Đọc đoạn thơ sau:
HOA DONG RIỀNG
(Nguyễn Đức Mậu)
Hoa dong riềng chợt bừng lên sắc đỏ
khi tôi về thăm lại mảnh vườn xưa
Hoa như thẩm nhắc cho tôi nhớ
ngày xưa lùi xa như vệt khói xa mờ
củ dong riềng mẹ luộc
cơn đói xót lòng trũng mất vàng da
từ tôi về tuổi thơ
gần hết một đời người
mà chớp mắt đã thành dĩ vãng
từ tôi về tuổi thơ
dài hơn hai cuộc chiến
tôi đã đi qua những dòng sông đỉnh núi cánh rừng
bàn chân đạp đá tai mèo và sắc nhọn mảnh bom
bàn chân lội qua đầm lầy, cái chết
thi thoảng tôi vẫn gặp
dong riềng đỏ hoa trong giấc tôi mơ, trên những triền đồi
màu hoa tựa cánh chuồn ớt đỏ
dọc đường tôi đi từng chấm nhỏ xa vời
Hoa dong riềng sót lại chờ tôi
ơi màu hoa thuở đói nghèo kham khổ
mình thoáng chốc đã thành xưa cũ
màu hoa tuổi thơ đó đến bây giờ.
Hoa dong riềng trong bài thơ là loài hoa giản dị của làng quê Việt Nam, nhưng với nhà thơ Nguyễn Đức Mậu nó vẫn có sức vẫy gọi và lay động tâm hồn mãnh liệt. Em hãy viết khoảng 6 dòng về một điều giản dị nhưng có sức lay động mãnh liệt đối với tâm hồn em và lí giải vì sao.
Vận dụng kiến thức về vấn đề để viết bài
Hoa dong riềng trong bài thơ gợi nhớ tuổi thơ nghèo khó, gắn liền với những bữa ăn đạm bạc của mẹ nơi làng quê xưa. Màu đỏ rực của hoa mang lại sắc thái tươi sáng đồng thời là biểu tượng cho sức sống bền bỉ, kiên cường giữa những năm tháng gian khổ. Đó cũng là dấu ấn in sâu trong tâm hồn tác giả, khi ông từng đi qua hai cuộc chiến, vượt qua bao hiểm nguy. Giữa những hành trình gian lao ấy, màu hoa dong riềng bỗng hiện lên như nguồn động viên, khơi gợi hoài niệm thân thương. Chính hình ảnh đơn sơ, gần gũi của loài hoa đã trở thành sợi dây kết nối tác giả với quá khứ, với quê hương và với người mẹ yêu thương. Bởi vậy, hoa dong riềng mãi là ký ức đỏ rực, vẫy gọi ông trở về những kỷ niệm thuở hàn vi không thể nào quên.








Danh sách bình luận