Đọc văn bản trên và trả lời các câu hỏi:
TÌNH YÊU TẠO NÊN LẼ SỐNG
[…] Từ khi bà tôi qua đời, ông tôi rất buồn và thậm chí còn nổi giận với cả cuộc đời. Ông trở nên bẳn tính và đôi khi còn nói những lời khó nghe làm tổn thương đến những người tử tế. Tuy vậy, khi ở bên tôi, dường như tất cả sự dịu dàng trong ông đều được bộc lộ.
Gần đây, ông bị ốm nặng, phải phẫu thuật cổ họng và dùng máy hô hấp mới thở được. Các bác sĩ cho biết cuộc sống của ông chỉ còn có thể đếm từng ngày, nhưng kỳ diệu thay ông lại hồi phục, ông không cần dùng máy hô hấp để thở nữa nhưng vẫn chưa thể nói được. Những câu nói của ông chỉ còn là những âm thanh khò khè yếu ớt.
Lúc ông đang nằm viện, tôi và mẹ đã về quê thăm ông. Chúng tôi sợ sẽ không còn dịp nào để gặp ông nữa.
Khi hai mẹ con bước vào phòng ông, tôi thật sự bị sốc vì bệnh tình của ông. Trông ông rất mệt, chẳng thể làm được bất kỳ điều gì dù chỉ là thốt ra vài tiếng càu nhàu. Dù vậy, chẳng biết bằng cách nào đó, ông nhìn tôi và lẩm bẩm được hai tiếng: “ông... cháu. “
- Ông nói gì ạ? - Tôi thì thầm.
Ông không còn sức để trả lời tôi nữa. Tất cả sức lực còn lại trong người, ông đã dồn hết vào hai tiếng không trọn nghĩa: “ông... cháu”.
Sáng hôm sau tôi và mẹ phải đi. Tôi mang theo trong lòng nỗi băn khoăn không biết ông đã cố hết sức nói với tôi điều gì. Mãi cho đến một tuần sau khi trở về nhà, tôi mới rõ những gì ông muốn nói.
Một cô y tá làm việc ở bệnh viện nơi ông đang điều trị đã gọi điện thoại cho gia đình tôi. Cô nhắn lại nguyên văn lời ông tôi nhờ nói lại:
“Hãy gọi giúp cho cháu gái của tôi và nói với nó rằng” yêu”
Thoạt tiên, tôi cảm thấy dường như có cái gì đó nhầm lẫn. Tại sao ông chỉ nói một chữ “yêu” không thôi? Tại sao ông lại không nói “ông yêu cháu”? Rồi tôi chợt bừng tỉnh và nhớ ra. Vậy là điều mà ông cố nói ra thành lời trong cái ngày tôi và mẹ thăm ông ở bệnh viện là câu “Ông yêu cháu”. Tôi thật sự cảm động. Tôi cảm thấy mình như sắp khóc, và tôi khóc thật.
[…] Ông sẽ chẳng thể nào khỏe mạnh lại được như xưa và tôi biết thời gian gần nhau của hai ông cháu không còn nhiều. Tôi cảm thấy vinh dự vì được ông chọn làm người để chia sẻ những cảm xúc của ông. Tình yêu thương mà ông dành cho tôi sâu sắc biết bao! Ba từ “Ông yêu cháu” nghe tưởng chừng đơn giản nhưng thật ra không đơn giản chút nào. Đó là một lẽ sống trong đời.
(Nhiều tác giả, “Hạt Giống Tâm Hồn”, NXB Tổng hợp Thành phố Hồ Chí Minh)
Phương thức biểu đạt chính của văn bản là gì?
Phương thức biểu đạt chính của văn bản là gì?
Xác định kiểu văn bản thông qua cách triển khai nội dung, lời kể và cảm xúc của người kể chuyện trong văn bản.
Phương thức biểu đạt chính của văn bản là tự sự, kết hợp yếu tố biểu cảm.
Giải thích:
Văn bản kể lại câu chuyện về tình cảm giữa người ông và cháu gái, đồng thời bộc lộ cảm xúc xúc động, yêu thương của người cháu đối với ông.
Phương thức biểu đạt tự sự là dùng ngôn ngữ để kể một chuỗi sự việc, sự việc này dẫn đến sự việc kia, cuối cùng tạo thành một kết thúc. Ngoài ra, người ta không chỉ chú trọng đến kể mà còn quan tâm đến việc khắc hoạ tính cách nhân vật và nêu lên những nhận thức sâu sắc, mới mẻ về bản chất của con người và cuộc sống.
Link tham khảo: Các phương thức biểu đạt trong văn bản

Chỉ ra chi tiết trong văn bản thể hiện tình trạng sức khỏe của ông và hành động của người cháu khi gặp ông.
Chỉ ra chi tiết trong văn bản thể hiện tình trạng sức khỏe của ông và hành động của người cháu khi gặp ông.
Đọc kĩ văn bản, chú ý các chi tiết miêu tả tình trạng sức khỏe của ông và thái độ, hành động của người cháu khi gặp ông trong bệnh viện.
Chi tiết thể hiện tình trạng sức khỏe của ông là: ông bị bệnh nặng, phải phẫu thuật cổ họng và dùng máy hỗ trợ hô hấp để duy trì sự sống; sau đó, dù không cần máy nữa nhưng không thể nói rõ ràng, chỉ phát ra những âm thanh khò khè yếu ớt.
Hành động của người cháu khi gặp ông là: khi bước vào phòng bệnh, cô bé xúc động và lặng lẽ hỏi lại lời ông, cố gắng lắng nghe và thấu hiểu những âm thanh yếu ớt ông cố gắng thốt ra.
Giải thích:
Những chi tiết ấy cho thấy tình trạng bệnh của ông rất nghiêm trọng, đồng thời thể hiện sự quan tâm, yêu thương và thấu hiểu của người cháu dành cho ông.
Thao tác lập luận phân tích là cách chia nhỏ đối tượng thành nhiều yếu tố bộ phận để đi sâu xem xét một cách toàn diện về nội dung, hình thức của đối tượng.
Link tham khảo: Các thao tác lập luận trong văn nghị luận
Vì sao lời nói "Ông yêu cháu" của ông lại khiến người cháu cảm động sâu sắc?
Vì sao lời nói "Ông yêu cháu" của ông lại khiến người cháu cảm động sâu sắc?
Dựa vào hoàn cảnh của nhân vật và ý nghĩa của lời nói để lí giải cảm xúc của người cháu.
Lời nói “Ông yêu cháu” khiến người cháu xúc động sâu sắc vì đó là lời từ biệt đầy tình cảm, được ông dồn toàn bộ sức lực để truyền đạt giữa ranh giới sống – chết. Dù chỉ là ba từ đơn giản, nhưng nó chất chứa biết bao yêu thương, trở thành minh chứng cho một tình yêu chân thành, thiêng liêng và vĩnh cửu giữa hai thế hệ trong một gia đình.
Giải thích:
Trong hoàn cảnh cận kề cái chết, điều ông nghĩ đến cuối cùng vẫn là người cháu mà ông yêu thương nhất. Điều đó làm cho lời nói trở nên vô cùng ý nghĩa và thiêng liêng.
Thao tác lập luận phân tích là cách chia nhỏ đối tượng thành nhiều yếu tố bộ phận để đi sâu xem xét một cách toàn diện về nội dung, hình thức của đối tượng.
Link tham khảo: Các thao tác lập luận trong văn nghị luận
Người ông đã nhờ cô y tá gọi cho cháu để nói điều gì? Em nhận xét như thế nào về nhân vật người ông trong văn bản trên?
Người ông đã nhờ cô y tá gọi cho cháu để nói điều gì? Em nhận xét như thế nào về nhân vật người ông trong văn bản trên?
Đọc kĩ chi tiết cuộc điện thoại của cô y tá và phân tích tính cách, tình cảm của nhân vật người ông qua hành động và lời nói.
Người ông đã nhờ cô y tá gọi cho cháu để nhắn lại một từ duy nhất: “yêu” – từ còn thiếu để hoàn chỉnh câu “ông yêu cháu” mà ông chưa thể nói trọn vẹn trong lần cuối cùng gặp cháu gái.
Ông là một con người từng khép lòng vì mất mát, trở nên cộc cằn, nhưng sâu thẳm trong tâm hồn vẫn đầy ắp tình yêu thương – đặc biệt là dành cho cháu. Qua hành động cố gắng nói lời yêu thương dù trong tình trạng yếu ớt, ta thấy ông là người giàu cảm xúc, biết yêu thương sâu đậm và trân trọng mối quan hệ gia đình.
Giải thích:
Chi tiết người ông nhờ cô y tá gọi điện cho cháu đã thể hiện khát khao được bày tỏ tình yêu thương trước khi quá muộn.
- Truyện ngắn là tác phẩm văn xuôi cỡ nhỏ, ít nhân vật, ít sự kiện phức tạp; cốt truyện thường không chia thành nhiều tuyến; chi tiết cô đúc; lời văn mang nhiều ẩn ý;…
- Truyện ngắn thường phản ánh một “khoảnh khắc”, một tình huống độc đáo, một sự kiện gây ấn tượng mạnh, có ý nghĩa nhất trong cuộc đời nhân vật.
- Tính cách nhân vật là những đặc điểm riêng tương đối ổn định của nhân vật, được bộc lộ qua mọi hành động, cách ứng xử, cảm xúc, suy nghĩ,… Tính cách nhân vật còn được thể hiện qua các mối quan hệ, qua lời kể và suy nghĩ của nhân vật khác.
Link tham khảo: Nhân vật và tính cách nhân vật trong truyện
Em hãy nêu những thông điệp em rút ra được sau khi đọc văn bản?
Em hãy nêu những thông điệp em rút ra được sau khi đọc văn bản?
Dựa vào nội dung, ý nghĩa của câu chuyện để rút ra bài học và thông điệp phù hợp.
Thông điệp rút ra từ văn bản:
- Tình yêu thương là sức mạnh kỳ diệu có thể vượt qua ranh giới giữa sự sống và cái chết.
- Hãy biết trân trọng từng khoảnh khắc bên người thân, bởi thời gian là hữu hạn.
- Những điều tưởng chừng giản dị như lời yêu thương có thể trở thành giá trị tinh thần lớn lao khi xuất phát từ trái tim chân thành.
Giải thích:
Câu chuyện về người ông đã cho thấy sức mạnh của tình thân và giá trị của những lời yêu thương chân thành.
Thông điệp (của văn bản) là ý tưởng quan trọng nhất, là bài học, cách ứng xử mà tác giả muốn gửi đến người đọc.
Link tham khảo: Thông điệp là gì?








Danh sách bình luận