ÔNG NGOẠI
(Tóm tắt đoạn đầu: Ông ngoại ở cùng gia đình cậu mợ của Dung, nay cậu mợ đậu phỏng vấn và định cư nước ngoài. Mẹ Dung quyết định cho Dung sang ở với Ngoại để tiện bề trông nom ông. Dung dù không muốn nhưng vẫn vâng lời mẹ.)
Sang bên ấy được hai hôm, Dung chạy về mẹ, than thở lướt sướt: "Ở với ông ngoại buồn muốn chết, đi học về, mở karaoke lại sợ ồn, nói chưa được mấy câu thì hết chuyện. Chẳng lẽ con lại nói chuyện tình yêu với ông ngoại à? Bọn bạn không dám lại nhà chơi. Ông khó lắm. Con mở nhạc cũng ngại, con nấu cơm khét ông mắng cả buổi. Suốt ngày ông cứ lo tỉa tót cho mấy chậu kiểng, mấy con cá vàng. Con hỏi:"Ngoại chăm sóc hoài không chán sao?", Ngoại nói "Cây cũng có linh hồn. Con không tin, ghé tai vào nghe thử, có cây nào than buồn, có cây nào thèm nghe Michael Jackson đâu".
Mẹ cười:
- Con vì ông một chút, ông cũng vì con thôi, thử xem.
(...)
Thế nghĩa là có hai thế giới ở trong ngôi nhà. Thế giới của ông là mấy ông bạn già, là mấy chồng nhựt báo, là cái radio đâu hồi còn đánh nhau, là trầm tư suy ngẫm, là mảnh sân hoa trái. Thế giới của Dung là tiếng nhạc gào thét xập xình, là sắc màu xanh đỏ, là quả đất như nằm gọn trong bàn tay. Sáng nó dậy thật sớm để nấu cơm, sau đó đi học, chiều lại học, buổi tối nó vù xe đến bạn chơi hoặc về nhà nghe mấy đứa em cãi nhau ỏm tỏi. Hai thế giới vừa giành giựt vừa hòa tan nhau.
(...)
Hôm bữa Dung nói với ông:
- Sao ông Chín bên nhà rủ ngoại đi tham gia câu lạc bộ gì đó, ngoại không đi?
Ông nhìn Dung thật lâu:"Ngoại sợ con ở nhà một mình buồn". Dung chột dạ, có bao giờ đi chơi mà mình nghĩ tới ông không.
(...)
Có những sự thay đổi Dung không thể ngờ được. Bây giờ mỗi đêm Dung trở mình nghe ông ngoại ho khúc khắc. Nghe cây mai nhỏ nứt mình, nảy chồi. Dung nghiện hương trầm tối tối ông thắp lên bàn thờ bà ngoại. Lắm khi lũ em Dung sang, chúng nó phá phách quậy tung cả lên, Dung mắng, chúng nó trề môi "Chị hai khó như một bà già", Dung giật mình. Có lẽ quen với cái tĩnh lặng trong sân mà mỗi chiều Dung giúp ông tưới cây, cái khoảng không xanh lạc lõng trong khói bụi, đâu đó, trên tàng me già, dăm chú chim hót líu lo Dung quen dáng ông ngoại với mái tóc bạc, với đôi mắt hõm, cái cằm vuông, quen mỗi tháng một lần cọc cạch lên phường nhận lương hưu. Có một điều Dung ngày càng nhận ra tiếng ho của ông ngày càng khô và rời rạc như lời kêu cứu. (...)
Ngày 18 tháng 12, Dung mở tờ lịch mới, hôm nay là sinh nhật của nó. Hôm qua, mẹ cho Dung một món tiền kha khá, bọn bạn reo lên inh ỏi: “Party nghe Dung, làm xôm tụ, tụi này kéo lại”. Dung nói với ông, ông gật đầu:
- Ừ thì sinh nhật mà, con có mua bánh kem chưa? Ông biết làm đấy.
Dung tròn mắt:
- Thật ư?
Ông khẽ cốc đầu nó.
- Đừng có khinh ngoại.
Nói rồi hai ông cháu lăn vào khuấy bột, trộn sữa. Tay ông nhẹ nhàng, nắn nót mười tám nụ hồng trên mặt bánh, Dung thòm thèm mãi. Buổi sinh nhật thật rôm rả, bọn Dung khiêu vũ với nhau ông ngoại cũng nhảy, ông mặc chiếc áo màu xanh thắt nơ hoa rất đẹp. Lúc ông nắm tay nó, nhạc dạo bài Tango “Xa vắng”. Dung ngạc nhiên và buồn cười đến nỗi giẫm lên cả chân ông. Bọn bạn reo ầm lên, chúng khen bánh kem ngon, khen ông nhảy giỏi, Dung hãnh diện lắm....
(Trích Ông ngoại, Nguyễn Ngọc Tư)
Xác định ngôi kể sử dụng trong đoạn trích?
Xác định ngôi kể sử dụng trong đoạn trích?
- Vận dụng kiến thức về ngôi kể trong văn bản tự sự.
- Xác định người kể chuyện dựa vào đại từ xưng hô và cách kể chuyện
Xác định ngôi kể trong đoạn trích: ngôi kể thứ 3
Giải thích: Người kể chuyện giấu mình, gọi tên các nhân vật như: Dung, ông ngoại, mẹ, bạn bè…, từ đó kể lại câu chuyện một cách khách quan, giúp người đọc quan sát toàn diện diễn biến tâm lí và sự thay đổi của nhân vật.

Kể tên các nhân vật trong truyện được nhắc đến trong đoạn trích trên?
Kể tên các nhân vật trong truyện được nhắc đến trong đoạn trích trên?
- Đọc kĩ văn bản.
- Xác định những nhân vật xuất hiện trực tiếp hoặc được nhắc đến trong lời kể, lời thoại.
Kể tên các nhân vật trong truyện được nhắc đến trong đoạn trích:
- Mẹ, Dung, ông ngoại, lũ em Dung, bạn Dung.
Chỉ ra và nêu tác dụng của 01 biện pháp tu từ trong câu văn: Ngoại nói "Cây cũng có linh hồn. Con không tin, ghé tai vào nghe thử, có cây nào than buồn, có cây nào thèm nghe Michael Jackson đâu"?
Chỉ ra và nêu tác dụng của 01 biện pháp tu từ trong câu văn: Ngoại nói "Cây cũng có linh hồn. Con không tin, ghé tai vào nghe thử, có cây nào than buồn, có cây nào thèm nghe Michael Jackson đâu"?
- Vận dụng kiến thức về các biện pháp tu từ đã học
- Phân tích tác dụng của biện pháp tu từ (ít nhất 2)
- Nhân hoá: Cây cũng có linh hồn, biết than buồn, thèm nghe Michael Jackson
- Tác dụng:
+ Làm cho hình ảnh cây cối trở nên gần gũi, sinh động như con người.
+ Thể hiện tình yêu thiên nhiên, sự gắn bó và trân trọng của ông ngoại đối với cây cối.
+ Qua đó cho thấy quan niệm sống sâu sắc của người già: mọi sự vật quanh ta đều đáng được nâng niu, chăm sóc và sẻ chia.
Qua đoạn trích, anh/chị hiểu thêm gì về vẻ đẹp nhân vật Dung khi đến ở với ông ngoại?
Qua đoạn trích, anh/chị hiểu thêm gì về vẻ đẹp nhân vật Dung khi đến ở với ông ngoại?
- Căn cứ vào diễn biến tâm lí và sự thay đổi của nhân vật từ đầu đến cuối đoạn trích.
- Chú ý những chi tiết thể hiện suy nghĩ, cảm xúc và hành động của Dung.
Qua đoạn trích, có thể thấy Dung là một cô gái có nhiều phẩm chất đáng quý:
- Ban đầu còn vô tư, quen với cuộc sống sôi động của tuổi trẻ nên cảm thấy khó hòa hợp với ông ngoại.
- Dần dần biết quan sát, lắng nghe và cảm nhận cuộc sống bình dị quanh mình.
- Là người nhạy cảm, tinh tế, nhận ra sức khỏe ông ngoại ngày càng yếu qua “tiếng ho ngày càng khô và rời rạc”.
- Biết quan tâm, yêu thương và thấu hiểu ông ngoại hơn.
- Cho thấy sự trưởng thành trong nhận thức và tình cảm.
Anh/chị hãy nhận xét ngắn gọn về chủ đề của truyện thông qua đoạn trích? (viết trong khoảng 5-7 dòng)
Anh/chị hãy nhận xét ngắn gọn về chủ đề của truyện thông qua đoạn trích? (viết trong khoảng 5-7 dòng)
- Xác định nội dung chính của đoạn trích.
- Tìm thông điệp mà tác giả muốn gửi gắm qua câu chuyện và mối quan hệ giữa các nhân vật.
Gợi ý chủ đề: truyện kể về quá trình rút ngắn khoảng cách thế hệ để thấu hiểu, yêu thương giữa Dung và ông ngoại, từ đó hướng tới đề cao những giá trị nhân văn truyền thống: tình cảm gia đình, biết sống yêu thương trân trọng người thân và có tinh thần trách nhiệm, biết sẻ chia, gắn bó hi sinh
Qua đoạn trích, truyện “Ông ngoại” đã khắc họa một cách tinh tế hành trình từ chỗ xa lạ, đầy khoảng cách đến chỗ gần gũi, thấu hiểu và yêu thương giữa Dung và ông ngoại. Từ một cô gái trẻ chỉ sống trong thế giới của mình, Dung dần học cách hòa nhập, quan tâm và trân trọng thế giới bình dị của ông. Câu chuyện nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, đề cao những giá trị nhân văn về tình cảm gia đình, sự sẻ chia, trách nhiệm và lòng biết ơn, nhắc nhở chúng ta phải biết trân trọng, yêu thương những người thân ngay bên cạnh mình.











Danh sách bình luận