Đọc văn bản sau và thực hiện các yêu cầu bên dưới:
Ở cái xóm nhỏ ven thành phố này, người ta nhắc tới anh Hết còn nhiều hơn chủ tịch tỉnh đi họp. Ðứa nào hỗn hào, lười biếng, má nó biểu: “Lại coi thằng Hết kìa! Ba mươi mấy tuổi đầu rồi, ngày đi làm thuê, làm mướn, không có chuyện gì nó chê, chiều về lụi hụi chui vô bếp nấu cơm, giặt giũ cho cha già, hiếu thảo thấy mà thương”.
[..] Tía anh Hết năm nay 72 tuổi. Tuổi này, người ta hay đau yếu nhưng ông vẫn còn sỏi lắm. Ông già khó tính, thêm tật lãng tai. [..] Chừng năm năm trước, ông còn vô bếp nấu cơm, mắt mũi tèm nhèm để lửa táp vô vách lá, nhà cháy rụi. Anh Hết cất lại nhà trên nền cũ đầy tro.
[..] Bữa nào anh Hết cũng chổng mông thổi lửa, rồi dọn cơm sẵn, ngồi dựa cửa trước chờ tía anh về. Có bữa chờ tới mỏi mòn, để bụng đói ngồi ngủ gà gật. Người ở xóm biểu cứ ăn trước đi chớ chờ gì, anh cười, mâm cơm có ấm cúng, tía tôi mới vui miệng, ăn nhiều. Nhưng có bữa, anh mới vừa giở cửa chui vô nhà, ông già đã ngồi nhai cơm cháy, bị nghẹn, mắt ầng ậng nước. Anh thương tía quá chừng vội vàng chạy đi vo gạo.
Anh Hết mồ côi má từ mới lọt lòng. [..] . Tía anh không đi bước nữa, ngày ngày cột sợi dây võng dài từ nhà trên xuống bếp, vừa đưa vừa nấu nước cháo, hát vọng lên, “Chớ ầu ơ. Cây khô đâu dễ mọc chồi”. Chừng này tuổi rồi, mỗi khi anh đặt lưng xuống bộ vạc, lại nhớ ngơ nhớ ngẩn lời hát của tía anh ngày xưa. Buồn lắm, nghe đứt ruột lắm. Càng nhớ anh càng thương ông. Câu được vài ba con cá rô, anh bắc cái ơ lên kho quẹt, tỉ mẩn lọc phần thịt dành cho tía, phần xương xẩu phần mình. Những trưa nắng tốt, tranh thủ giờ cơm trưa anh xin phép chạy về, dắt tía anh ra ngoài hè tắm rửa, kỳ cọ. Những tối trời mưa, anh lúp xúp cầm cái nón mê đi đón ông già. Ði cạnh, che đầu cho ba, nghiêm trang như đang chở che cho sinh linh nào đó nhỏ bé lắm, yếu ớt lắm.
Nhưng ông già đâu có yếu, ông xách gậy rượt đánh anh hoài đó chớ. Tía đầu bạc rượt thằng con đầu xanh chạy cà tưng đuổi nhau lòng vòng quanh mấy cây me già ngoài mé lộ. Ðám trẻ xúm lại, vỗ tay như coi hát bội. Hỏi anh Hết sao không chịu chạy nhanh để bị dính đòn, anh bảo, chạy thì được, nhưng càng nhanh thì tía anh càng mệt, chịu có mấy roi nhẹ hều, nhằm gì [..]
(Trích “Hiu hiu gió bấc”, Nguyễn Ngọc Tư, theo fanpage Nguyễn Ngọc Tư đăng ngày 13/08/2015)
Câu 1. Xác định thể loại của văn bản trên.
Câu 2. Văn bản trên được kể theo ngôi thứ mấy?
Câu 3. Xác định nhân vật chính của văn bản.
Câu 4. Xác định 1 từ tượng hình có trong văn bản và nêu tác dụng.
Câu 5. Tìm những chi tiết biểu lộ lòng hiếu thảo của anh Hết dành cho cha mình.
Câu 6. Nêu chủ đề của văn bản.
Câu 7. Em có nhận xét gì về tình cảm của cha con anh Hết trong văn bản trên?
Câu 8. Em hãy nêu cảm nhận của mình về nhân vật anh Hết được miêu tả trong văn bản.
Câu 9. Qua văn bản, tác giả muốn gửi tới người đọc thông điệp gì?
Câu 10. Từ câu chuyện của anh Hết, em hãy viết đoạn văn (khoảng 5 câu) trình bày suy nghĩ của em về ý nghĩa của lòng hiếu thảo.
Đọc kĩ văn bản
Dựa vào đặc trưng thể loại
Chú ý các chi tiết đặc sắc
Câu 1. Thể loại: truyện ngắn
Câu 2. Ngôi kể: ngôi thứ ba
Câu 3. Nhân vật chính: anh Hết
Câu 4.
- Từ tượng hình: lúp xúp
- Tác dụng: Gợi hình ảnh anh Hết tất tả, nhỏ bé, tận tụy đội mưa đi đón cha, thể hiện tình cảm chân thành, hiếu thảo.
Câu 5. Các chi tiết tiêu biểu:
- Làm lụng, nấu cơm, giặt giũ cho cha
- Ngồi chờ cha về ăn cơm cho “mâm cơm ấm cúng”
- Chia phần cá ngon cho cha, chịu ăn xương xẩu
- Giờ nghỉ trưa tranh thủ về tắm rửa cho cha
- Trời mưa đi đón cha, che đầu cho cha
- Bị đánh vẫn chấp nhận vì sợ cha mệt
Câu 6. Văn bản ca ngợi lòng hiếu thảo, tình cảm gia đình bền chặt và đầy xúc động giữa anh Hết và cha.
Câu 7.
- Tình cảm cha con trong văn bản vừa thương yêu, sâu nặng, lại vừa dí dỏm, mộc mạc.
- Dù ông tía hay cằn nhằn, nóng nảy, đánh con; nhưng ẩn sau đó là sự gắn bó máu thịt, và anh Hết luôn yêu thương, tôn trọng cha.
Câu 8.
- Anh Hết là người con nghèo nhưng giàu tình cảm, giàu lòng hiếu thảo.
- Anh chăm sóc cha tận tình, nhẫn nại, không than vãn dù công việc vất vả.
- Hình ảnh anh Hết là biểu tượng cho đạo làm con, khiến người đọc cảm phục và xúc động.
Câu 9. Tình cảm gia đình, đặc biệt là lòng hiếu thảo, là giá trị thiêng liêng, đáng quý trong cuộc sống.
Câu 10. Lòng hiếu thảo là một trong những đức tính quan trọng nhất của con người. Người con hiếu thảo luôn biết yêu thương, chăm sóc, đền đáp công ơn sinh thành dưỡng dục của cha mẹ. Từ câu chuyện của anh Hết, em cảm nhận được rằng hiếu thảo không cần điều kiện vật chất, mà chỉ cần tình cảm chân thành và hành động cụ thể. Lòng hiếu thảo mang lại niềm vui cho cha mẹ và khiến bản thân mỗi người sống có ý nghĩa hơn. Vì vậy, mỗi chúng ta hãy sống trọn nghĩa tình với đấng sinh thành.








Danh sách bình luận