Lược trích: Lúc nhân vật "tôi" còn nhỏ, "cô tôi" thường rủ "tôi" lên bờ đê tìm cỏ mật và chỉ cho "tôi" cách ngửi hương cỏ mật - mùi hương như dâng lên từ trong lòng đất, như lắng xuống từ trên trời, một vị ngọt như có thể uống được.
Chiến tranh ác liệt nổ ra. Cô tôi xung phong đi bộ đội. Ngay lập tức cô phải vượt Trường Sơn sang Lào rồi lộn về đánh nhau ở Khe Sanh. Những bức thư cô tôi viết về ướp đầy hương cỏ mật. Bà nội tôi cầm bức thư - đã đi qua hàng trăm nơi, qua tay bao nhiêu người mới về đến đúng địa chỉ nhà tôi - khóc ngất:
- Không biết nó sống chết ra răng, chiến trường bom đạn, đã nói ở nhà lấy chồng cho tôi nhờ, cứ khăng khăng đòi ra trận.
- Thôi đi nội - tôi đón bức thư từ nội - nội đưa con đọc cho.
- Ừ, đọc đi con, đọc đi coi hắn đang ở chỗ mô con, không biết có khỏe không để mà lo chiến đấu!
- Dạ.
Tôi đón bức thư cô tôi gửi, một mùi hương cỏ mật thơm thoảng qua trong tôi. Cô tôi viết thư, chữ con gái nắn nót và có phần điệu đà:
“Gửi mẹ và Khảm!
Con đang ở Khe Sanh mẹ ạ, sau khi vượt Trường Sơn sang Lào, chúng con lại ngược về Khe Sanh. Ở rừng vất vả lắm nhưng rất vui mẹ ạ. Các anh chị ở đây luôn yêu thương và đùm bọc lẫn nhau. Ngày đêm ngày, chiến tranh cứ thế dai dẳng không dứt. Con làm cứu thương, chăm sóc thương binh ở đoạn rừng này. Các anh bị thương nhiều lắm. Nhiều đêm nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ Khảm, con lại viết thư nhưng không biết những bức thư con gửi có đến được tay mẹ hay không. Nếu nó đến được tay mẹ thì hãy tin rằng, con bình yên mẹ nhé. Mùi hương cỏ mật của quê nhà luôn bên con, nghe ngọt như mùi trầu của mẹ và mùi mồ hôi của Khảm.
Khảm cố gắng học tốt cháu nhé. Lớn lên cháu sẽ là nhà văn. Cháu sẽ được đi học và không phải ra trận như cô bây giờ nữa”.
Hương cỏ mật
Cô tôi đi bộ đội, để lại nơi quê nhà nỗi ngóng trông của nội.
Tôi gấp bức thư lại rồi bỏ vào trong chiếc hộp sắt gọn gàng. Hộp thư chứa đầy những bức thư của cô tôi. Trong mỗi bức thư gửi về nhà, cô toàn kể chuyện chiến trường, chuyện bom đạn gầm rú... nhưng từ lá thư của cô lại tỏa ra thứ hương thơm của sự bình yên, của cuộc sống vĩnh cửu, của đất đai mùa màng và cả của sự hứa hẹn trở về... Điều đó khiến tôi tin là cô tôi không bao giờ hy sinh cả.
Một buổi chiều bình yên. Hôm đó, nắng quái ráng đỏ cả bờ đê và đám cỏ may cháy vàng. Tôi thả trâu ven đê và nằm dài riu riu mắt, gối đầu lên đám cỏ mật vừa tìm được. Chợt tôi nghe tiếng gọi đò thất thanh từ bên kia sông:
- Đò ơi! Đò ơi! Đò ơi!
Tôi vùng dậy bàng hoàng. Như không tin vào mắt mình nữa, bên kia sông là hai người bộ đội đang vẫy gọi đò. Một nam và một nữ. Người đàn ông đi nạng tập tễnh bước ra ngoài mép nước. Con thuyền chòng chành sang sông.
Tôi đứng trân trân mất một lúc. Búi cỏ mật trên tay trở nên vụng về. Rồi như có ai xúi, tôi chạy ngay xuống bến:
- Cô Thao.
- Khảm, Khảm ơi!
Tiếng kêu vọng lại của cô làm tôi chùng lòng. Nội tôi ốm lâu rồi, nằm mê man cứ ngóng tin cô hằng ngày. Những bức thư của tôi gói đầy cỏ mật bặt tin không trở lại. Sợ nội buồn, ngày nào tôi cũng lấy lá thư cũ, đọc đi rồi đọc lại cho nội. Giờ thì thôi không cần nữa, cô tôi đã thật sự trở về. Không phải tưởng tượng đâu xa xôi, rõ ràng hương cỏ mật đang tan nhanh trong không khí rất ngọt. Hình như nó lửng lơ từ trên tóc cô tôi tỏa ra vậy.
(Trích Hương cỏ mật, Đỗ Chu, Tạp chí Văn nghệ quân đội, 1962, trích theo Nguyễn Văn Tùng)
Viết đoạn văn nghị luận khoảng 200 chữ trình bày suy nghĩ của anh chị về chi tiết mùi hương của mật
Viết đoạn văn nghị luận khoảng 200 chữ trình bày suy nghĩ của anh chị về chi tiết mùi hương của mật
Dàn ý:
1. Mở đoạn:
- Giới thiệu: Chi tiết "mùi hương cỏ mật" trong văn bản.
- Khẳng định đây là một hình ảnh, chi tiết nghệ thuật đặc sắc, mang nhiều ý nghĩa.
2. Thân đoạn:
- Luận điểm 1: Phân tích ý nghĩa cụ thể của hương cỏ mật trong câu chuyện.
- Luận điểm 2: Bàn luận mở rộng về giá trị của chi tiết này.
3. Kết đoạn:
- Khẳng định lại ý nghĩa sâu sắc của chi tiết "mùi hương cỏ mật".
- Liên hệ bản thân: Bài học về việc trân trọng những giá trị tinh thần giản dị nhưng bền vững trong cuộc sống.
Đoạn văn mẫu 1:
Đoạn văn mẫu 2:

Viết 1 đoạn văn nghị luận khoảng 200 chữ phân tích nhân vật người cô.
Viết 1 đoạn văn nghị luận khoảng 200 chữ phân tích nhân vật người cô.
Dàn ý:
1. Mở bài:
- Giới thiệu nhân vật người cô
- Khái quát ấn tượng chung
2. Thân bài:
- Hình ảnh người cô trong ký ức tuổi thơ:
+ Gắn liền với thiên nhiên thanh bình, dịu dàng (dắt cháu đi tìm cỏ mật, dạy cháu cảm nhận hương thơm).
+ Tâm hồn lãng mạn, tinh tế, yêu cái đẹp (cảm nhận hương cỏ mật một cách sâu sắc).
- Người cô trong chiến tranh:
+ Là một nữ thanh niên xung phong, dũng cảm, giàu lý tưởng
+ Hiện thực chiến tranh khốc liệt
+ Giữ trọn tình cảm với quê hương, gia đình
- Sự trở về trong niềm hạnh phúc:
+ Khoảnh khắc đoàn tụ đầy xúc động, khẳng định sự sống bất diệt và chiến thắng của tình yêu thương.
+ Hình ảnh "hương cỏ mật" từ tóc cô tỏa ra: biểu tượng cho sự thanh bình, hòa hợp với quê hương và sự trở về trọn vẹn.
3. Kết bài:
- Khẳng định vẻ đẹp của người cô
- Ý nghĩa nhân văn
Đoạn văn mẫu 1:
Trong đoạn trích “Hương cỏ mật”, nhân vật người cô hiện lên như một biểu tượng đẹp đẽ của thế hệ thanh niên Việt Nam thời chiến. Trong ký ức tuổi thơ của nhân vật “tôi”, cô là người dịu dàng, gieo vào lòng cháu tình yêu thiên nhiên qua hương cỏ mật ngọt ngào. Khi chiến tranh bùng nổ, người con gái ấy đã dũng cảm xung phong ra trận, bất chấp lời can ngăn. Nơi chiến trường khốc liệt Khe Sanh, cô làm nhiệm vụ cứu thương đầy gian khổ. Thế nhưng, những bức thư cô gửi về chẳng hề nhuốm màu bi lụy. Ngược lại, chúng “ướp đầy hương cỏ mật” – thứ hương thơm của sự bình yên, của niềm tin và hy vọng. Cô kể chuyện chiến trường nhưng vẫn giữ nguyên nét điệu đà, lạc quan, dặn dò cháu trai hãy học hành để có một tương lai tươi sáng hơn. Sự trở về của cô ở cuối đoạn trích như một phép nhiệm màu, khẳng định sức sống bất diệt và sự chiến thắng của tình yêu thương, lý tưởng. Qua nhân vật này, tác giả đã ngợi ca vẻ đẹp tâm hồn người Việt: kiên cường nơi chiến trận nhưng vẫn giữ trọn vẹn sự lãng mạn, tinh tế và tình yêu gia đình, quê hương tha thiết.
Đoạn văn mẫu 2:
Người cô trong “Hương cỏ mật” hiện lên như một đóa hoa thầm lặng giữa rừng đạn bom, mang trong mình vẻ đẹp của sự kiên cường và tình yêu tha thiết với quê hương. Xuất thân từ một người con gái dịu dàng, gắn bó với hương cỏ mật thanh bình nơi quê nhà, cô đã dũng cảm xung phong ra chiến trường, bước vào cuộc chiến đầy khắc nghiệt. Trong cái khốc liệt của Khe Sanh, giữa những mất mát và hi sinh, cô vẫn giữ trọn tâm hồn lạc quan và tình yêu sâu đậm với gia đình. Những bức thư cô gửi về không chỉ là lời kể về hiện thực chiến tranh, mà còn là sự truyền tải hơi ấm của niềm tin và hy vọng. Hương cỏ mật trong thư trở thành biểu tượng của sự sống, của ký ức đẹp đẽ và khát vọng trở về. Ở cô, ta thấy sự hòa quyện giữa bản lĩnh kiên cường của người chiến sĩ và trái tim đa cảm của một người con, người cô. Sự trở về của cô ở cuối đoạn trích không chỉ là sự trở về của một người lính sau chiến tranh, mà còn là sự trở về của tình yêu, của ký ức và của những giá trị vĩnh hằng. Cô chính là hiện thân của một thế hệ thanh niên Việt Nam: sẵn sàng hi sinh vì Tổ quốc nhưng không bao giờ đánh mất đi vẻ đẹp tâm hồn và niềm tin vào cuộc sống.


a.Vẽ lại sơ đồ trên giấy khổ lớn ( có thể theo một hình thức khác, những vẫn đảm bảo được các thông tin chính)




Danh sách bình luận