nhắc đến vị đại nho đã dành cả đời trước tác và dạy học.
- Trong triều, lời bàn của một đại nho có thể định hướng việc trị nước.
- Người ta tìm đến nhà vị đại nho để xin chữ, coi đó là một vinh dự.
3
Người trưởng thành
- Ông được coi là một đại nho của thời ấy.
- Trong những mùa thi hương, tiếng tăm của vị đại nho vang khắp các trấn.
- Khắc họa về đại nho không chỉ là học lực, mà còn là khí tiết trước thời cuộc.
- Tấm hoành phi trong nhà thờ họ ghi công vị đại nho đã dạy dỗ nhiều thế hệ.
Ngữ cảnh sử dụng & Phân tích ngữ pháp
1
Ngữ cảnh sử dụng
- Trong giao tiếp đời thường (khẩu ngữ): Không phổ biến.
- Trong văn bản viết (hành chính, học thuật, báo chí): Thường dùng trong các bài viết về lịch sử, văn hóa, hoặc khi nhắc đến các nhân vật lịch sử nổi tiếng.
- Trong văn chương / nghệ thuật: Được sử dụng để tạo không khí cổ kính, trang trọng, hoặc khi miêu tả nhân vật có học thức cao.
- Trong lĩnh vực chuyên ngành / kỹ thuật: Không phổ biến.
2
Sắc thái & phong cách
- Thể hiện sự tôn kính, trang trọng khi nhắc đến những người có học vấn cao trong xã hội phong kiến.
- Thường xuất hiện trong văn viết, đặc biệt là các tác phẩm lịch sử hoặc văn học cổ điển.
3
Cách dùng & phạm vi
- Nên dùng khi muốn nhấn mạnh sự uyên thâm và danh tiếng của một nhà nho trong bối cảnh lịch sử.
- Tránh dùng trong ngữ cảnh hiện đại hoặc khi nói về những người không thuộc thời kỳ phong kiến.
4
Lưu ý đặc biệt
- Dễ nhầm lẫn với các từ chỉ học giả khác, cần chú ý ngữ cảnh lịch sử.
- Không nên dùng để chỉ những người có học vấn cao trong thời hiện đại.
1
Chức năng ngữ pháp
Danh từ, thường làm chủ ngữ hoặc bổ ngữ trong câu.
2
Đặc điểm hình thái – cấu tạo
Là từ ghép, không kết hợp với phụ từ đặc trưng.
3
Đặc điểm cú pháp
Thường đứng ở đầu câu khi làm chủ ngữ hoặc sau động từ khi làm bổ ngữ; có thể làm trung tâm của cụm danh từ, ví dụ: "một đại nho nổi tiếng".
4
Khả năng kết hợp ngữ pháp
Thường đi kèm với tính từ (nổi tiếng, uyên thâm) hoặc lượng từ (một, nhiều).
Chúng tôi sẽ tiếp tục bổ sung câu ví dụ, từ đồng nghĩa trái nghĩa, từ liên quan và các phần mở rộng khác trong thời gian tới






Danh sách bình luận